Độc Sủng Manh Phi

Tiến vào cổng vương phủ, Tiêu Diệc Nhiên trưng ra bộ mặt người lạ chớ lại gần, bạc môi mím chặt, người hầu trong phủ vừa nhìn đã nhận ra hôm nay tâm tình vương gia không được tốt, nhất định phải cẩn thận hầu hạ.

Cùng đi theo xuống xe ngựa, Tử Lạc Vũ cũng bước nhanh vào, bởi vì tức giận nên phúc lợi được ôm đi cũng không có, nàng chỉ có thể tự đi về phòng.

Lúc ăn tối, người nào đó đang giận dỗi cũng không gắp thức ăn cho nàng như trước, cũng được thôi, Tử Lạc Vũ nếm thử thức ăn, cảm thấy hơi mặn nhưng vẫn ăn được nên tự thân vận động ăn hết bữa cơm.

Ăn xong cơm chiều, tự súc miệng, rửa rồi lau tay đều là chính nàng làm.

Mỹ nam vương gia nhìn nàng làm việc nọ việc kia cũng không chủ động làm giúp nàng, ngược lại còn thanh thản ngồi trên ghế uống trà, hắn ta rốt cuộc là đang muốn gì?

Ném tấm vải lau tay xuống, thân ảnh nhỏ bé đến trước mặt Tiêu Diệc Nhiên, tay chân thuần thục trèo lên chân hắn, ôm cổ nói: “Phụ thân, người hơi quá đáng”.

Tiêu Diệc Nhiên kéo bàn tay nhỏ bé của nàng ra, dùng tay kẹp dưới hai nách nàng, đem Tử Lạc Vũ thả xuống, tiếp tục uống trà, dường như không thấy khuôn mặt đang muốn phát giận của mỗ tiểu nữ oa.

Suốt cả buổi tối, mỹ nam vương gia chẳng nói nửa câu, ngay cả lúc đi ngủ cũng không cho Tử Lạc Vũ ôm cánh tay như trước, kiêu ngạo cái gì bổn tiểu thư ta không thèm.

Muốn làm giá với tỷ à? Muốn tỷ dỗ ngọt? Cũng đâu phải trẻ con ba tuổi mà cần tiểu oa nhi năm tuổi dỗ ngọt a?

Quay mông đi, đưa lưng về phía Tiêu Diệc Nhiên, Tử Lạc Vũ thầm mắng, ngươi cứ tiếp tục kiêu ngạo đi, tay không cho ôm, không sờ thì thôi! Dù sao tỷ đây không chạm vào ngươi cũng không chết.

Tỷ không nhìn, không chạm cũng không sờ, tỷ tìm Chu công chơi cờ...

Mỗ tiểu nữ oa ngủ say hết sức, mỗ vương gia hai mắt thanh tỉnh nhìn trần nhà, con ngươi đen không có tiêu cự cũng không biết đang nghĩ gì.

Nghiêng đầu thấy Tử Lạc Vũ đang ngủ, hắn đem nàng ôm vào lòng, nghiêng người, cằm tựa trên đầu nàng, mũi ngửi mùi thơm ngọt ngào của nàng, ngón tay thon dài nắm bàn tay nàng. Vuốt ve móng vuốt nhỏ bé mỗ nam nhân cảm thấy thực thoải mái.

Nhớ ngày ấy, tiểu sắc ma này thâm nhập vào quần áo của hắn một hồi dường như cũng giống bây giờ, có một dòng điện đánh vào người làm hắn cảm thấy tê dại, tim đập nhộn nhạo từng hồi.

Dời cằm, cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Tử Lạc Vũ, tay đang nắm bàn tay nhỏ bé của mỗ vương gia có chút run run, cởi bỏ áo ngoài, năm ngón của nàng cách hắn không xa. Nâng móng vuốt của tiểu sắc ma lên, hôm nay bổn vương chịu thiệt một ít, cho ngươi chiếm chút tiện nghi...

Tay nhỏ bé vừa mới đụng tới da thịt hắn, cả người Tiêu Diệc Nhiên run lên, dòng điện dường như càng tăng thêm, hắn cầm tay nàng dời lên người, cảm giác kích thích xa lạ trước nay chưa từng có.

"Hừ hừ." Trong mộng mỗ tiểu nữ oa mơ thấy phụ thân đối với nàng hờ hững nên tức giận hừ lạnh.

Mỹ nam vương gia đang “bị chiếm tiện nghi” nghĩ nàng sắp tỉnh, lấy bàn tay nhỏ bé đang ở trong ngực hắn rút ra, lòng thầm mắng bản thân vô sỉ, ngay cả một tiểu oa nhi cũng nổi lên tà niệm.

Mặc lại áo ngoài, dịch người cách nàng hơi xa chút. Tiêu Diệc Nhiên cảm thấy nếu không làm vậy hắn sẽkhông khống chế được chính mình...

Khi tỉnh lại, Tử Lạc Vũ ngáp dài bước xuống giường, mặc quần áo chỉnh tề, mở cửa.

Vẫn như trước, Nguyệt Sắc như thần giữ cửa đứng canh gác.

Tử Lạc Vũ ngẩng đầu, quét mắt nhìn tên "gian tế" này, đừng tưởng rằng nàng không biết “gian tế” làm gì? Nàng không tin hôm qua mỹ nam vương gia thấy một màn chào tạm biệt của nàng và Lưu Trần ca ca chỉ là trùng hợp, nhất định là tên “gian tế” này đã ở một nơi bí mật nào đó báo cáo lại với Tiêu Diệc Nhiên.

Dù sao, nàng cũng không phải là người tốt bụng gì, bất quá nàng cùng tên “gian tế” này có chút giống nhau. Lần trước cũng cùng bị rơi vào tay yêu nữ trảo, tên “gian tế” này biểu hiện thà chết không theo, bây giờ nghĩ lại Tử Lạc Vũ cảm thấy thực hối hận, đáng lẽ nên để mấy hoa hoa cô nương xxoo hắn cho rồi.

Sau khi dùng đồ ăn sáng, Tử Lạc Vũ ngồi ở xe ngựa chậm rãi hướng hoàng cung chạy tới, Tiêu Diệc Nhiên vẫn trưng ra vẻ mặt như ai đó thiếu hắn tám trăm vạn lượng ngân phiếu, đông lạnh chết người.

Tử Lạc Vũ cũng thức thời, biết nam nhân nào đó không muốn nàng thân cận thì nàng sẽ không bám lấy hắn như trước, cũng không đòi hắn ôm, nàng chỉ ngồi một bên, nghiêng đầu nhìn cảnh sắc bên ngoài xe ngựa.

Xuống xe, con ngươi sâu thẳm của Tiêu Diệc Nhiên bình tĩnh nhìn nàng, một câu cũng không nói rồi đi.

Bĩu môi, mỗ tiểu nữ oa "Hứ" một tiếng, hướng Thái Phó Uyển mà đi.

Đổng thái phó vừa nhìn thấy Tử Lạc Vũ, miệng cười không thể ngừng, còn nhiệt tình hơn nhìn thấy cháu gái ruột mấy phần.


"Vào đây, Vũ Nhi, giúp lão phu nhìn bức họa này xem."

Tử Lạc Vũ đi qua, trên bàn thái phó bày một bức Vân hạc đồ. trên một đồng ruộng mênh mông có một con hạc hai cánh mở ra, hai móng vuốt co lên hướng trời mà bay, mây trắng vạn lý.

Có thể nói, tài vẽ tranh của Đổng thái phó rất cao, mỗi một chi tiết nhỏ như long chim hạc cũng vẽ rất sống động, để cho ra đời một bức họa như thế này chắc chắn Đổng thái phó đã tốn không ít công phu và thời gian.

"Thái phó, bức họa này vẽ rất tuyệt nha!" Mỗ tiểu nữ oa dựng thẳng ngón tay cái khích lệ.

"thật vậy sao? thật sự rất tuyệt sao? Ngươi cũng thấy bức họa này của lão phu rất có trình độ, có nội hàm, còn có khí chất sao?" Đổng thái phó khoa trương cười ha hả, mắt dừng trên Vân hạc đồ vui sướng híp mắt.

Đám hoàng tử công chúa buồn bực nhìn Đổng thái phó. Bức Vân hạc đồ này, Đổng thái phó đã có lần trình phụ hoàng xem, lúc ấy được phụ hoàng khen cũng không làm Đổng thái phó vui vẻ như vậy, hôm nay chỉ được một tiểu quận chúa năm tuổi khích lệ một chút Đổng thái phó đã làm ra vẻ vui mừng như điên thế kia.

Tử Lạc Vũ đối với nụ cười khoa trương của Đổng thái phó không biết nên nói gì, người này có vấn đề sao? Là thái phó, có lúc là một người tri thức uyên bác, trầm tĩnh trước mọi tình huống, sao chỉ trong nháy mắt đã biến thành bộ dáng của lão hoan đồng trong phim truyền hình rồi?

"Vâng, tiếp theo thì sao?" không thể khích lệ lão nhân này nhiều, mừng rỡ quá độ cũng sẽ gây bệnh, có thể cười đến cơ tim tắc nghẽn, hoặc hít thở không đều.

"Đến đây, làm một bài thơ, đây là đề kiểm tra thứ ba!" Đổng thái phó hai mắt sáng ngời nhìn Tử Lạc Vũ.

Tử Lạc Vũ dựa theo trí nhớ, nghĩ lại các bài thơ có liên quan đến hoàng hạc, chậm rãi đọc ra:

"Hoàng hạc xa liên miên, theo loan hạ Tử Yên. Cao tường nhất vạn dặm, quay lại mấy ngàn năm. đã khế trời nắng sườn, khi du đan cấm tiền. Mạc Ngôn không cảnh lộ, do cánh vừa nghe thiên."*

* Mình không biết đây là bài thơ nào nên không thêm vào, đành để nguyên vậy.

Đổng thái phó giật mình nửa ngày, câu thơ này đem toàn bộ ý cảnh trong bức họa của hắn biểu đạt ra, từng chữ như châu ngọc, từng câu đều chuẩn xác, không, bài thơ này không thể dùng từ chuẩn xác để tán thưởng mà phải dùng siêu việt để hình dung.

"Cao minh, thật là cao minh." Đổng thái phó tự đáy lòng tán thưởng, lại nói: "Vũ nhi, mời đề tự", vừa nói vừa đưa một cây bút lông sói đến trước mặt Tử Lạc Vũ.

Con ngươi Tử Lạc Vũ co rút, Đổng thái phó muốn nàng dùng bút lông đề thơ, không phải muốn làm khó nàng sao? Nét chữ như gà bới của nàng mà đề lên chẳng cần nói cũng biết bức họa này hỏng bét chắc rồi.

"Thái phó, chuyện này… hai ngày nay vai đệ tử có chút nhức mỏi, bút lông phải dùng lực thích hợp..." vừa nói, mỗ nữ oa vừa xoa xoa vai.

Đổng thái phó nghe vậy, chần chờ một chút đành thu bút về, nói: "Vậy ngươi đi nghỉ ngơi đi!"

Tử Lạc Vũ lừa thái phó thành công, đi xuống bàn ngồi, mắt quét một vòng, không thấy thiếu niên áo trắng nàng nhíu mày.

"Thái phó, đệ tử đau bụng, muốn đi nhà xí." Nàng che bụng lớn tiếng nói.

Đổng thái phó đang tập trung đề tự lên họa, làm gì có thời gian rảnh rỗi quản nàng đi nhà xí hay không.

"đi đi! đi đi!"

"Thái phó, có thể đệ tử đi hơi lâu một chút."

"đi đi! đi đi!"

không thấy hắn đang tập trung sao? Ai rảnh quản ngươi đi nhà xí lâu mau?

Chúng hoàng tử công chúa nghe thấy muốn té xỉu, vừa nhìn là biết tiểu quận chúa đang gạt người, không nghĩ tới chiêu này có thể trốn học. Lần sau bọn họ cũng muốn thử một lần, bụng đau, lý do trốn học rất hay...

"Nguyệt Sắc, tên gian tế nhà ngươi, hôm nay còn dám đi cáo trạng với phụ thân xem ta có lột da của ngươi ra không." Ra khỏi Thái Phó Uyển một đoạn, mỗ tiểu nữ oa hô vào không trung.

Trong chỗ tối, thân thể Nguyệt Sắc run run hai cái, lột da, hình phạt này cũng thật là tàn khốc...

"Còn nữa, từ giờ trở đi, không được bí mật theo dõi ta." Vừa đi hai bước, Tử Lạc Vũ bỗng hô lần nữa.


Nguyệt Sắc cước bộ tạm đình chỉ, chuyện này… làm sao bây giờ? Là theo hay không theo đây?

đang lúc Nguyệt Sắc còn do dự, Tử Lạc Vũ khuất khỏi phạm vi tầm mắt của hắn.

Đến bức tường thấp của một gian tiểu viện, mỗ tiểu nữ oa trèo lên thành tường rồi nhảy xuống, vỗ vỗ tro bụi trên người, nàng đi thẳng đến một căn phòng.

Thùng thùng thùng!

"Vào đi." Thanh âm nhã nhặn vang lên.

Tử Lạc Vũ đẩy cửa phòng ra, tiêu sái đi vào, chu cái miệng nhỏ nhắn hỏi: "Trần ca ca, vì sao hôm nay không có đến Thái Phó Uyển vậy?"

Hiên Viên Lưu Trần nghe giọng trẻ con quen thuộc, vẻ mặt kinh hỉ, cuộn lại bức họa của nàng còn ở trên bàn, thầm vui mừng nghĩ vì sao nàng đến đây?

Đối mặt với chất vấn của Tử Lạc Vũ, Hiên Viên Lưu Trần mỉm cười, di động xe lăn đến bên người nàng, cầm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại, nói: " Hôm nay Trần ca ca có một số việcnên trễ giờ đến Thái Phó Uyển."

hắn không nói với nàng rằng đó là ý chỉ của phụ hoàng, hắn không muốn nàng lo lắng, hiện tại đối hắn mà nói bất cứ thứ gì cũng không quan trọng, quan trọng nhất là có thể nhìn nụ cười hồn nhiên của nàng, chỉ cần như vậy hắn liền thỏa mãn.

"À! Vậy ngày mai thì sao? Trần ca ca có thể đi Thái Phó Uyển không?" Qua ngày nàng sẽ biến lại thành hồ ly rồi, có lẽ không thể tới Thái Phó Uyển.

"Ngày mai...." Con ngươi buồn bã, hắn lắc đầu.

"Được rồi! Ngày mai Vũ Nhi sẽ lại đến đây thăm Trần ca ca!" Nàng có thể trốn học một lần đương nhiên cũng có thể trốn lần thứ hai, ha ha...

"Tiểu quỷ tinh linh này, cẩn thận bị thái phó đánh đòn." Vẻ mặt ảm đạm tan đi không ít, hai mắt Hiên Viên Lưu Trần sáng ngời như thủy tinh, mỉm cười, ngón tay điểm lên cái trán nàng.

"sẽ không đâu, thái phó hiện tại nên sắt." Cười hì hì, bàn tay nhỏ bé vuốt vuốt điểm Hiên Viên Lưu Trần vừa chỉ vào.

"Sắt?" Tiểu quận chúa này luôn có những từ ngữ lạ lùng.

"Ừ, ý chỉ là đắc ý đó." Nàng cười giải thích, nhìn thấy trên bàn bày điểm tâm, nàng vươn tay nhét một cái vào miệng.

Hiên Viên Lưu Trần dắt nàng ngồi lên ghế, rót một ly nước đưa đến trước mặt Tử Lạc Vũ, nhìn nàng ăn không hiểu sao hắn chợt nhớ đến tiểu hồ ly kia, lúc ăn, nàng với tiểu hồ ly có mấy phần tương tự.

"Thái phó rất ít khi... sắt." Nhất định là nàng giúp thái phó đề một bài thơ tuyệt hảo lên bức Vân hạc đồ rồi, chỉ có như vậy mới khiến Đổng thái phó có thể đắc ý như vậy thôi! Đáng tiếc, hôm nay hắn không có cơ hội đến Thái Phó Uyển xem nàng làm thơ, nghĩ đến thôi cũng cảm thấy phấn khích.

"Rất ít sắt, không có nghĩa là sẽ không sắt." Lại bỏ vào miệng một khối điểm tâm, ăn ngon, ăn ngon thật.

"Vũ Nhi làm thơ, có thể đọc cho Trần ca ca nghe thử không?" Vừa mới nói xong, tay phủi phủi vụn bánh trên mặ tiểu ham ăn nào đó.

Tử Lạc Vũ ăn rất nhanh, một khối điểm tâm cứ như thế nuốt thẳng xuống, nàng vội vàng uống nước, nuốt xong, có lẽ bị nghẹn mất rồi.

Hiên Viên Lưu Trần thấy nàng nghẹn khó chịu, giúp nàng thuận khí sau lưng, đến khi nàng khôi phục như thường mới thu tay, đặt dĩa điểm tâm sang một bên.

"Trần ca ca, Vũ Nhi còn muốn ăn." tay nhỏ bé giơ giữa không trung.

"Điểm tâm thuộc loại đồ ngọt, không nên ăn quá nhiều." không phải hắn không cho nàng ăn, chỉ là hắn sợ nàng nghẹn, tiểu hồ ly cũng như vậy, nàng cũng như vậy, thực chủ nhân dạng gì thì sủng thú cũng dạng đó.

"Vũ Nhi đâu có sâu răng, Trần ca ca keo kiệt." Nàng ai oán lên án.

"Chờ có sâu răng thì đã muộn." Hiên Viên Lưu Trần mấy cái răng nhỏ nhỏ trắng trắng của nàng, giống răng nanh của tiểu hồ ly một chút, nhìn thế nào cũng cảm thấy đáng yêu.


Hiên Viên Lưu Trần không cho ăn món điểm tâm thích nhất, Tử Lạc Vũ sao có thể dễ dàng bỏ qua. Cho dù có răng sâu cũng không làm thay đổi bản tính ham ăn của nàng nha!

"Trần ca ca, Vũ Nhi không sợ sâu răng, cho muội ăn điểm tâm được không?" Nàng nhảy từ trên ghế xuống, phụng phịu đáng yêu nói.

"không được, muội ăn nhiều lắm rồi." Hiên Viên Lưu Trần một tay cầm dĩa bánh, một tay lùi xe lăn về phía sau.

Mỗ tiểu nữ oa thấy hắn cố ý đem điểm tâm giơ cao, vén tay áo lên, Tử Lạc Vũ trèo lên đôi chân mất tri giác của Hiên Viên Lưu Trần.

"Vũ Nhi, không phải Trần ca ca keo kiệt không cho muội ăn, mà là điểm tâm này ăn nhiều không tốt." Hiên Viên Lưu Trần thôi di động xe lăn, ôm lấy thân thẻ nhỏ bé đang lộn xộn, sợ nàng ngã xuống.

thì sao chứ, ở hiện đại ăn đồ ăn không tốt cho sức khỏe còn nhiều hơn cũng đâu thấy thân thể có gì không tốt. Điểm tâm cổ đại làm từ thiên nhiên chẳng lẽ lại hại thân sao?

Hai mắt linh động đảo một vòng, hai tay nàng ôm cánh tay đang giơ cao của Hiên Viên Lưu Trần kéo xuống.

Khoảng cách của hai người lúc đó rất gần, cằm Tử Lạc Vũ lướt nhẹ qua chóp mũi hắn, trong lòng Hiên Viên Lưu Trần khác thường, trong chốc lát sơ ý, dĩa điểm tâm đã bị cướp đi.

"Ha ha! Cướp được rồi." Tử Lạc Vũ cười hì hì đi xuống, vui sướng hài lòng ăn.

Mặt Hiên Viên Lưu Trần như quả táo đỏ, ngón tay theo bản năng sờ sờ chóp mũi, vừa rồi bị nàng vô tình chạm vào làm hắn chấn động.

Đây là cảm giác thích một người sao? không liên quan đến thân phận, không liên quan đến bộ dáng, cũng không liên quan tuổi tác.

Tiêu vương phủ

Nguyệt Sắc vẻ mặt rối rắm đứng ngoài cửa thư phòng, vào đó nên bẩm báo thế nào với vương gia đây? Báo với chủ tử rằng hắn không biết tiểu chủ tử ở đâu sao? hắn đi khắp các nhà xí trong hoàng cung, bên trong trừ bỏ ruồi cùng giòi thêm vài nô tài cấp thấp không nơi nào có tiểu chủ tử?

"Đứng ở cửa làm gì? Lăn tới đây cho bổn vương." Tâm tình không tốt, Tiêu Diệc Nhiên giọng điệu cũng không giống bình thường.

Hai chân Nguyệt Sắc run lên, có dự cảm không tốt, hắn thực không hiểu nỗi chủ tử, mỗi lần tiểu chủ tử vừa đi khỏi, vẻ mặt vương gia lạnh đến mức đông chết một người, nếu như vậy, vì sao còn muốn đem tiểu chủ tử đưa vào trong cung?

Vào thư phòng, Nguyệt Sắc cúi đầu nhìn mũi chân, nói với chính mình, không thể để chân run, không thể để chân run.

"Hiên Viên Lưu Trần hôm nay có xuất hiện?" Tiêu Diệc Nhiên tay chấp phía sau, lạnh giọng nói.

"Hồi chủ tử, không có."

Tiếp đó, Nguyệt Sắc đem chuyện tiểu chủ tử làm thơ ở Thái Phó Uyển kể một lượt còn đem câu thơ đọc lên cho vương gia, hắn không dám ngẩng đầu, đương nhiên cũng không phát hiện trên mặt chủ tử hiện lên tia nhu hòa.

"Sau đó, tiểu chủ tử nói nàng đau bụng, muốn đi nhà xí." Nguyệt Sắc lúc này học thông minh, hắn không đem lời tiểu chủ tử nói với hắn cho chủ tử nghe.

nói là thất trách, không nói cũng không tính là lừa gạt, dù sao kia cũng là mệnh lệnh của tiểu chủ tử.

"Đau bụng?" Tiêu Diệc Nhiên nhướng mi, không phải buổi sáng còn tốt sao, tại sao đến Thái Phó Uyển lại đau bụng rồi?

"Vâng, đúng vậy." Tiểu chủ tử còn nói thời gian đi nhà xí rất lâu, Nguyệt Sắc trong lòng bổ sung.

"Chuẩn bị xe ngựa, theo bổn vương vào trong cung." Rốt cuộc hắn cũng không nhẫn tâm mặc kệ nàng, trở về để nàng ăn đan dược hẳn là không đau nữa đây.

Cái gì? đi vào cung?

Nguyệt Sắc thật sự muốn đâm đầu vào tường tự sát, vương gia muốn vào cũng, làm sao bây giờ? hắn căn bản không biết tiểu chủ tử ở nhà xí nào.

"Còn thất thần làm cái gì?" Tiêu Diệc Nhiên lạnh lùng liếc qua Nguyệt Sắc, đối với tên thuộc hạ này càng ngày càng không hài lòng, cả ngày ngây ngẩn ngốc nghếch, không biết suy nghĩ cái gì, hoàn toàn quên nguyên tắc ám vệ phải mặt lạnh như tiền.

Nguyệt Sắc nghe quát hoàn hồn, cúi đầu nói: "Dạ, chủ tử", nhanh chóng đi khỏi chuẩn bị xe ngựa.

Hoàng cung

Tử Lạc Vũ đọc câu thơ buổi sáng đã làm cho Hiên Viên Lưu Trần nghe.

"không ngờ Vũ Nhi không chỉ là cao thủ giải đố đèn, mà còn là cao thủ làm thơ nữa." Hiên Viên Lưu Trần cười khen, trong ánh mắt toát ra sủng ái ôn nhu.

Tử Lạc Vũ trong lòng cười một tiếng, cao cái gì thủ a! Nàng nếu là cao thủ, vậy binh đoàn xuyên không cũng là một đám cao thủ sao, bất quá nàng mượn mấy bài thơ để khoe khoang một chút thôi.


Nhưng mà lời này nàng cũng chỉ có thể nói với chính mình, không thể nói ra ngoài, loại chuyện này nếu tự mình trải qua căn bản là không ai có thể tin được, cho dù là Trần ca ca liên tiếp cứu nàng, Tử Lạc Vũ cũng không thể đem bí mật sâu kín nhất của mình nói với hắn.

Nghĩ đến đây, Tử Lạc Vũ chợt nhớ tới Tiêu Diệc Nhiên. Hình như hắn chưa từng hỏi qua lai lịch của nàng, biết nàng từ hồ ly biến thành người biểu hiện cũng thập phần trấn định, cũng vẫn đối xử tốt với nàng như trước. hắn không có nghi ngờ gì sao?

Nàng không tin đâu, nhất định là hắn đang chờ mình tự nói với hắn! Nghĩ lại thái độ hôm qua của hắn, đừng hy vọng nàng nói cho hắn biết! Hừ hừ.

"Trần ca ca khen ta như vậy, Vũ Nhi thật ngượng ngùng." Nàng "thẹn thùng" cúi đầu, miệng tiếp tục ăn điểm tâm.

Hiên Viên Lưu Trần thấy nàng ngoài miệng nói ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn da thịt tuyết trắng không có nửa điểm biến hóa, vẫn cười yếu ớt như trước, vẻ mặt này của nàng cũng có thể xem là ngượng ngùng?

Nguyệt Sắc đánh xe vào hoàng cung, chủ động quỳ gối trước mặt Tiêu Diệc Nhiên, nói: "Vương gia, thuộc hạ không biết tiểu chủ tử ở nhà xí nào."

Tiêu Diệc Nhiên khóe miệng co rúm, lãnh lùng quét mắt liếc Nguyệt Sắc một cái: "Nếu ngươi biết nàng đi nhà xí nào, bổn vương một kiếm giết ngươi."

Nữ nhi của bổn vương là người có thể rình coi sao?

Nguyệt Sắc chân quỳ trên mặt đất run rẩy, sợ hãi nghĩ, may mắn hắn không đi theo tiểu chủ tử vào nhà xí.

Tử Lạc Vũ chơi đùa không lâu, bỏ qua ánh mắt lưu luyến của Hiên Viên Lưu Trần rời khỏi tiểu viện.

Dọc đường đi nhỏ giọng ca hát, cảm giác trốn học thật là thích. Vào đến Thái Phó Uyển, cảm thấy có một loại áp lực vô hình, nàng giương mắt nhìn.

Áo vào màu đen đập vào mắt, nàng thầm kêu một tiếng không tốt, tại sao phụ thân lại đến Thái Phó Uyển?

Lúc này đám hoàng tử công chúa ở Thái Phó Uyển đã ra về, chỉ còn lại Đổng thái phó, bình thường vẻ mặt hắn rất nghiêm túc, nhưng ở trước mặt Tiêu Diệc Nhiên, vẻ mặt hắn cũng có chút sợ hãi.

Tiêu Diệc Nhiên nhìn nàng vui vẻ tiêu sái đi đến, liền biết tiểu nữ oa này căn bản không có đau bụng gì mà là trốn học đi chơi, chơi ở nơi nào thì không cần nhiều lời hắn cũng có thể đoán ra được.

"Phụ thân." Tử Lạc Vũ cẩn thận kêu, sắc mặt của mỹ nam vương gia rất khó coi a!

"Cùng bổn vương hồi phủ." hắn lạnh giọng nói, liền đứng lên đi thẳng ra ngoài.

Tiêu Diệc Nhiên đi rồi, Đổng thái phó lau mồ hôi lạnh, thật lạnh a, toàn bộ cây cỏ ở Thái Phó Uyển cũng bị khí lạnh của nhiếp chính vương đông chết, lão phu đã cao tuổi thế này sao chịu được ánh mắt lạnh như vậy đây?

Tử Lạc Vũ theo sau Tiêu Diệc Nhiên, cước bộ hắn rất nhanh mà thân thể nàng lại nho nhỏ, đành phải chạy theo mới có thể miễn cưỡng không rớt lại quá xa với Tiêu Diệc Nhiên.

Tự leo lên xe ngựa, mỹ nam vương gia không nói lời nào với nàng. Vỗ vỗ bụi bặm trên người, Tử Lạc Vũ ngồi một bên, cố ý không nhìn vẻ mặt đông chết người của ai đó.

Trong xe ngựa không khí như rơi xuống âm độ, Tiêu Diệc Nhiên không nói một câu, Tử Lạc Vũ cũng không biết hắn phát điên cái gì, tự dưng tới đây.

Hôm nay nàng đã bỏ lại tên “gian tế", hắn hẳn không biết mình đến chỗ của Hiên Viên Lưu Trần, vậy vẻ mặt này của mỹ nam vương gia la sao? Chẳng lẽ là không vừa ý nàng trốn học?

không đúng, cũng không sai, Tiêu Diệc Nhiên sẽ không tự dưng đến Thái Phó Uyển, xem ra, nàng nên hỏi một tên “gian tế” Nguyệt Sắc kia đã nói gì với phụ thân.

"Vào thư phòng với bổn vương."

Vào phủ, hắn lạnh lùng nói một câu như vậy với nàng liền nhấc chân đi về phía trước.

Tử Lạc Vũ theo phía sau, ánh mắt sắc bén nhìn mỗ "gian tế" chuẩn bị moi tin, thân ảnh nhỏ nhắn chạy đến, nắm Nguyệt Sắc, hung ác hỏi: "Gian tế nhà ngươi thả rắm gì với phụ thân rồi?"

Nguyệt Sắc vẻ mặt đau khổ, ủy khuất nói: "Thuộc hạ nào dám thả rắm với vương gia a?"

“Ngươi còn dám hồ ngôn loạn ngữ?” không thành thật khai ra sao? Bổn tiểu thư đây sẽ đánh ngươi.

"Vũ Nhi." âm thanh lạnh lùng vang lên ở phía trước.

Tử Lạc Vũ hung ác trừng Nguyệt Sắc, buông tay, nói: "Ngươi chờ đó cho ta."

rõ ràng là tiểu nữ oa, lại tự xưng ta, vẻ mặt uy hiếp cũng làm hắn sợ, ánh mắt Nguyệt Sắc lóe lóe, tiểu chủ tử, thuộc hạ không nói với vương gia gì hết a...

Chạy đi theo sau Tiêu Diệc Nhiên, đến thư phòng, hắn ném một quyển sách tới: "Về sau, tự dạy cho ngươi."

Tử Lạc Vũ nhanh chân chạy khỏi thư phòng. Nàng a, học thức thì không sợ, nhưng muốn nàng luyện chữ bằng bút lông chẳng khác nào lấy mạng nàng, theo mỹ nam vương gia học không phải là tự tìm ngược sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận