Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

Phía trước chính là vực sâu ngàn trượng, Hòa Sinh vội níu lại thành xe, trong đầu hiệnlên khuôn mặt Thẩm Hạo.

Hôm nay kiếp này, sợ là chạy không khỏi.

Tiếng gió gào thét ở bên tai, nàng nhắm mắt lại, hít thở sâu một hơi, tận lực làm cho mình không cần phải sợ.

Phía sau tướng sĩ đi theo thấy phía trước là vực sâu, nhao nhao ghìm chặt ngựa, duy chỉ thấy một người liều lĩnh, giống như điên bước tới trước ngựa.

"Đại nhân!"

Vệ Cẩm Chi vứt ngựa tung người nhảy lên.

Trước đầu ngựa hiện lên bóng đen, Hòa Sinh ngẩng đầu nhìn qua, vừa thấy là hắn, vô cùng ngạc nhiên. Nghĩ đến hắn là người của Tam Điện hạ, trái tim lập tức treo lên, bực tức nói: "Cứu ta làm gì, các ngươi đừng hòng lấy ta uy hiếp Vương gia."

Vệ Cẩm Chi không để ý tới nàng, hắn ghìm chặt cương ngựa, dùng hết khí lực toàn thân, cố gắng chế ngự con ngựa đang điên cuồng.

Hòa Sinh khiếp sợ, người này làm sao vậy, chẳng lẽ muốn chết cùng nàng sao!

Con ngựa khí lực quá lớn, hắn kéo thân thể bệnh tật, cũng không cách nào phát lực giống như trước. Đúng lúc chỉ mành treo chuông, hắn vươn vào bên trong, ôm chặt nàng, phi thân nhảy xuống.

Chỉ cần chậm chễ một giây, bọn họ sẽ theo xe ngựa rơi xuống vực sâu. Cũng may, bọn họ kịp thời bỏ ngựa xe.

Vệ Cẩm Chi ôm Hòa Sinh, hai người lăn xuống, hắn dùng hết sức đẩy nàng lên trên.

một đường lăn đến bên vách núi, hắn lần tìm cởi xuống thắt lưng, quấn quanh eo nàng, một đầu khác kết thành bện ném vào vào một tảng đá lớn bên cạnh, hy vọng có thể làm nàng ngừng rơi xuống.

Nửa người treo ở giữa không trung, hắn bấu vào mép dốc đá thô ráp gồ ghề, bàn tay sớm đã mài đến huyết nhục mơ hồ.

May mà, nàng không rơi xuống theo hắn.

Hòa Sinh nơm nớp lo sợ mà nhìn qua vực sâu dưới người, Vệ Cẩm Chi một tay khó khăn trèo lên trên vách đá, chỉ cần một động tác nho nhỏ, liền đủ để cho hắn tan xương nát thịt.

Trong lòng nàng tính toán, nếu là một cước đá xuống, hắn sẽ chết, Tam Điện hạ cũngsẽ không có cứu viện, nói không chừng sẽ không thể đối nghịch cùng Vương gia.

Nhưng lúc này Vệ Cẩm Chi lại ngẩng đầu cười cười với nàng, "May mà nàng không có việc gì."

Trái tim Hòa Sinh trì trệ, vẻn vẹn do dự nửa giây, sau lưng liền có binh sĩ vội vàng tiến lên cứu giúp.

Thời cơ tốt nhất để diệt trừ quân địch đã bị nàng bỏ lỡ.

Sau khi Vệ Cẩm Chi được giúp đỡ leo lên, cũng không kịp xem xét miệng vết thương của mình, áo bào trắng trên người hắn nhuốm vết máu, quần áo bị hư tổn, thế nhưnghắn lại chỉ quan tâm một việc –

"A Sinh, có chỗ nào bị thương không?"

Ngữ khí như vậy khiến Hòa Sinh rất là không quen. Nàng không có khí lực mở miệng, trải qua mạo hiểm ngoài ý muốn này, nàng sớm đã kiệt sức, giờ chỉ cò thể trợn mắt nhìn người, chỉ cảm thấy một mảnh hỗn độn, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, liền ngấtđi.

Vệ Cẩm Chi không biết khí lực từ nơi nào tới, chặn ngang ôm nàng lên, từng bước mộtđi về phía trước, dặn dò người chung quanh nói: "Gọi thái y tốt nhất trong cung đến Tam Vương phủ."

Thẩm Mậu nghe nói Vệ Cẩm Chi hồi phủ, vừa vặn nghị sự chấm dứt, hắn vội vàng liền chạy tới viện Vệ Cẩm Chi. Vừa tới cửa, liền trông thấy thái y trong cung cầm theo hòm thuốc, trong phòng thị nữ bưng khăn mặt thấm máu và chậu đồng ra vào, Thẩm Mậu cả kinh, đá văng cửa liền hô to: "Vương Tiểu Bát!"

"Điện hạ, lịch sự."

Thẩm Mậu nghe tiếng nhìn lại, thấy Vệ Cẩm Chi mặc một bộ trung y, trên người khoác áo khoác Bạch Hồ, yên tĩnh chuyên chú nhìn chằm chằm người trên giường.

Thấy hắn không có việc gì, Thẩm Mậu thở phào một hơi, đĩnh đạc đi vào, "Nằm trêngiường là ai đó, Tống cô nương của ngươi?"

Chuyển hai bước lên phía trước, nhìn thấy nằm trên giường là Hòa Sinh sắc mặt tái nhợt. Thẩm Mậu nhíu mày, chỉ vào Hòa Sinh nói: "Sao ngươi lại mang nàng về?" Nghĩ đến vừa rồi Vệ Cẩm Chi vội vàng đi ra ngoài, chẳng lẽ lại là vì cô gái nhỏ này sao?

Vệ Cẩm Chi không có chút ý muốn nào giải thích với hắn, mở miệng thản nhiên nói: "Tế thiên đại điển sắp tới, hết thảy đều nằm ở trong lòng bàn tay, Điện hạ chỉ để ý hảo hảo làm hoàng trữ* của ngươi cho tốt (*người được xác định sẽ thừa kế ngôi vua), những chuyện khác, không cần Điện hạ quan tâm."

Thẩm Mậu lui về sau một bước, ra vẻ nhẹ nhõm, hai tay thả sau ót, "Ngươi nói gì vậy, ta không quan tâm thì ai quan tâm, vạn nhất ngươi làm ra chuyện gì người thần phẫn nộ thì sao."

Vệ Cẩm Chi trầm mặc một lát, rồi sau đó chậm rãi nói: "Điện hạ, có một chuyện cần thương lượng."

Thẩm Mậu nhíu mày, "nói."

Vệ Cẩm Chi vươn tay, tìm kiếm bên giường, "Ta ở bên người nàng biến mất quá lâu quá lâu rồi, ta muốn quay về làm Vệ gia Nhị Lang năm ấy."

Huyệt Thái Dương Thẩm Mậu xiết chặt, "Cái này sao… Cũng không phải không được…" Chỉ là có chút khó giải quyết, "Vệ Nhị" sớm là người đã mất, kể từ đó, liền phải phí chút ít miệng lưỡi giải thích.

Lại nghe được Vệ Cẩm Chi nói: "Điện hạ không cần khó xử, ta sẽ không dùng bộ mặtthật bày ra ở người bên ngoài, chỉ thầm nghĩ ở trước mặt nàng lộ ra mặt thật mà thôi."

Thẩm Mậu ha ha một tiếng, lập tức cười nói: "Việc nhỏ như vậy, ngươi tự mình làm chủ là được, cần gì hỏi ta."

Vệ Cẩm Chi chuyển ánh mắt, vẻ mặt chăm chú, "Điện hạ là trên, thần là dưới, tự nhiên mọi chuyện phải bẩm."

Thẩm Mậu nghe được trong đầu thoải mái vui mừng, vung tay lên: "Có chuyện gì liền phái người đến gọi ta, không quấy rầy ngươi nữa."

Vệ Cẩm Chi canh giữ bên người Hòa Sinh, thẳng đến khi nàng khi tỉnh lại.

Lúc này đêm đã khuya, hắn vẫn không thấy buồn ngủ, nhìn qua mắt người trêngiường khẽ nhúc nhích, trái tim chậm rãi nhấc lên.

Thấy nàng mở mắt ra, hắn tinh tường nghe được tiếng tim mình đập là bình bịch rung động như thế nào.

Rồi sau đó hắn quay lưng đi, đưa tay tháo xuống mặt nạ trên mặt mình.

Khi Hòa Sinh tỉnh lại, liền ở trong bóng tối trông thấy một người đứng ở đầu giường, chậm rãi xé da trên mặt.

Kinh hãi đến cực điểm. Đây là địa ngục ư, nàng đã chết sao?

Nàng ngăn không được hét rầm lên, liền bị người che miệng lại.

Trong cơn hoảng sợ, giọng nam tử ôn nhu dịu dàng vang lên: "A Sinh, nàng hét lên như vậy, mọi người trong phủ sẽ bị dọa tỉnh."

Trong lòng Hòa Sinh mãnh liệt nhảy dựng lên, lui lại phía sau, hỏi: "Ngươi là ai?" Nàng chưa bao giờ thấy qua người này.


Vệ Cẩm Chi đứng dậy lấy ra ngọn nến, chiếu lên trên mặt, cười nhìn nàng: "Là ta, Vệ Nhị."

Hòa Sinh, nàng quả thật là chết rồi, bằng không thì làm sao nhìn thấy Vệ Nhị đã chết chứ.

Hòa Sinh không nhớ rõ dáng vẻ Vệ Nhị, vô thức hỏi hắn: "Sao ngươi không đi đầu thai?"

Vệ Cẩm Chi nhẹ nhàng cười rộ lên, quẳng nến xuống, vươn tay khẽ vỗ lên trên mặt nàng, trong lòng bàn tay nong nóng, cọ xát vài cái trên da thịt nàng. 

"Nàng xem, là nóng, ta là người sống, không chết."

Hòa Sinh trong lúc nhất thời không kịp phản ứng, Vệ Cẩm Chi ngồi xuống, muốn nắm tay của nàng, bị nàng đề phòng ngăn cản. Vệ Cẩm Chi không có cách nào khác, đành phải thay đổi kéo ống tay áo của nàng.

hắn khẽ cúi đầu, bên cạnh nến chiếu sáng rực, ánh nến mờ mờ ám ám chiếu vào mặthắn, lông mi dài dày theo tiếng hít thở mà run rẩy.

hắn mở miệng, chậm rãi thuật lại toàn bộ chuyện nhân quả lúc trước.

Hòa Sinh chỉ cảm thấy bên tai oanh một tiếng như có cái gì nổ tung, người nam nhân trước mắt này, hẳn là Vương đại nhân ẩn núp đã lâu bên người nàng, là Vệ Cẩm Chi nàng vừa gả đi liền mất!

Nàng cảm thấy người trước mắt quả thực đáng sợ đến cực điểm, ba hồi sống ba hồi chết, cộng thêm sắc mặt người Vệ gia cay nghiệt, Hòa Sinh cơ hồ gầm nhẹ với hắn: "Ngươi tránh ra!"

Vệ Cẩm Chi khẽ giật mình, trong mắt vẻ mặt ảm đạm. Quả nhiên nàng là hận hắn.

hắn vẫn không nhúc nhích nhìn nàng, tràn đầy nhu tình. Cho dù nàng sợ hãi hắn, chán ghét hắn, vô luận như thế nào cũng không sao, lần này, hắn sẽ không bao giờ rời khỏi nàng nữa.

Hòa Sinh siết chặt chăn gấm, run rẩy phát run, nàng cảm giác mình giống như tiến vào vòng xoáy không đáy, mà người trước mắt chính là đầu sỏ gây nên.

hắn muốn giả chết, cưới nàng xung hỉ để che dấu tai mắt người khác, sau khi giả chết trở về, vì sao còn muốn hóa thân thành Vương đại nhân tiếp cận nàng? Tống Dao đâu rồi, hắn không phải thích A Dao sao, hắn vì sao còn muốn nói hết thảy sự thật cho nàng biết, hắn rốt cuộc muốn làm gì!

Hòa Sinh chỉ cảm thấy đầu óc loạn thành bột nhão, mạch suy nghĩ mơ hồ không rõchém không đứt, nàng càng lo lắng, thì Vệ Cẩm Chi lại càng thản nhiên.

hắn biết rõ, chuyện như vậy quá mức khó có thể tiếp nhận, nàng cần một chút thời gian để trở lại bình thường.

Vệ Cẩm Chi đứng dậy, gọi hai nha hoàn tiến lên, phân phó nói: "Hầu hạ phu nhân cho tốt." Xoay người lại hắn nói với Hòa Sinh, "A Sinh, nàng nghỉ ngơi trước đi, ngày mai ta trở lại thăm nàng."

nói xong, hắn cất bước đi ra ngoài cửa.

Hòa Sinh nghe thấy một tiếng đương đương, có người đã khóa phòng lại. Nàng đichân trần xuống giường ý đồ muốn đi ra ngoài phòng lại bị nha hoàn kéo lại, "Phu nhân, nhanh nghỉ ngơi thôi."

Hòa Sinh vừa hoảng sợ vừa giận dữ: "không nên gọi ta là phu nhân, ta là Bình Lăng Vương phi!"

Hai nha hoàn hai mặt nhìn nhau, giả vờ không nghe thấy, vùi đầu thật thấp.

Hòa Sinh cả đêm không ngủ.

Lòng nàng tràn đầy đầy nhớ nhung Thẩm Hạo. Hòa Sinh ôm chặt thân mình, chưa bao giờ cảm thấy nhớ hắn như hôm nay, nàng muốn chạy trốn, muốn đi gặp hắn, muốn được hắn ôm ở trong ngực nhẹ nhàng dịu dàng gọi một tiếng "A Sinh".

Sáng sớm khi Vệ Cẩm Chi đến, thấy nàng hai mắt vô thần ngồi nghiêng bên cửa sổ, vừa nghe tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn hắn, ánh mắt lập tức trở nên đáng sợ.

"Thả ta ra ngoài."

Vệ Cẩm Chi đi đến trước mặt nàng, vươn tay xoa nhẹ lông măng bên tóc mai nàng.hắn quay lưng với ánh sáng, nắng sớm ở quanh người hắn tạo thành một vòng nhàn nhạt, vẻ mặt hắn nói chuyện, giống như đang nhìn một sự vật gì rất tốt đẹp trên thế giới này.

"A Sinh, ta ở chỗ này, nàng còn muốn đi sao?"

Hòa Sinh vung tay của hắn ra, hung hăng trừng hắn: "Ta muốn đi tìm Vương gia, ở bên cạnh hắn, mới là chốn đi về của ta! hiện tại ta đã gả cho hắn, hôn ước với Vệ gia cũng đã giải trừ hết hiệu lực, ta với ngươi, không có một chút liên quan!"

Vệ Cẩm Chi ngồi xuống bên cạnh nàng, đột nhiên khẽ vươn tay hung hăng ôm lấy nàng, mặc cho nàng giãy giụa như thế nào, thậm chí ngay cả cắn xé đều làm hết, nhưng hắn vẫn không buông tay.

"Nàng là của ta, từ đầu đến cuối đều là của ta, từ nay về sau, trên đời không còn Bình Lăng Vương phi, nàng là thê tử của Vệ Cẩm Chi ta."

Hòa Sinh nghe mà cả người da gà đều nổi lên. hắn quả nhiên có mưu đồ, hắn vậy mà còn mặt dày nói nàng là thê tử của hắn!

"Ta là thê tử của Vương gia, là của hắn, không là của ngươi!" Hòa Sinh hô hào, dốc hết sức tránh khỏi ngực hắn, răng nhọn cắn đầu vai của hắn, bởi vì quá mức dùng sức, giữa răng môi đều là một mùi máu tanh.

hắn cúi đầu nở nụ cười, giống như không có cảm giác đau, nằm ở bên tai nàng lảm nhảm: "A Sinh."

hắn lầm bầm gọi tên của nàng, từng âm từng từ đi qua đầu lưỡi, giống như là đangnhớ tới tên của trân bảo hiếm thấy, chờ mong mà hưng phấn.

Nàng cuối cùng cũng không còn chút sức lực, giống như con rối lỏng dây, tùy ý hắnôm trong ngực.

So với việc Tam Điện hạ mưu nghịch, nàng cảm thấy chân tướng Vệ Cẩm Chi chưa chết giống như khối đá lớn, ép nàng thở không nổi.

Vệ Cẩm Chi rút ra một tay, lau nước mắt cho nàng, thương tiếc nói: "A Sinh, hiện tại nàng hận ta, đây là bình thường, đợi một thời gian sau, nàng sẽ không hận nữa. Nàng thiện lương như vậy, ta biết rõ mà."

Hòa Sinh ngay cả khí lực cãi nhai với hắn cũng không có, ánh mắt liếc qua một bên.

"Ngươi muốn giúp Tam Điện hạ mưu nghịch đúng hay không?"

Vệ Cẩm Chi nhẹ nhàng cười cười, "Việc vặt vãnh như vậy, A Sinh nàng không cần suy nghĩ. Nàng tốt nhất nên dưỡng thương, thái y nói, khi nàng rơi xuống xe ngựa vô ý đè ép cổ chân, phải tĩnh dưỡng, mới có thể khỏi hẳn."

Hòa Sinh nhìn nhìn cổ chân của mình, chỗ đó đau đớn vô cùng, đi hai bước cũng cảm thấy vô lực, thì ra là vì vậy. Nàng đột nhiên cảm thấy bi thương, cho dù có cơ hội chạyđi, đi chưa được mấy bước nàng cũng sẽ ngã xuống.

Trong phòng buồn bực nửa tháng, nàng thủy chung không muốn cùng hắn nói nhiều hơn một câu. Vừa mới bắt đầu hắn còn có thể tìm chủ đề, càng về sau, dứt khoát cũngkhông nói chuyện, liền lẳng lặng nhìn nàng.

Có lẽ sợ nàng ở trong phòng buồn bực hư mất, hắn đẩy nàng đi ra ngoài ngắm hoa. Lúc đó đã là tháng Mười, cúc vàng nở rộ, từng đóa tròn tròn, rực rỡ vô cùng.

hắn nâng hoa đến trước mặt nàng, ân cần dâng tặng.

Hòa Sinh nhìn cũng không thèm nhìn, cầm lấy bó hoa liền đập lên trên người hắn.

"Cho dù ngươi giam ta cả đời, ta cũng không nhìn người một cái đâu!" Giọng nói của nàng vội vàng xao động xúc động, giống như là ước gì có thể lập tức phủi sạch quan hệ với hắn.

Vệ Cẩm Chi từ trên mặt đất nhặt lên cánh hoa bị nàng ném vụn, đầu ngón tay nhẹnhàng vân vê, nhựa hoa ứ ra theo móng tay ngọc nhỏ xuống dưới.

hắn có rất nhiều kiên nhẫn.


Hòa Sinh cảm thấy mình lớn như vậy, chưa bao giờ ác độc giống như hiện tại, thế nhưng vô luận nàng cay nghiệt đối với hắn như thế nào, nói lời ngoan độc cỡ nào, hắncũng không có nửa điểm thay đổi vẻ mặt.

hắn dường như vĩnh viễn đều là thích nàng nóng nảy như vậy, nhận hết toàn bộ cay nghiệt của nàng.

Người qua lại Tam Vương phủ quá nhiều, nhưng Vệ Cẩm Chi một mình một viện phủ, nhìn qua có thể cả ngày ở gần Hòa Sinh. Ngay cả Thẩm Mậu có việc thương lượng, cũng phải tự mình đến nhà. May mà chuyện cần xử lý bên ngoài đã hoàn thành phảikhông sai biệt lắm, hắn chân không bước ra khỏi nhà nhưng lại có thể ứng đối mọi chuyện.

Lúc Thẩm Mậu đến cửa, Vệ Cẩm Chi đang dỗ dành Hòa Sinh ăn cơm.

Thẩm Mậu túm một gã sai vặt liền hỏi, "Đại nhân nhà ngươi đâu?"

Gã sai vặt đáp: "Dạ, Đại nhân đang ở đông sương phòng."

Thẩm Mậu đi đông sương phòng, vừa đến cửa viện, liền nghe được bên trong truyền đến tiếng la hét và tiếng bát đũa đổ vỡ.

Ngay sau đó liền thấy Vệ Cẩm Chi cả người lộn xộn bị người đuổi ra.

Thẩm Mậu sững sờ, ngay sau đó lập tức hiểu được. Chắc là ma ốm lạigặp trắc trở. hắntức giận, tùy tiện muốn xông lên, "cô gái nhỏ này lật trời hàaa...!" nói xong, hắn cuộn lên tay áo nhấc chân đá cửa.

Vệ Cẩm Chi ngăn hắn lại, sợ người trong phòng bị dọa, quay đầu tức giận nói với Thẩm Mậu: "Điện hạ đây là muốn làm gì!"

Thẩm Mậu tiêu tan kiêu ngạo, "Giúp ngươi hả giận."

Vệ Cẩm Chi phất tay áo, kéo hắn ra ngoài viện, "Đây là chuyện nhà của ta, không cần Điện hạ nhúng tay. Điện hạ tới đây, là có chuyện quan trọng?"

Thẩm Mậu nhỏ giọng trách móc một câu, "Chó cắn Lữ Động Tân, không biết nhận lòng người tốt!"

Đột nhiên phía trước có tướng sĩ vào phủ bẩm báo, nói là trạm dịch ngoài thành ngoài năm mươi dặm, có quân đội đóng quân.

Vệ Nhị sững sờ, giọng nói bẩm báo của tướng sĩ lớn vang dội, Hòa Sinh trong phòng cũng nghe được, lập tức mang giày từ trong nhà chạy ra, hỏi: "Là Vương gia sao?"

Trong khi Vệ Nhị nhìn tướng sĩ bẩm báo, tướng sĩ báo lại nửa câu sau còn chưa kịp nóihết, cẩn thận từng li từng tí báo cáo: "Theo quân đội nhận dạng, là quân đội thuộc quyền Bình Lăng Vương."

Hòa Sinh không kìm được vui mừng, nàng cơ hồ quên chân của mình bị thương, ước gì có thể vui mừng nhảy nhót xoay tròn. Là Vương gia, hắn đến cứu nàng!

"Tiểu tiện nhân, đừng cao hứng quá sớm." Thẩm Mậu hung hăng liếc nàng, phất tay áo rời đi.

Vệ Cẩm Chi nhíu nhíu mày, vội vàng đi theo, chỉ lưu lại Hòa Sinh một người cao hứng bừng bừng nghĩ đến Thẩm Hạo hăm hở vào thành.

Chỉ cần có Vương gia ở đây, âm mưu của Tam Điện hạ cũng sẽ không thực hiện được.

Nàng biết rõ, hắn nhất định sẽ thắng.

***

Thẩm Mậu cùng một đám quan lại ủng hộ ở thư phòng nhỏ nghị sự.

Vệ Cẩm Chi trăm mối vẫn không có cách giải, lời nói sắc bén hỏi: "Bình Lăng Vương vì sao sớm hồi kinh?" Chiếu theo kế hoạch, giờ phút này Bình Lăng Vương có lẽ đang ở quan ngoại chém giết phần tử phản loạn Hoàng thất Mạc Bắc, căn bản vô lực. hắn rờiđi, nội loạn của Hoàng thất Mạc Bắc ai tới bình định, chẳng lẽ Mạc Bắc Tứ Vương tử tự mình lên sao?

Lui một vạn bước nói, cho dù chuyện quan ngoại sớm đã xong, hắn trở về kinh, vì saomột đường cũng không có người thông truyền, đợi mọi người kịp phản ứng, hắn đãcách thành không xa. rõ ràng nhìn chòng chọc như vậy, vì sao hắn còn có thể mộtđường Bắc hạ đóng quân ngoài thành?

Trong lúc này, nhất định có chỗ bọn họ không cẩn thận bỏ qua 

Vệ Cẩm Chi không có lòng nghe bọn họ tranh luận, đứng dậy ra bên ngoài, phái người dò xét.

Sau nửa canh giờ, Vệ Cẩm Chi nổi giận đùng đùng đẩy cửa vào phòng, không để ý ánh mắt của mọi người, trước mặt mọi người chất vấn Thẩm Mậu: "Mấy tháng trước, có phải ngươi ở sau lưng ta thả một lão thái giám xuất cung?"

Thẩm Mậu trọng mặt mũi, nhếch miệng, không muốn bị hắn ở trước mặt mọi người khiển trách, cứng ngắc nói: "Ngươi đây là thái độ gì, ta thả gã thái giám xuất cung thìlàm sao, lão thái giám này lúc trước hầu hạ qua ta đó, tuổi gần 60 rồi, thật vất vả giúp ta một hồi, phải về nhà đoàn viên, vừa già vừa chậm chạp, chẳng lẽ còn có thể làm ra chuyện gì!"

Vệ Cẩm Chi tức giận đến mức cầm bình hoa bên cạnh kỷ án ném xuống đất, "Thằng nhãi ranh!"

Kế hoạch trù tính lâu như vậy, trước mắt liền sẽ thành công, vậy mà cứ như vậy bị hắnlàm hỏng rồi, đáng giận đáng tiếc đáng hận! Lão thái giám này mặc dù già, nhưng trước kia đã luyện võ, hơn nữa hầu hạ qua Thánh Nhân một đoạn thời gian, mặc dù thân ở nơi hỗn tạp, kì thực là tâm phúc của Thánh Nhân. Theo thám tử báo lại, tin tức chính là lão thái giám thả cho Thẩm Hạo.

Mọi người cả kinh, Thẩm Mậu cũng bị dọa, lấy can đảm gọi Vệ Cẩm Chi một tiếng, thấyhắn tức giận đến sắc mặt trắng bệch, che ngực muốn thổ huyết. hắn lập tức hiểu chuyện không hề đơn giản giống như mình nghĩ, sau khi đám đông giản tán, trực tiếp kéo ống tay áo Vệ Cẩm Chi liền bắt đầu xin lỗi: "Vệ Nhị, chuyện này là ta sai rồi, việc cấp bách là làm thế nào ngăn cản quân đội của Nhị ca, ngươi phải tìm cách, ta toàn bộ nhờ vào ngươi."

Vệ Cẩm Chi hung hăng hất tay của hắn ra, "Ngươi cho ta là thần tiên hả, cứ phá hư rồi hỏi ta biện pháp?"

Lúc này lại có người đến báo, nói là hành cung bị phá, người nhà một đám trọng thần toàn bộ không biết tung tích.

Vệ Cẩm Chi tức giận đến một chưởng nện trên tường, Thẩm Mậu kịp thời dùng người chặn quả đấm của hắn, tuy liên tiếp bị tin tức xấu này dọa cho sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn rung giọng cười với Vệ Cẩm Chi cười: "Ta biết ngươi nhất định có biện pháp."

Vệ Cẩm Chi nắm chặt nắm đấm.

hắn mất bao nhiêu công sức, thật vất vả mới áp chế diệt trừ được thế lực trong kinh của Thẩm Hạo, hôm nay hành cung bị phá, nghĩ đến Thẩm Hạo bên kia vẫn còn lưu lại thế lực.

Vệ Cẩm Chi giản chân mày, thở dài một hơi, nói: "Người ở hành cung, nhất định là được Nhị Điện hạ cứu đi, trừ hắn ra, nghĩ không ra có người thứ hai có thể làm được.không có nhược điểm chư thần trong tay, chúng ta cần nhanh chóng khởi sự. Điện hạ, lập tức hạ lệnh, phong tỏa cửa thành, điều 3000 tướng sĩ chờ đợi ở cửa thành, bất cứ ai tới gần cửa thành, giết không luận tội. Buổi trưa ngày mai, sớm đi tế thiên đại điển."

Thẩm Mậu gật gật đầu, phía sau lưng vẫn có chút lạnh cả người, "Tế thiên đại điển rồi, ý chỉ một khi ban bố, ta chính là Hoàng trữ, nghĩ đến cho dù lão Nhị muốn công thành, đến lúc đó cũng chiếm không được lý lẽ."

Vệ Cẩm Chi gật đầu, "Đúng là như thế."

Thẩm Mậu suy nghĩ một chút, vẫn là không yên lòng, nói với hắn: "Tuy rằng không có gia quyến quần thần, chúng ta vẫn còn có cô gái nhỏ kia a, vạn nhất…" hắn chép miệng, nuốt xuống từ không may mắn, tiếp tục nói: "Đến lúc đó bắt cô gái nhỏ, lão Nhị cưng chìu nàng như vậy, nói không chừng liền đầu hàng..."

Lời còn chưa dứt, lập tức bị Vệ Cẩm Chi cắt ngang, hắn như đinh chém sắt nói: "khôngđược!"

Thẩm Mậu năn nỉ hắn, "thì không động vào nàng, chỉ coi nàng là ngụy trang thôi,không đả thương được đâu."

Vệ Cẩm Chi hung ác trừng hắn, "Nghĩ cũng đừng nghĩ."

Thẩm Mậu nhíu mi, đành phải coi như không có gì. Trong lòng oán thầm, từ xưa tới nay hồng nhan họa thủy, nhìn bộ dáng hôm nay của ma ốm, cổ nhân vẫn có vài phần đạo lý. Nếu như ngày mai tình thế bức bách, hừ, hắn muốn làm cái gì, ma ốm chưa hẳn chống đỡ được.


Vệ Cẩm Chi đến phòng Hòa Sinh, thấy mặt nàng tinh thần xán lán, so với dáng vẻ trước kia, khí sắc đã khá lên nhiều.

Mặc dù tâm tình tốt của nàng là vì một người đàn ông khác, hắn cũng cảm thấy vui vẻ, dáng vẻ nàng hậm hực như vậy, hắn thật sự không muốn nhìn nữa.

Hòa Sinh thấy hắn đến, chỉ cảm thấy ngày mai hắn sẽ trở thành tù nhân của Vương gia, ngay tiếp theo ánh mắt cũng hiền hoà không ít.

hắn đứng ở bệ cửa sổ lớn, song cửa sổ không kéo xuống, gió xuyên qua mành sa vù vù thổi vào. Hòa Sinh híp mắt nhìn, trông thấy hắn dưới cẩm y áo bào trắng lộ ra mộtđoạn cổ tay thon gầy, cái cổ trắng nhỏ, dường như trong sách xưa miêu tả giống như mỹ nhân bệnh yếu đuối, hắn dường như bất cứ lúc nào sẽ bị gió lớn thổi ngã xuống.

Vệ Cẩm Chi đưa tay đi đóng cửa sổ, thật vất vả đỡ đòn cuồng phong hạ cửa sổ xuống, trong phòng yên ả trở lại, chỉ nghe âm thanh loáng thoáng của làn gió lướt qua đầu cành ngoài phòng.

Hòa Sinh đột nhiên hỏi hắn, trong thanh âm tràn đầy chờ mong: "Vương gia sắp tới rồi, thật không?"

Đây là từ sau khi nàng vào phủ, lần đầu tiên chủ động đáp lời. Lông mi dài của Vệ Cẩm Chi run lên, cúi đầu xuống, giọng nói hòa hoãn như nước chảy: "Ừ, đã đến ngoài thành."

hắn lặng lẽ nghiêng đầu, thu toàn bộ mừng rỡ trên mặt nàng vào trong mắt. hắn vừa bi thương lại vừa vui vẻ, nghĩ thầm biết khi nào, nàng sẽ vì hắn mà chờ mong khờ dại tốt đẹp như thế.

Hòa Sinh đang cao hứng, thình lình bị hắn túm cổ tay, muốn giãy giụa lại tránh khôngđược. Vệ Cẩm Chi dịu dàng nói với nàng: "Chỉ nắm một lát thôi.”

Tay của hắn giống như cây mây lan tràn, dọc theo cổ tay của nàng chậm rãi dời về phía trước, ôn nhu không có bất kỳ cảm giác xâm lược nào.

Hòa Sinh nghĩ, có lẽ hắn đúng là thích nàng, nhưng phần thích này tới quá trễ quá cố chấp, nàng căn bản vô lực tiếp nhận.

Hai phiến cửa sổ lớn vừa đóng, ánh sáng trong phòng lờ mờ, trên bàn có trầm hương lượn lờ bay lên, hắn nắm tay của nàng, cảm giác giống như là nắm mãi đến đầu bạc răng long.

Vệ Cẩm Chi bắt đầu cùng nàng nói chuyện của mình.

Lúc nhỏ hắn thích các loại bánh trà (1), đến lớn thì cùng Thẩm Mậu ăn nhịp với nhau, những chuyện hắn nhớ rất rõ ràng trong sinh mệnh của hắn, hắn đều nói cho nàng nghe.

Đột nhiên nàng xen vào một câu, hỏi hắn: "Lúc trước ngươi vì sao muốn lấy ta?" 

Nàng chung quy vẫn là tò mò, con gái một thương gia tiểu môn tiểu hộ nghèo, làm sao lại đột nhiên được con trai thế gia như hắn thế gia coi trọng. Ngay lúc đó bà mối nóinhư thế nào ấy nhỉ, không phải nàng không cưới, dụ dỗ cha nương nàng gả nàng vào Vệ phủ.

Vệ Cẩm Chi cười cười với nàng, "Sợ ta công thành danh toại trở về, cha mẹ nàng đã gả nàng cho người khác rồi. Sớm cưới, danh phận đã định, trong lòng mới yên tâm."

Hòa Sinh lắc đầu, nàng hỏi không phải là cái này.

Vệ Cẩm Chi sững sờ, lúc này mới hiểu ý của nàng. Giống như là nghĩ tới chuyện gì tốt đẹp, khóe mắt nhóm lên ý cười: "Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta liền biết, đời này người ta muốn cưới là nàng."

trên mặt Hòa Sinh nóng bừng, vô thức lại muốn giãy tay ra, cảm thấy mình giống như bị đùa giỡn, tức giận thở ra hơi.

Vệ Cẩm Chi nhẹ nhàng ấn chặt nàng, giọng nói có chút mệt mỏi: "Nắm một lát thôi."

hắn nghĩ đến ngày mai tế thiên đại điển, sau khi hoàn thành điển ở khánh quảng điện lễ, ở trên tường thành nhìn xuống vạn dân tuyên bố ý chỉ. Cỏ cây đều là binh lính, tất cả binh sĩ đều đã chờ xuất phát.

Hòa Sinh nghĩ đến cái gì, mở miệng van xin hắn, "Ngày mai ngươi dẫn ta theo đượckhông." không có gì bất ngờ xảy ra, ngày mai lên tường thành giám sát ý chỉ nhất định là Vệ Cẩm Chi, Thẩm Mậu chắc là sẽ không tự mình đi mạo hiểm.

Vệ Cẩm Chi ngữ khí không lạnh không nóng: "Nàng muốn đi?"

Hòa Sinh sợ bị nhìn hắn ra khác thường, nói ra một câu nói thật: "Ta muốn đi lên trêntường thành nhìn Vương gia." một đôi mắt to trong suốt giống như nai con, trong mắt mang theo ủy khuất, tựa như chỉ cần hắn nói một câu không, liền có thể lập tức rơi lệ.

Trong lòng Vệ Cẩm Chi run lên, nhẹ tay khẽ vuốt qua khuôn mặt của nàng, "Được."

Quân doanh ở ngoại ô.

Thẩm Hạo một thân áo giáp bạc, chắp tay ở sau lưng, nghe cấp dưới báo cáo hành động chuẩn bị ngày mai.

"Hết thảy đều đã an bài thỏa đáng, người mang tin tức đã xuất phát, giờ Mẹo mộtkhắc sẽ đến Tam Vương phủ."

Thẩm Hạo gật gật đầu, vén màn trướng nhìn ra xa, thành Vọng Kinh cách đó khôngxa, chôn vùi trong đêm tối, yên lặng tĩnh mịch. hắn nghĩ đến Hòa Sinh trong thành, nhiều ngày phải áp xuống lo sợ bất an, giờ phút này lại bị vén lên.

Mấy tháng trước, lá thư tay của phụ hoàng ra roi thúc ngựa đưa đến quan ngoại. Lúc ấy cuộc chiến Mạc Bắc đúng là vô cùng căng thẳng, mắt thấy liền muốn nắm lấy phần thắng. Sau khi đọc thơ, hắn không thể không giao toàn bộ quyền hành cho Thác Bạt,một đường Bắc thượng, từ Ngân Châu điều hai vạn đại binh, thẳng về Vọng Kinh.

hắn không nghĩ tới, Tam đệ ngày xưa cà lơ phất phơ, lại có quyết tâm dũng cảm quả quyết như vậy. Kế hoạch của Thẩm Mậu hắn đều biết hết, Thánh Nhân để lại trong tín thư cho hắn, còn có một con dấu quốc tỷ cùng với ý chỉ chính thống cùng con dấu, đề phòng chính là Thẩm Mậu ngày mai tế thiên đại điển.

Người trong thành âm thầm tiếp ứng, đến hành cung cứu được gia quyến trọng thần, duy chỉ có không tìm được Hòa Sinh. Người đưa tin đến báo, nói trong thành gần đây truyền lời đồn, Vương lang các ngày xưa thì ra là Vệ Nhị lang chưa chết.

Chỉ hối hận lúc trước không có giết Vương Tiểu Bát. Thẩm Hạo không dám đoán, cũngkhông muốn đoán.

hắn chỉ biết là, Hòa Sinh nhất định đang chờ hắn đến đón nàng.

Ngày kế tiếp vào giờ Mẹo, môn khách đến bẩm, nói Nhị Điện hạ có thơ, Thẩm Mậu xé thơ vừa nhìn, tức giận đến mức xé thơ nát bấy.

"Lão gia hỏa, lão khốn nạn!"

Thẩm Mậu tùy tâm sở dục mà mắng chửi Thánh Nhân, ước gì có thể lập tức xông vào cung, bóp cổ Thánh Nhân hỏi ông, vì sao phải gian trá như thế. không chỉ có âm thầm phái người liên hệ với Thẩm Hạo, lại trả lại cho hắn một ý chỉ chính thống của con dấu khác.

Thẩm Mậu làm tốt công tác chuẩn bị nghênh chiến, vung tay lên: "Cùng lắm thì ta tử thủ thành Vọng Kinh, cùng hắn liều mạng ngươi chết ta sống!"

Chúng thần nghe xong, có chút sợ hãi. Vốn cho rằng Tam Điện hạ thận trọng vững vàng nắm chắc thắng lợi, bọn họ thầm nghĩ vững vàng đứng vào đội ngũ, nào ngờ tới Nhị Điện hạ sẽ lĩnh quân đánh giết trở về.

Thẩm Mậu nhìn ra sợ hãi của bọn họ, vỗ bàn một cái, "Ta nếu như thất bại, các ngươimột người cũng đừng hòng còn sống!"

Chúng thần liên tục đồng ý, sợ tới mức mồ hôi đầm đìa.

Chung quy là ở bên cạnh Vệ Cẩm Chi hồi lâu, Thẩm Mậu từ vinh quang trong phủ mà ra, vẻ mặt giận dữ bất an sớm đã ẩn giấu, đoan chính một thân uy phong lẫm lẫm.

hắn thậm chí không thể chờ đợi được mà lấy triều phục Thái tử mặc vào.

Vệ Cẩm Chi yên lặng nhìn hắn một cái, muốn nói cái gì, cuối cùng đem lời nói nuốt xuống.

Thẩm Mậu thừa dịp người bên ngoài không chú ý, lặng lẽ hỏi hắn, "Lão tử mặc thế này có đẹp không?"

Vệ Cẩm Chi ho khan. đã đến lúc này, hắn còn có tâm tư đùa giỡn, nếu có thể dùng phần bình tĩnh này dùng cho trù tính chính vụ, chỉ sợ sớm đã nắm được thiên hạ này.

Có lẽ là thế cục giương cung bạt kiếm ngoài thành, hoặc giả là đoạn đường này quá mức căng thẳng không thú vị, Vệ Cẩm Chi rất nhanh nhẹ nhàng đáp một câu: "Đẹp."

Giọng nói như có như không, giống như sương mù vừa thổi liền không còn.

Thẩm Mậu đột nhiên cảm thấy tự tin, việc bị Thẩm Hạo dọa mất giờ phút này toàn bộđã trở về, hắn hướng về phía trước, hừng hực khí thế nói với người bên cạnh nói: "Ngươi yên tâm, chúng ta nhất định có thể thắng."

Quanh đi quẩn lại, cuối cùng cũng kết thúc điển lễ, Vệ Cẩm Chi nâng hộp ngọc lên chuông trống ở cửa thành, gõ chuông phát ra tiếng uy, bên cạnh thái giám lanh lảnh cuống họng đọc từng câu trong thánh chỉ giả mạo Như phi viết.

Dưới thành bị quân đội bao bọc, tiểu binh dẫn đầu hô: "Nhanh chóng mở cửa thành, Nhị Điện hạ dẫn thánh minh lệnh, Thanh Quân Trắc trừ nghịch tặc, nhanh chóng mở thành..."

Lời còn chưa nói xong, chỉ thấy một mũi tên nhọn xuất khỏi dây cung, xỏ xuyên qua trái tim tiểu binh.

Vệ Cẩm Chi tiện tay ném cung tiễn xuống đất, liếc mắt nhìn mật thám trong đội ngũ lao ra, khẽ mở miệng, chỉ nói một chữ: "Giết."

không người nào mở cửa thành, dù có thiên quân vạn mã, chỉ cần kéo dài một ít thời gian, hắn tự có biện pháp thủ thắng.


Hòa Sinh thấy những người này lúc bị kéo xuống mặt mũi không sợ hãi, cảm thấy cực kì sợ hãi, nàng nhìn xuống dưới thành, gắng sức tìm thân ảnh Thẩm Hạo trong thiên binh vạn mã phía dưới thành.

Vệ Cẩm Chi có bao nhiêu thủ đoạn lợi hại nàng không biết, nhưng có thể giúp đỡ Tam Điện hạ bất tài này, nhất định không phải là nhân vật bình thường.

Hòa Sinh nghĩ, Vương gia nhất định là muốn vào thành.

Nàng đi theo sau lưng Vệ Cẩm Chi, mắt liếc thoáng nhìn người của Thẩm Hạo trong đám người.

Đúng rồi, chính là lúc này.

Nàng hít thở sâu một hơi khí, đột nhiên từ trong tay áo móc ra một con dao nhỏ. Dao này nàng giấu mấy tháng, cuối cùng cũng có công dụng.

Mũi đao cũng không chỉ về hướng Vệ Cẩm Chi, mà là đặt trên cổ của mình.

Nàng giống như điên đẩy ra thị vệ chặn đường đằng trước, thừa dịp người chưa chuẩn bị phóng tới cổng thành.

Nàng đang đánh cuộc, đánh bạc tình yêu của Vệ Cẩm Chi đối với nàng, đến cùng có mấy phần. Ý nghĩ như vậy có lẽ quá mức tự cho là đúng, nhưng nàng đã không quản được nhiều như vậy.

Vệ Cẩm Chi lúc này kịp phản ứng, vươn tay ra ôm, nhưng đã chậm một bước, thị vệ tập hợp theo hướng nàng đi, nàng không bước lại, chạy tới phía cửa thành.

"Nếu như các ngươi tới nữa, ta liền lập tức vung đao tự sát!"

Nàng rung giọng, trên cổ rạch một vết máu, dường như chỉ có như vậy, mới có thể chứng minh nàng thấy chết không sờn.

Sắc mặt Vệ Cẩm Chi tái nhợt, hét thị vệ muốn tiến lên ngăn cản mau ngừng lại.

Nàng càng chạy càng xa, không dám lười biếng chút nào. Trong đám người, người của Thẩm Hạo lộ diện đi ra, chạy theo nàng theo hướng cửa thành, người mặc dù khôngnhiều lắm, nhưng đủ để mở cửa thành ra.

Đột nhiên nàng dừng lại, cách đám người tuôn ra, nhìn thoáng qua phương hướng Vệ Cẩm Chi.

hắn nhìn nàng, bởi vì nàng ngoái đầu nhìn lại, mà máu huyết sôi trào.

Có lẽ tối hôm qua lúc nàng nói muốn đến cửa thành, hắn đã dự liệu được. Nàng sao có thể vô duyên vô cớ mà cầu hắn, còn cười với hắn, nhất định là có mưu đồ.

Đáng tiếc cho hắn mưu sự cả đời, nhưng vẫn không biết nên cự tuyệt nàng như thế nào.

Cửa thành nếu như mở, bại cục liền định.

hắn không ngờ tới, nàng lại sẽ dùng tư thái dứt khoát như thế, lấy chết ép buộc.

Vệ Cẩm Chi xoay người lại, mang theo thị vệ hốt hoảng mà chạy. Đầu người nhốn nháo, ngoài thành tiếng gọi ầm ĩ của quân đội vang dội, trong tiếng người huyên náo ồn ào náo động lộn xộn, Vệ Cẩm Chi nghe thấy một tiếng thở dài trong lòng mình.

Thất bại.

Thẩm Hạo dẫn đầu vạn quân đóng ở cửa thành, đang sốt ruột nóng nẩy, chợt thấy cửa thành mở rộng ra, người tốp năm tốp ba, chính giữa là một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn, dốc sức liều mạng chạy về phía hắn.

Nàng gắng sức chạy trốn như vậy, thậm chí ngay cả giày cũng văng mất một chiếc. Giờ khắc này, nàng nhìn thấy hắn rồi, nàng cái gì cũng không sợ nữa, phu quân của nàng đến rồi!

Thẩm Hạo phóng ngựa tiến lên, một tay ôm nàng lên lưng ngựa, dẫn tướng sĩ tiến vào trong thành.

Hòa Sinh dùng sức mà ôm hắn, kích động đến mức thậm chí quên mất vết thương trêncổ. Nàng cọ lên áo giáp cứng rắn của hắn, bờ môi rung động vuốt ve mặt của hắn, nước mắt lập tức trào ra.

"Chàng đã trở về, rốt cuộc đã trở về!"

Thẩm Hạo dùng cằm cọ trán của nàng, ôm nàng càng chặt hơn, "Đúng vậy bé ngốc, tađã trở về."

Ủy khuất trong một tháng này lập tức bộc phát, Hòa Sinh ở trong lòng hắn khóc khôngthành tiếng.

Thế là hai vợ chồng liền dưới cái nhìn chăm chú của dân chúng toàn thành xem lễ, mộtngười khóc một người dỗ dành, tình ý triền miên, ước gì có thể dốc hết tất cả lời tâm tình cho nhau.

Thẩm Hạo thủy chung không buông tay nàng ra. Bài học kinh nghiệm lần này quá lớn,hắn thiếu chút nữa liền mất đi nàng. Sau khi gọi đại phu xử lý đơn giản miệng vết thương cho nàng, Thẩm Hạo mang nàng vào cung, mang nàng đi theo cùng xử lý công việc sau đó.

một vở kịch ồn ào, rất nhanh liền được giải quyết. Hiệu suất xử lý công việc của Thẩm Hạo rất nhanh, không đến nửa tháng, triều đình liền khôi phục như lúc ban đầu.

Thẩm Mậu mang theo Vệ Cẩm Chi trốn ra khỏi thành, thám tử truy kích bẩm báo, nóilà người rơi xuống dốc núi, hỏi có muốn xuống núi tìm thi thể hay không.

Lúc này Thẩm Hạo đã thuận theo thánh ý giám quốc, xử lý nhà mẹ đẻ Thục phi cùng với thế lực dư đảng của Đông cung. 

"Mà thôi."

Ngắn gọn hai chữ, không có có một ngữ khí biến hóa.

Sau khi Thánh Nhân khôi phục thân thể, cũng không lâm triều, ba tháng sau tuyên bố thoái vị.

Hòa Sinh và Thẩm Hạo cùng một chỗ lĩnh mệnh, trông thấy vị Thánh Quân ngày xưa kéo lấy thân hình chậm rãi đóng lại cửa Thừa Thiên điện, bên cạnh ông, là Như phi bị đánh gãy gân tay gân chân đổ thuốc câm hoàn toàn trở thành phế nhân.

Buông xuống giang sơn quyền thế tâm tâm niệm niệm, duy chỉ có tình cảm con người là không bỏ xuống được, tình nguyện canh giữ bóng dáng sống qua ngày.

Hòa Sinh cười giỡn nói với cùng Thẩm Hạo: "Thẩm gia các chàng, ngược lại rất si tình."

Thẩm Hạo ôm vai nàng, "Ta cũng si tình."

Hòa Sinh cười khanh khách, nằm ở trước ngực hắn, cảm thấy thời gian dường như có thể vĩnh viễn tốt đẹp như vậy.

Năm đầu Thiên Bảo, sau khi Thẩm Hạo lên ngôi, đầu tiên ban một đạo ý chỉ, chính là phong nàng làm hậu, cũng chiêu cáo thiên hạ, cả đời không lập hậu cung, chỉ mộtmình Diêu hậu.

Có lẽ phong thủy hoàng cung tốt, một năm sau, tân đế liền nghênh đón Thái tử.

Tiệc đầy tháng của Thái tử, mọi người tiến cung chúc mừng. Lúc này Đông Dương đãgả cho Tống Vũ Chi, Diêu Yến cũng toại nguyện lấy An Thiến về nhà, chỉ còn Tống Dao, đi theo Mai Nùng Chi.

Hòa Sinh lúc đi ra ngoài bị đau chân, Thẩm Hạo không nói hai lời, liền cõng nàng lên.

Hôm nay hắn đã là Hoàng đế, mặc triều phục đen đỏ giống như cõng tiểu hài tử, chắp tay sau lưng che chở nàng, thản nhiên bình tĩnh bước vào trong điện.

Mọi người sững sờ, nhao nhao cúi đầu.

Đế hậu ân ái, phi lễ chớ nhìn.

Hòa Sinh tay trái ôm Thái tử, bên tay phải là đế vương anh tuấn ôn nhu, ngồi ở trênKim Loan điện cao cao, nghe mọi người vái chào chúc mừng.

Thẩm Hạo lặng lẽ quay đầu lại, ghé vào bên tai nàng nói: "Sau này chúng ta hàng năm sinh một đứa."

Hòa Sinh khuôn mặt xấu hổ, trong lòng cảm thấy hạnh phúc tràn đầy.

Nàng nhớ tới thiếu nữ chưa đính hôn mười lăm tuổi năm ấy, thiếu nữ ôm ấp mong đợi đối với tương lai tốt đẹp, hướng về những ngôi sao chứa đầy tâm nguyện –

Nguyện một lòng, bạc đầu chẳng xa nhau.

Hôm nay nàng mười tám tuổi, đã nhận được hết thảy mong muốn. Thế nhưng còn chưa đủ, nàng còn muốn lòng tham không đáy cả đời cho hắn. Trường trường cửu cửu, vui vui sướng sướng, trọn đời không phân ly


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận