Độc Sủng Manh Phi

Edit: Skye

“Có điều, Nhạc có tự kỷ cũng đúng nha…!” Mỗ tiểu nữ oa đang nói liền chuyển sang nịnh hót.

“Vì sao?” hắn trái lại có hứng thú nghe cách nàng nói.

“Ái chà! Còn không bởi vì huynh có một khuôn mặt tuấn mỹ vô song, kinh diễm thiên hạ, phong hoa tuyệt đại, xuất trần thoát tục, thiên tư tuyệt sắc, vưu vật nhân gian nha!” Đầu ngón tay Tử Lạc Vũ lướt trên mặt Úy Trì Nhạc như lướt trên đàn dương cầm.

Chậc chậc, làn da này, thật đúng là đẹp như ngọc, thuật dịch dung có thể làm hoàn mỹ như vậy à? thật khiến người ta bất khả tư nghị rồi.

Đầu ngón tay mỗ tiểu nữ oa công kích tới áo bên trong của hắn, tay nhỏ vuốt ve tìm kiếm xuống cần cổ bóng loáng.

“Oa oa, giữa ban ngày ban mặt, sao em có thể làm chuyện vô lễ với Nhạc như vậy chứ?” Lòng bàn tay xanh ngọc cầm cổ tay đang làm càn của nàng, con ngươi đen thanh hoa nhiễm hạt sương, che giấu cảm xúc không ổn định bên trong.

Tử Lạc Vũ ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời, phải ha! Giữa ban ngày ban mặt vạch trầnhắn như vậy không tốt.

Kết quả là…

“Nhạc, buổi tối oa oa lại làm tiếp với huynh!” Lần trước hắn để lộ da mặt dịch dung, dùng tay áo chặn lại, đêm nay, nàng tự mình xem xét, rốt cuộc khuôn mặt nào mới đúng là dung nhan chân thật của Úy Trì Nhạc.

Còn có, gì kia! Thuật dịch dung của Úy Trì Nhạc tựa hồ cao minh hơn so với bạn nhỏNguyệt Sắc một chung, còn dịch dung ra được dung nhan tuyệt sắc như vậy.

Úy Trì Nhạc ngổn ngang trong gió, nàng…Buổi tối thật sự muốn làm vậy với hắn?

“Oa oa, em nhỏ như vậy, không tốt lắm đâu?” hắn tận lực để giọng nói mình nghe qua lạnh nhạt một chút, kỳ thật “Phi Y” ở chỗ tối nào đó trong lòng lại rộn rạo, tựa hồ có chút chờ mong…

“Có cái gì không tốt chứ? Nhạc, huynh rốt cuộc có cho xem hay không? Oa oa muốn nhìn thật lâu rồi.” Dịch dung trên mặt hắn cùng nàng tuổi nhỏ không có nửa xu quan hệ có được hay không?

Úy Trì Nhạc rũ mí mắt, yêu sắc trong mắt chợt lóe lên, khàn khàn nói: “Oa oa thật sựmuốn nhìn?”

“Muốn nhìn, rất muốn.” Tử Lạc Vũ gật đầu mạnh, sau khi xem xong, nàng còn muốn thỉnh giáo hắn tới dạy nàng thuật dịch dung hoàn mỹ này làm như thế nào?

“Oa oa muốn nhìn, Nhạc cho em là được.” nói xong, hắn lại cảm thấy có chút cảm xúc khác lạ tán loạn trong lòng.

Cảm giác này cực kỳ xa lạ, tựa hồ khiến hắn rất muốn tìm tòi, cho hắn tới hắn luôn bị quấy nhiễu, tại sao tiểu hồ ly này hắn lại để tâm như vậy? Có lẽ, tối hôm nay hắn có thể tìm được một chút đáp án.

“Ái chà, Nhạc, huynh nói ám muội như vậy, nhìn xem cũng không mang thai đâu, huynh không cần lo lắng a!” Chỉ là xem từ cổ hắn trở lên mà thôi, hắn không phải thoát quần áo, thẹn thùng cái khỉ gì?

Nam tử cổ đại tất cả đều khác người như vậy? Mới một hai cái đã thẹn thùng?

Đương nhiên rồi! yêu nghiệt giỏi về ngụy trang, cho nên hắn thẹn thùng, có thể trực tiếp coi như không có…

Úy Trì Nhạc nghe được hai chữ “mang thai”, đôi mắt mở lớn, đang lúc hắn suy nghĩ vì sao chính mình đối với hai chữ này lại mẫn cảm, mỗ tiểu nữ oa liền ngắt suy nghĩ củahắn.

“Đúng rồi, Nhạc, đóa băng thanh ngọc liên kia hiện tại đã có dấu hiệu nở rộ chưa?” Ngày mai, nàng có lẽ liền biến thành tiểu hồ ly rồi.

Đóa băng thanh ngọc liên kia còn có 3 ngày, thật sự có thể nở rộ sao?

“Băng thanh ngọc liên đã được đưa đến Thánh thủy cung nuôi dưỡng, không biết bây giờ nở như thế nào rồi?” hắn nói chi tiết.

“Mang oa oa đi xem!” Mỗ tiểu nữ oa khoe răng khểnh đáng yêu, mỉm cười ngọt ngào với Úy Trì Nhạc.

Phi Y mặt ngoài mặc dù trấn định, kỳ thật chỉ trong lòng hắn biết mình đối với tươi cười của nàng hoàn toàn không có sức chống cự, Úy Trì Nhạc tự nhiên cũng khôngngoại lên, nội tâm hắn vốn có một Phi Y, cho nên khi đối mặt với Tử Lạc Vũ, cho dùhắn thân mặc đồ trắng bào, thân phận thái tử, cũng thường xuyên sẽ quên sắm vai nhân vật, luôn luôn trong lúc vô ý lộ ra cảm xúc không nên có, tuy sắc mặt che giấu cực kỳ tốt nhưng hắn thủy chung vô pháp xóa bỏ đáy lòng muốn sủng nàng.

“Được.” Thấy nàng tâm tình rất tốt, tâm tình hắn cũng tốt theo.

Thánh thủy cung

Ba chữ vàng to khắc trên cửa đá, ngói xanh cửa son hiển hách.

Nhìn từ bên ngoài tựa hồ lấy phong cách thuần cổ làm tiên phong, là nơi tu tiên tuyệt hảo.

Úy Trì Nhạc mang nàng vào bên trong, Tử Lạc Vũ mới cảm thấy nơi này quả thực làmột nơi yêu tinh ty luyện tốt, mảng lớn vân lụa mỏng bạch sắc trang trí bên trong như tiên cảnh, mâm ngọc đựng trái cây, đàn cổ ngọc tiêu, bảo thạch khảm bích, ngay cả tỳ nữ đứng hai bên đều toàn thân sa y bạch sắc, mỹ mạo như ngọc. 

“Thái tử điện hạ thiên tuế.”

Hai tỳ nữ nhẹ nhàng cúi người, cung kính hữu lễ.

“Ừ.” Úy Trì Nhạc thản nhiên gật đầu, xem như lễ phép đáp lại, nắm tay nhỏ Tử lạc Vũđi về phía trước.

trên bậc thang ngọc thạch, một nữ tữ dáng người nổi bật đứng nơi đó không động, tóc dài đen tuyền như thác nước tới eo, toàn thân váy trắng ôm lấy vòng eo như liễu của nàng ta, làn váy kéo dài trên thềm đá, bóng dáp đẹp như tiên nữ trong bức họa.

Nghe tiếng bước chân người tới, nữ tử từ từ xoay người lại, lộ ra dung nhan đẹp như tiên nữ trước mắt Tử Lạc Vũ.

“Thái tử điện hạ thiên tuế.” Đậu Uyển Uyên khéo cúi người, tiếng nói uyển chuyển êm tai, dễ nghe vô cùng.

“Bản cung đến xem băng thanh ngọc liên nở như thế nào?” Úy Trì Nhạc lướt qua dung nhan tuyệt mỹ của nữ tử, tầm mắt chuyển tới đóa băng thanh ngọc liên trên mỏm đá.

“đã nở rộ năm phần.” Mặt nàng hiện vài phần vui sướng, theo tầm mắt thái tử chuyển tới băng thanh ngọc liên trước mặt nàng.

Tử Lạc Vũ nhìn thấy băng thanh ngọc liên đã nở một nửa, cũng không rảnh ngắm mỹ nữ, nàng kích động bước chân ngắn nhỏ, lôi kéo Úy Trì Nhạc chạy lên bậc thang.

“Nhạc, Nhạc, mau ôm oa oa lên xem.” Xem không tới là mục đích tiểu nữ oa vội vã ồn ào.

Đậu Uyển Uyên thấy một bé gái gọi thẳng tục danh thái tử, cảm thấy kinh ngạc, lại thấy thái tử không tức giận ôm lấy bé gái, đôi lông mày cau lại.

“Xem ra, chỉ cần hai ngày, đóa băng thanh ngọc liên này có thể nở rộ rồi.” hắn nói với bé gái đang cao hướng phấn chấn trong lòng, đôi mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cũng ôn hòa vài phần.

“Từ lúc này trở đi, Yên nhi nhất định sẽ giao một đóa băng thanh ngọc liên nở rộ cho thái tử điện hạ.” Đậu Uyển Uyên xen vào giữ thái tử cùng bé gái, nghe qua tựa hồ cảm thấy nàng mở miệng vừa lúc, chỉ có trong lòng nàng ta rõ ràng, chính mình có bao nhiêu hy vọng được thái tử điện hạ chú ý coi trọng.


Đứng bên người thái tử điện hạ, Đậu Uyển Uyên chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy tuấn nhan kinh thế kia, nàng chưa bao giờ gần gũi với thái tử điện hạ như vậy, cho nên,nàng nói chuyện đều có chút khéo léo nhỏ.

“Ừ, bản cung sẽ qua lấy.” Nghe lời này, Úy Trì Nhạc hơi vuốt cằm, thanh âm thanh nhã có chút vui thích.

Kỳ thật, hắn rất muốn đứa nhỏ trong lòng sau khi ăn xong băng thanh ngọc liên sẽphát sinh thay đổi gì.

“Nghe nói băng thanh ngọc liên được tiếng đàn hun đúc càng có linh khí, Yên nhi cả gan thỉnh thái tử điện hạ khảy một khúc.” Nàng cúi đầu hướng thái tử điện hạ, trong đôi mắt hoa đào ẩn chứa khát khao.

Úy Trì Nhạc mím môi, lầm vào trầm mặc, đầu ngón tay hắn chảy theo dòng tiếng đàn,không dễ dàng lọt vào tai người khác.

Nhưng, đóa băng thanh ngọc liên này có quan hệ tới việc khôi phục của oa oa, này, nên làm thế nào cho phải?

Tầm mắt Tử Lạc Vũ rơi trên khuôn mặt mỹ lệ như tiên nữ của Đậu Uyển Uyên, thấy sắc mặt nàng mang theo xuân sắc, cũng không khó nhìn ra nữ tử này có ý tứ với Úy Trì Nhạc.

Thản nhiên thu hồi tầm mắt, Tử Lạc Vũ không quấy nhiễu Úy Trì Nhạc suy nghĩ, trước hạ mấu chốt là để đóa băng thanh ngọc liên này nở rộ hoàn toàn tại Thánh thủy cung rồi rơi vào miệng nàng, còn những chuyện khác, Úy Trì Nhạc yêu thế nào thì mặc kệ,không liên quan đến nàng.

“Oa oa cảm thấy thế nào?” Nhưng lại có người thấy nàng không đếm xỉa đếm, khăng khăng muốn kéonàng vào.

Tử Lạc Vũ thấy Úy Trì Nhạc vẫn giả bộ lạnh nhạt, hỏi lời này thật muốn ăn đòn mà!

“Nhạc làm thế nào, oa oa đều vui.” Nàng theo ý hắn, thích chơi đá “bóng” à? Nàngkhông khác hắn là mấy.

“Hôm nay ta dạy oa oa đàn một khúc, như thế nào?” Trong mắt hắn hiện ý cười, nhìn nàng ngốc manh, tâm tình hắn rất tốt.

Tử Lạc Vũ thề, nàng thật sự muốn đánh người, vốn đã có tế bào không âm luật, hơn nữa nàng cũng chẳng muốn động, dây đàn gì đó, nàng phiền gảy, giờ hắn lại nói nàng đàn một khúc? 

không muốn thanh nhàn à? yêu nghiệt chết tiệt, da mặt trích tiên mấy thì cũng là mộtdạng phúc hắc mà thôi!

Nàng duỗi tay nhỏ, đánh cái ngáp, cúi đầu nói: “Nhac, oa oa mệt nhọc.”

Nam nhân ôm nàng ý cười càng thêm sâu, giọng nói ấm áp như ôn ngọc: “Oa oa dựa đầu vào vai nhạc ngủ đi!”

Đậu Uyển Uyên thấy vẻ tươi cười kia còn đẹp hơn thập phần so với băng thanh ngọc liên, trong khoảng thời gian ngắn, cảm thấy một cỗ ấm áp bao trùm toàn thân nàng khiến nàng run sợ, chỉ cảm thấy thái tử điện hạ kêu nàng làm chuyện gì, nàng cũng cam nguyện vì hắn.

Nghe thấy hắn mềm giọng ôn nhu với tiểu nữ oa trong lòng, ánh mắt nàng hâm mô, nếu đổi lại nàng là nữ oa kia, cho dù nàng có chết cũng sẽ cười đến ngọt ngào.

Tử Lạc Vũ gối đầu lên bờ vai hắn, mắt khép hờ, nói thật nàng không mệt, vốn tưởnghắn sẽ mang nàng rời khỏi đây, ai ngờ, Úy Trì Nhạc tựa hồ không định đi.

Úy Trì Nhạc đi đến ghế ngọc thạch, lạnh nhạt nói: “Bày cầm.”

“Vâng.” Đậu Uyển Uyên đáp, con mắt sáng trưng mừng như điên, ngón tay trắng nõn xách làn váy dài, nhanh nhẹn bay tới tầng tầng lụa trắng bên trên.

Rất nhanh, nàng ôm tới một đàn cổ, đặt trước mặt thái tử điện hạ, nàng cơ hồ ngừng hô hấp, không ai biết tâm tình nàng bây giờ có bao nhiêu mênh mông, có thể nghe thái tử điện hạ đàn một khúc, kiếp trước nàng tích bao nhiêu phúc mới có kết quả kiếp này?

Tử Lạc Vũ ngồi trên đùi hắn, hai tay ôm eo hắn, vùi trước ngực hắn tiếp tục giả bộ ngủ, so với học đánh đàn, nàng càng thích ngủ hơn.

“Oa oa.” Ngón tay hắn chưa trực tiếp đặt trên đàn cổ mà thấp giọng gọi tiểu nữ oa trong lòng.

“Ừm?” Mỗ tiểu nữ oa mơ hồ lên tiếng, lười biếng như mèo nhỏ tham ngủ.

“Đưa tay cho Nhạc được không?” hắn động thân thể mềm nhũn của nàng, biết rõ nàng giả vờ nhưng không có cách, chỉ có thể nhẹ nhàng nói.

“không đâu, oa oa sắp ngủ thiếp đi rồi.” Nàng lắc đầu như trống bỏi.

Úy Trì Nhạc thở dài một tiếng, nói: “Băng thanh ngọc liên càng dày đặc linh khí, hiệu quả càng tốt.”

Thân thể mỗ tiểu nữ oa đang mềm nhũn lập tức ngồi thẳng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn treo nụ cười ngọt ngào, nào có bộ dáng buồn ngủ?

“Nhạc, oa oa chợt cảm nghĩ đem tay nhỏ giao cho huynh là lựa chọn không sai.”

Đậu Uyển Uyên kinh ngạc nhìn mỗ tiểu nữ oa, đứa nhỏ này đổi mặt rất nhanh a!

Trong nháy mắt con mắt sáng của nàng có chút ảm đảm, vốn tưởng rằng thái tử điện hạ khảy đàn, lại không nghĩ rằng thái tử điện hạ chỉ muốn dạy tiểu nữ oa đánh đàn…

Úy Trì Nhạc cười nhìn mỗ tiểu nữ oa, tựa hồ đã sớm dự đoán được nàng sẽ nói vậy, bàn tay thon dài sạch sẽ nắm bàn tay nàng, hắn kéo mười ngón tay của nàng, ở trêndây đàn chậm rãi gảy, một tiếng đàn du dương theo đầu ngón tay bọn họ vang lên.

Nếu ngươi có thể xem nhẹ mấy tiếng phá âm chói tai kia, một khúc cầm này cũng có thể nói là tuyệt.

Tử Lạc Vũ thiệt tình cảm thấy đàn cổ này chơi không vui, đầu ngón tay nàng đều bắt đầu thấy đau nhức rồi? Ai ngờ, Úy Trì Nhạc tựa hồ không định buông tha nàng, mộtkhúc này vừa dứt lại cầm tay nàng đàn tiếp khúc khác, hoàn toàn bỏ qua nét mặt ai oán trên mặt nàng.

Ba khúc kết thức! Ngón tay nàng tựa hồ được chân truyền từ hắn, dưới sự dẫn dắt mười đầu ngón tay hắn, cũng có thể đàn một khúc tuyệt thế lừa dối quần chúng rồi.

Điều khiến nàng cảm thấy kỳ quái là, mỗi lần hắn dẫn tay nàng đàn một khúc, nàng đều có thể nhớ kỹ thủ pháp đàn, tựa hồ không cần hắn chỉ, nàng cũng có thể tự mình đàn ra.

“đã quen với thủ pháp gảy đàn này chưa?” Úy Trì Nhạc nhìn mặt nhỏ nhắn của nàng, hỏi.

Tử Lạc Vũ bĩu môi, nói: “Oa oa không thích học đánh đàn, oa oa thích ca hát.”

Dứt lời! Nàng bắt đầu hắng giọng kêu gào: “Cứ như vậy bị ngươi chinh phục…”

Câu hát kế tiếp đã bị Úy Trì Nhạc bụm miệng, trong con ngươi đen có nhân tố khôngthể trấn định.

Khi Đậu Uyển Uyên nghe tiểu nữ oa nói không thích học đánh đàn, đôi mắt hiện lên chán ghét, đứa nhỏ này khá lắm, thái tử điện hạ tốt với nó như vậy, nó còn không cảm kích, còn bày mặt thối cho thái tử điện hạ nhìn.

Nếu đổi lại là nàng, nhất định ngàn vạn cảm tạ, dập đầu trằm lần cảm tạ thái tử dậy cầm.

Nhìn thái tử điện hạ không ngại tiểu nữ oa vô lễ, lại thân mật ôm nàng ra ngoài, đôi con người Đậu Uyển Uyên ảm đạm càng sâu, bàn tay nắm chặt vạt áo, tiểu nữ oa này rốt cuộc là ai? Nàng nhất định phải biết rõ ràng, thái tử điện hạ là thần đế không thể mạo phạm trong lòng nàng, làm sao có thể để tiểu nữ oa kia độc chiếm.

Tử Lạc Vũ bị cưỡng chế bịt miệng ôm ra ngoài, đợi đến khi không có người, hắn mới buông tay nói: “Bài hát kia về sau oa oa vẫn đừng xướng lại nữa.”


“Vì sao a?” Miệng Tử Lạc Vũ vừa rảnh liền lập tức kêu gào.

Úy Trì Nhạc thấy miệng nàng lại xướng liền lấy ngón tay điểm môi nàng nói: “Bài hát này của em rất tổn hại đến hình tượng của bản cung, biết không?”

Tử Lạc Vũ nghiêng đầu nghĩ rồi nói: “À không! Khả năng người khác cho rằng oa oa bị huynh chinh phục cho nên mới xướng như vậy, huynh xem, huynh rất có mặt mũi đấy.”

Úy Trì Nhạc nghe nàng nói vậy tựa hồ cảm thấy có đạo lý, thế nhân lại không biết oa oa muốn hắn xướng khúc này, vì sao hắn lại luôn ôm vào thân chứ?

“Ừm, vậy oa oa về sau có thể xướng nhiều lần ở ngoài đi.” Nàng bị hắn chinh phục, cảm giác không sai.

Tử Lạc Vũ trợn tròn con mắt, ngươi thông minh một đời, giờ biến thành ngu ngốc rồi hả? Nàng rõ ràng trên ghẹo hắn, không thấy sao?

“Cứ như vậy đi, bản cung đồng ý cho em xướng.” Úy Trì Nhạc làm sao không biết trong lòng tiểu nữ oa tà ác kia nghĩ gì chứ?

Nhưng, chỉ cần hắn cho là đúng, mặc dù nàng đùa cợt hắn cũng không cách thay đổi suy nghĩ của hắn.

Đông Phong quốc

một chú bồ câu bay vào tay Tiêu Diệc Nhiên, mở thư cột trên chân bồ câu, xem: Phi Y ở núi Hắc Hổ bắt một tuyết linh hồ đi hoàng cung Tây Sở.

Nắm chặt tờ giấy trong tay, rồi thả lòng bàn tay, giấy kia đã hóa thành bụi cát theo gió bay đi.

Sắc mặt Tiêu Diệc Nhiên lạnh khiến người sợ hãi, nếu trước nói hắn giống thần quântrên trời, thì hiện tại, hắn tựa như diêm vương địa ngục, toàn thân phóng thích âm hàn đông chết người.

Quay đầu ngựa, hắn giơ roi giục ngựa, giọng nói hùng hậu ẩn chứa tức giận: “Giá”

Ngựa thiên lý bay nhanh như bay, bụi đất nổi lên cuồn cuộn.

Tây Sở quốc

Màn đêm hạ xuống, Phi Y xuất hiện tại phòng Tử Lạc Vũ, điểm khác biệt trước kia là trước ngực yêu nghiệt, bằng phẳng rồi…

Tử Lạc Vũ đương nhiên biết lúc này tới là làm gì, tay nhỏ vẫy yêu nghiệt, mỗ tiểu nữ oa cười vô cùng ngọt.

Phi Y cũng không nói thêm, lắc mông uyển chuyển bước đến bên giường, mị nhãn như tơ nhìn mỗ tiểu nữ oa, nũng nịu nói: “Oa oa, Phi Y đến đây.”

“Tới, Phi Y, nằm trên giường.” Để nàng cẩn thận nghiên cứu một phen dịch dung thuật của hắn.

“Ái chà! Oa oa, thật gấp gáp nha!” Mỗ yêu nghiệt học từ “ái chà” ngoài miệng của Tử Lạc Vũ, khiến người ta mềm vào tận xương.

Ngoài miệng tuy nói vậy nhưng thân thể đã nhanh chóng nằm trên giường.

Tử Lạc Vũ đăm chiêu liếc Phi Y một cái, hôm nay uống nhầm thuốc à? Làm nũng thế?

Thấy tay nhỏ nàng không động, mị mắt câu hồn của Phi Y nháy mắt với tiểu nữ oa, cố ý kéo vạt áo hồng, nũng nịu nói: “Trời ơi, nóng quá a!”

Tử Lạc Vũ trợn mắt há miệng nhìn yêu nghiệt phát xuân, hôm nay ăn phải xuân dược à?

“Oa oa, không phải em sẽ làm gì đó với Phi Y sao? Còn ngây ngốc làm gì nữa?” Phi Y thấy tiểu nữ oa ngây người, liền nhắc nhở nàng.

Tử Lạc Vũ hoàn hồn, gật đầu nói: “Ừ, đúng rồi.”

Nghĩ đến dịch dung thuật trên mặt hắn, mỗ tiểu nữ oa cũng không quản hắn phát điên gì, tay nhỏ sờ soạng tới cổ hắn.

Tay nhỏ vừa chạm vào cổ duyên dáng kia, miệng người nào đó bắt đầu phun ra âmthanh “ưm” nhỏ vụn.

Khóe miệng Tử Lạc Vũ giật giật, bỏ qua, bỏ qua…

“Ừm, oa oa, tay nhỏ em đi xuống một chút nữa.” Mỗ yêu nghiệt khán khàn mở miệng.

Tìm hồi lâu không tìm thấy chỗ nối da mặt, Tử Lạc Vũ nghe hắn nói xằng, tay đi xuống bắt đầu tìm kiếm tiếp.

“Xuống chút nữa đi.” hắn mở miệng, mắt hoa đào yêu dị lóe sáng.

Nghi hoặc nhìn yêu nghiệt, tay nhỏ Tử Lạc Vũ đi xuống một chút…

“Xuống một chút nữa đi mà, ưm, ưm.” Ánh mắt hắn bắt đầu mê ly, khẽ cắn cánh môi.

Tử Lạc Vũ chuyển qua tay nhỏ của mình chuyển tới trước ngực hắn, lại nhìn nét mặt hưởng thụ của tên điên này, buồn bực một hơi bóp chặt cổ hắn rống to: “Ta đang tìm thuật dịch dung trên mặt huynh, huynh phát xuân kêu gì với ta hả?”

Phi Y bị nàng rống to, sương mù trong mắt hoa đào từ từ rút đi, mặc dù như thế, hô hấp của hắn vẫn có chút hỗn loạn.

“Úy Trì Nhạc, huynh muốn dâm loạn trẻ nhỏ à?” thật sự tức chết nàng, ban ngày giả bộ vẻ nho nhã, buổi tối đùa giỡn nàng?

“Oa oa, em làm đau Nhạc rồi.” Mắt đào hoa lưu chuyển, yêu tính không giảm, âmthanh trong miệng thốt ra du dương chỉ mình Úy Trì Nhạc có.

Tử Lạc Vũ xem xét mặt yêu nghiệt, thật sự muốn tát hắn một cái, thằng nhãi này vừa kêu xuân khiến tâm nàng rối loạn.

Người này đủ gian ác, đối với một đứa nhỏ năm tuổi cũng có thể nảy sinh tâm tư, thậtkhông thể tha cho hắn.

Oán hận buông cổ hắn, đối với Úy Trì Nhạc, nàng thủy chung không thể coi hắn và Phi Y là một, có lẽ hình tượng hắn giả trang ban ngày quá tốt, thế cho nên đến bây giờ nàng đều có một loại ảo giác bọn họ là hai người khác nhau hoàn toàn.

Bà cô nó! không thể trúng kế tên yêu nghiệt chết tiệt này, mỗ tiểu nữ bóp chặt cổ Phi Y, quát: “Úy Trì Nhạc, hôm nay huynh không đem gương mặt chân thật cho ta xem, ta liền bóp chết huynh, tin hay không?”


Phi Y ho khan vài tiếng, mặt phiếm đỏ, mắt hoa đào hiện đau đớn.

Tử Lạc Vũ thấy hắn khó chịu, lực đạo trên tay hơi thả lỏng.

“Oa oa, Nhạc có nói qua, em muốn gì cứ nói thẳng là được, Nhạc sẽ không không cho em, sao em lại bóp cổ ta chứ?” Lời này hắn nói tựa hồ có chút ủy khuất, cổ duyên dáng trắng nõn hiện vết hồng đỏ, có thể thấy, thời điểm mỗ tiểu nữ oa phẫn nộ, lực đạo trong tay không nhỏ.

Tay nhỏ buông cổ hắn, mỗ tiểu nữ oa chột dạ, bà cô nó! Có vẻ như hắn từng nói như vậy, lúc này là nàng hơi kích động, vạn nhất bóp chết hắn thì thật không tốt…

“Được rồi, không bóp cổ huynh là được, nhanh cho ta xem bộ dáng thật của huynhđi.” Tầm mắt Tử Lạc Vũ dừng trên cổ hắn, có vẻ như không có chỗ tiếp nối da mặt,thật sự kỳ quái.

Phi Y nhíu mày, sờ sờ cổ đau, nói: “Oa oa, nhìn cần phụ trách.”

“Bà cô nó! Đủ rồi! Phi Y cùng Nhạc chung một cơ thể, lão tử không nhận nổi, còn cả tôn tôn trong đó nữa chứ.” Lửa giận Tử Lạc Vũ vừa mới tắt lại bùng lên, lại bắt đầu chà xát tay.

“Nguyên lai oa oa cái gì cũng biết.” hắn thản nhiên nói.

“Vô nghĩa.” Ba người bọn họ tuy khác nhau nhưng vẫn có điểm giống nhau, rõ ràng nhất là cặp ánh mắt kia, con ngươi đen gợn sóng chiếm hai phần ba tất cả tròng mắt trắng, là độc nhất vô nhị, cho nên một đôi đồng tử này khiến nàng bắt đầu hoài nghi.

Xác nhận bọn họ là cùng một người, vẫn là ít nhiều nhờ Tương phi, nếu không phải nàng ta có đôi mắt cùng khuôn mặt giống yêu nghiệt, khẳng định nàng không thể đoán ra Phi Y và Nhạc là cùng một người.

Hoàng đế tuyển một phi tử có khuôn mặt giống nhi tử, nguyên nhân mấu chốt nhất định là tơ vương người đã qua đời, mà người nọ nhất định là mẹ đẻ thái tử, hoàng hậu nương nương.

Nàng có một suy đoán lớn mật, nếu nàng đoán không lầm, gương mặt chân chính của thái tử hẳn là sự kết hợp giữa yêu nghiệt và Nhạc, khuôn mặt như vậy sẽ như thế nào?

“Oa oa, Nhạc muốn để lộ thuật dịch dung, sau khi xem xong, em đừng mơ tưởng sẽthoát khỏi Nhạc.” nói xong, ngón tay hắn quẹt nhẹ da thịt trên mặt.

Tử Lạc Vũ vừa định phản bác hắn, liền thấy hắn dùng móng tay gỡ dung nhan như hoa kia, nàng thiếu chút nữa kinh hãi nói không ra lời, ngay khi nàng cho rằng trênmặt hắn có máu, móng tay hắn gẩy ra một lớp da bạc, nhẹ nhàng xé, da bạc kia trở thành vụn nhỏ.

hắn hơi nghiêng đầu, toàn bộ da vụn trên mặt rơi xuống, lộ ra dung nhan chân thậttrước mặt Tử Lạc Vũ.

Đôi mắt thanh hoa như nguyệt, dung nhan yêu dị mị hoặc, môi mỏng khẽ nhếch, dung nhan điên đảo chúng sinh, như nhã như kiều, như tiên như yêu trung hòa lại, thậtquyến rũ.

“Xem xong cần phụ trách.” hắn cười nhạt, trong mắt lóe lên chân tình không rõ.

Tử Lạc Vũ bị hắn cười, tam hồn lục phách bị câu dẫn, có điều, lý trí vẫn còn.

“Đừng nói lời vô nghĩa, bé buồn ngủ rồi, Nhạc, huynh cũng trở về phòng ngủ đi!” Nàng dời ánh mắt, trong lòng nghĩ về mỹ nam vương gia, lúc này mới có thể khắc chế sức ảnh hưởng của yêu nghiệt trước mắt, cùng là mỹ nam, Tiêu Diệc Nhiên tuấn dung tuyệt thế tao nhã, tuyệt đối có thể dùng để chống lại hấp dẫn từ dung nhan yêu nghiệt kia.

Dù sao, danh hiệu thiên hạ đệ nhất mỹ nam của mỹ nam vương gia nhà nàng khôngphải để không, trong lòng nàng chỉ có mỹ nam vương gia thôi.

không thể trách nàng quá thực tế, ai kêu mỹ nam vương gia đối tốt với nàng như vậy chứ?

Hơn nữa, yêu nghiệt thay đổi thất thường, hắn bây giờ tốt với nàng không biết có mục đích gì? yêu nghiệt này, nàng chỉ có thể thưởng thức, không thể thích, nhỡ mà thích rồi, vương gia mỹ nam nhất định sẽ thương tâm!

Phụ thân chỉ có một thôi, nên đừng tưởng bộ dáng hắn ta xinh đẹp, dùng mọi thủ đoạn quyến rũ nàng, liền cho rằng nàng sẽ nhận hắn làm phụ thân, đó là chuyệnkhông bao giờ xay ra! Cũng không thực tế!

“Bé cưng, vì sao em không nhìn Nhạc?” Mặt hắn đặt trước mắt nàng, chỉ kém khôngchỉ vào mặt nàng nói: nhìn nơi này, nơi này, nơi này…

“Em muốn đi ngủ a! không rảnh xem.”

“Bé xem một chút đi mà!”

“không!”

“đi mà!”

Mỗ tiểu nữ oa phát hiện đứa cháu này quá phiền, nàng lập tức nhảy lên, chỉ vào hắn, ra lệnh: “Huynh lập tức dịch dung thành Úy Trì Nhạc cho bé nhìn xem.”

Úy Trì Nhạc sửng sốt, cũng không cự tuyệt nàng, trong tay không biết biến đâu ra mặt nạ da người mỏng như cánh ve, dán trên mặt, mặt Úy Trì Nhạc liền xuất hiện.

“Bé cưng.” yêu sắc hạ xuống, hắn nho nhã như tiên.

Tử Lạc Vũ ngã lên giường, tay nhỏ vỗ trán, cảm thán nói: “Bà cô nó chứ! Rốt cục bình thường rồi.”

“….” Úy Trì Nhạc không nói gì.

Tử Lạc Vũ tự an ủi, nghiêng mắt thấy hắn chưa đi, từ từ bò tới, nói: “Nhạc, bé mệt mỏi, huynh trở về phòng đi!”

“Được rồi.” Úy Trì Nhạc đứng lên, tư thế xuống giường lịch sự, bóng dáng hắn dần biến mất.

“Bà cô nó! Cuối cùng tên chết tiệt kia biến khỏi đây rồi.” Tử Lạc Vũ ngã trên giường.

Ngày kế, mỗ tiểu nữ oa liền biến thành tiểu hồ ly, đau khổ núp trong chắn rơi lệ.

Hu hu hu… Nước huyễn hình trong băng thanh ngọc liên không còn giọt nào! Hu hu hu…Nó rất đau lòng!

Buổi sáng, khi Phi Y bưng canh hạt sen tới, vừa thấy trong phòng không có Tử Lạc Vũ, vội thiếu chút nữa ném canh hạt sen tự tay làm xuống đất, nghĩ đến nếu tìm được tiểu nữ oa kia, liền đem canh hạt sen đặt trên bàn, vội vàng chạy đi tìm mỗ tiểu nữ oa.

Tiểu hồ ly vừa chui ra từ trong chăn, liền thấy yêu nghiệt hoảng hốt phóng ra ngoài, cũng không thèm gọi hắn ta lại, nó nhảy xuống, đi tới bàn ăn…

Đầu lưỡi cuốn lấy canh ngọt nước, trù nghệ của yêu nghiệt càng ngày càng tốt.

một chén thấy đáy, mỗ tiểu hồ ly lùi về trong chăn, hôm nay tâm tình nó rất tệ, ai cũng đừng gặp nó, để hồ ly thương tâm yên lặng trốn trong chăn một chút.

Sau giờ ngọ, Phi Y phóng tới như một cơn gió, nhìn thấy canh hạt sen sáng nay hắnđưa tới chỉ còn lại bát không, Phi Y tựa hồ nghĩ ra gì đó, hắn đi tới giường, tay nhấc chăn ném trên mặt đất.

Quả nhiên, một tiểu hồ ly đang co ro, rụt đầu vào đuôi thành một đoàn.

hắn đem tiểu hồ ly ôm vào trong lòng mình, nhấc cằm nó, mặt đào hoa bốc lửa giận: “Em có biết ta tìm em suốt ba canh giờ hay không?”

Sáng không thấy nó, liền luống cuống đi tìm, tìm đến giờ, lại không nghĩ tới, tiểu hồ ly lừa gạt này vẫn trốn trong chăn.

Mỗ tiểu hồ ly cực kỳ ủy khuất, chỉ chỉ bộ dáng của mình, cúi đầu làm một bộ ảo não.

Ngân gia thực không muốn làm động vật đâu…

Phi Y thấy nó đáng thương tội nghiệp, nhất thời mềm lòng, lửa giận trong mắt dần tiêu tán, tay xoa xoa đầu nó, nói: “Bé đừng vội, ngày mai băng thanh ngọc liên nở rộ, đợi đến khi đó, em có thể biến thành người rồi.”

Nghe vậy, mỗ tiểu hồ ly ngẩng đầu, nhe răng cười với Phi Y, cái đuôi xõa tung lay động vô cùng vui vẻ.

“Lần sau đừng dọa Phi Y như vậy, biết không?” Ngón tay hắn cuốn cái đuôi tiểu hồ ly, quấn quanh mấy vòng.


Mỗ tiểu hồ ly gật đầu, dựa vào việc ngươi cho ta băng thanh ngọc liên, hiện tại ngườinói gì thì chính là cái đó.

Cả ngày nay mỗ tiểu hồ ly ở trong phòng, mãi đến ngày thứ hai, Úy Trì Nhạc mới đến, mặt hắn cười ôn nhu, ôm tiểu hồ ly ra khỏi phòng.

Tử Lạc Vũ biết Úy Trì Nhạc mang nàng đi xem đóa băng thanh ngọc liên đã nở rộ kia, nghĩ ngày hôm nay có thể ăn nó, tâm tình nàng vô cùng kích động.

Thánh thủy cung

Úy Trì Nhạc ôm một tiểu hồ ly đi đến, ngón tay miết bộ lông tuyết trắng trên lưng nó.

Hai tỳ nữ hành lễ, vụng trộm nhìn tiểu thú trong lòng, thật đáng yêu a…! Được thái tử như tiên nhân ôm vào trong ngực, tiểu hồ ly như một tiểu tiên thú, mắt hai tỳ nữ lấp lánh sao.

“Thái tử điện hạ thiên tuế.”

Các nàng vừa cúi chào xong, bóng dáng thái tử đã đi khuất vào sau cửa.

Đậu Uyển Yên vẫn như hôm trước, đứng trên bậc thang ngọc thạch, cái lưng thướt tha như tiên nữ, nàng duy trì tạo dáng này, chỉ vì chờ đợi một người, là thái tử điện hạ.

Làm thánh nữ, nàng không có quá nhiều tự do, mà chuyện mỗi nàng làm mỗi ngày là trông coi thánh thủy này, cho nên, mỗi lần hắn tới, nàng đều quý trọng từng phút giây ở cạnh hắn.

Tuy mỗi một lần hắn tới, đều sẽ không cùng nàng nói quá năm câu, nhưng nàng vẫn như cũ chôn sâu hắn vào trong lòng.

Tiếng bước chân truyền đến, nàng liền biết thái tử điện hạ đến đây, uyển chuyển xoay người, trên khuôn mặt không lộ rõ thái độ, nàng đã quen thái tử điện hạ thanh lãnh, mà nàng, cũng bắt chước vẻ thanh lãnh của hắn, làm như vậy khiến nàng cảm thấy bản thân cao quý không ít, cũng kéo gần lại khoảng cách với thái tử điện hạ, bởi vì, nàng với hắn giống nhau.

“Thái tử điện hạ thiên tuế.” Nàng hành lễ, có hơn vài phần khí chất xuất trần so với khuê tú.

“không cần!” hắn giơ tay, trên mặt tươi cười.

Đậu Uyển Uyên bị giọng nói ôn hòa cùng nụ cười của hắn mê hoặc, nguyên lai, thái tử điện hạ thanh lãnh cũng có thể xuất hiện nét mặt nhu hòa như vậy trên mặt, hơn nữa, đối tượng còn là nàng…

hắn cười với nàng khiến toàn bộ thế gian của nàng nở đầy hoa hồng, say lòng người, loạn hồn người.

“Băng thanh ngọc liên nở rộ rồi.” hắn nói với tiểu hồ ly trong lòng, tâm tình hắn rất tốt, căn bản không thấy vẻ mặt háo sắc Đậu Uyển Uyên nhìn hắn.

Mỗ tiểu hồ ly gật mạnh đầu, duỗi móng vuốt bổ nhào tới, Úy Trì Nhạc một tay ấn nó lại vào lòng, nói: “Đừng lộn xộn, đóa băng thanh ngọc liên này cực kỳ mỏng, emkhông cầm được.”

Tử Lạc Vũ lúc này mới nhớ tới, lần trước thần y ngu ngốc kia muốn lấy băng thanh ngọc liên của mỹ nam vương gia, bộ dáng hắn rất cẩn thận, ai ngờ sau cùng, nó liếmmột cái, tất cả đều tan vào miệng nó.

“Yên nhi giúp thái tử điện hạ.” Đậu Uyển Uyên thấy tiểu hồ ly trong lòng thái tử điện hạ định duỗi móng vuốt lấy băng thanh ngọc liên, nhất thời lộ tươi cười kiều diễm, vội vàng lấy hũ gốm đựng băng thanh ngọc liên.

thật cẩn thận đem băng thanh ngọc liên đã nở rộ vào hũ gốm, nàng bưng tới, mặthiện sắc hồng đưa đến trước mặt Úy Trì Nhạc: “Thái tử điện hạ, ngọc liên của ngài.”

Úy Trì Nhạc tiếp nhận hũ gốm trong tay nàng, tận lực tránh tay ngọc mềm mại cầm hơn phân nửa hũ của nàng.

Đậu Uyển Uyên có chút thất vọng, nàng cố gắng đưa tay ra ngoài, nghĩ muốn hắnđụng vào ngón tay nàng, dù sao với nàng cũng chỉ muốn cảm giác tuyệt mỹ kia mộtlần là đủ, đủ để nàng hoài niệm cả đời.

“Cám ơn.” Sau khi Úy Trì Nhạc nói lời cảm tạ, không quay đầu lại đi thẳng ra khỏi Thánh thủy cung.

Đậu Uyển Uyên nhìn bóng lưng hắn đi xa, bỗng nhiên muốn đuổi theo hắn, nàng chưa từng có mong muốn mãnh liệt được một người nam nhân ưu ái qua như vậy, bây giờ, nàng biết, nàng đã rơi vào ánh mắt ôn nhu kia của thái tử rồi.

Mỗ tiểu hồ ly lắc lắc cái đuôi, cười híp mắt lại.

Bây giờ ăn luôn băng thanh ngọc liên, là có thể biến thành người! thật vui quá đi!

Úy Trì Nhạc thấy tiểu hồ ly vui vẻ, nụ cười yếu ớt bên môi hắn vẫn chưa tắt.

Thế cho nên…

một thoáng tươi cười như trăm hoa đua nở kia làm vô số nữ tử tương tư, trong đó bao gồm cả Tương Phi.

Biết rõ chính mình là phi tử của hoàng thường, lại nhớ mãi không quên thái tử, nếukhông phải ánh nhìn thoáng qua năm đó, nàng sẽ không thủy chung không quên như bây giờ, lại không vì muốn tiếp cận hắn, mà vào thâm cung.

Những thứ này, Úy Trì Nhạc nhìn không thấy, bởi vì trong mắt hắn chỉ có một tiểu hồ ly nào đó.

Đương nhiên, mỗ tiểu hồ ly cũng không thấy, bởi vì trong mắt nó chỉ có băng thanh ngọc liên.

một đường đi tới phòng Tử Lạc Vũ.

Úy Trì Nhạc điều đi tất cả thủ vệ canh phòng, cài then cửa, đem tiểu hồ ly đặt trêngiường.

Mở hũ gốm, một đóa băng thanh ngọc liên nở rộ tỏa thanh hương hiện trước mặt tiểu hồ ly.

“Bé cưng đang nghĩ gì thế? Nhanh ăn đi!” ÚY Trì Nhạc thấy nó không mở miệng, xoa đầu nó, nói.

Tử Lạc Vũ ngẩng đầu, đối diện với nụ cười sủng nịnh củ hắn, trong lòng mạnh mẽ nhảy dựng, nàng cúi đầu, đầu lưỡi khẽ cuốn, nuốt từng mảnh băng thanh ngọc liên vào bụng.

Sau khi ăn xong, tiểu hồ ly lâm vào ngủ say, Úy Trì Nhạc thấy vậy, vừa lo lắng vừa khẩn trương, cảm xúc phức tạp không rõ xuất hiện.

hắn bất an ngồi đầu giường, không chớp mắt nhìn tiểu hồ ly ngủ trên giường, chờ đợi, hy vọng nó sẽ biến thành người như lần trước.

Nhưng đợi mãi, tiểu hồ ly trên giường vẫn không có động tĩnh, sau hai canh giời, hắnchung quy không thể kìm nén được, lo lắng bắt mạch tại chân trước của nó, cảm nhận mạch đập vững vàng, hắn mới yên lòng.

Lúc này Úy Trì Nhạc giống như phụ nữ có thai khó sinh, mày nhíu chặt, các loại lo lắng lần lượt trào lên trong lòng hắn.

Mỗ tiểu hồ ly đi vào ảo cảnh, lúc này ao băng thanh so với nguyên lai lớn gấp đôi, bên trong quá nhiều nước huyễn hình, trong khoảng thời gian ngắn, nó nán lại quan sát, chậm chạp không nhảy xuống, nó muốn từ từ thưởng thức nước huyễn hình trong suốtkhông thấy đáy này.

Nó không biết, cũng bởi vì thưởng thức này của nó, lại đem một nam nhân vốn bình tĩnh đã bắt đầu trở nên nôn nóng.

Ở lại nhìn một lúc, nó học kiện tưởng nhảy cầu, một hồ ly tạo dáng xinh đẹp nhảy vào nước huyễn hình.

Thích ý bơi qua bơi lại trong nước huyễn hình, cho dù chìm xuống đáy, nó vẫn thở được, thật sự kỳ lạ.

Ước chừng quá mệt mỏi, mỗ hồ ly rời khỏi đáy ao, đúng lúc này, bạch quang mãnh liệt bao trùm thân thể tiểu hồ ly.

Úy Trì Nhạc nhắm mắt, hắn dùng tay áo che khuất ánh sáng mạnh mẽ kia, ngay giờ khắc này, lòng hắn nôn nóng, hắn từ từ hạ tay xuống.

Tiểu hồ ly ở giữa nhụy sen, ánh sáng ngũ sắc hoa lệ bao trùm.

Tiểu hồ ly dần dần bỏ đi da lông trắng toàn thân, lộ ra tay chân trắng nõn, đầu hồ ly biến thành một khuôn mắt nữ hài tinh xảo xinh đẹp, ước chừng mười một tuổi.

Ánh ngũ sắc phai nhạt dần, bé gái lõa thể bay giữa không trung, trong nháy mắt, nàng liền rơi xuống.

Úy Trì Nhạc nhanh tay tiếp bé gái, chạm vào da thịt bóng loáng của nàng, đôi mâu sắc tối đen, trong lúc vô tình đụng tới bộ ngực hơi nhô ra của nàng, khiến hắn bỗng nhiên cảm thấy nàng không còn là một đứa bé, mà là một thiếu nữ nhỏ, phủ chăn lên người nàng, tầm mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận