Độc Sủng Manh Phi

Edit: tart_trung​

Tử Lạc Vũ còn chưa kịp định thần lại sau những lời mỹ nam Vương gia nói, liền cảm thấy toàn thân mát lạnh, nàng chậm rãi cúi đầu, nhìn thấy quần áo người trước mặt không cánh mà bay, bộ ngực mộtmảnh bằng phẳng của mỹ nam Vương gia trong tầm mắt nàng, mặt nàng đỏ lên, cánh tay nàng vừa định vòng qua trước ngực, liền bị Tiêu Diệc Nhiên dùng sức ôm lấy.

Thân thể nhỏ nhắn của nàng vừa vặn cọ xát vào áo bào rộng mở để lộ lồng ngực của hắn, nhiệt độ nam nhân vốn cao hơn nữ nhân một chút, cả hai vừa đụng chạm, có người cọ sát phát lửa toàn thân, có người cọ sát lại sợ mất mật.

“Phụ thân”. Tử Lạc Vũ nói chuyện có chút không đủ niềm tin, rõ ràng có chút luống cuống, nàng chưa cùng tằng bất kỳ nam nhân nào dính sát như vậy, tiếp xúc chặt chẽ khiến nàng cảm thấy nguy hiểm,

“Ừ”. Hơi thở Tiêu Diệc Nhiên có chút rối loạn, tay thon dài của hắn dán lên tấm lưng mềm mịn của nàng, hơi di động một chút liền cảm thấy trong tay như bị lửa đốt.

“Người… sẽ không… đại phát… thú tính chứ?” Nàng ấp úng nói, trong lòng sợ muốn chết, mặc dù nàng thường xuyên muốn trộm đậu hủ của hắn, nhưng cho tới nay nàng cũng không nghĩ tới sẽ có phát sinh quan hệ không đứng đắn, dù sao, hắn cũng la “phụ thân” nàng.

Thú tính? Đại phát? Gương mặt tuấn tú của Tiêu Diệc Nhiên hóa đen, tiểu nha đầu này đem hắn thành người nào rồi hả? hắn mà đại phát thú tính thật thì vẫn mãi nhẫn nại tới bây giờ sao?

Đôi mắt đen hạ xuống nhìn bờ vai trắng nõn của nàng, hắn hơi nheo mắt lại, lại dám nói “phụ thân” thú tính, hôm nay bản vương không lấy chút phúc lợi, chẳng phải uổng công vô ích hai chữ “thú tính” sao?

Cần cổ Tử Lạc Vũ truyền tới cảm giác tê ngứa, lúc này nàng thật sự vừa khẩn trương lại vừa sợ, mỹ nam Vương gia quả nhiên đại phát thú tính, thân thể nàng còn không quen, hắn… hắn… lại đói khát như cầm thú…

Nụ hôn triền miên nhỏ vụn, hôn từ cổ tới bờ vai trắng nõn của nàng, vừa hôn vừa gặm cắn.

“Phụ thân, không muốn, người không thể đối với Vũ nhi như vậy”. Bả vai Tử Lạc Vũ có chút run rẩy, trong giọng nói còn mang theo chút hoảng hốt nghẹn ngào.

Tốt thôI! Nàng phải thừa nhận, trước kia có lúc nàng đùa giỡn lưu manh với mỹ nam Vương gia, nhưng chưa từng nghĩ đem mình bồi vào, bởi vì dáng vẻ thủ thân như ngọc của mỹ nam Vương gia thật sựkhiến người ta muốn khi dễ mà.

Đây cũng chính là lý do tại sao nàng chỉ động thủ động cước với mỹ nam Vương gia, chiếm đoạt đậu hủ, lại không làm những chuyện như vậy với yêu nghiệt, yêu nghiệt mang tới cho nàng cảm giác quá nguy hiểm, mặc dù nàng thích mỹ nam, nhưng không muốn đem bản thân dính vào chuyện làm ăn lỗ vốn, nàng không làm, tên yêu nghiệt kia tuyệt đối là một gia hỏa không chịu nổi nửa phần trêu chọc.

Nhưng, ai tới nói cho nàng biết, tại sao mỹ nam Vương gia cũng trở nên nguy hiểm như vậy rồi?

“Ta đối với Vũ nhi thế nào, hả?” Giọng nói của hắn nặng nề, đôi mắt đen hơi nhếch lên, có chút mê ly.

trên người nàng có mùi thơm xử nữ, khiến máu toàn thân hắn sôi trào, da thịt non mịn của nàng gần như nuốt sống lý trí của hắn.

Khóe môi hắn giật giật tự giễu, Tiêu Diệc Nhiên ơi Tiêu Diệc Nhiên, ngươi tự xưng là người lạnh tâm, đối mặt với thân thể non nớt như vậy,cũng không nên có tà niệm, đúng là không bằng cầm thú.

“Phụ thân, người giống như trước kia được không? VŨ nhi thật sợ phụ thân bây giờ”. KHoảng cách gần như vậy, nàng có thể nghe thấy tiếng đập mạnh mẽ của trái tim hắn, càng khiến nàng thêm hoảng hốt.


Tiêu Diệc Nhiên nhắm mắt lại, trong lòng đọc một lần Thanh tâm chú, mới miễn cưỡng khống chế suy nghĩ muốn đẩy nàng lên giường của bản thân.

hắn mở to mắt, khôi phục lại sáng suốt, cũng biết lúc này bản thân cần tỉnh táo triệt để, cần cách xa nàng một chút, không để lát nữa, hắn lại bị mùi hương trên người nàng khiến thần trí mờ mịt.

Tiêu Diệc Nhiên nhặt lấy quần áo trên đất, khoác lên người nàng: “Ta ra ngoài mua một bộ xiêm y cho con”.

nói xong, hắn buông nàng ra, đi ra ngoài.

Tử Lạc Vũ yên lặng gật đầu, trái tim nhỏ nhảy nhót kịch liệt, thật có cảm giác may mắn như vừa trốn khỏi nanh vuốt cọp.

Tử Lạc Vũ vụng trộm nhìn bóng lưng của mỹ nam Vương gia, trong lòng suy nghĩ, không phải hắn định đi thanh lâu giải lửa đấy chứ, cho nên mới cố tình tìm lý do để ra ngoài?

Người nào đó bĩu môi, trong lòng có chút khó chịu, nàng mặc quần áo lên, theo sau Tiêu Diệc Nhiên chạy ra ngoài.

Bước chân Tiêu Diệc Nhiên không nhanh không chậm, nàng đi theo cũng nhẹ nhõm, nhìn thấy hắn đivào một cửa hàng may đồ, tâm tình khó chịu của Tử Lạc Vũ trong nháy mắt liền thấy tốt đẹp hơn.

không bao lâu liền thấy mỹ nam Vương gia cầm một bộ xiêm y màu vàng nhạt đi ra, thân mình Tử Lạc Vũ khẽ động, dùng tốc độ nhanh nhất đi về khách sạn.

Nàng đợi trái đợi phải, tính toán lộ trình của Tiêu Diệc Nhiên, cũng nên về tới nơi rồi, sao vẫn chưa về?

Chẳng lẽ, hắn đi mua đồ cho nàng trước, sau đó lại đi thanh lâu dập lửa? Cái này có vẻ không khoa học rồi! Nào có người không đi giải quyết sinh lý trước mà lại đi mua quần áo trước?

Đợi tầm nửa canh giờ, mỹ nam Vương gia mới trở về, Tử Lạc Vũ bĩu môi nhỏ, tay chống cằm, bộ dáng không quá cao hứng.

“Sao vậy?” Tiêu Diệc Nhiên thấy nàng có chút tức giận, có chút buồn bực, hắn cũng không biết mình chọc nàng không vui lúc nào cả.

“Phụ thân, người đi mua đồ cần gì lâu như vậy?” Nàng quẹt miệng nói, thật ra trong lòng lại rất muốn hỏi, có phải người đi thanh lâu rồi không?

“Mua quần áo không cần lâu như vậy, nhưng vì mua cho tiểu hồ ly tham ăn con bánh ngọt nên mới đợi lâu”. hắn cầm hộp bánh ngọt trong tay, dịu dàng nói.

Hai mắt Tử Lạc Vũ sáng lên, cười hì hì nhảy xuống khỏi ghế, đoạt lấy bánh ngọt trong tay Tiêu Diệc Nhiên, đôi mắt cong cong như trăng khuyết, vui vẻ nói: “Phụ thân, người đối với Vũ nhi thật tốt”.

Tử Lạc Vũ mở hộp ra, bánh bên trong vẫn còn ấm, nàng cầm một cái bỏ vào miệng, vị xốp giòn, khôngtệ.


Tiêu Diệc Nhiên rót cho nàng một chén nước trà, miễn cho nàng ăn nghẹn lại đi tìm nước.

“Từ từ ăn, ta cũng không đoạt của con”. hắn trêu ghẹo nàng, nhìn nàng ăn có tư vị, ánh mắt Tiêu Diệc Nhiên dịu dàng như nước, bên trong có một dòng nước ấm tên là cưng chiều chảy xuôi.

Tử Lạc Vũ nhét bánh ngọt vào trong miệng, cười toét một cái, tay nhỏ cầm một khối bánh ngọt lên, đưa tới bên miệng Tiêu Diệc Nhiên: “Phụ thân, người cũng ăn”.

Bình thường Tiêu Diệc Nhiên không thích ăn đồ ngọt, nhưng hiếm khi Tử Lạc Vũ đút cho hắn, hắn vẫn mở miệng, môi mỏng liếm ngón tay của nàng ngậm vào trong miệng.

Đầu ngón tay bị đầu lưỡi ấm áp quấn lấy, lòng Tử Lạc Vũ run lên, đầu lưỡi nóng bỏng lại bỗng nhiên rút về.

“Ăn ngon”. Thấy nàng như con nai con bị dọa sợ, tâm tình Tiêu Diệc Nhiên cũng thật tốt, vị ngọt trong miệng cũng không quá khó nuốt như trước đây.

“Phụ thân, gần đây người có vẻ thay đổi”. Tử Lạc Vũ dè dặt nói.

“Thay đổi?” hắn nhấp một ngụm trà, ngược lại vô cùng hứng thú nghe nàng nói xem hắn thay đổi như thế nào?

“Ừm, phụ thân trở nên háo sắc”. mỹ nam Vương gia đã không còn là người thuần khiết như trước đây, nam nhân bảo thủ và thủ thân như ngọc bỗng nhiên hào phóng biến thành lão sói xám…

“ha ha ~” Tiêu Diệc Nhiên phun ra ngụm trà trong miệng.

Lau đi nước đọng bên môi, Tiêu Diệc Nhiên mở miệng nói: “Gần son thì đỏ, gần mực thì đen. Bản vương thay đổi như vậy cũng là công lao của Vũ nhi”.

Khóe miêng Tử Lạc Vũ cong lên, ngay cả khóe mắt cũng giật giật, nàng thật sự bó tay với mỹ nam Vương gia rồi.

“Vậy phụ thân, Vũ nhi về sau không chiếm tiện nghi của người nữa, phụ thân có thể trở về như lúc đầu sao?”

Tiêu Diệc Nhiên vẫn cười với nàng, cười rất dịu dàng, ngay cả lúc nói chuyện cũng vô cùng dịu dàng: “một trang giấy bị mực nhuộm đen còn có thể trắng như lúc đầu sao?”

Tử Lạc Vũ sờ sờ mũi, nhỏ giọng nói: “Có thể tẩy trắng”.

Giọng nói nàng tuy nhỏ, nhưng lại vào tai Tiêu Diệc Nhiên, hắn đứng dậy, lấy trên bình mực trên bàn đổ lên tờ giấy trắng, cầm tới trước mặt Tử Lạc Vũ: “Vũ nhi tẩy trắng cho phụ thân xem”.


Tử Lạc Vũ nhìn tờ giấy trắng đã đen sì kia, nhức cả trứng nói: “không có Chlorine dioxide, làm sao con tẩy trắng được?”

“Hai dưỡng lục?” Tiêu Diệc Nhiên nhíu mày, đôi mắt đen tĩnh mịch nhìn Tử Lạc Vũ.

Những chữ kỳ quái này, nàng sao lại biết? trên người nàng rốt cuộc cất giấu bí mật gì?

“Là một chất tẩy trắng, có thể đem giấy màu đen này biến thành màu trắng”. Đáng tiếc, thời đại này không có, tuy nàng biết tên hóa học của chất tẩy trắng, nhưng lại không biết cách chế tạo.

Tiêu Diệc Nhiên không nói gì, nhìn nàng nửa ngày, mãi tới khi Tử Lạc Vũ bị hắn nhìn tới toàn thân đều thấy không tự nhiên, hắn mới trầm giọng mở miệng: “Khi nào Vũ nhi mới có thể mở tâm với phụ thân?”

Tử Lạc Vũ ngây ngẩn cả người, nàng biết ý tứ trong lời nói của hắn, thế nhưng, nàng cảm thấy chuyện phát sinh trên người mình quả thật không thể tưởng tượng nỗi, nàng căn bản không nghĩ kỹ xem nên nói với hắn thế nào.

Đương nhiên, nàng cũng sợ sau khi Tiêu Diệc Nhiên biết được chuyện, sau này bọn họ ở chung sẽkhông hài hòa như thế này nữa, nàng có chút không dám nói cho hắn biết, nàng vẫn có suy nghĩ muốn trở về hiện đại, nàng luôn cảm thấy, nếu cái gì nàng cũng nói ra, quan hệ giữa bọn họ nhất định có biến, có lẽ, đến lúc đó nàng thật sự sẽ không còn là “nữ nhi” của hắn nữa.

thật ra, bây giờ Tử Lạc Vũ không biết, cho dù nàng có nói ra thân thế của mình hay không, Tiêu Diệc Nhiên cũng sẽ không nuôi nàng như nuôi “nữ nhi”, trong lòng hắn sớm đã tính toán tốt hết rồi.

“Phụ thân, cho Vũ nhi một chút thời gian được không? Vũ nhi sẽ nói hết cho phụ thân biết”. Người nào đó có chút chột dạ, qua một thời gian ngắn, không biết bao giờ, nàng có thể xuyên về lại được.

“Được”. Tiêu Diệc Nhiên chỉ có thể làm như không thấy ánh mắt né tránh của nàng, cuối cùng nàng cũng sẽ là của bổn vương, cả một đời còn rất dài, hắn có kiên nhẫn đợi nàng nói ra hết mọi chuyện

--***--

Lúc chạng vạng tối, Tử Lạc Vũ dịch dung thành Tiểu Điệp, đi tới chùa Phật Linh.

Lúc chuẩn bị lên đường, mỹ nam Vương gia quan tâm nói với nàng một câu: vạn sự phải cẩn thận, tất cả đã có ta.

Câu nói này, bây giờ nghĩ lại, Tử Lạc Vũ cảm thấy trong lòng ấm áp, ý của mỹ nam Vương gia, chính là chuẩn bị làm hậu thuẫn mạnh mẽ cho nàng đúng không?

Nàng vừa tới chùa Phật Linh, liền có một nam nhân trông giống như thị vệ đi tới, bảo nàng thụ xong phật duyên lập tức trở về cung, thẻ bài đẻ uy hiếp nàng hồi cung tất nhiên là tỷ tỷ Tiểu Điệp.

Tử Lạc Vũ cười lạnh một tiếng, nói: “Nếu trước khi ta hồi cung tỷ tỷ của ta có thể bình an vô sự, ta tất nhiên hồi cung, nhưng nếu ta ở chùa Phật Linh nghe thấy tỷ tỷ chịu một chút đau khổ nào, vậy coi như xongm ta tình nguyện là chùa Phật Linh này làm người hầu quét lá rụng cũng tuyệt không hồi cung”.

Tên thị vệ kia nhíu mày, công thức nói một câu: “Trước khi ngươi hồi cung, tỷ tỷ ngươi không có việc gì”.

hắn nói xong những lời cần nói liền tự động ẩn thân, Tử Lạc Vũ cũng yên lòng, nếu nàng công chúa kia thông minh một chút, liền biết không nên khai đao với tỷ tỷ Tiểu Điệp lúc này, bởi vì, nàng ta phải chờ “Tiểu Điệp” trở về, sau đó nghiêm trị mới giải hận được.

Có điều, Tử Lạc Vũ nàng giống người đễ cho người khác ức hiếp sao? rõ ràng là không giống mà!


Tử Lạc Vũ đi thiền phòng, mười tám đồng nhân vẫn tạo hình uy vũ như cũ khiến người ta sợ hãi, có điều mười tám đồng nhân này vào mắt Tử Lạc Vũ chẳng có gì khác với vật trang trí.

Mặt than nhỏ ngồi trên bồ đoàn gõ mõ, cái miệng nhỏ nhắn như anh đào đang lẩm bẩm, không ngừng đọc kinh phật.

Tử Lạc Vũ đặt mông ngồi xuống đối diện hắn, đưa tay đoạt lấy chùy gỗ trên tay hắn: “Đừng gõ, khiến tâm tỷ tỷ ta thêm phiền”.

Gương mặt nhỏ nhắn của Quân Mạc Càn cứng lại một chút, mặt không đổi đoạt lại chùy gỗ từ trong tay Tử Lạc Vũ.

“Đưa ta”. Giọng nói cục than nhỏ lạnh thêm mấy phần.

“không cho, ta không cho”. Người nào đó cùng hắn so mạnh, đem chùy gỗ trong gõ lên đầu cục than nhỏ.

Mười tám đồng nhân thật muốn dùng gậy đồng đập chết Tử Lạc Vũ nghiệt chướng không biết tôn trọng Phật sống.

Nghiệt chướng Tử Lạc Vũ này càng lúc càng phách lối, càng ngày càng bá đạo, không chỉ đoạt lấy chùy gỗ trong tay Phật sống, còn cầm chùy gỗ gõ đầu phật sống, đầu nhỏ của Phật sống là thứ nghiệt chướng nhỏ kia có thể đập sao? Đúng là không biết trời cao đất dày.

Phật sống cũng thật là, bị ức hiếp tới nghiện rồi đúng không? không đánh trả thì thôi, còn dùng ánh mắt ngăn không cho bọn họ đánh nghiệt chướng kia.

“Cục than nhỏ, sau này không được phép gõ mõ trước mặt tỷ tỷ đây, nghe rõ không?” Người nào đó lại cầm chùy gỗ gõ lên đầu cục than nhỏ.

Cơ bắp mười tám vị đồng nhân run lên, nghiệt chướng, rốt cuộc ngươi muốn quá phận tới mức nào?

“Tử Lạc Vũ, ngươi đủ rồi! Đầu đã bị ngươi gõ mấy lần rồi”. Tay Quân Mạc Càn ôm đầu nhỏ, mặt đơ dường như có chút tức giận, có điều, bộ dáng này của của cục than quả thật chẳng có chút tính uy hiếp nào, ngược lại trông rất đáng yêu.

Hai tay Tử Lạc Vũ vòng trước ngực, xoay xoay chùy gỗ trong tay, cười nói: “Ngươi không gõ mõ, tỷ tỷ ta đương nhiên sẽ không gõ đầu ngươi”.

Trong lòng Quân Mạc Càn tức giận, nàng còn dám xưng tỷ tỷ trước mặt hắn, nói chuyện cũng chẳng có chút kiêng nể nào, hắn còn lớn hơn nàng đó.

“Ta không gõ mõ, đưa đây”. Giọng nói cục than nhỏ lạnh như băng, trên mặt có chút không cam lòng.

“Đây”. Tử Lạc Vũ ném chùy gỗ lên tay hắn, lôi kéo hắn ngồi xuống.

“Lại tới nhờ ta xem bói giúp? Hừ!” Linh đồng nào đó làm mặt lạnh, bộ dáng không vui.

Tử Lạc Vũ thật tình có chút bội phục tiểu thần côn này, nàng còn chưa mở miệng, hắn liền có thể đoán được nàng muốn gì?

Tâm tư tà ác của Tử Lạc Vũ nổi lên, trong nội tâm nàng mặc niệm một câu: cục than nhỏ, nhảy thoát y cho tỷ tỷ thưởng thức một chút thôi!

Đôi mắt linh đồng trong chớp mắt đỏ lên, không bình tĩnh nói với Tử Lạc Vũ một câu: “Sắc nữ!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận