Dịu Dàng Một Chút Đi Mà Daddy

Tiểu K sau khi theo Phượng Lại vào phòng, liền ngoan thuận đứng ở một bên, đợi Phượng Lại phân phó.

Phượng Lại từ tốn cởi quần áo ngoài, làm lộ ra chiếc áo sơ mi trắng bên trong, sau đó thuận tiện ngồi bên giường, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tiểu K.

“Tiểu thư ở đây bình thường không?”, Phượng Lại thuận miệng hỏi.

“Báo cáo chủ nhân, tiểu thư ở nhà hết thảy đều bình thường, chỉ có…” Tiểu K dừng một chút, cái đuôi hơi ngoe nguẩy.

“Sao?” Phượng Lại chậm rãi đợi câu trả lời. Hắn có cảm giác, cô gái thú vị
quật cường kia, nhất định sẽ không lớn lên một cách nhu thuận.

Quả nhiên, lời kế tiếp của Tiểu K làm khóe mắt Phượng Lại khẽ nhếch.

“Theo như thuộc hạ biết, thời gian tiểu thư ở trường học rất ít, mà đa phần
là ở một tiệm cà phê tên "Thương Nguyệt". Người của thuộc hạ cũng định
ẩn núp vào đó quan sát, lại phát hiện bên ngoài quán có một tầng kết
giới mạnh mẽ, cho nên chỉ có thể quan sát từ bên ngoài.” Tiểu K nheo nửa mắt lại, có chút hổ thẹn mà mở miệng. Nếu như tự thân nó theo dõi, tầng kết giới kia cũng chẳng thể ngăn cản nó, chỉ có điều nó lại không thể
rời khỏi căn nhà này.

“Thương Nguyệt, phải không?”, Phượng Lại
khẽ nhếch khóe miệng, bày ra một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt màu tím mê
người hiện lên vẻ phức tạp, khiến cho người khác không thể biết được hắn đang nghĩ gì.

“Chủ nhân, lần này xảy ra chuyện gì à? Tại sao
người đột nhiên lại…” Tiểu K có chút lo lắng mở miệng, nhưng ngay lập
tức gặp phải nét lạnh trong đôi mắt màu tím của Phượng Lại. Mặc dù biểu
hiện của hắn không hề lạnh lùng, nhưng vẫn làm Tiểu K nhịn không được
khẽ rùng mình. Nó không nên lắm miệng.

Tiểu K nuốt nước miếng, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh: “Là thuộc hạ lắm
miệng, xin chủ nhân nghỉ ngơi, thuộc hạ lập tức lui ra.” Cúi đầu xuống,
Tiểu K cung kính lui ra ngoài. Ngay khi thân hình nho nhỏ vừa ra khỏi,
cửa phòng liền bị một cơn gió lớn đập vào, liền đóng lại.


Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa nó đã động vào điều cấm kỵ của chủ nhân. Tiểu K nhìn cửa phòng đang đóng chặt, im lặng rời đi.

Phượng Lại Tà đang ngủ trên giường, cảm giác thoải mái làm cho nó một chút
cũng không muốn mở mắt. Có điều, nó lại có cảm giác bị một bóng đen từ
đâu đó che mất ánh sáng trước mặt.

Nhíu nhíu mày, Phượng Lại Tà
như trước vẫn không mở mắt, chỉ là phất phất tay, muốn đuổi bóng đen kia đi. Kết quả, tay vừa đưa ra, đã bị một cảm giác lạnh lẽo kích thích.
Phượng Lại Tà lập tức mở mắt, liền gặp phải một đôi mắt cười như không
cười đang nhìn mình.

“A!!!”

“Tiểu Tà, chào buổi sáng.” Phượng Lại nhìn Phượng Lại Tà đang mang vẻ mặt sợ hãi, nói.

“Daddy… Daddy… Chào… Chào buổi sáng…” Phượng Lại Tà thật vất vả mới làm tim
mình đập bình thường trở lại, lắp bắp chào hỏi daddy. Làm ơn đi! Hắn
không cần xuất quỷ nhập thần như vậy được không, muốn dọa nó thành người bị bệnh tim sao.

“Tiểu Tà, tay của con không mỏi à?” Phượng Lại nói ra một câu, đem chú ý của Phượng Lại Tà quay trở lại.

“A? Cái gì?” Mở to mắt, Phượng Lại Tà cố gắng che giấu sự luống cuống vừa rồi, bộ dạng hết sức khờ dại.

Phượng Lại nghiêng nghiêng đầu.

Phượng Lại Tà lúc này mới phát hiện, vừa rồi khi nó quơ quơ tay đã đánh trúng
mặt của daddy, tới giờ vẫn giữ ở tư thế đó. Nó hoảng hốt, lập tức thụt
tay lại, vội vàng ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ ửng hồng.

Thật là mất mặt! Tự nhiên lại để một bàn tay trên mặt daddy, nó vốn định cho daddy thấy một hình tượng thiếu nữ nhu thuận ngọt ngào cơ mà, bây giờ
thì hay rồi.


A a, nó thề nó tuyệt đối không có cố ý, Phượng Lại
Tà nó chọc rồng chọc cọp, cũng không dám đụng tới khuôn mặt tuấn tú
nhiều năm chẳng hề thay đổi của daddy.

“Con không phải cần rời
giường đi học sao?” Phượng Lại lui ra phía sau, hai tay nhàn nhã đút vào túi quần, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang hồng lên của Phượng Lại Tà. Tại
sao hắn không biết, cô bé trước kia sắp chết mà vẫn mỉm cười nhìn mình,
hôm nay chưa có việc gì đã đỏ mặt?

“Vâng! Cảm ơn daddy đến đánh
thức con.” Gật đầu liên tục, Phượng Lại Tà vô cùng nhu thuận chớp chớp
đôi mắt to đẹp, chỉ thiếu có mỗi cái đuôi ngoe nguẩy trái phải nữa thôi.

Daddy của nó tốt bụng như thế à? Lại tới kêu nó rời giường đi học? Càng nghĩ
càng thấy quỷ dị, Phượng Lại Tà trộm nhìn Phượng Lại đang đứng bên
giường, tự hỏi trong lòng.

Được rồi, nó phải thừa nhận, daddy của mình quả thật quá đẹp, vừa mới sáng sớm đã hé ra khuôn mặt tuấn tú
phóng đại trước mắt mình, thật đúng là làm cho nó tim đập nhanh gấp mấy
lần ngày thường mà.

Nhưng mà…

Tim đập nhanh còn một nguyên nhân khác là vì hoảng hốt nữa, nó thật muốn Daddy đại nhân không cần
phải xuất quỷ nhập thần như vậy, vừa trở về chưa tới hai ngày đã dọa nó
đến hai lần.

Phượng Lại thấy Phượng Lại Tà đã dậy, liền rời khỏi
phòng. Trong khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, hắn khẽ di chuyển chiếc
nhẫn trên ngón giữa, một luồng ánh sáng nhàn nhạt màu tím bay nhanh vào

phòng, lặng yên len vào mái tóc của Phượng Lại Tà.

Mặc quần áo xong, Phượng Lại Tà chậm rãi đi xuống lầu, bỗng nhiên có một cái bóng đen xuất hiện trên vai của nó.

“Tiểu K. Ngươi làm gì vậy?” Trừng mắt nhìn hành động kì lạ của Tiểu K, Phượng Lại Tà nheo mắt lại hỏi, khẩu khí có vẻ không bằng lòng.

Nếu nó
nhớ không lầm, con mèo đen đáng ghét này trong suốt mười năm qua chưa
bao giờ động vào người nó, đừng nói là đứng ở trên vai, đến móng vuốt
của Tiểu K, nó cũng chưa bao giờ chạm vào. Vậy mà hôm nay bỗng nhiên lại đổi tính, từ lúc daddy đại nhân trở về, con mèo này đúng thật khác
thường.

Tiểu K dùng cái mũi ngửi ngửi khuôn mặt cô bé, đôi mắt mèo xanh biếc khẽ động, sau đó từ trên vai của nó nhảy xuống.

“Điểm tâm đã được chuẩn bị sẵn sàng.” Tiểu K ngoe nguẩy đuôi, không nóng không lạnh nói một câu, rồi từ từ bước xuống cầu thang.

Fuck!!!

Phượng Lại Tà tức giận trừng mắt nhìn con mèo hay khinh người Tiểu K, cố gắng kềm chế xúc động.

“Daddy đâu?”. Phượng Lại Tà ngồi xuống bàn ăn, thuận miệng hỏi Tiểu K.

Tiểu K nhìn nó một cách quái dị, trả lời: “Chủ nhân còn chưa rời giường”.

Phượng Lại Tà vừa mới uống vào một ngụm sữa, thiếu chút nữa đã chết ngất vì sặc, khuôn mặt đỏ lên, không ngừng ho khan.

“Khụ khụ khụ… Khụ khụ khụ…” Con mèo đáng ghét này nói cái gì? Daddy còn chưa có rời giường? Lừa gạt à, nếu đúng như vậy, hóa ra lúc trước nó gặp
daddy chẳng lẽ là ảo giác sao? Hay nói giỡn, rõ ràng là nó cảm nhận được làn da của daddy không hề có độ ấm cùng đôi mắt tím nhàn nhạt ý cười
mà.

Phượng Lại Tà bất mãn liếc nhìn Tiểu K, không có kiên nhẫn
cùng nó nói chuyện vô nghĩa. Bây giờ vẫn còn rất sớm, Phượng Lại Tà
nhếch nhếch khóe miệng, dậy sớm cũng tốt, nó đã có một tuần không tới
trường học, thừa dịp hôm nay ghé qua đó dạo một vòng đi, nếu không bị
daddy biết nó hay trốn học, nó cũng không biết phải giải thích ra sao.

Tiểu K ngồi một bên im lặng nhìn Phượng Lại Tà đang cúi đầu ăn cơm, trong

lòng không khỏi ngạc nhiên: nhóc con này bình thường không đến chín giờ
là sẽ không rời giường, sao hôm nay tự nhiên chưa đến bảy giờ đã thức
dậy, thật sự là khó hiểu.

“Được rồi! Ta đi đây, giúp ta báo lại
với daddy nha.” Phượng Lại Tà phất phất tay với Tiểu K, tuy rằng còn mèo này có nhiều chỗ đáng ghét, nhưng tốt xấu gì thì mười năm qua mình cũng là do nó chăm sóc, dĩ nhiên là không so đo tính toán với nó làm gì.

Tiểu K giương giương mắt, xem như là cùng Phượng Lại Tà tạm biệt.

Nhìn thấy bóng dáng màu lam biến mất tại cửa, Tiểu K mới từ bàn ăn đứng lên, nhẹ nhàng nhảy xuống. Vừa lúc chân nó chạm xuống đất, Phượng Lại bỗng
nhiên xuất hiện trong phòng.

“Chủ nhân!” Tiểu K có chút kinh ngạc nhìn Phượng Lại, thời điểm này không phải chủ nhân vẫn còn nghỉ ngơi sao? Tại sao lại…

“Ngẫu nhiên dậy sớm hưởng thụ ánh nắng mặt trời cũng là một điều tốt.” Phượng Lại ngồi xuống sofa, khẩu khí bình thản như chẳng có gì là không đúng.
Nhưng Tiểu K nghe xong lại giật giật khóe miệng, có điều nó như trước
vẫn chẳng nói gì.

Chủ nhân thích hưởng thụ ánh nắng mặt trời?
Chuyện này so với bất kì truyện cười nào khác đều buồn cười hơn, nó tại
sao lại không biết chủ nhân có cái sở thích này?

“Chủ nhân, tiểu
thư hôm nay có chút bất thường.” Tiểu K thu lại dòng suy nghĩ miên man,
hướng Phượng Lại báo cáo sự việc nó vừa phát hiện. Hôm nay lúc nhìn thấy Phượng Lại Tà, nó phát hiện trên người cô bé có một lực ma pháp yếu ớt, vì vậy mới nhảy lên vai Phượng Lại Tà xem xét.

“Ngươi là nói ma
pháp trên người Tiểu Tà?” Phượng Lại vẻ mặt bình tĩnh cầm lên ly trà
Tiểu K chuẩn bị, lời nói thản nhiên, chẳng hề có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy, thì ra chủ nhân đã sớm phát hiện.” Tiểu K gật gật đầu, đứng ở sô pha cạnh Phượng Lại.

“Đó là ma nhãn.” Phượng Lại uống một ngụm trà, nhàn nhạt mở miệng.

Tiểu K khẽ nhếch miệng nhìn vẻ mặt thản nhiên của Phượng Lại. Căn phòng này
đã bị nó bố trí kết giới, có thể ở đây tự nhiên thi triển loại pháp
thuật cao cấp như ma nhãn, cũng chỉ có chủ nhân mà thôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận