Dịu Dàng Yêu Em


Trong cuộc chiến giữa hai phe, không đao kiếm, không vũ khí đạn dược mà chỉ là hai người để trần vật lộn…
Trong không khí hỗn loạn, Mộc Thận đứng trong đám đông đến cả nghìn người, cười lạnh.

“Duệ Thần, cháu thực sự muốn trở mặt với ông nội? Cháu là cháu ngoan của ông mà”.
“Nếu ông sợ đánh không lại”.

Mộc Duệ Thần cười nhạt, thái độ tự tin.

“Ông có thể chịu thua”.
“Được, lúc này rồi cháu mày vẫn còn ngoan cố được, đúng tính cách của ta, nhưng…”.

Mộc Thận nhìn Ngải Ái, cau màu.

“Cháu bị tiêm thuốc thoái hóa xương sụn vẫn chưa có thuốc giả, ta e rằng cháu sẽ phải chết trong tay ta”.
“Đừng nói nhiều, vô ích thôi”.
Mộc Duệ Thần cởi áo khoác, vén ống tay áo.

“Bắt đầu đi”.
Ngải Ái nghe thế, vội nắm tay Mộc Duệ Thần.

“Mộc Duệ Thần, anh đừng đánh nhau, anh đang bị thương, lại còn bị tiêm thuốc…”
“Bé con, em cứ đứng đó chờ anh là được”.

Mộc Duệ Thần mỉm cười với cô.

“Anh không sao, hãy tin anh”.
Nụ cười của anh luôn có thể làm cho Ngải Ái tin tưởng anh bởi vì đó là nụ cười của sự tự tin.
Nhưng cô nhìn thấy vết thương trên ngực của anh đang rỉ máu.

“Không – -! Không được!” Cô bướng bỉnh níu áo sơ mi.

“Em sợ…”
“Tiểu thư Ngải”, Mộc Giản thấy vậy, bước tới nói với cô, “Khi cậu chủ thi đấu, sẽ không có ai ra tay, và còn, chỉ cần cậu chủ thắng được chủ tịch sẽ là người có quyền lực cao nhất, không ai được ngăn cản”.
Trong lúc Ngải Ái ngập ngừng, Mộc Duệ Thần gỡ tay cô ra, bước đi thật nhanh.
Tuy Mộc Thận đã cao tuổi nhưng xem ra ông ta vẫn còn rất khỏe, thấy ông ta cởi áo, cơ bụng sau múi xuất hiện.
Mộc Thận đi trước những ánh mắt sùng bái của mọi người, cứ thế mà tiến lên trong khi Mộc Duệ Thần bước đi bình tĩnh, tuy cả người anh cũng toác ra sát khí và không khí lạnh lẽo tuy nhiên vẫn không thể bằng được Mộc Thận.
Đôi mắt đằng đằng sự giẫn dữ, cơ thể cường tráng đó.

Nhưng không làm Mộc Duệ Thần nao núng và sợ hãi.
Anh sửa lại ống tay áo, nhếch môi cười một cái, nụ cười ẩn chứa những tia áp bức vô hình trong dáng dấp của một thủ lĩnh thực thụ.
Mộc Thận giơ chân lên đá một cái, Mộc Duệ Thần híp mắt khéo léo né được, bắt được cánh tay của Mộc Thân ghì chặt lấy, sau đó nhấc chân đá xoáy vào ngực nhưng Mộc Thận không có vẻ gì là đau giống như đang được gãi ngứa vậy, vẻ mặt khinh bỉ.
“Cháu trai, lực tác động quá kém”.

Mộc Thận tung đòn vun vút, cú đấm này có thể khiến người khác tan xương.
Nhưng Mộc Duệ Thần đã né được.
“Phòng thủ tốt”.

Mộc Thận cười lạnh.

“Nhưng cứ phòng thủ không tấn công muốn thắng ta, sẽ khó đấy”.
Mộc Duệ Thần thở dốc.
Thuốc thoái hóa xương sụn đã tiêm vào người anh được nhiều ngày và mới uống một liều rất nhỏ thuốc giải, khi vận động thuốc độc sẽ phát huy tát dụng khiến động tác của anh trở nên chậm chạp… khó mà…
“Khó à, chưa thử sao biết”.
Mộc Thận cau có, hiếm có người dám nói chuyện với ông ta bằng thái độ đó, thái độ khinh thường này làm cơn giận của ông ta càng bốc lên ngùn ngụt.
Ông ta nhướng mày.

“Tao sẽ không để cho mày yên”

Bốp bốp.
Những đòn mạnh liên tiếp được tung ra trúng vào cây dừa cao chót vót, cây dừa ngay sau đó đổ ầm xuống.
Mộc Duệ Thần vẫn tránh được.
Mộc Thận giận dữ, “Ra đòn đi”
Mộc Duệ Thần mỉm cười, mắt nhìn đồng hồ đeo tay, nhẩm tính thời gian, khi kim đồng hồ chỉ vào số giờ, tất cả các loa phát thanh trên đảo đều phát ra một giọng nam quen thuộc.

“Chủ tịch và cậu chủ đối đầu, xem ra ngày tàn của Mộc gia đã đến rồi”.
Gương mặt Mộc Thận biến sắc, quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh.

“Mộc Tung”.
Ngải Ái quang sang hỏi Mộc Giản.

“Chú ơi, ai vậy ạ?”
“Một cán bộ cao cấp trong Mộc gia”.

Mộc Giản lên tiếng.

“Đó là giám đốc chi nhánh của Mộc gia tại Nhật và cũng là cha của thiếu gia Mộc Dịch Triệt, Mộc Tụng đã bị chủ tịch ban lệnh không cho phép được đặt chân lên đảo dù chỉ là nửa bước”.
“Tại sao”
“Mộc Tụng có mối thù sâu sắc với chủ tịch, ngoài việc thiếu gia Mộc Dịch Triệt rời khỏi Mộc gia, còn có chuyện con gái yêu của Mộc Tụng bị bắt vào sở nghiên cứu… Hai năm nay Mộc Tụng không có liên lạc gì với phía chủ tịch, không hiểu sao hôm nay lại xuất hiện…”
Ngải Ái cười khổ, “Lại là sở nghiên cứu đó, nơi đó đã hại quá nhiều người”.
“Đó là nơi di một tay Thang giáo sư sáng lập, đó cũng là người sáng nay đột nhiên mất tích không biết đã bị ai bắt đi”.
Ngải Ái hốt hoảng, lẳng lặn trả lời.

“Cháu nghĩ, cháu biết người đàn ông họ Thanh đó…”
“Anh họ, anh nghĩ tôi đột nhập vào đảo? Đáng tiếc, tôi không có trên đảo, tôi chỉ gọi đến để báo cho anh họ biết, cả hòn đảo này sắp bị phá tan, ta được người của Bắc Minh gia tiết lộ thông tin mọi nơi trên đảo đều đã được cài bom.

Anh họ, tôi đây việc gì phải hận anh, có người muốn giết anh đấy, vui thật, tôi cũng muốn tham gia.


Những chuyện anh làm nhiều năm nay rất quá đáng.

Chỉ còn nửa tiếng đồng hồ, à không… là 20 phút… Mọi người cứ ở trên đảo mà đợi đi, rồi cũng sẽ bị nổ tan xác”.
“Mày là người của Mộc gia lại bắt tay với Bắc Minh gia”.
Mộc Thận gào lên, cầm điện thoại.

“Gọi cho Mộc Tụng, bắt hắn phải khai ra nơi cài bom, nhanh chóng đi tìm rồi gỡ hết cho ta”.
Không còn không khí của cuộc chiến nữa mà mọi người bắt đầu xì xào bàn tán.
Nửa tiếng để gỡ bỏ toàn bộ bom trên đảo, cơ bản không làm được.
Ngải Ái nói.

“Có nhiều người muốn hủy diệt hòn đảo đến vậy ạ”
“Ừ”.
Mộc Duệ Thần không biết đã sửa lại áo từ lúc nào kéo cô đang ngồi dưới đất, cười nói.

“Chúng ta đi nào”.
“Mộc Duệ Thần, lúc nãy anh đánh nhau có phải để kéo dài thời gian không?” Ngải Ái khẳng định.

“Anh biết đảo bị đặt bom từ trước? Anh chờ…”
“Thông minh lắm”.
Anh vuốt tóc cô.

“Cách đánh người dã man như thế này anh không thích”.
“Chúng mình có thể rời đảo bây giờ à?”.

Ngải Ái quay đầu nhìn Mộc Thận đang tức giận.

“Ông ta sẽ bỏ qua cho chúng ta?”
“Không thể rời đảo, tất cả đều phải ở lại.” Mộc Thận nghiêm giọng.

“Ai dám rời khỏi đảo, đừng có trách ta”.

Ngải Ái đứng bên cạnh Mộc Duệ Thần cười.

“Chủ tịch đang đùa phải không, ở lại đây chỉ còn đường chết, có ngốc mới ở lại đây”.
Mộc Thận đột ngột quay đầu lại, trừng mắt nhìn Ngải Ái.

“Vậy giờ ta giết cô trước, thế nào?”
“Dĩ nhiên không được!”
Một giọng nam vang lên từ xa, tất cả mọi người ngoái đầu nhìn người đang đi tới, một tay cầm bản đồ, tay kia dắt theo Mộc Lị Vi đang bị trói.
“Cô ấy là người nắm giữ mạng sống của tất cả các người, chỉ cần ai tới gần cô ấy, không cần tới nửa tiếng, tất cả những quả bom sẽ phát nổ, dĩ nhiên cả hòn đảo, bùm…” [Anh Mộc Dịch Triệt ~~~~~~~~~~~~~~~~~ Anh dễ thương quá đi, lúc nào là lúc nào mà còn bỡn cợt ha ha ha ].
Nghe Mộc Dịch Triệt nói như vậy, tất cả mọi người đều mặt đen thui như đất, nhất là sau khi nghe anh nói “bùm”, liền rụt đầu.
Ngải Ái ngẩn người nhìn Mộc Dịch Triệt.

“Ý anh là gì?”
“Xem trong túi áo em có gì?”.

Mộc Dịch Triệt chỉ vào cô.
Ngải Ái đút tay vào túi áo liền đụng vào một vật hình tròn, lấy ra, ngờ vực.

“Cái gì đây nhỉ?”
Mộc Dịch Triệt không trả lời, đẩy Mộc Lị Vi cho Mộc Giản.

“Chú Giản, giao lại cho chú cô con gái cưng”.
Mộc Giản vội vàng đỡ Mộc Lị Vi, mắng.

“Con tới đây làm gì? Con còn muốn cha nói bao nhiêu lần nữa thì con mới dừng mọi việc con làm với cậu chủ hả?”.
Mộc Lị Vi mở trói, gào lên với Mộc Giản.

“Cha à, con không làm gì xấu cả, con…”
“Đúng như cô ấy nói, chủ Giản, lần này chúng ta phải cảm ơn cô ấy, đây là thứ mà cô ấy đã đổ hết tâm huyết một ngày một đêm để làm ra, rất tiếc là tôi đã đánh cắp được”.
Mộc Dịch Triệt giơ tấm bản đồ trong tay lên, nhếch môi cười.
“Đồ hèn, Mộc Dịch Triệt, đó là đồ của tôi”.
“Mộc Lị Vi, do cô muốn dùng thứ này để đe dọa Một Duệ Thần, tiếc rằng,… Cô đã sai lầm”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận