Độc Sủng Manh Phi

Edit: tart_trung

​Trong một đêm, toàn bộ nô bộc trong Phủ Tiêu Vương lại đổi một nhóm người, ngoại trừ Thành quản gia và Nguyệt Sắc mà Tử Lạc Vũ vẫn quen thuộc ra, còn lại tất cả đều là gương mặt mới. 

Bọn hạ nhân mới tới vô cùng cung kính với Tử Lạc Vũ, nói chuyện tương đối nhỏ nhẹ, giống như đãđược huấn luyện chuyên nghiệp.

Ngay cả khi Tử Lạc Vũ gọi mỹ nam Vương gia là “Phụ thân”, trong mắt bọn họ cũng không lộ ra chút vẻ ngạc nhiên nào, giống như việc mỹ nam Vương gia đột nhiên có một nữ nhi mười bảy tuổi chẳng có gì gọi là không phù hợp.

Biến hóa trong phòng mơ hồ lộ ra chút không khí không giống bình thường.

Nhưng vẻ mặt Tiêu Diệc Nhiên vẫn lạnh lùng như cũ, dung nhan lạn băng tới khiến người khác khôngdám nhìn thẳng, thay đổi của Vương phủ trong mắt hắn cơ hồ căn bản chẳng tồn tại. 

Tử Lạc Vũ biết Tiêu Diệc Nhiên làm như vậy là muốn bảo vệ nàng, không để người khác biết thân phận của nàng, nhưng nàng lại dường như cảm thấy có gì đó là lạ, vẫn luôn cảm thấy Tiêu Diệc Nhiên đanggạt nàng chuyện gì đó…

Dùng xong ngọ thiện, Tiêu Diệc Nhiên lại lấy lý do làm xiêm y màu thu mà để người ta tới may đo cho nàng lần nữa.

Tử Lạc Vũ vốn muốn nói mấy ngày trước xiêm y mùa thu mới đưa tới nàng còn chưa kịp mặc, nhưng lại nghĩ tới đồ mới đó hiện tại nàng không thể mặc được nữa, trong lòng gào to thật lãng phí, mỹ nam Vương gia biết rõ sau khi nàng ăn băng thanh ngọc liên xong sẽ lớn lên mà còn lãng phí như vậy. ĐÚng vậy… có điều, cách làm lần này của mỹ nam Vương gia nhìn như bình thường, nhưng cũng có cút kỳ lạ, còn chỗ nào không bình thường, nàng không nói được.

Đo xong rồi, Tiêu Diệc Nhiên theo thói quen kéo nàng vào lòng, ngón tay quấn quýt lấy sợi tóc bên má nàng, nhẹ nhàng nói: “Vũ nhi lớn rồi, cũng nên tô điểm một chút”.

Tóc Tử Lạc Vũ để tùy ý quen rồi, vật trang sức tuy đẹp, nhưng với nàng mà nói, cũng là một gánh nặng, đem cái trâm cài đầu cả vạn lượng cài lên đầu, còn không bằng đem số tiền đó cho vào túi nàng, như vậy mới có cảm giác chân thật…

Nge ý của mỹ nam Vương gia, hẳn là muốn giúp nàng mua đồ trang sức, trước mắt Tử Lạc Vũ thổi qua một đống trâm cài, ngọc điền, bộ diêu, hoa dán…

“Phụ thân muốn dẫn Vũ nhi đi mua đồ trang sức sao?” Trong mắt Tử Lạc Vũ là hàng đống ánh kim chói sáng, trong lòng lại thầm cân nhắc, tiểu kim khố của nàng lại có thêm một khoản tiền.

“Ừm”. Tiêu Diệc Nhiên gật gật đầu, thấy trong mắt nàng lập lòe vui sướng, hắn cảm thấy sớm đã nên dẫn nàng ra ngoài mua vài món mà nữ nhân yêu thích.

“phụ thân, Vũ nhi… có thể lấy nhiều chút không?” Kẻ tham tài nào đó cụp mắt, nụ cười có chút nhăn nhó, tay nhỏ vẽ từng vòng từng vòng trong lòng bàn tay hắn.

Ai da, ngân gia vẫn là có ý muốn lấy nhiều chút! Nhưng mà, ai kêu ngươi là “phụ thân” của ngân gia chứ! Ngươi không mua cho ngân gia, còn ai mua cho ta đây?


“Đúng là tiểu hồ ly tham lam”. hắn cười nói, trong con ngươi tràn ngập vẻ sủng nịnh không cần nóithành lời, lại nói tiếp: “Vũ nhi muốn cái gì, ta đều mua cho ngươi, nhưng bên ngoài, vẫn không nên gọi ta là phụ thân mới tốt”.

Tử Lạc Vũ cũng đồng ý với lời hắn nói, bây giờ ở bên ngoài nàng quả thật không nên gọi hắn là phụ thân nữa, như vậy sẽ khiến nhiều người suy đoán lung tung, không chỉ gây bất lợi cho nàng, mà cũng bất lợi với mỹ nam Vương gia.

“Vậy ta nên gọi phụ thân là gì? Nếu không gọi là ca ca?” hắn lớn hơn nàng sáu tuổi, gọi ca ca rất thích hợp.

“Ca ca cũng không được”. hắn chậm rãi lắc đầu, trong đôi mắt đen sâu thẳm cất giấu ánh sáng khôngmuốn cho người ta biết.

“Phụ thân sẽ không bảo Vũ nhi trực tiếp gọi người là Tiêu Diệc Nhiên chứ?” Nàng đã quen gọi hắn là phụ thân, bỗng nhiên gọi đầy đủ Tiêu Diệc Nhiên cũng rất không quen.

Tiêu Diệc Nhiên cười lắc đầu, ngón tay chọt chọt đôi môi béo mập của nàng, nói: “Gọi thẳng tên ta cũng thật xa lạ? Ở bên ngoài Vũ nhi liền gọi ta Diệc Nhiên hoặc là Nhiên, biết chưa?”

Tử Lạc Vũ lấy ngón tay đang đặt trên môi nàng ra, trong lòng gào thét nói: “Phụ thân, không ổn đâu? Cách gọi như vậy có chút… có chút ám muội”.

Lúc ngón tay hắn rời khỏi môi nàng, lại cầm tay nhỏ của nàng, với câu nói của nàng, hắn cười càng sâu, nói : “Ám muội của Vũ nhi và ta còn thiếu sao?”

Có vẻ như không ít… Tử Lạc Vũ không tìm được cách nào phản bác hắn, chỉ có thể im lặng không nói lời nào, ánh mắt lơ lửng không cố định.

Trong lúc đó, ánh mắt nàng lại dừng lại trên mặt mỹ nam Vương gia, nam nhân này trông thật đẹp mắt, đôi con ngươi so với mực càng đen hơn, giống như một khối nam châm vô cùng có sức hấp dẫn, nhìn nhiều hơn vài lần sẽ khiến ngươi trầm luân trong đôi mắt đó, mặc dù đường nét hắn tổi chảy, bất kỳ góc độ nào cũng trông rất hoàn mỹ, lúc hắn cười với nàng, so với lúc pháo hoa nở rộ còn xinh đẹp hơn, khiến nàng không dời được tầm mắt.

Đúng là tự tìm đường chết mà! Nàng sẽ không thật sự động tâm với mỹ nam Vương gia chứ?

Nàng có chút bối rối dời tầm mắt, Tử Lạc Vũ mắng bản thân suy nghĩ lung tung.

“Vũ nhi, gọi ta Nhiên”. Thấy nàng không nói gì, Tiêu Diệc Nhiên nhẹ giọng nói bên tai nàng.

Hơi thở ấm áp benet ai, Tử Lạc Vũ giống như bị dọa, kinh ngạc nhảy dựng.

“phụ thân”. Nàng vẫn là thích danh xưng này nhất.

Tiêu Diệc Nhiên tháy nàng có chút kinh hoảng né ra vòng ôm của hắn, mặt hơi biến sắc, đôi môi mỏng mở ra hợp lại trông vô cùng mê hoặc: “Nhiên hoặc Diệc Nhiên, Vũ nhi chọn một trong số đó, chọn xong ta mang ngươi ra ngoài phủ, nghe nói tháng mười hai ven hồ Thanh Phong không chỉ có lá phong đỏ rực như lửa, còn có cá thu ngon vô cùng”.


Ven hồ Thanh Phong? Lá thu đỏ như lửa? Cá thu vị ngon lắm?! Tử Lạc Vũ nuốt một ngụm nước miếng, mỹ nam Vương gia nói ra mấy lời này thật vô cùng dụ dỗ! hắn là cố ý đi!

Có điều, cho dù là hắn cố ý, Tử Lạc Vũ vẫn bị dẫn dụ.

Nàng cười hì hì trở về ôm ấp của hắn, tay nhỏ ôm lấy cổ hắn nói: “Phụ thân, Vũ nhi rất muốn đi, người mang Vũ nhi đi có được hay không?”

Lần này hắn cũng không ôm lấy eo nàng, mà tùy ý dựa vào ghế, tùy ý nàng thân mật ôm lấy hắn, cũng chưa trả lời: “Vũ nhi đã nghĩ kỹ gọi ta là gì chưa?”

Mặc dù Tử Lạc Vũ có chút không muốn, nhưng nghĩ tới cá thu mỹ vị kia, trong đầu nàng bắt đầu xoay chuyển giữa Diệc Nhiên và Nhiên, chỉ chốc lát sau, nàng kêu lên: “Diệc Nhiên”.

Tim đập thình thịch, trái tim cường tráng của hắn giống như không bị khống chế đập liên hồi, tiếng “Diệc Nhiên” này kêu lên, cũng gợi lên gợn sóng nơi đáy lòng tịch mịch phẳng lặng sâu thẳm của hắn.

“Hả?” Tiêu Diệc Nhiên kiềm chế kích động trong lòng, giống như không nghe thấy tiếng kêu cảu nàng, con ngươi đen bình tĩnh không chút dao động.

“Diệc Nhiên”. Tử Lạc Vũ thấy hắn không có phản ứng gì, lại gọi một lần tay nhỏ lắc lắc cánh tay hắn.

“Sao?” trên mặt hắn vẫn bất động, nhưng, trong đôi mắt đen kia có một tầng sương mù mông lung, bên trong còn cất giấu chút say mê.

“Phụ thân, Vũ nhi gọi người là Diệc Nhiên, sao một chút vẻ mặt người cũng không có? Rốt cuộc là có ý gì?” Tử Lạc Vũ chu chu cái miệng nhỏ.

Nam tử đẹp như Thần quân nhẹ nhàng vỗ vỗ, môi mỏng phun ra hai chữ: “GỌi lại”.

Tử Lạc Vũ sửng sốt một chút, bĩu môi gọi: “Diệc Nhiên”.

“Gọi lại”. hắn chưa động, ánh mắt vẫn đặt trên cái miệng nhỏ nhắn tinh xảo đẹp đẽ của nàng, còn có đôi môi phấn hồng chu ra, một tiếng nói khiến hắn chân động.

“Diệc Nhiên”. Nàng trừng mắt nhìn Tiêu Diệc Nhiên, thở phì phò gọi.

“GỌi lại”. hắn đối với vẻ nhăn nhó trên gương mặt nàng coi như không thấy, lại nói.


“Diệc Nhiên”. Còn chưa xong sao? Kiên nhẫn của Tử Lạc Vũ sắp dùng hết rồi.

“Gọi lại”. GIống như nghe được, trong con ngươi của hắn có màu sắc càng rõ ràng.

“Ngớ ngẩn”. Mỗ nữ không thể nhịn được nữa, nhảy xuống khỏi đùi hắn.

"...."

*******

Phường Ngọc Thục.

Đây là châu báo lâu số một số hai Đông Phong Quốc, cường hào trong kinh thành, nữ nhi nhà quyền quý gả đi, hoặc nhi tử thú thê, hầu như đều tới đây chọn mua sính lễ.

Phường Ngọc Thục có tổng cộng hai lầu, lầu một là đồ trang sức tuy đơn giản nhưng phẩm chất tốt, nhưng so với lầu hai, lầu một này chênh lệch không chỉ có một cấp bậc mà thôi. Tiểu thư danh môn bình thường sẽ chỉ có thể chọn mua trang sức ở lầu một, có thể vào lầu hai tiêu phí mua đồ trang sức, tất nhiên là nhà quyền quý gia thế lớn của Đông Phong Quốc.

một chiếc xe ngựa cao quý dừng lại trước Phường Ngọc Thục liền hấp dẫn ánh mắt rất nhiều người.

Lại là quý tộc nhà ai muốn thú thê hoặc gả nữ nhi? Nhìn đẳng cấp của xe ngựa này, cũng biết thân phận người ngồi trong đó nhất định không nhỏ.

Rèm ngọc sợi vàng đượ đẩy ra, một đôi ủng đen đạp ngựa đi xuống, người qua đường thán phục, trong thiên hạ còn có mỹ nam tuấn dật như vậy sao? một thân huyền bào mặc trên người hắn giống hệt như Thần Quân trên chín tầng mây, nam nhân này coi như là có dung nhan tuyệt mạo như thiên hạ đệ nhất mỹ nam Nhiếp chính Vương vậy, nếu không phải khí tức trên người nam nhân áo đen này trông có vẻ nhu hòa, người qua đường quả thật hoài nghi, người bọn họ đang thấy có phải Nhiếp chính Vương không.

Huyền bào nam tử này hôm nay tới phường Ngọc Thục, nhất định là chuẩn bị sính lễ thú thê, không biết tiểu thư nhà nào có đại phúc phận như vậy, được nam tử này vừa ý?

Trong lúc người qua đường còn đang suy đoán, bọn họ thấy nam tử huyền bào đưa tay vào trong xe ngựa, đón lấy một thiếu nữ mặc xiêm y màu vàng đi ra.

Người qua đường ngẩn ngơ, thật là một thiếu nữ tinh xảo xinh đẹp, gương mạt nhỏ nhắn không phấn son cũng đủ khiến bách hoa thất sắc, đặc biệt là đôi mắt linh động của nàng, giống như địa chi linh khí của đất trời đều tụ tập lại, chỉ cần hơi chuyển động cũng khiến người ta thấy thoải mái, bất tri bất giác bị nàng hấp dẫn.

Sau khi Tiêu Diệc Nhiên ôm Tử Lạc Vũ xuống xe ngựa, đôi mắt ác liệt đảo qua mấy người đang ngây ngốc nhìn Tử Lạc Vũ< khiến bọn họ run cả người, không dám nhìn thêm chút nào nữa.

“Phụ… Diệc Nhiên… CHúng ta mau vào đi thôi!” Tử Lạc Vũ suýt nữa gọi phụ thân, cũng may nàng phản ứng nhanh, lôi kéo tay Tiêu Diệc Nhiên đi vào trong, chọn đồ trang sức nhanh, nàng còn muốn đi xem lá phong đỏ và ăn thu.

một tiếng “Diệc Nhiên” khiến hàn khí trên người hắn cũng dần tiêu tan, lưu lại chút ấm áp trên người, người nam nhân tuấn mỹ như Thần cũng dần lộ ra chút nhi hòa.

Huyền bào nam tử đi theo thiếu nữ vào phường Ngọc Thục, người qua đường lúc này mới thở ra mộthơi, ánh mắt lúc nãy thật sắc bén, vừa nãy, bọn họ tưởng rằng chỉ là một quý tộc, nhưng bây giờ nhìn lại, nam nhân đó hắn không phải là vật trong ao.


Thiếu nữ lúc nãy gọi hắn là… Diệc Nhiên … Nhiếp chính Vương Đông Phong Quốc cũng gọi là Tiêu Diệc Nhiên, chẳng lẽ nam tử huyền bào kia chính là… Nhiếp chính Vương… tìm tòi theo lời nói của thiếu nữ đó khiến tâm trạng người đi đường kinh hãi.

Nhiếp chính Vương Đông Phong Quốc chính là thần linh trong lòng dân chúng, hắn chưởng quản tam quân, thô bạo uy vũ, đánh đâu thằng đó, không gì đánh được đồng thời, cũng không gần nữ sắc, cực kỳ chán ghét mọi người nhìn hắn chằm chằm…

Mấy người đi đường nghĩ tới luc này bản thân không chỉ nhìn Nhiếp chính Vương, còn âu yếm nhìn thiếu nữ của hắn, tuy rằng không có ý khin ngờn, nhưng đã khiến Nhiếp chính Vương không vui, tâm trạng bọn họ không khỏi lo sợ, cúi đầu liền mau chóng rời đi.

ở lầu hai, muôn vàn đồ trang sức rực rỡ và đa dạng, Tử Lạc Vũ không kịp nhìn, từng món trâm cài, ngọc điền, bộ diêu, hoa thịnh… đều tinh xảo… Liên tục, không ngừng được bày ra để nàng chọn.

tay nhỏ sờ sờ lại sờ sờ, trong mắt lập lòe vẻ hưng phấn, miệng nhỏ cười cười vẫn không tan.

“Oa! Cũng không tệ!” Kỳ thật nàng không vừa ý món nào, nhưng nhìn những món đồ này tựa hồ rất có giá, có thích hay không không quan trọng, quan trọng là chọn vài thứ đáng giá…

Tiêu Diệc Nhiên nhìn vẻ cưỡi ngựa xem hoa tỏng mắt nàng liền biết nàng không thật thích chúng, ánh mắt kia lóe sáng là vì nàng tham tài, trong nhà đều bị nàng nhét chật, vẫn còn tham tài như vậy, trong lòng hắn không khỏi thở dài và lắc đầu.

hắn tiện tay lấy mấy thứ hình thức tinh xảo, trâm cài và ngọc điền đáng tiền nhất để trước mặt nàng: “Vũ nhi, mấy thứ này đều là quý nhất, tốt đẹp nhất trong số này”.

Ánh mắt người nào đó sáng lên, vui vẻ nhận lấy, cười nói: “Diệc Nhiên, ta liền lấy chúng”.

Tiêu Diệc Nhiên thấy nàng nở nụ cười vui sướng, trong lòng ấm áp nói: “CHọn nhiều một chút, chỉ cần nàng thích liền lấy xuống”.

Câu nói này vào tai Tử Lạc Vũ liền đi tới tâm can nàng, nàng thật sự cảm thấy mỹ nam Vương gia khôngchỉ là người tuấn mỹ bất phàm, ra tay cũng vô cùng xa hoa. Tử Lạc Vũ nàng sao lại có mệnh tốt như vậy, lại gặp được mỹ nam siêu cấp cường hào này.

Tử Lạc Vũ cũng không khách khí, chỉ cần nàng thấy hợp mắt, toàn bộ đều bỏ vào trong mâm ngọc phủ vải đỏ mà chưởng quầy đang cầm.

Tiêu Diệc Nhiên căn dặn nàng chọn xong rồi liền ở lầu hai đợi hắn, hắn ra ngoài một chút, vô cùng thần bí mà không nói cho Tử Lạc Vũ biết hắn đi đâu, chỉ nói sẽ lập tức trở về, sẽ không để nàng đợi lâu.

Tử Lạc Vũ vung vung tay, cũng không quản hắn, tiếp tục vơ vét những thứ nàng hợp mắt, cho rằng đáng giá…

không lâu lắm, ba nữ nhân mặc xiêm y quý phái lên lầu hai, Tử Lạc Vũ liếc mát nhìn, thấy một trong hai nữ tử trẻ tuổi là Lam Nghiên Công chúa, nàng bĩu môi, đối với người suốt ngày gọi mỹ nam Vương gia là Nhiên ca ca cực kỳ không thích.

“PHương chưởng quầy, đây là ý gì? Thứ tốt ngươi đều đem cho nha đầu kia chọn rồi, bổn phu nhân còn gì để chọn?” Quý phụ đang nói chuyện nhìn qua tầm ba mươi mấy tuổi, gương mặt xinh đẹp được bảo dưỡng rất tốt, trên đầu cài một trâm ngọc Phượng hoàng, trên cổ tay trắng ngần mang một cái vòng ngọc màu sắc thượng thừa, bà ta nói chuyện tuy nhẹ, nhưng lại có uy thế khiền người nghe run rẩy.

Người này, tuyệt đối không đơn giản chỉ là một quý phụ.

Phương chưởng quầy đương nhiên biết thân phận Quý phụ này, bà ta không chỉ là thân muội muội của Hoàng thượng, mà còn là nhất phẩm phu nhân do Hoàng thượng ngự phong, thân phận vô cùng cao quý, mà hai nữ tử bên người bà ta, một người là Lam Nghiên Công chúa


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận