Độc Sủng Manh Phi

Đám sương hàn băng bao quang tượng tuyết một người một hồ, phảng phất như đặt mình trong tiên cảnh, mông lung lộ ra sự ăn ý gây cười, tự nhiên như vậy, hài hòa như vậy.

Đối với Tiêu Diệc Nhiên mà nói, không có gì gây cười, không có ăn ý đáng nói, hồ ly nhỏ khiến hắn cảm giác đau đầu sâu sắc, vật nhỏ bằng nắm gạo thông minh đến kỳ cục, tốt xấu gì hắn cũng là Nhiếp Chính vương Đông Phong quốc, vẻ tươi cười trên người tuyết này không thích hợp với hắn?

không để ý, đừng nhìn, không nhìn tới, bổn vương sẽ không xuất hiện cảm xúc tức giận.

Mỗ vương gia đầu ngẩng cao không nhìn, con ngươi sắc đen như mực tình nguyện nhìn lên hàn khí phiêu đãng giữa không trung, cũng không thèm liếc mắt một cái tới người tuyết nhỏ khắc băng phía dưới.

Từ trong hầm lạnh ra ngoài, hồ ly nhỏ phun khí, hít hít cái mũi, cả người lạnh run, ra vẻ có khuynh hướng cảm mạo, mời vừa rồi nó còn không biết, việc này xảy ra mới bất tri bất giác phát hiện hầm lạnh tựa hồ lạnh hơn so với bên ngoài, đặc biệt là nơi gần hàn đàm, nó tựa hồ nơi nào cũng hít khí lạnh.

"Mau ăn một viên đan dược, đừng làm cho hàn khí tăng thêm." Tiêu Diệc Nhiên từ trong bình sứ đổ ra một viên "Hồi hồn đan", phóng tới bên miệng tiểu hồ ly.

"Xèo xèo chi." Ấu hồ lắc lắc đầu, sau khi nó biết “hồi hồn đan” này trân quý thế nào, nó liền không dám ăn, là bảo bối, muốn cất giữ, không chừng ngày nào đó nó bán đi, có thể cầm về mấy bó bạc trắng bóng hay vàng ánh rực rỡ.

"không phải ngươi muốn bổn vương tự mình đút ngươi ăn đấy chứ? Hửm?" Mặt hắn trầm xuống, thanh âm “hửm” kia kéo dài, không hờn giận ý biểu đạt rõ ràng.


"Xèo xèo xèo xèo." Tiểu hồ ly mượt mà kêu to: tỷ muốn giữ lại.

Chỉ là vài cái phun khí mà thôi, có cái gì ngạc nhiên? Đan dược trân quý như vậy mà cứ ăn là sao? Xa xỉ cũng không cần lãng phí như vậy nha!

Trước kia nàng sinh bệnh, cho tới bây giờ đều là không uống thuốc, không tiêm, uống nhiều nước, dựa vào sức chống cự của bản thân mà sống qua ngày...

"Hồ nhi, ngươi thực không ngoan." Tiêu Diệc Nhiên nâng ấu hồ lên, đối diện với nó.

Tử Lạc Vũ bỗng nhiên bị đưa lên cao, tâm hơi hoảng, chân trước ôm chặt lấy ngón tay cái của Tiêu Diệc Nhiên, không phải nó lo lắng Tiêu Diệc Nhiên sẽ ném nó xuống, mà nó lo không cẩn thận lay động sẽ bị ngã xuống.

Vỗ vỗ bộ ngực bằng phẳng, hoàn hảo, hiện tại vững chắc, con ngươi mở to, mỗ hồ thoắt chốc mặt đỏ lên, khuôn mặt tuấn tú phóng đại gần nó trong gang tấc, hơi thở nóng ấm không kiêng nể phun lên mặt nó.

Mỹ nam vương gia làm cái gì vậy?

Chẳng lẽ hắn định dùng cánh môi hoàn mỹ kia để đút mình ăn sao? Ngân gia thật thẹn thùng nha!

Mỗ hồ "thẹn thùng" cúi đầu, đôi mắt ngọt ngào nheo lại tạo thành độ cong khe khở hẹp, ngại quá, muốn hôn thì hôn đi! Đừng lấy tay ngón tay khiêu khích cằm nó được không? Ngân gia thật thật thật thẹn thùng mà....

"Há miệng." Thanh âm từ tính dễ nghe của Tiêu Diệc Nhiên vang lên bên tai hồ ly nhỏ.

Ngại quá, Ngân gia còn nhỏ, không thích hợp hôn nồng nhiệt đâu mà! Mỗ hồ rạo rực vui sướng há miệng....

một viên đan dược đưa vào trong miệng nó, lưỡi mỗ hồ chỉ đụng tới ngón tay của mỹ nam vương gia, ngay từ đầu đã không phải là hắn muốn hôn nồng nhiệt, cái gì! Dám lừa hồ ly ta....

"Tiểu sắc hồ, ngươi nghĩ cái gì vậy?" Ngón tay Tiêu Diệc Nhiên chọc chọc mi tâm nó, cười nói.


Khi nào thì, hồ nhi hắn cũng học được rụt rè của nữ tử? Tiểu sắc hồ mang theo bộ dáng chờ đợi, có chút đáng yêu.

Nghĩ em gái nhà ngươi....

Mỗ tiểu sắc hồ cực không vui, cái đuôi mềm mại rủ xuống trên tay Tiêu Diệc Nhiên, tứ chi giãn ra, bĩu môi, nằm úp sấp xuống lòng bàn tay Tiêu Diệc Nhiên.

Biểu tình tức giận của hồ nhi một lần nữa lại chọc cười Tiêu Diệc Nhiên, tiếng cười sang sảng mang theo hạnh phúc trước nay chưa từng có.

Trong góc, Nguyệt Sắc ngoáy ngoáy lỗ tai, hắn không có nghe nhầm chứ? Là tiếng cười của Vương gia? hắn mười một tuổi đã đi theo chủ tử, chưa từng nghe qua tiếng cười của chủ tử, càng miễn bàn đến tiếng cười thoải mái như vậy.

Kia chỉ là một hồ ly nhỏ tinh quái, từ khi bị Vương gia mang về, đều đem đến không ít lạc thú cho chủ tử.

N hôm sau

Từ ngày nuốt viên “hồi hồn đan” giá trị vạn lượng hoàng kim, mỗ tiểu hồ ly liền thừa dịp ban đêm, vụng trộm lấy ra bình sứ từ trong lòng mỗ vương gia, thuận tiện dùng móng vuốt của nó sờ sờ trên người mỹ nam một phen, độ co dãn cao, xúc cảm tốt, thật thoải mái.

Mỗ tiểu hồ ly dùng móng vuốt đẩy đẩy, rồi ngậm bình sứ trong miệng nhảy xuống giường, đem bình sứ giấu đi, nó lại lên giường ôm lấy cánh tay mỹ nam vương gia thơm ngào ngạt, ngủ một giấc.


Sau ngày ấy, hồ ly nhỏ càng “ham” của hơn, bắt đầu vơ vét của cải.

Chỉ cần mắt nó coi trọng, nó liền không buông tha, dùng miệng ngậm, hay dùng móng vuốt đẩy, thư phòng Tiêu phủ, phòng ngủ Vương gia, ở góc nào hẻo lánh không người nhìn đến, mỗ hồ liền cất giấu của cải.

Tiêu Diệc Nhiên nhìn hành động này của ấu hồ, thật sự là vừa bực mình lại vừa buồn cười, giận là sợ nó mệt, cười là vì bộ dáng tham tiền của nó.

Mỗ tiểu hồ ly vừa cất giấu “bảo bối” đáng giá của nó, mệt đến thở hồng hộc, nó vừa định đặt mông ngồi trên mặt đất, đã bị Tiêu Diệc Nhiên nâng đến trên tay.

"Giấu những thứ không đáng giá đó làm chi? Sợ bổn vương nuôi không nổi ngươi?" Tiêu Diệc Nhiên phủi phủi bộ lông trên trán nó, một ít tro bụi rơi xuống.

Mỗ hồ trắng xanh một phen, mắt phát sáng vì nguyên nhân khác, đó là lời Tiêu Diệc Nhiên nói: không đáng giá.

Bảo bối đáng giá trong mắt nó, hắn lại nhìn không đáng giá, hay là, chẳng lẽ, hắn có bảo bối càng đáng giá hơn?

Hì hì... Thổ địa ơi, tỷ trong nháy mắt đã thích ngươi rồi đấy.... Cái đuôi của mỗ hồ ly tham tài thoắt cái phe phẩy ra bộ lấy lòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận