Đích Nữ Tàn Phi

“Thần nữ Phong Hoa tham kiến bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế vạn vạn tuế.”

“Thần nữ Hứa Tư Khả tham kiến bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế vạn vạn tuế.”

Phong Hoa cùng Hứa Tư Khả đi vào chính lều vẫn tâm trạng thấp thỏm lo âu, đây là lần đầu tiên bọn họ diện thánh, không tránh khỏi việc áp lực tâm lí, tuy rằng trước đó bọn họ đều đã không ít pần gặp qua Ngụy đế nhưng đó bất quá cũng chỉ là đứng từ xa nhìn lại, cảm giác không giống với bây giờ. Hứa Tư Khả còn tốt, dù sao nàng cũng là người giỏi kiềm chế, trong lòng tuy có áp lực nhưng không dễ bộc lộ ra ngoài, ngược lại là Phong Hoa, nghĩ gì đều hiện lên gương mặt.

Trước đó chuyện của Quách Yến Giai đã khiến Phong Hoa gặp đả kích lớn, trong lòng Phong Hoa không ngừng trách cứ bản thân, nghĩ rằng Quách Yến Giai té ngựa là do nàng đã không tin tưởng vào năng lực phán đoán của bản thân, nếu khi đó không vì lời nói băng quơ của Quách Yến Giai mà giận dỗi thì nàng đã buộc đối phương đổi sang con ngựa khác hay dừng cuộc chơi ngay tại đó, như vậy thì bất hạnh đã không đến với bọn họ, chỉ là thời gian không thể quay trở lại, mà trên đời lại không có thuốc hối hận, mọi chuyện đã xảy ra không thể vãn hồi.

Quách Yến Giai hôn mê chưa rõ, Phong Hoa lại nghĩ rằng là do nàng nên cứ ôm khư khư trách nhiệm lên người mình, không chịu nói với ai, trong lòng tự dằn vặt bản thân, điều này khiến tinh thần của nàng loạn thành một đống, không còn tâm tư suy nghĩ cho chuyện khác, khi người của Ngụy đế đến gọi nàng vẫn còn đứng đó ngơ ngác không biết gì, Hứa Tư Khả phải gọi một lúc lâu mới gọi nàng hoàn hồn.

Quách Yến Giai bị thương thành như vậy, lại không rõ nguyên do, Quách đại nhân tức giận lại đau lòng nữ nhi, muốn thay nàng đòi lại công đạo nên đi tìm Ngụy đế điều tra rõ ràng mọi chuyện cũng là bình thường, nhưng nói thế nào Quách Yến Giai vẫn còn nằm đó chưa tỉnh lại, lúc này gọi người đến thì giúp ích được gì, ngoại trừ làm lớn chuyện lên cho tất cả mọi người cùng biết?

Trong lòng Phong Hoa không quá nguyện ý theo mọi người đi đến chính lều, lúc này người của Thái Y Viện đang ở bên trong cứu chữa cho Quách Yến Giai, nàng muốn đứng ở bên ngoài canh chừng, đợi khi Quách Yến Giai qua cơn nguy kịch mới có thể yên tâm rời đi, đồng thời cũng phải nói với nàng một tiếng xin lỗi, nhưng tình thế hiện tại không cho phép nàng làm điều đó, Phong Hoa dù có mười lá gan cũng không dám chống lại mệnh lệnh của Ngụy đế.

Đại Ngụy vốn nhiều mỹ nữ, Phong Hoa cùng Hứa Tư Khả mặc dù không có tên trong danh sách thập đại mỹ nhân kinh thành nhưng dung mạo của các nàng cũng là mỹ lệ vô song, Hứa Tư Khả mang một nét đẹp thanh lệ thoát tục, còn Phong Hoa lại linh động hoạt bát, thế nhưng lúc này gương mặt xinh đẹp của mỹ nhân lại thay thế bằng sự nhợt nhạt tiều tụy. Đặc biệt là Phong Hoa, cũng không biết có phải vì quá lo lắng cho Quách Yến Giai hay không mà sắc mặt tái nhợt vô cùng, đôi mắt không có thần thái, lúc cúi người hành lễ còn đứng không vững, nếu không phải có Hứa Tư Khả bên cạnh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy thì nàng đã ngã ở trước mặt mọi người.

“Thần, Triệu Thiên Tư.”

“Thần, Quách Thiếu Thừa.”

“Thần, Liên Hạo Nguyên.”

“Thần, Lam Thuấn.”

“Thần, Phong Lãng.”


“Tham kiến bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Người bị gọi đến không chỉ có Phong Hoa cùng Hứa Tư Khả mà những người có mặt khi nhận được tin Quách Yến Giai té ngựa chạy đến cũng được Ngụy đế cho gọi, khi đó mấy người bọn họ là người duy nhất tiếp xúc gần với Quách Yến Giai, Quách Yến Giai xảy ra chuyện gì, bị thương thế nào hẳn bọn họ phải là người rõ ràng nhất.

“Tất cả đứng lên đi.” Ngụy đế phất tay, ra lệnh cho bọn họ đứng lên, từ khi bảy người bọn họ bước vào, hắn đã liếc mắt quan sát một lượt đám người. Nam tử hào hoa phong nhã, anh tuấn hơn người, nữ tử yểu điệu thục nữ, yêu kiều diễm lệ, một dàn tuấn nam mỹ nữ trước mặt, mặc dù người nào người nấy đều có sắc mặt không tốt nhưng cũng khiến người khác cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

“Đa tạ bệ hạ.”

Mọi người đồng loạt nói lời cảm tạ sau đó mới dám đứng dậy, Phong Hoa từ đầu chí cuối đều là dáng vẻ mất hồn nhưng vẫn nhận thức được bản thân đang đứng trước mặt ai, cho nên nàng cũng vội theo mọi người nói tạ ơn rồi đứng dậy, có lẽ là do áp lực quá mà đầu óc nàng có chút mơ hồ, Hứa Tư Khả bên cạnh sớm đã thành thói quen mà đưa tay đỡ lấy Phong Hoa, đợi Phong Hoa ổn định thân mình mới buông tay nhưng lần này nàng đã tính sai một bước. Hứa Tư Khả vì không yên tâm Phong Hoa nên mới đứng phía sau Phong Hoa để canh chừng, muốn đỡ lấy Phong Hoa phải tiến lên một bước, sau đó nàng sẽ lùi một bước về vị trí cũ, nhưng bởi vì bước quá nhanh nên chân đạp phải mép váy, khi Hứa Tư Khả nghĩ rằng bản thân sẽ làm trò cười cho mọi người ở đây thì một bàn tay hữu lực vươn ra đỡ lấy tay nàng, tay còn lại cũng rất đúng mực mà chỉ chạm vào vai nàng thay vì là eo nhỏ, lúc Hứa Tư Khả ngẩng đầu nói lời cảm tạ thì có chút kinh ngạc.

“Quách công tử, đa tạ ngươi.” Người vừa mới đỡ nàng, giúp nàng tránh đi một kiếp không ngờ lại là Quách Thiếu Thừa, chuyện này đúng là nằm ngoài dự đoán của Hứa Tư Khả.

Nơi này nhiều người như vậy, vậy mà trời xui đất khiến cho Quách Thiếu Thừa đứng bên cạnh nàng, để khi nàng vấp ngã hắn lại đi ra đỡ, đây chẳng phải làm trò trước mặt mọi người hay sao?

Nàng đối với Quách Thiếu Thừa tránh như rắn rết, ngày thường gặp hắn ở Đàm Sơn Thư Viện chỉ gật đầu xem như chào hỏi, tham gia lịch lãm cũng không có ý định nói nhiều thêm một câu, mỗi lần có yến hội tổ chức nàng trước hết đều hỏi thăm người của Quách gia có đến hay không mới dám tham gia, người thông minh đều nhìn ra được Hứa Tư Khả là đang tránh mặt Quách Thiếu Thừa, mà hết thảy chuyện này đều do mẫu thân của hắn - Quách phu nhân tạo thành.

Quách Thiếu Thừa cũng không còn nhỏ nữa, đã đến tuổi trưởng thành, ở tuổi này của hắn người khác sắp đã thành gia lập thất, nhưng Quách Thiếu Thừa không muốn bị trói buộc sớm như vậy. Hắn muốn đi theo Triệu Thiên Tư vào quân doanh, thiếu niên đầy nhiệt huyết ôm chí lớn, chuyện này đặt trên bất kì ai cũng là bình thường nhưng Quách gia lại chỉ có một mình Quách Thiếu Thừa là nhi tử, cho nên Quách phu nhân mới muốn hắn sớm an bề gia thất, cho dù sau này có ra chiến trường gặp nguy hiểm thì Quách gia cũng có con cháu để nối dõi tông đường, mà người nàng chọn để làm thê tử cho Quách Thiếu Thừa chính là Hứa Tư Khả.

Hứa Tư Khả lớn lên xinh đẹp, tính tình lại tốt, biết kính trên nhường dưới, lễ phép với trưởng bối, quan trọng nhất là Hứa gia, Phong gia cùng Lưu gia luôn là thế lực đi chung với nhau. Quách gia hiện chưa tỏ rõ lập trường của mình, mặc dù quan hệ giữa Quách Thiếu Thừa cùng Triệu Thiên Tư rất tốt, mà Triệu gia lại là nhà mẹ đẻ của Hương Quý phi, tương lai ủng hộ Ngũ hoàng tử Lam Hạo Ngọc là chuyện hiển nhiên nhưng quan hệ bằng hữu giữa Quách Thiếu Thừa và Triệu Thiên Tư trước giờ không đem tranh chấp hoàng vị mang vào, vì vậy từ đầu chí cuối Quách gia đều là phe trung lập, mà Hứa gia, tuy rằng có quan hệ với An Định Hầu phủ nhưng tương lai có ủng hộ Thái tử hay không thì chưa biết. Thế lực của Thái tử ngày càng lớn mạnh, mà hậu thuẫn của Ngũ hoàng tử cũng không vừa, thế lực hai bên phân tranh, chỉ có phe trung lập là đơn bạc nhất, cho nên nếu Quách gia cùng Hứa gia kết làm thông gia sẽ kéo hai nhà Phong gia và Lưu gia vào, như vậy thế lực ba phe mới có thể cân bằng, Ngụy đế cũng yên tâm, dù sao thân là đế vương, chẳng ai muốn quyền lực của mình thua kém nhi tử. Quách đại nhân cũng vì nguyên nhân này mà mới đồng ý để Quách phu nhân tùy ý gắn ghép Hứa Tư Khả, nhưng đó chỉ là suy nghĩ của trưởng bối, còn ý kiến của hậu bối, có lẽ chẳng ai quan tâm.

Hứa Tư Khả lúc đầu còn không rõ, nàng cùng Quách phu nhân vốn không thân, vì sao Quách phu nhân lại cứ hẹn nàng ra gặp mặt, nhưng sau đó nghe Quách phu nhan khen nhi tử của mình lên tận mây xanh, Hứa Tư Khả là người thông minh tự nhiên là nhìn ra, từ đó về sau đối với lời mời của Quách gia đều kiếm cớ từ chối.

Hứa Tư Khả còn một năm nữa sẽ cập kê, nhưng nàng không có ý định gả ra ngoài sớm như vậy, Quách Thiếu Thừa là nhi tử duy nhất của Quách gia, Quách phu nhân muốn tìm thê tử sớm cho hắn cũng không sao, nhưng nàng là nữ nhi duy nhất của Hứa gia, phụ mẫu nàng chỉ có một nữ nhi là nàng, cả Hứa gia cũng chỉ có nàng là tiểu thư, đừng nói là nàng không muốn gả, Hứa gia phụ mẫu cũng luyến tiếc nữ nhi gả sớm như vậy. Nể mặt Quách phu nhân là trưởng bối, Hứa Tư Khả dù không thích thái độ thân cận, nhiệt tình đó của nàng nhưng chỉ tránh mà không nói, ôm tâm lí là người làm mẹ, Hứa phu nhân cũng chỉ có thể để mặc Quách phu nhân dụ dỗ nữ nhi của mình sớm gả qua nhà bọn họ, bởi vì biết nữ nhi sẽ không dễ dàng đáp ứng nên Hứa phu nhân cũng yên tâm, chỉ là bị làm phiền như vậy, cho dù là người ngày thường bình tĩnh, không để lộ cảm xúc ra ngoài như Hứa Tư Khả cũng có chút nhịn không được mà muốn đánh người, nàng không thể trút giận lên người Quách phu nhân nên chỉ có thể trút lên người Quách Thiếu Thừa.


Sau khi ổn định thân thể Hứa Tư Khả nhanh chóng tránh khỏi sự động chạm của Quách Thiếu Thừa bằng cách lùi về phía sau một bước, đối với sự xa cách của nàng, Quách Thiếu Thừa sớm đã tập thành thói quen nên cũng thu hồi động tác trên tay mà đứng nghiêm chỉnh lại.

Hành động vừa nãy của hai người, mặc dù diễn ra nhanh chóng, không đến ba hơi thở nhưng lại lọt vào mắt tất cả mọi người ở đây.

Chuyện giữa Quách Thiếu Thừa cùng Hứa Tư Khả chỉ có một số người biết, cho nên đối với những người không biết tình huống thì cảm thấy quan hệ giữa hai người này đúng là không tồi, thậm chí lúc Quách Thiếu Thừa đỡ lấy Hứa Tư Khả, bọn họ còn nhìn thấy khung cảnh màu hồng hiện ra, nhưng đối với đám hồ bằng cẩu hữu của Quách Thiếu Thừa đang đứng bên cạnh, chỉ cảm thấy thương xót cho Quách Thiếu Thừa.

Thích một người, cho dù giấu thế nào cũng không giấu được, đồng dạng... không thích một người, muốn giấu cũng không thể.

Hứa Tư Khả tránh mặt Quách Thiếu Thừa, mặc dù bọn họ trước giờ chưa từng tiếp xúc với nhau nhưng chỉ cần nhìn thấy hắn ở đầu đường nàng sẽ quay đầu chạy, nàng vốn là người dễ nói chuyện nhưng lại không muốn kết gia với tỷ muội Quách gia, cứ cho là vì Lưu Hân mà nàng tránh tiếp xúc với Quách gia hai tỷ muội đi nhưng khi gặp mặt hai người đó, Phong Hoa còn chào hỏi, mà nàng lại khen ngược, chỉ hận không thể tránh đi, tất cả đều là vì bọn họ là người Quách gia, có liên quan đến Quách Thiếu Thừa.

Hứa Tư Khả không thích Quách Thiếu Thừa, mọi người đều xem trong mắt, tin chắc Quách Thiếu Thừa cũng không khó nhận ra điều này, một đám nam tử đều cảm thấy tiếc thay Quách Thiếu Thừa. Nếu nói Hứa Tư Khả là cô nương tốt thì Quách Thiếu Thừa cũng là một nam nhân không tồi, mặc dù hắn hào hoa phong nhã, đối xử với nữ nhân luôn nhường nhịn nhưng hắn không giống loại phong lưu đa tình như Phong Lãng, càng không phải người khó thân cận như Triệu Thiên Tư, lại không kiêu ngạo như Lam Thuấn, tuy rằng không đa tài như Liên Hạo Nguyên nhưng hắn cũng có những điểm tốt của mình, ai gả cho hắn thì nhất định sẽ rất hạnh phúc, chính là người ta lại chướng mắt hắn, đổi lại là bất kì ai đều sẽ cảm thấy đau lòng.

Mọi người đều cảm thấy Hứa Tư Khả đả thương lòng của Quách Thiếu Thừa nên ở trước mặt hắn không có ai nhắc đến Hứa Tư Khả, mặc dù bình thường mọi người đều lấy chuyện trêu cợt Quách Thiếu Thừa làm niềm vui nhưng là bằng hữu với nhau, bọn họ đều nghĩ cho hắn, sẽ không lấy chuyện tình cảm của hắn ra làm để đùa giỡn, hôm nay bởi vì Quách Yến Giai nên mới chạm mặt với nàng, khi nãy Quách Thiếu Thừa đỡ nàng, không khí giữa hai người đúng là có chút vi diệu.

Triệu Thiên Tư lạnh nhạt nhìn Quách Thiếu Thừa sắc mặt khó coi đứng bên cạnh, người khác đều nghĩ rằng hắn là bị Hứa Tư Khả từ chối lòng tốt nên mới để lộ vẻ mặt như vậy, nhưng chỉ có Triệu Thiên Tư mới biết tất cả mọi người đều nghĩ sai rồi, sở dĩ Quách Thiếu Thừa có sắc mặt khó coi như vậy hết thảy là vì đang lo lắng cho an nguy của Quách Yến Giai.

Hứa Tư Khả không thích hắn, Quách Thiếu Thừa xem trong mắt nhưng không để trong lòng, chuyện Quách phu nhân coi trọng Hứa Tư Khả, muốn nàng làm con dâu cũng không phải là ý của Quách Thiếu Thừa, hắn hiện tại chỉ lo ăn chơi, nào có tâm trạng nghĩ đến chuyện hôn nhân đại sự?

Chuyện này người khác không biết, Triệu Thiên Tư làm sao lại không biết?

Trong tất cả đám bằng hữu của Quách Thiếu Thừa, Triệu Thiên Tư là bằng hữu thân thiết nhất của hắn, mặc dù bình thường bọn họ chỉ thấy Quách Thiếu Thừa mặt nóng dán mông lạnh Triệu Thiên Tư nên nghĩ rằng quan hệ bằng hữu của hai người họ là quan hệ một phía, nhưng bọn họ có nghĩ đến, dựa vào tính tình lãnh đạm ít nói đó của Triệu Thiên Tư, nếu không xem Quách Thiếu Thừa là bằng hữu thì hắn làm sao chịu cho Quách Thiếu Thừa chút mặt mũi?

“E hèm.” Ngụy đế ho khan một tiếng, thành công thay đổi sự chú ý của mọi người, Quách Thiếu Thừa và Hứa Tư Khả cũng nhận thức được bản thân đang ở đâu, lập tức cúi đầu nhận sai, mọi người xung quanh cũng thu hồi ánh mắt.


“Còn một người nữa đâu rồi?” Ngụy đế hứng thú nhìn hai người trẻ tuổi Quách Thiếu Thừa và Hứa Tư Khả, chuyện của hai người bọn họ hắn cũng từng nghe Quách đại nhân nhắc đến, Quách đại nhân nói thế nào cũng là đại thần hắn tin tưởng, Quách Thiếu Thừa lại là nhi tử duy nhất của hắn, nếu đối phương muốn hắn giúp đỡ Ngụy đế cũng không ngại mà tác thành cho hai đứa trẻ này, đáng tiếc Hứa gia bên kia tựa hồ lại không có ý liên hôn với Quách gia, mà Quách Thiếu Thừa trước đó cũng đã cầu xin hắn nên hắn chỉ đành đáp ứng là không nhúng tay vào, để mọi thứ thuận theo tự nhiên, hiện tại nhìn lại như vậy chưa chắc đã không tốt.

Lam Thành Vân đem hành động của Quách Thiếu Thừa thu vào mắt, tự nhiên cũng hiểu lầm hắn có tình ý với Hứa Tư Khả, chỉ sợ nơi này không chỉ có một mình hắn nghĩ như vậy, đáng tiếc Tương vương có ý, thần nữ vô tâm, cho dù là có mặt mọi người hay không Hứa Tư Khả vẫn đối với Quách Thiếu Thừa rất khách khí, tựa hồ như sợ mọi người hiểu lầm. Lam Thành Vân muốn lôi kéo Quách đại nhân về phe hắn nhưng chuyện Quách Thiếu Thừa cùng Triệu Thiên Tư là bằng hữu lại khiến hắn hơi e ngại, nói thế nào Triệu Thiên Tư cũng là biểu ca của Lam Hạo Ngọc, Triệu gia lại là nhà mẹ đẻ của Hương Quý phi, bọn họ ủng hộ Lam Hạo Ngọc lên đế vị cũng là điều rất bình thường, dù sao một người vinh quang, cả tộc cùng hưởng, đạo lí nào ai nấy đều hiểu rõ, nhưng điều khiến hắn an tâm là tuy Quách Thiếu Thừa cùng Triệu Thiên Tư là bằng hữu nhưng Quách gia lại chưa từng tỏ thái độ sẽ ủng hộ với Lam Hạo Ngọc.

Quách gia có ý định liên hôn với Hứa gia, tuy rằng chuyện này chưa được thực hiện do Hứa gia bên kia vẫn còn suy nghĩ, nhưng đối với mọi người thì đây chính là chuyện tốt, kể cả hắn. Quách gia là cánh tay đắc lực của Ngụy đế, chuyện này ai cũng biết, mà Hứa gia lại thuộc một trong tam đại gia tộc Phong - Hứa - Lưu, nếu hai nhà Quách - Hứa liên hôn với nhau, hai gia tộc Phong - Lưu còn lại nhất định cũng sẽ hợp tác với Quách gia, cho dù Từ gia đã từng có ân với bọn họ nhưng chỉ sợ bọn họ vẫn sẽ chọn Quách gia, đến lúc đó thế lực trung lập có bốn gia tộc này ủng hộ thì sẽ trở nên lớn mạnh, người vui vẻ nhất không ai khác chính là Ngụy đế, nhưng nếu hắn thành công lôi kéo Quách gia về phe hắn, như vậy hắn cũng không cần phải e sợ binh quyền của Triệu gia nữa.

Câu hỏi hiện tại là, bằng cách nào? Bằng cách nào hắn có thể lôi kéo Quách đại nhân về phe của hắn?

Quách đại nhân người này là kẻ cứng nhắc lại cổ hủ, trước đó hắn cũng đã tìm đối phương nói chuyện nhưng không thu được kết quả gì, ngược lại còn bị đối phương giáo huấn một đống đạo lí, theo như Lam Thành Vân thấy trên đời này không có thứ gì có thể lay động được Quách đại nhân, nhưng hiện tại xem ra không phải như vậy.

Quách Thiếu Thừa là công tử duy nhất của Quách gia, Quách đại nhân đối với hắn yêu thương có thừa, nghe nói trước đó vì muốn tác thành nhi tử với Hứa Tư Khả, Quách đại nhân đã chạy đi tìm Ngụy đế ban hôn, đối với yêu cầu của Quách đại nhân, Lam Thành Vân không nghĩ Ngụy đế sẽ từ chối, dù sao có thể thu hồi thế lực dưới tay Hoàng hậu về mình, người thông minh lựa chọn thế nào đáp án cũng quá rõ ràng. Chỉ là sau đó không biết vì sao Ngụy đế lại không ban hôn, Quách đại nhân đối với chuyện này có vẻ như tránh không khỏi thất vọng, nếu hắn có cách khiến Hứa Tư Khả đồng ý gả cho Quách Thiếu Thừa, như vậy hắn liền có thể bàn điều kiện với Quách đại nhân được rồi?

“Diệp Tri Thu đâu rồi? Sao không thấy hắn đến?” Lúc Ngụy đế cho gọi người có liên quan đến đây, Diệp Tri Thu tự nhiên cũng bị gọi đến, dù sao hắn cũng cùng đám người Quách Thiếu Thừa chạy đến xem xét tình hình của Quách Yến Giai, hơn nữa hắn cũng là người đã giúp Quách Yến Giai chữa thương, thương thế của Quách Yến Giai thế nào, hỏi hắn là rõ nhất.

“Hồi bẩm bệ hạ, Diệp Tri Thu hiện đang cùng người của Thái Y Viện cứu chữa cho Quách tiểu thư, sợ là không đến được.” Triệu Thiên Tư đi trước mở miệng, mặc dù ngày thường hắn rất ít khi lên tiếng nhưng trong trường hợp thế này hắn vẫn là đi lên giải thích thay cho Diệp Tri Thu.

“Tiểu tử Diệp Tri Thu này đúng là không đơn giản, xem ra y thuật của hắn học cũng không tồi.” Ngụy đế gật đầu, tỏ thái độ hài lòng, Diệp Tri Thu được mọi người của Thái Y Viện coi trọng, để hắn đi theo học tập, nhưng hắn đúng là không phụ kỳ vọng của mọi người, hiện tại đã có thể cùng với các lão thái y cùng nhau chữa bệnh cứu người, đúng là không đơn giản.

“Được rồi, nếu là vì cứu người thì trẫm sẽ không truy cứu trách nhiệm lên người hắn.”

“Thần thay Diệp Tri Thu đa tạ bệ hạ.” Lần này là Quách Thiếu Thừa lên tiếng, dù sao Diệp Tri Thu cũng là vì Quách Yến Giai nên mới làm trái hoàng mệnh, chậm trễ diện kiến thánh giá, nếu thật sự truy cứu trách nhiệm thì truy cứu lên người hắn là được rồi.

“Hiện tại các ngươi có thể nói cho trẫm biết rốt cuộc chuyện này là thế nào không?”

Ngụy đế đã mở lời, một đám người bên dưới liền hai mặt nhìn nhau, Quách Thiếu Thừa làm người nóng nảy, vốn muốn đi trước mở miệng nói rõ tình huống nhưng sực nhớ đến bản thân cũng không hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện thế nào, lời đến miệng liền bất giác im bặt. Đừng nói là Quách Thiếu Thừa, một đám nam tử còn lại cũng không hề biết rõ, cho dù là Phong Lãng, chuyện Phong Hoa trước mời Quách Yến Giai đi cưỡi ngựa, nếu không phải có Quách Thiếu Thừa nói hắn cũng không biết, những người còn lại bất quá chỉ là người ngoài, làm sao biết được chuyện nhà của hai người này. Trước đó bọn họ còn đang thưởng trà đàm đạo, đột nhiên có người chạy đến bảo Quách Yến Giai té ngựa nên bọn họ mới chạy theo Quách Thiếu Thừa đến đây xem mọi chuyện rốt cuộc là thế nào, còn nguyên nhân Quách Yến Giai té ngựa thế nào, vì sao nàng lại té ngựa thì bọn họ thật sự không biết.

Gương mặt đám người lộ vẻ mờ mịt, tựa hồ như thật sự không biết chuyện này rốt cuộc là thế nào khiến Ngụy đế ngồi bên trên nhịn không được nhăn mày.

“Thế nào? Không ai có thể cho trẫm biết đáp án sao?”


“Hồi bẩm bệ hạ, vẫn là để thần nữ nói đi.” Hứa Tư Khả vén váy bước lên một bước, nàng vì tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vừa nãy nên mới làm như vậy, nàng đi đến bên cạnh Phong Hoa đang vì lời nói của Ngụy đế mà thất hồn lạc phách nắm lấy tay đối phương, bình tĩnh lên tiếng.

“Hảo, vậy ngươi nói.” Thấy thái độ không hề sợ hãi của Hứa Tư Khả, ánh mắt Ngụy đế hiện lên tia tán thưởng, nha đầu Hứa gia này đúng là có bản lĩnh, đứng trước mặt hắn mà vẫn có thể giữ được bình tĩnh không loạn, quả thật là hiếm thấy trong số những người cùng tuổi.

“Hồi bẩm bệ hạ, chuyện này phải kể đến nửa tháng trước.” Hứa Tư Khả đem đầu đuôi câu chuyện kể rõ ra cho mọi người cùng biết, nửa tháng trước bởi vì Hứa phu nhân cảm thấy trong người không được khỏe nên Hứa Tư Khả mới thay mẫu thân đi chùa cầu phúc, đi cùng nàng còn có Phong Hoa và Phong phu nhân, khi đó bọn họ tình cờ gặp được Hứa phu nhân đang dẫn theo Quách gia nhị nữ đi cùng.

“Phong phu nhân cùng Quách phu nhân trò chuyện, chúng thần nữ ở bên cạnh lắng nghe, chuyện đi cưỡi ngựa trong dịp săn thú mùa xuân cũng là do thần nữ đề xuất.” Hứa Tư Khả không muốn nói quá nhiều về cuộc đối thoại giữa Phong phu nhân và Quách phu nhân, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề là nàng mời Quách Yến Giai đi cưỡi ngựa.

“Ồ?” Ngụy đế nhướng này: “Vì sao ngươi lại muốn mời Quách tiểu thư đi cưỡi ngựa?” Ngụy đế cũng không phải người tùy tiện định tội người khác, trước đó hắn đã cho không người đi tìm hiểu, Hứa Tư Khả cùng Quách Yến Giai vốn không thiết gì, thậm chí trước đó còn nảy sinh bất hòa, hết thảy đều bắt nguồn từ tư tình nam nữ.

“Theo như trẫm biết, ngươi vì bằng hữu của mình, cùng Quách tiểu thư vốn không hợp nhau, vì sao đột nhiên lại muốn mời nàng đi cưỡi ngựa?”

Lời này của Ngụy đế rõ ràng là ngầm ám chỉ Quách Yến Giai té ngựa là có liên quan đến Hứa Tư Khả, mà cũng phải thôi, quan hệ giữa Hứa Tư Khả cùng Quách Yến Giai vốn chẳng thân thiết gì, mà lại còn có một Lưu Hân ở giữa, nếu không phải có người chứng kiến Quách Yến Giai té ngựa hoàn toàn là do con ngựa thì mọi người đều nghĩ rằng Hứa Tư Khả vì muốn trả đũa dùm Lưu Hân mà động tay động chân với Quách Yến Giai.

“Thần nữ...” Hứa Tư Khả còn muốn nói gì đó Phong Hoa đã lên tiếng cướp lời: “Hồi bẩm bệ hạ, chuyện này thần nữ có thể thay Tư Khả giải thích.” Phong Hoa rốt cuộc cũng phục hồi tinh thần, trong chuyện này nàng cũng là người có lỗi, tự nhiên không thể để Hứa Tư Khả một mình gánh vác được.

“Thần nữ tuy không phải người trong cuộc nhưng thần nữ là muội muội của Phong Lãng, là bằng hữu của Lưu Hân, hơn nữa ngày đó thần nữ cũng có mặt khi Tư Khả hẹn Quách tiểu thư, chuyện này cùng Tư Khả không liên quan, tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi.”

“Ngươi nói đó chỉ là hiểu lầm?”

“Hồi bẩm bệ hạ, thần nữ cùng Tư Khả và Lưu Hân lớn lên cùng một chỗ, chuyện Lưu Hân có tình ý với ca ca của thần nữ tin chắc đối với mọi người cũng không còn bí mật gì...” Chuyện tình cảm của Lưu Hân, Phong Hoa cũng chẳng muốn nhiều lời nhưng chuyện này có liên quan đến an nguy của Quách Yến Giai, hiện tại Ngụy đế đang nghi ngờ Hứa Tư Khả, nếu nàng không đem mọi chuyện nói rõ ràng thì sẽ càng lún càng sâu, đến lúc đó Hứa Tư Khả sẽ bị kết tội oan mất!

“Bệ hạ, thần là người trong cuộc, để thần nói cho rõ” Nhìn Phong Hoa gấp gáp thay Hứa Tư Khả giải thích, nói đến Lưu Hân lại là bộ dạng buồn tủi, Phong Lãng có chút không đành lòng, nói thế nào thì Phong Hoa cũng là muội muội của hắn, nếu để nàng nói ra bí mật của bằng hữu của mình là một tội ác thì không bằng để hắn làm người xấu đi.+

“Trẫm ân chuẩn.”

“Lưu Hân có tình ý với thần nhưng thần chỉ xem nàng như muội muội, thần sớm đã có ý trung nhân, người đó là Quách gia Đại tiểu thư.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui