Độc Sủng Manh Phi

Edit: tart_trung

​Đông Phong Quốc cách Nam Việt Quốc chừng sáu ngày lộ trình, bởi vì Tử Lạc Vũ thường ngủ, Tiêu Diệc Nhiên cũng để Nguyệt Sắc lái xe ngựa chậm lại, dựa theo lộ trình này, tầm khoảng tám ngày bọn họ mới có thể tới Nam Việt Quốc.

Lúc chạng vạng tối, Nguyệt Sắc đã tìm được một nhà trọ.

Tiêu Diệc Nhiên ôm Tử Lạc Vũ đã tỉnh lại đi vào, ngoại hình vô cùng tuấn mỹ, hắn đi tới chỗ nào cũng khiến nữ tử chủ ý, hắn vô cùng không thích những ánh mắt hoa si đó, nhưng họ đang ở bên ngoài, trong ngực lại ôm Vũ nhi thần trí lúc tỉnh lúc mê, hắn đành thu liễm cảm giác chán ghét của mình, cố sức để bản thân trông thong dong bình tĩnh.

Mướn hai gian sương phòng tốt nhất, Tiêu Diệc Nhiên liền kêu tiểu nhị chuẩn bị ít thức ăn mặn mang vào phòng, rồi liền ôm Tử Lạc Vũ đi lên sương phòng trên lầu.

Mấy nữ hoa si thấy mỹ nam đẹp như thần đi lên lầu, lại thấp giọng xì xào bàn tán, đủ người che miệng cười duyên nối nhau vang lên.

Thức ăn được đưa tới rất nhanh, mùi thơm mê người khiến trùng tham ăn trong bụng Tử Lạc Vũ nổi trống, nàng trượt xuống khỏi lòng Tiêu Diệc Nhiên, ngồi lên ghế, bắt đầu ăn.

Tử Lạc Vũ ăn tới no căng bụng, lúc tiểu nhị lên thu dọn chén bát xuống, Tử Lạc Vũ an vị trên ghế, nhắm mắt lại, thầm nhẩm Thanh tâm chú trong lòng.

Mỗi khi nàng đọc các chữ của Thanh tâm chú lên, hình ảnh Úy Trì Nhạc đánh đàn cũng sẽ hiện lên, tiếng đàn hệt như những lưỡi đao, phóng tới, đem từng chữ của Thanh Tâm chú cắt thành những mảnh vụn nhỏ.

Nàng cố gắng khống chế không cho bản thân nghĩ tới Úy Trì Nhạc, nhưng dường như không có hiệu quả gì, hắn ta luôn lộ mặt những lúc nàng đọc chú, phóng lưỡi đao bay tới…

Mồ hôi trên trán Tử Lạc Vũ càng lúc càng nhiều, thật vất vả nàng mới khôi phục được chút thanh tỉnh lại trôi qua thật nhanh, nàng mơ hồ cảm giác mình đã sai ở đâu đó, nhưng lại không tự tìm ra được.

Tinh thần tiêu hao sức lực hầu như chẳng còn gì, Tử Lạc Vũ đột nhiên mở mắt, nếu ngươi nhìn kỹ, sẽphát hiện trong đôi mắt nàng, là gương mặt như hoa của Úy Trì Nhạc.

“Vũ nhi!” Tiêu Diệc Nhiên cũng nhìn thấy nàng khác thường, đưa tay tóm lấy cánh tay nàng, nhỏ giọng gọi.

Tử Lạc Vũ chậm rãi quay đầu, chớp mắt một cái, trong mắt nàng lại hiện lên gương mặt của Tiêu Diệc Nhiên.

“Buông ra, ta muốn đi tìm Trì Nhạc”. Giọng nàng lạnh lùng, giống như đêm lạnh, giống như không biết nam nhân trước mặt đang nắm lấy tay nàng là ai.

“Vũ nhi, con nói gì? nói lại cho ta?”Giọng Tiêu Diệc Nhiên gấp gáp, hắn chỉ có thể nắm tay nàng khôngbuông, giống như có gì đó đã thoát ly khỏi khống chế của hắn.

“Buông tay, ta muốn đi tìm Trì Nhạc”. Nàng không trả lời vấn đề của hắn, lặp lại câu nói muốn đi tìm Trì Nhạc.

“không cho phép”. một tay hắn nắm lấy nàng kéo lại ngực hắn, không cho phép nàng thoát đi nửa phần.

Đôi mắt đen láy của Tử Lạc Vũ dần nhiễm hàn quang, nàng nâng tay đánh tới trước ngực Tiêu Diệc Nhiên, một chưởng này tuyệt không lưu tình chút nào.

Lúc này Tiêu Diệc Nhiên đang lo lắng cho Tử Lạc Vũ, sao còn ngờ được nàng đột nhiên đánh tới mộtchưởng? Mười phần sức lực của chưởng ấn đều trúng vào ngực hắn, hắn nhìn nàng kinh ngạc, giống như không tin được một chưởng này là do tiểu hồ ly hắn sủng ái từ nhỏ đánh lên người hắn.

Trong tâm Tiêu Diệc Nhiên cảm thấy đau đớn, loại đau đớn kia, còn đau hơn so với khi nàng cắn hắn, đau hơn so với khi hắn thấy nàng hôn Trì Nhạc, giống như một con dao khoét từng mảnh từng mảnh thịt trên ngực hắn, đau đớn động trời khiến hắn muốn hôn mê.


“Buông tay, để ta đi tìm Trì Nhạc”. Nàng vẫn lặp lại câu nói này, gương mặt tinh xảo không bởi vì việc Tiêu Diệc Nhiên bị thương mà có cảm xúc khác, vẫn lạnh băng như hồ nước.

“Vũ nhi, con là của bổn vương, đừng đi tìm yêu tinh kia”. Cánh tay cứng rắn như sắt thép của hắn mộtmực ôm chặt nàng trong ngực, gương mặt tuấn tú lạnh tới dọa người.

“Vũ nhi là của Trì Nhạc, cho nên muốn đi tìm Trì Nhạc”. khi nói tới hai chữ Trì Nhạc, trong mắt nàng bỗng nhiên có chút dịu dàng, giống như Trì Nhạc mới là người nam nhân mà nàng yêu mến.

Đôi mắt đen của Tiêu Diệc Nhiên có chút đau xót, Vũ nhi, con đã đi vào ma âm của Úy Trì Nhạc sao? Trong mắt con cũng chỉ có Úy Trì Nhạc sao? Biết rõ nàng bị “Hợp hoan” khống chế thần trí, vì sao, khi bản vương nghe được câu này, còn đau đớn tới như vậy?

Trước kia, hắn không biết yêu là gì, bây giờ, hắn đã hiểu, mới biết được, giữ được một phần yêu này cũng không hề dễ dàng như vậy.

“Vũ nhi”. hắn khàn giọng gọi, đôi mắt đau xót nhắm lại, nghiêng người chiếm lấy đôi môi nàng.

“Ừ, này!” Tử Lạc Vũ đột nhiên bị chặn miệng, có chút không thích ứng được, hương vị quen thuôc của hắn phả trên chop mũi nàng, lúc này nàng mới chậm rãi tỉnh lại.

Hồi lâu sau, Úy Trì Nhạc trong mắt Tử Lạc Vũ rút đi, thần trí cũng khôi phục một chút, cánh môi bị hắndịu dàng hôn lấy, mặt nàng ửng đỏ, mấy lần trước, lúc thần trí nàng mê muội, đều là nàng chủ động hôn hắn, gặm hắn, mà lần này, lại là hắn chủ động, loại cảm xúc dịu dàng này khiến lòng nàng có chút loạn.

“PHụ thân”. Nàng cúi mắt, khó có khi lộ ra bộ dáng thẹn thùng.

“Khá hơn chút nào không?” Tiêu Diệc Nhiên dịu dàng hỏi, thấy nàng cúi đỏ mặt cúi đùa, trong lòng hắncó chút khác thường, rước kia nàng chưa từng hiểu được thế nào là ngượng ngùng, hôm nay lại lộ ra vẻ mặt này, thật hiếm có.

“Vâng, không sao”. Nàng dựa đầu vào trên người hắn, chậm rãi nói.

Thân thể Tiêu Diệc Nhiên khẽ run rẩy khiến Tử Lạc Vũ cảm thấy có gì đó không đúng, nàng đứng thẳng người, nhìn chỗ ngực hắn, hỏi: “Phụ thân, ngực người sao vậy?”

“không có việc gì”. hắn xoa xoa đầu nàng, giống như bình thường mà ôm lấy nàng, đi tới bên giường.

Thấy Tiêu Diệc Nhiên không nói gì, Tử Lạc Vũ liền đưa tay muốn cởi đồ hắn ra, tay nhỏ bị hắn nắm lấy.

“Vũ nhi còn nhớ thương thân thể ta? Có phải nụ hôn vừa rồi của phụ thân không đủ nhiệt tình? Khiến Vũ nhi chưa thỏa mãn?” hắn mỉm cười, làm bộ như lại muốn hôn nàng.

Mắt Tử Lạc Vũ chớp chớp mấy cái, sắc ửng đỏ trên mặt cũng dần lui xuống, nàng thu tay lại, nói: “Con không có ý đó, chỉ là muốn nhìn chút xem ngực phụ thân thế nào?”

hắn bế nàng tới trên giường, Tiêu Diệc Nhiên cũng nghiêng người nằm xuống, nhéo cái mũi nhỏ của nàng, nói: “Ngực phụ thận ngoại trừ bị Vũ nhi sờ sờ mấy lần, còn có thể bị gì chứ?”

“Phụ thân, trước kia người nói chuyện rất hàm súc, bây giờ càng lúc càng cởi mở?” Tử Lạc Vũ bĩu môi kêu lên, nàng căn bản không có ý này, vì sao mỹ nam Vương gia luôn hiểu lầm nàng?

“Ở chung với Vũ nhi một thời gian dài, khó tránh khỏi bị lây nhiễm”.

“…” Tử Lạc Vũ im lặng.


Nửa đêm canh ba.

Cánh tay Tử Lạc Vũ khoác lên trước ngực Tiêu Diệc Nhiên, tay nhỏ bỗng nhiên nhúc nhích lung tung, thân thể cũng theo đó mà giật giật, bắp chân vắt qua hông hắn.

Tiêu Diệc Nhiên mở to mắt, cúi đầu nhìn xiêm y trước ngực bị kéo ra, hắn lại liếc mắt nhìn bé heo Tử Lạc Vũ.

Tiêu Diệc Nhiên chịu thua lắc đầu, tướng ngủ của tiểu nha đầu này thật chẳng nhã nhặn chút nào, hắncố gắng không đánh thức nàng, kéo kéo lại xiêm y của mình, nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Lúc này, Tử Lạc Vũ vốn đang ngủ say bỗng nhiên mở to mắt, khó trách hôm nay mỹ nam Vương gia lại ngăn không cho nàng cởi xiêm y của hắn, vừa rồi lúc hắn khép áo lại, nàng híp mắt nhìn thấy một khối bầm tím trước ngực hắn, dấu tay nho nhỏ trông giống tay của nàng.

Điều này nói lên cái gì? Rằng nàng là người làm mỹ nam Vương gia bị thương, vì sao nàng lại làm hắn bị thương? Chẳng lẽ, “Hợp hoan” đã tới tình trạng không thể khống chế? đã đến mức buộc phải đi tìm Úy Trì Nhạc?

Cởi chuông phải do người buộc chuông cởi, có lẽ, nàng nên đi tìm Úy Trì Nhạc.

Tử Lạc Vũ nhắm mắt hai, suy nghĩ tới suy nghĩ lui, lợi và hại đều nghĩ qua. Nàng biết, lần này nàng đi, mỹ nam Vương gia sẽ thương tâm khổ sở, nhưng hắn không biết, làm hắn bị thương trong tâm nàng lại càng đau hơn, cho dù thế nào, nàng cũng không muốn mỹ nam Vương gia bị thương.

Nàng ôm chặt lấy Tiêu Diệc Nhiên, thật không muốn tách ra khỏi hắn, nàng thích cảm giác khi ở chung với hắn, cảm giác này khi nàng ở cùng với bất kỳ ai cũng chưa từng có.

Tử Lạc Vũ hơi có chút động tĩnh, Tiêu Diệc Nhiên liền cảm nhận được, hắn cho là nàng lại rơi vào mộng cảnh, liền vỗ vỗ lưng nàng nói: “Ngoan ngoãn ngủ đi”.

Tâm Tử Lạc Vũ thật chua, nàng rất chán ghét cảm giác thần trí và dáng vẻ không thể tự khống chế, cũng ghét bản thân thường xuyên mất khống chế mà làm mỹ nam Vương gia bị thương.

“Phụ thân”. Nàng nhỏ giọng kêu lên.

“Hử?” hắn dịu dàng đáp.

“Con muốn hôn người”. Nàng nhỏ giọng nói, nghĩ tới việc sắp phải rời đi Tiêu Diệc Nhiên, trong lòng nàng có cảm giác khó chịu không nói ra được.

hắn vì nàng, cùng nàng một đường bôn ba đi chùa Phật Linh tìm băng thanh ngọc liên, còn nàng, giờ lại muốn rời khỏi hắn đi tìm Úy Trì Nhạc. CHuyện như vậy, nếu xảy ra trên người nàng, nàng cũng cảm thấy có chút quá phận, nhưng mà, nàng đã không còn cách nào khác.

Nếu nàng không làm Tiêu Diệc Nhiên bị thương, có lẽ nàng sẽ không làm như vậy, nhưng, bây giờ Tiêu Diệc Nhiên bị nàng làm bị thương càng lúc càng nặng, nàng sợ lần sau bản thân sẽ làm ra chuyện càng điên cuồng hơn.

“Được”. một chữ đơn giản lại chứa ngàn vạn nhu tình, chỉ cần nàng muốn, hắn đều đồng ý, cũng đều theo nàng.

Tử Lạc Vũ đưa tay ôm lấy cổ hắn, tinh tế hôn lên cổ hắn, trong miệng vẫn luôn gọi: phụ thân, phụ thân.

Mấy ngày nay, đây là giờ phút Tiêu Diệc Nhiên thấy hạnh phúc nhất, trọng miệng nàng rốt cuộc khôngcòn gọi Trì Nhạc, mà gọi phụ thân.


“Ừ”.

hắn đáp lại từng lời của nàng, trong lòng hơi ngọt, nụ hôn này không liên quan tới tình yêu, lại khơi dậy ngàn vạn cơn sóng trong lòng hắn.

Sau khi hôn xong, nàng ngẩng gương mặt nhỏ lên, nhìn hắn chăm chú, nói: “Phụ thân, người là người quan trọng nhất của Tử Lạc Vũ”.

Từ khi hắn ôm nàng trở về Phủ, liền định ra địa vị của hắn trong lòng nàng.

“Vũ nhi cũng là người quan trọng nhất của bổn vương”. hắn cũng nghiêm túc nói.

Đồng thời trong lòng cũng lặng lẽ bổ sung thêm một câu: đời này Tiêu Diệc Nhiên sẽ không phụ con.

Nghĩ tới tương lai, đôi mắt đen của hắn có chút chờ mong, chờ nàng cập kê rồi, hắn muốn nàng làm Vương phi của hắn.

Tử Lạc Vũ rúc mặt vào tay hắn, ngọt ngào nhắm mắt lại, có mỹ nam Vương gia là phụ thân thật khôngtệ đâu!

Lúc canh bốn rạng sáng, Tử Lạc Vũ điểm huyệt ngủ trên người Tiêu Diệc Nhiên, một chiêu này là học từ mỹ nam Vương gia, lần trước, thủ pháp hắn điểm huyệt ngủ của nàng, một khắc trước khi nàng bất tỉnh đã ghi nhớ được, mỹ nam Vương gia hẳn không nghĩ rằng, nàng lại dùng chiêu này với hắn đâu?

Nàng nhớ nhung không thôi nhìn nhìn dung nhan tuấn tú của Tiêu Diệc Nhiên, cúi người hôn lên mặt hắn hai cái, lẩm bẩm nói: “Phụ thân, người yên tâm, rất nhanh Vũ nhi sẽ trở về”.

Haiz… đến lúc đó, coi như phụ thân có đánh nàng, phạt nàng, nàng cũng không thể nói gì hơn, chỉ hi vọng phụ thân không nên quá khổ sở, nàng cũng không muốn…

Đứng dậy khỏi giường, Tử Lạc Vũ liền nhảy ra khỏi cửa sổ, tốc độ rời đi rất nhanh.

Mà lúc này, nam nhân bị điểm huyệt ngủ nên mê man trên giường liền mở mắt ra, ánh mắt hắn nhìn nhìn cửa sổ, đôi mắt lạnh như băng tuyết.

Đứng dậy khỏi giường, hắn đứng sừng sững trong phòng, trầm giọng nói: “Người đâu”.

Từ không trung có một bóng đen hiện ra trong phòng, hắn ta quỳ trên mặt đất, chắp tay nói: “Chủ tử có gì dặn dò?”

Hai tay Tiêu Diệc Nhiên chắp sau lưng, trên gương mặt lạnh lùng không có bất kỳ biểu hiện gì: “Thông tri tất cả ám vệ, bảo vệ tiểu chủ tử thật tốt, nếu có ai gây bất lợi cho nàng, cho dù là ai, giết khôngtha”.

“vâng, chủ tử”. Bóng đen nghe xong, cả người liền biến mất khỏi phòng, tới vô ảnh đi vô tung, thủ pháp vô cùng quỷ dị.

Vũ nhi, đây là lần cuối cùng bản vương dung túng con tạm thời rời khỏi bổn vương, đợi bản vương lấy được đóa băng thanh ngọc liên cuối cùng rồi, cho dù con có thể giải được độc tình của Hợp hoan hay không, bản vương đều mang con về.

*************

Sau khi Tử Lạc Vũ rời đi mới thấy mình đi quá vội vàng, lại quên mang theo bạc rồi?

Dm! Vậy sao nàng có thể tìm được Úy Trì Nhạc chứ? Ngay cả no bụng nàng còn không làm được nữa!

Còn nữa, chỗ này rốt cuộc là chỗ quỷ quái gì? Ngựa xe như nước, người qua lại tấp nập, nhưng nàng không quen thuộc nơi này, cũng không biết làm sao để về Đông Phong Quốc…

Tử Lạc Vũ ngu ngơ đứng trên phố, từ sáng tới giờ nàng còn chưa ăn gì, có vẻ có chút đói bụng, nếu bệnh thì sao đây?

Nhìn thấy bên đường có người bán bánh bao nóng hổi, nàng nuốt nước miếng một cái, không có đùi gà thì bánh bao cũng tốt, nhưng vấn đề là, bây giờ cả chút tiền mua bánh bao nàng cũng không có.


một nam tử mặc thanh sam chắn mất tầm mắt của nàng, một chuỗi đồng tiền rơi vào trong tay lão hán bán bánh bao, nói: “Cho mười cái bánh bao thịt”.

Giọng nói nghe thật quen nha! Dáng vẻ nhìn cũng có vẻ quan nhỉ! Bánh bao thịt thật thơm!

Tử Lạc Vũ lập tức nhảy nhót đi lại gần, nói với nam tử áo xanh, cười hì hì: “Tôn Tôn, ngươi mua bánh bao thịt sao?”

Nam tử mặc đồ xanh cúi đầu nhìn Tử Lạc Vũ, trong đôi mắt đào hoa kia có ý cười, nói: “Đúng vậy! Đói bụng, mua bánh bao thịt ăn một chút”.

Tử Lạc Vũ cười cười đáng yêu, ánh mắt nhìn chằm chằm bánh bao thịt trong tay hắn, nói: “Tôn tôn, mộtngười ăn bánh bao một mình là chuyện rất cô đơn, bé cưng ăn với ngươi nhé!”

“Ta lại không thấy như vậy! Lâu lắm rồi, ta đều ăn bánh bao một mình”. hắn lấy bánh bao thịt trong giấy gói dầu ra, không có chút ý nào là sẽ chia cho Tử Lạc Vũ, bước đi về phía trước.

Tử Lạc Vũ cắn môi, liếm liếm, vội vàng đuổi theo, tay nhỏ rất tự nhiên kéo lấy cánh tay hắn, cười nói: “Tôn tôn, mười cái bánh bao thịt, ngươi nhất định ăn không hết đâu, không bằng, bé cưng giúp ngươi ăn một chút? Còn nữa, lãng phí đồ ăn là chuyện rất xấu hổ”.

hắn lấy từ trong gói ra một cái bánh bao nóng hầm hập, đưa cho Tử Lạc Vũ sắp chảy nước miếng, nói: “Được! Mỗi người năm cái, được không?”

Tử Lạc Vũ nhận lấy bánh bao, cắn một cái ở phía trên, gật đầu nói: “Được! Được!”.

hắn bỏ mặt nạ ra, lộ ra gương mặt thần tiên trông rất giống với yêu nghiệt, trong tay cầm bánh bao, cũng giống nàng bắt đầu ăn.

Nam tử này vừa bỏ mặt nạ ra một khắc, mấy người nữ tử đã sớm có hứng thú với bộ dáng thần bí của hắn, liền kêu thanh tiếng.

“Oa! thật là đẹp!”

“Trời ạ! Còn có nam nhân có dáng dấp hoàn mỹ như vậy sao?”

“Có phải tôi đang nằm mơ không? Người đó là thần tiên ca ca hạ phàm sao?”

Tôn Tôn nghe được những lời này, trên môi cong lên một đường, nói với Tử Lạc Vũ đang vui vẻ ăn: “Bé cưng, bọn họ nói ta là thần tiên ca ca hạ phàm, bé cưng cảm thấy Tôn Tôn giống thần tiên không?”

Tử Lạc Vũ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, nhếch mép cười với hắn: “Ta cảm thấy ngươi giống đại yêunghiệt ca ca”.

trên đời này còn có người yêu nghiệt hơn hắn sao? một người, ba thân phận, ba dung nhanh.

Thấy Tử Lạc Vũ gọi hắn là yêu nghiệt, khóe miệng nam nhân nào đó thẳng một đường, hắn vẫn thích loại xưng hô thần tiên ca ca hơn.

“Bé cưng, lâu rồi không gặp Tôn Tôn, có nhớ Tôn Tôn hay không?” hắn ngồi xổm xuống bên cạnh hỏi nàng.

Tử Lạc Vũ gặm bánh bao bên cạnh, nói tiếp: “Tôn Tôn, ta muốn gặp Trì Nhạc”.

Mặc dù ba người họ là cùng một người, nhưng mỗi khi hắn đóng mỗi vai khác nhau, đều có tính cách nhân vật khác nhau, người hạ Hợp hoan cho nàng, là Trì Nhạc, cho nên, nàng cần hắn biến thành Trì Nhạc.

“Lâu như vậy bé cưng mới gặp lại Tôn Tôn, không muốn ở chung với ta một thời gian nữa sao? Gấp gáp muốn gặp Trì Nhạc như vậy?” Giọng hắn chua chua.

Tử Lạc Vũ cười cười nhìn hắn, nói: “Tôn Tôn và Trì Nhạc khác nhau sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận