Đồ Đáng Ghét, Ta Thích Ngươi!!!

Thấm thoát đã năm ngày trôi qua kể từ khi Mặc Viên càn quét khố phòng. Từ ngày đó trở đi nàng tự nhốt mình trong phòng không hề ra ngoài và cũng không cho ai tới làm phiền. Cơm nước cũng là do Hồng Trà đưa qua cửa sổ.

Hôm nay đã là ngày thứ sáu rồi mà cửa phòng vẫn im lìm, Hồng Trà vô cùng lo lắng đi qua đi lại như ruồi không đầu.

Nàng thực sự không biết tiểu thư làm gì mà lại chuyên tâm đến như vậy. Tuy chỉ mới tiếp xúc mấy ngày nhưng nàng đại khái cũng biết rằng tiểu thư nhà mình là người tính tình vui vẻ, vô cùng hoạt bát, rất ít khi ngồi im một chỗ.

Vậy mà bây giờ tiểu thư đã tự nhốt mình trong phòng năm ngày, dặn dò rằng bất kể trời có sập xuống cũng không được gọi nàng(Mặc Viên) làm nàng(Hồng Trà) vô cùng lo lắng mà không biết phải làm gì cho đúng…~.~``

- ----------------------------

Tại thư phòng Tĩnh Các.

Bạch Nhất Quân vừa xử lý hết công vụ tồn đọng trong mấy ngày hắn đi vắng. Đứng lên thư giãn gân cốt một chút, hắn ra ngồi dưới tàng cây quế hoa thưởng trà.


Tựa lưng vào ghế, một tay khẽ chống trán, hắn nhắm mắt dưỡng thần.

Không biết dạo gần đây Mặc Tiểu Viên kia làm gì mà có vẻ yên tĩnh. Từ hôm nàng đến chỗ hắn hỏi vải vóc gì đó xong liền im lìm cho đến bây giờ. Thật kì lạ!!!

“Mục Trung.”

“Có thuộc hạ.”

“Đi xem xem gần đây nàng làm những gì.”

Nàng??? Mục Trung khó hiểu nhìn sang Mục Phong.


Mục Phong dùng khẩu hình miệng nói với Mục Trung: “là Mặc cô nương” rồi nhìn hắn rời đi mà im lặng nhìn trời. Tên mặt than này đúng là đần mà, ngoài cái vị luôn cãi tay đôi với gia đó thì còn ai có thể để gia nhà hắn quan tâm nữa sao???

Khoảng một khắc sau, Mục Trung xuất hiện hành lễ: “Bẩm vương gia, dạo gần đây Mặc cô nương luôn ở trong phòng không hề bước ra ngoài và cũng không cho người khác làm phiền.”

Bạch Nhất Quân nghe xong cảm thấy hơi ngạc nhiên. Luôn ở trong phòng? Không hề ra ngoài?

Theo như hiểu biết của hắn về nàng thì một người e sợ thiên hạ còn chưa đủ loạn như nàng đáng lẽ ra trong mấy ngày này phải đang nhảy nhót khắp Hoàng Thành này mới đúng.

Vậy mà lại “ngoan ngoãn” không hề xuất môn, nhất định lại đang bày trò gì nữa rồi. Nàng chắc chắn không thể ngoan như vậy được!!!

- ------Ngoài lề------

Viên Viên: Ta rất ngoan mà!!! Đúng không? Đúng không? *chớp chớp*

Linh Linh: Ta khinh!!! (Dọt lẹ)

Viên Viên: Cút!!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận