Diệp Trình


Nhưng cuối cùng cái chuyện mua quần áo này lại không còn cần thiết nữa, bởi vì sáng hôm sau, Thái Kim Chi nhận được một tờ thông báo, kêu bà lên trấn trên nhận bưu kiện.

Bà sống đến từng này tuổi rồi còn chưa từng nhận được một gói bưu kiện nào, cũng không biết là ai lại gửi cho mình nữa, không khỏi cảm thấy mới mẻ, lập tức sang nhà hàng xóm kêu bà Vương đi lên trấn trên cùng mình.
Đến cục bưu chính ở trấn trên, bà làm thủ tục lấy được một túi vải to, không biết bên trong đựng thứ gì mà nặng trịch.

Bà mượn cái kéo ở quầy bưu cục, cắt một góc túi ra nhìn thì thấy đều là một ít quần áo của bé trai.
Sau khi cùng bà Vương trở về thôn, Thái Kim Chi đi thẳng đến tiểu viện nhà Diệp Trình, bà Vương cũng đi theo.

Diệp Trình và Lục Minh Viễn đang ngồi trong sân chơi với mấy viên đá, thấy Thái Kim Chi tới thì đồng loạt đứng dậy.
Mấy người đi vào trong nhà, dỡ túi đồ, lấy từng món từng món quần áo bên trong ra, ở trong ống một cái quần bò tìm thấy một phong thư.

Đến cục bưu chính gửi bưu kiện là tuyệt đối không được gửi kèm thư, muốn gửi thư thì phải mua tem rồi gửi riêng, thế nên mọi người thường giấu thư vào chỗ kín đáo, để tránh bị nhân viên bưu cục kiểm tra ra.
Thái Kim Chi chỉ nhận được mặt hai chữ 'Diệp Trình' trên phong thư, những chữ khác đều xem không hiểu, thế nên cứ để hai tên nhóc mặc thử quần áo trước.

Quần áo trong túi này phần lớn là hàng second hand, nhưng cũng có hai bộ hoàn toàn mới, rõ ràng một bộ là cho Diệp Trình, một bộ là cho Lục Minh Viễn, Thái Kim Chi giúp chúng nó mặc vào, rồi cùng bà Vương luôn miệng khen đẹp.
Có vài bộ quần áo hơi rộng, Diệp Trình bảo để cho anh em Đại Bàn, Nhị Bàn.

Thái Kim Chi nghe thế vội vàng kêu Đại Bàn, Nhị Bàn sang, La Nguyệt Linh cũng đi theo, chọn cho hai đứa con mỗi đứa hai bộ quần áo, ai ai cũng đều vui vẻ.
Đi cùng La Nguyệt Linh là em trai cô, La Hướng Dương, từng học trung học ở trấn trên, hôm nay vừa vặn sang nhà chị chơi, Thái Kim Chi liền nhân thể đưa bức thư qua nhờ y đọc.


Trong thư ngoại trừ vài lời hỏi thăm thông thường thì không còn gì khác, chỉ hỏi có phải Diệp Trình và Lục Minh Viễn sắp đăng ký học không, về sau nếu có khó khăn gì thì cứ viết thư cho họ theo địa chỉ này.
Thái Kim Chi kêu Diệp Trình lấy giấy bút trong túi sách mình mới mua ra, nhờ La Hướng Dương viết giúp một phong thư hồi đáp, nói hai đứa nhỏ về đây sống rất tốt, cảm ơn bọn họ đã chiếu cố, quần áo đã nhận được, mặc rất vừa, ngày mai Diệp Trình sẽ đi báo danh, còn Lục Minh Viễn thì chưa đến tuổi, hơn nữa lại không có hộ khẩu trong thôn, nên chỉ sợ không thể đi học trong thôn bọn họ được.
"Bà ngoại, không có hộ khẩu thì không đi học được ạ?" Diệp Trình lúc trước không hề biết chuyện này.
"Không có hộ khẩu thì không đi báo danh được, nên ngày mai đi báo danh mi nhớ phải cầm hộ khẩu theo đấy nhá, nhà trường nếu chỉ nhìn mi thôi thì nhất định sẽ nghĩ mi chưa đủ tám tuổi đâu." La Hướng Dương trả lời thay cho Thái Kim Chi, người này thoạt nhìn hào hoa phong nhã, khí độ ôn hòa, khác xa người cùng thôn.
"Vậy thì phải làm sao?" Diệp Trình vốn còn tưởng cho dù Lục Minh Viễn kém một tuổi, năm nay không học thì sang năm học cũng không sao, lại không nghĩ rằng còn vướng mắc vấn đề hộ khẩu nữa.
"Trừ phi có người nhận nuôi, thì sẽ làm được hộ khẩu cho nó, đúng rồi, lúc làm thủ tục nhận nuôi cũng có thể khai nhiều hơn một tuổi đấy...." La Hướng Dương nói đến hào hứng, bị chị gái hung hăng đập cho một cái, nhất thời ngậm miệng.
"Trình này, trong nhà mợ còn có việc, dẫn tụi Đại Bàn về trước nha." La Nguyệt Linh nói xong liền kéo La Hướng Dương ra về.
Diệp Trình nhìn sang bà ngoại, lại thấy bà khoát tay, rõ ràng không có ý định thảo luận việc Lục Minh Viễn với Diệp Trình.
Đợi người trong tiểu viện đi hết, Diệp Trình nhìn nhìn Lục Minh Viễn, "Làm thế nào giờ?"
Lục Minh Viễn ngồi xổm xuống vuốt lông Tiểu Hôi, mũi hừ một tiếng, nói, "Không học thì không học."
"Không được." Diệp Trình vẫn cho rằng đi học là một việc rất quan trọng.
Lục Minh Viễn cãi lại, "Không học, tui đi sửa giày."
"Cậu bị ngốc à? Không học thì sau này làm được cái gì?" Diệp Trình đi qua đá Lục Minh Viễn một cái, trước kia nó rất ít khi làm thế, chỉ có Lục Minh Viễn giận lên là hay đá nó thôi.
"Thì tui sửa giày, bây giờ sửa, lớn lên cũng sửa." Lục Minh Viễn ngồi xoay sang hướng khác, quay mông về phía Diệp Trình, không nói nữa.
Diệp Trình bó tay, ngẫm lại thái độ của bà ngoại và mợ vừa nãy, tìm họ thì khẳng định vô vọng rồi, nó liền nghĩ tới chỗ Tiền Hưng Lương thử vận may, kết quả Vương Quế Hoa lại nói với nó là bác không ở nhà.

Diệp Trình liền hỏi bác đi đằng nào, Vương Quế Hoa chỉ hướng cho nó, Diệp Trình theo hướng chỉ đi ra cổng thôn đợi.
Đợi cả buổi, mặt trời đều đã xuống núi rồi mà bác Tiền vẫn chưa về, ngược lại lại bắt gặp cậu của nó, Tiền Thủ Vạn, xách cuốc đi về.
"Cậu." Diệp Trình gọi một tiếng.
"Ngồi đây làm cái gì?" Tiền Thủ Vạn khó được một lần nói chuyện ôn hòa với Diệp Trình như vậy.

"Đợi bác Tiền ạ." Diệp Trình đáp.
"Đợi bác Tiền làm gì?"
"Có việc ạ, bác gái nói bác ấy đi đằng này." Diệp Trình lại nhìn về hướng cổng thôn, một bóng người cũng không thấy.
"Đừng đợi nữa, Tiền Hưng Lương bữa nay không đi đường này." Tiền Thủ Vạn nói xong liền khiêng cuốc đi.
Diệp Trình giật mình, trong lòng rốt cuộc hiểu được, nhấc chân đuổi theo, chạy đến bên người Tiền Thủ Vạn, "Cậu, con có chuyện muốn nói với cậu."
"Chuyện gì?" Tiền Thủ Vạn cũng không dừng bước, Diệp Trình đành phải đi theo.
"Lục Minh Viễn không có hộ khẩu, nhà trường không cho đi học."
"Chuyện này ta cũng không có cách nào." Tiền Thủ Vạn nói vậy xong, bước chân càng nhanh hơn, Diệp Trình cố chạy vài bước cũng không đuổi kịp, hơn nữa nó biết dù có đuổi kịp cũng vô dụng, vì thế đành ủ rũ trở về tiểu viện nhà mình.
Không ngờ lúc về đến nơi lại thấy Tiền Hưng Lương đang ngồi trong tiểu viện, Lục Minh Viễn thì ngồi xổm một góc chơi cùng Tiểu Hôi, hai người cũng không nói chuyện với nhau.
"Bác Tiền." Bình thường Diệp Trình mà thấy Tiền Hưng Lương thì sẽ rất vui, nhưng hôm nay nó vừa bị Vương Quế Hoa lừa, đợi ngoài cổng thôn cả ngày, nên tâm tình có chút chùng xuống.
"Nghe nói mi muốn giúp Lục Minh Viễn có hộ khẩu hả?" Tiền Hưng Lương không biết nghe được chuyện này từ đâu, phỏng chừng là từ miệng bà Vương cách vách nhà Thái Kim Chi truyền ra.
"Vâng." Diệp Trình gật đầu, ngồi xổm xuống cạnh Lục Minh Viễn, xoa xoa cổ Tiểu Hôi.
"Trình à, mi nghe bác nói này." Tiền Hưng Lương nặng nề thở dài một hơi, "Chuyện này không phải là chuyện một đứa nhỏ như mi có thể gánh vác, nghe lời bác, sớm ngày đưa Lục Minh Viễn tới chỗ lão Ngô đi, ông ấy sẽ làm hộ khẩu cho nó, sẽ cho nó đến trường."
"Lục Minh Viễn không muốn đi." Diệp Trình cũng không muốn để Lục Minh Viễn đi, hai đứa chúng nó sống với nhau trong cái tiểu viện này rất tốt.
"Mi cũng đừng trẻ con như thế nữa, bác đi đây, tự mi hảo hảo ngẫm lại xem như thế nào mới là tốt cho nó." Tiền Hưng Lương nói xong liền ra khỏi tiểu viện, chỉ còn lại hai người Diệp Trình, Lục Minh Viễn.
"Tui không về chỗ ông đâu." Lục Minh Viễn nói.
"Không về." Diệp Trình sảng khoái đáp ứng.
"Tui cũng không đi học."
"........."

"Tương lai tui sẽ giống ông, ở nhà sửa giày."
"........."
"Cậu đừng khóc." Lục Minh Viễn nhếch miệng, vươn tay kéo ống tay áo Diệp Trình.
"Ai khóc chứ?"
Đêm hôm ấy, Diệp Trình lại đi một chuyến tới nhà Tiền Thủ Vạn, sắc mặt Thái Kim Chi và La Nguyệt Linh không tốt chút nào, Tiền Thủ Vạn cũng trầm mặc không nói chuyện.
"Cậu."
"Đừng có gọi ta là cậu, ta không làm nổi cậu mi đâu." Tiền Thủ Vạn rống to đến mức dọa Diệp Trình sợ run, nhưng nó vẫn không từ bỏ ý định, ngoại trừ cầu cậu mình, nó chẳng còn nghĩ ra được cách gì khác nữa.
"Cậu, cậu giúp Lục Minh Viễn đi...."
"Dừng dừng, việc gì ta phải giúp Lục Minh Viễn? Ăn no rửng mỡ chắc? Hai đứa con ta ta còn đang nuôi không nổi đây này, lại còn chạy đi giúp nó nữa à? Đừng nói lời vô nghĩa nữa, mau cút về nhà đi!"
"Cậu giúp cậu ấy đi." Diệp Trình lôi từ trong túi ra một cuốn sổ nhỏ màu vàng, để lên cái bàn cạnh chỗ cậu nó ngồi.
"Mi đây là có ý gì hả?" Tiền Thủ Vạn nhất thời nổi giận, vỗ cái bàn đánh bốp một tiếng, "Mi cho rằng ta muốn chút tiền này của mi à! Cút! Cút cho ta!"
Tiền Thủ Vạn một khi nổi giận, trong nhà không ai không sợ, La Nguyệt Linh vốn định cầm cuốn sổ tiết kiệm kia lên xem, bị Tiền Thủ Vạn rống một tiếng, tay lập tức rụt lại.

Thái Kim Chi vội vàng chạy tới chỗ Diệp Trình, muốn kéo nó ra ngoài, lại không ngờ Diệp Trình 'bùm' một tiếng, hướng cậu mình quỳ xuống.
Nhất thời một phòng người đều trợn tròn mắt.
"Trình à, mi đây là đang làm gì, nghe lời bà, mau đứng lên đi." Thái Kim Chi vội kéo cháu ngoại dậy, nhưng cứ vừa kéo dậy Diệp Trình lại quỳ xuống.
"Cậu, cậu giúp cậu ấy đi." Diệp Trình vẫn nói nguyên câu ấy, đầu cúi sát xuống tận ngực, nước mắt lộp bộp lộp bộp rớt trên mặt đất.

Thái Kim Chi kìm lòng không đặng, cũng đứng một bên khóc, "Đây là cái nghiệt gì không biết....."
"Cha, không thì...." Đại Bàn, Nhị Bàn cũng nhịn không được muốn nói giúp một câu, nhưng còn chưa dứt lời đã bị cha chúng rống cho một tiếng nghẹn trở về, "Hai cái thằng mất nết bọn mi thì biết cái rắm gì, cút lên trên gác đi, không cho xuống dưới!" Hai tên nhóc vội vàng rụt cổ, rón ra rón rén đi lên lầu.
Sau đó không còn ai nói chuyện nữa, không khí trong phòng một mảnh trầm mặc, Thái Kim Chi còn muốn khuyên Diệp Trình, nhưng lần này Diệp Trình giống như đã hạ quyết tâm, sống chết cũng phải quỳ ở đó.
"Ui chao, cha bọn nhỏ, ông xem...." La Nguyệt Linh thừa dịp Tiền Thủ Vạn không để ý, rốt cuộc vẫn lấy cuốn sổ tiết kiệm lên nhìn, vừa thấy một chuỗi chữ số trên sổ, giơ ngón tay đếm đếm, liền nhịn không được hô hoán lên.
"Kêu cái gì mà kêu?" Tiền Thủ Vạn lúc này đang tức, cháu trai quỳ trước mặt, mẹ già thì đứng khóc một bên, nhưng có chết chú cũng không tính nhận nuôi cái thằng nhóc kia, không muốn, mà có muốn cũng nuôi không nổi.

"Ông xem này." La Nguyệt Linh trực tiếp giơ cuốn sổ tiết kiệm ra, chỉ thấy con số bên trên ghi một vạn ba ngàn đồng, còn cả mấy chục đồng lẻ, có lẽ là tiền lãi ngân hàng trả nữa.
Sau khi rời khỏi chỗ Tiền Hưng Lương, đến ở nhà lão Ngô, Diệp Trình và Lục Minh Viễn lúc rảnh rỗi không có việc gì làm sẽ giúp đỡ ông một tay, còn thường thường mang đồ ăn từ chợ về, lão Ngô cũng không thu tiền nhà tiền ăn của chúng, mà hai đứa về cơ bản cũng chẳng có gì phải chi tiêu, nên rõ ràng tích được nhiều tiền hơn.
"Diệp Trình nó có tiền mà, ta thấy con cứ giúp đứa nhỏ kia làm hộ khẩu đi, hai đứa nó không phải còn biết sửa giày nữa à...." Thái Kim Chi rốt cuộc vẫn đau lòng thay cho cháu ngoại.
"Mẹ thì biết cái gì!" Tiền Thủ Vạn trăm vạn không đồng tình, nhưng vẫn quay sang nói với Diệp Trình, "Ta nói trước cho mi biết nhá, ta chỉ giúp nó làm hộ khẩu thôi, sau này mi có nuôi không nổi nó thì ta cũng không quản đâu đấy."
"Con biết." Diệp Trình quỳ trên đất gật gật đầu, Thái Kim Chi vội vàng đi qua kéo nó lên.
"Thế thì còn thất thần ở đó làm gì? Mau về, về nhanh đi, La Nguyệt Linh, bà còn cầm cái sổ tiết kiệm kia làm gì hả? Đưa nó nhanh! Bà định lấy tiền của nó thật đấy à? Sau này bà định nhìn mặt người khác thế nào hả?" Tiền Thủ Vạn vốn đang ôm bụng tức sẵn, thấy trong tay La Nguyệt Linh còn cầm sổ tiết kiệm thì không khỏi càng giận.
"Mả cha ông, ai bảo tôi muốn lấy tiền của nó hả?" La Nguyệt Linh cũng tức, không quan tâm mẹ Tiền Thủ Vạn còn đang ở đây, mở miệng mắng.
"Cậu, ngày mai là khai giảng rồi, cậu định lúc nào thì...."
"Gấp cái gì mà gấp, thằng nhóc kia không phải mới bảy tuổi thôi à? Sang năm hẵng cho đi học!" Tiền Thủ Vạn mất kiên nhẫn quát, Diệp Trình không dám hỏi nhiều nữa, bị bà ngoài kéo ra ngoài sân.
"Bà nói cái thằng nhỏ này, sao lại không hiểu chuyện như vậy hả? Nhà cậu mi túng thiếu mi còn không biết à? Còn đem sổ tiết kiệm sang đây nữa, nếu hai đứa chúng nó nóng đầu lên nhận thật thì sau này mi định sống bằng gì? Đi học kiểu gì hả?"
"Bà ngoại, có thật là cậu làm được hộ khẩu cho Lục Minh Viễn không ạ?" Diệp Trình rốt cuộc vẫn quan tâm vấn đề này hơn.
"Nhất định làm được, cậu mi là người thẳng tính, chuyện gì đã đáp ứng thì dù có hối hận chết cũng vẫn sẽ làm." Tiền Thủ Vạn là do Thái Kim Chi mang nặng đẻ đau sinh ra, con trai mình thế nào bà là người hiểu rõ nhất.
"Chú Hướng Dương nói là có thể khai nhiều hơn một tuổi." Diệp Trình nhỏ giọng nói.
"Mi cũng đừng được đằng chân lân đằng đầu! Con người cậu mi như thế, mi kêu nó đi nói dối người ta kiểu gì hả? Hơn nữa, bà cũng thấy để sang năm Lục Minh Viễn đi học vẫn hơn, lúc này mi còn tiền, nhưng đi học rồi thì lấy đâu thời gian mà ra ngoài kiếm tiền nữa? Không phải nó biết sửa giày à? Để nó tự đi kiếm tiền học phí cho mình đi."
Thái Kim Chi nói xong thì dẫn Diệp Trình về tiểu viện, nhưng không vào, mà về thẳng nhà luôn, tối nay tâm tình bà cũng nháo nhào một trận rồi.
"Cậu làm gì mà giờ mới về?" Lục Minh Viễn đột nhiên từ chỗ tối bước ra.
"Cậu tôi nói năm sau sẽ cho cậu đến trường." Hai mắt Diệp Trình sáng rỡ, có vẻ rất vui.
Lục Minh Viễn không nói gì nữa, hôm sau lúc Diệp Trình đi báo danh, nó đẩy xe đạp lên trấn trên, bắt đầu một năm mở quán kiếm tiền.
- ----------------------------------------------------------------
Đi đến chỗ buổi sáng cùng Diệp Trình tách ra, nó dựng xe đạp dựa vào gốc cây ven đường, lôi bánh xốp từ trong thùng sau xe ra, ngồi bên đường chậm rãi cắn, cắn một miếng nhai mười lần, lại cắn thêm một miếng nhai mười lần nữa.

Hôm nay Diệp Trình hình như tan muộn hơn thì phải, Lục Minh Viễn nghĩ, nếu Diệp Trình còn không ra, bánh xốp sẽ bị nó ăn hết mất, bất giác cắn miếng nhỏ hơn rất nhiều, nhai cũng càng lúc càng chậm..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận