Địa Phủ Đế Vương


"Đây là Trương gia thôn?"Dương quang ném qua đầu Vương Thiên Báo, lại kéo nóng Trương gia thôn, giờ này phút này, Trương gia thôn vắng lặng, nhà cửa đổ nát, khắp nơi đều là người chết, máu tanh thành ngói.Cũng là khắp nơi, gió ngân bi tịch, quạ rền tang thương.Trương gia thôn, chỉ còn lại hai cái khách nhân, cùng với bầy quạ mổ ăn xác chết.Lý Thành Thiên đi đầu, trầm ngâm nói.

"Bạc Môn đã dọn sạch, tiêu diệt Trương gia thôn bất kể gà chó.""Là Bạc Môn làm?" Vương Thiên Báo đi tới nói, trong mắt hắn, Bạc Môn xưa nay làm việc kín đáo, vẫn cần nhất là giữ lại mặt mũi.Đánh chết một đầu tiểu thôn, đồng ý hả giận, nhưng mặt mũi hẳn là không còn nữa.Càng là dễ cho dân chúng đối Bình An Quốc có thành kiến, sẽ dẫn tới nổi loạn.Lý Thành Thiên dừng lại trước Trương Gia Phủ, tấm bảng hiệu đã rơi xuống, đập thành hai mảnh, hắn nói.

"Ngoài bọn chúng ra thì còn ai? Ngươi thấy đó, nếu bọn chúng biết ta tại Thiên Nha Hội, cũng sẽ làm vậy!"Vương Thiên Báo đứng lại cười lạnh.

"Thiên Nha Hội chưa bao giờ thích đứng yên, càng loạn càng tốt thôi!""Ngươi đứng bên ngoài chờ một chút, ta vào trong!""Ân nhân, cẩn thận!"Lý Thành Thiên quay lại nói.


"Ngươi sợ ta gặp nguy hiểm, vậy liền đứng tại đây canh chừng được rồi!""Cũng phải!"Lý Thành Thiên hướng người đi vào, lại thấy thi thể.Không chỉ người Trương Gia Phủ, cả vu nhân cùng nằm la liệt, mà Bạc Môn thanh lý môn hộ xong vẫn không cần dọn xác.Thu Cúc nằm cạnh Tĩnh Tâm, gần đó có Lão Quái, Nhị Thuẫn Nhân.Lý Thành Thiên bước chân tiến thẳng, thầm nói.

"Đại chiến xảy ra tại đây!"Thấy một cái người cao lớn cũng là Đại Võng Nhân, chết trong bộ dạng thê thảm vô cùng, trên người có vô số vết thủng như bị súng bắn.Lần theo trong đống đổ nát, Lý Thành Thiên đã thấy được...!Trương Tường.Lý Thành Thiên cẩn thận đi tới, lúc này Trương Tường có chút cử động, đem gương mặt tái nhợt nghiêng lên, hàm râu dưới ướt đẫm máu."Trương đại nhân!" Lý Thành Thiên nhận ra Trương Tường còn sống, liền cúi người ngồi xuống.

"Đại nhân xin cố gắng, ta sẽ đem ngươi về trị thương!"Nhưng trong lúc kích động, tay hắn chạm vào người Trương Tường, để cho hắn toàn bộ thẩn thờ, hai tay bèn ôm đỡ cái y sư này.Nội tạng, hết thảy vỡ vụn.Lý Thành Thiên cũng là có chút đau lòng, cho dù hắn cùng Trương Tường không có bao nhiêu tình cảm, nhưng đây là hắn thay Trương Chúc Linh thể hiện.Trương Tường yếu ớt nhìn lên, dùng hơi sức nói.

"Lại là ngươi..."Nhìn tới Lý Thành Thiên, Trương Tường trong lòng luôn nhớ Trương Chúc Linh, lúc này nhớ càng lại nhớ, rốt cuộc nước mắt chảy xuôi.Lý Thành Thiên đau lòng nói.

"Đại nhân, đừng lo...!Linh nhi vẫn sống tốt!""Gì...!Còn sống, nó còn sống?" Trương Tường cố gắng nặn ra một nụ cười, hạnh phúc vô cùng, coi như đây là sự kiện hạnh phúc nhất của hắn cuối đời.Là người Thanh Huyết, mất hết nội tạng nhưng hắn có thể còn sống thêm được một lát, như là hồi quang phản chiếu, nhưng chết vẫn là phải chết.Hắn nói.

"Ta bây giờ đã hết cứu, nhưng ngươi đã từng giúp cho Linh nhi, lại muốn cứu ta...!Trương mỗ tới chết vẫn rất cảm kích!"Lý Thành Thiên gật gật đầu.

"Đại nhân...!Đại thúc yên tâm, ta sẽ thay ngươi chăm sóc cho Linh nhi thật tốt, không để nàng bị khi dễ!"Không hiểu vì sao, nếu là người khác liền không dám chắc, nhưng Lý Thành Thiên tại đây, Trương Tường thật tin tưởng hắn.Trương gia thôn đều hắt hủi Trương Tường cùng nhi nữ, Lý Thành Thiên một cái xa lạ nhưng đã tới đây, còn muốn cứu hắn, biết là cứu không được, nhưng Trương Chúc Linh sống bên cạnh người này, hắn đành đặt hết niềm tin vào Lý Thành Thiên."Ta yên tâm với ngươi!" Trương Tường cảm thấy thời gian không còn nhiều, hai bàn tay nắm chặt tay Lý Thành Thiên, vốn là yếu ớt, nhưng trước khi chết thể lực hắn đột nhiên nhiều cường mãnh.Một chút nỗ lực, cũng là kìm kẹp cánh tay Lý Thành Thiên, thậm chí ngón tay đang bấm vào da thịt.Nhưng Lý Thành Thiên không phản kháng, hắn biết rõ Trương Tường không khẩn trương liền không còn cơ hội.Cho dù Trương Tường truyền đạt cái gì, hắn cũng sẽ hết mình làm theo.Nhưng vào lúc này, từ tay Trương Tường lại truyền năng lượng qua, để Lý Thành Thiên có chút kinh ngạc, mà lại đây là Thanh Huyết huyết mạch.Trương Tường cười nói.


"Ta đã thề, không bao giờ luyện võ, nhưng Linh nhi thì khác...!Nó theo ta, nhưng không cần phải theo lời thề...!Đây...!Thanh Huyết truyền thừa, còn có Thần Mạch bí mật to lớn..."Lý Thành Thiên cũng cảm nhận được, bên trong dòng năng lượng có hai đạo khẩu quyết, một cái chính là thức tỉnh Thanh Huyết huyết mạch, cái kia...!Thần Mạch bản đồ!Không ngờ...Trương Phúc nói không sai, Thất Nhân Bang nắm giữ Thần Mạch bí mật.Bất quá Trương Tường không luyện võ, mà là sống an vị, trước đây Đặng Phù Dung không hề biết chuyện này.Mà cho dù biết đi chăng nữa, Trương Tường đã cắm hết thảy vào trong Thanh Huyết huyết mạch, lưu trữ cho chính mình cơ thể.Giờ đây, có thể hiểu ra, Lý Thành Thiên không phải người Thanh Huyết, không thể luyện Thanh Huyết truyền thừa, Trương Tường là muốn hắn làm trung gian cho Trương Chúc Linh.Còn cái thứ hai, Trương Tường tin tưởng hắn, bởi vì Thất Nhân Bang bị diệt, không còn ai giữ bí mật này, Trương Tường giao ra hết thảy cho hắn.Nhưng đây cũng là con dao hai lưỡi.Nếu Lý Thành Thiên bán Trương Chúc Linh, đem bí mật này dâng lên Bạc Môn, vậy Trương Tường chính là làm nhi nữ lâm vào hiểm cảnh.Nhưng không còn cách, hắn đành làm như vậy, quyết tin Lý Thành Thiên một lần này.Một đời thần y, trước lâm chung hắn càng nhìn rõ Lý Thành Thiên, không phải chính phái đạo phái, nhưng trái tim Lý Thành Thiên lại ấm áp hơn bất kỳ người nào chính phái.Giao nhi nữ cho kẻ này, hoàn toàn yên tâm."Đại thúc, ta hiểu rồi!" Lý Thành Thiên bình tĩnh nói.

"Ta sẽ làm tốt!"Sau mấy câu đơn giản, Trương Tường gật đầu một cái, tiếp theo hai mắt dần nhắm lại.Hai gò má còn lại nước mắt, nhưng gương mặt chính là mỉm cười, đây không phải là khó coi, đây là an lạc hết sức.Lý Thành Thiên bế xác Trương Tường, đứng dậy bước ra bên ngoài Trương Gia Phủ.Mà cũng phải nói, Trương Gia Phủ chỉ còn là dĩ vãng.Lý Thành Thiên cùng Vương Thiên Báo tới một cái sơn vực hẻo lánh, chôn xuống Trương Tường.Sau đó Lý Thành Thiên nói.

"Nhờ Thiên Nha Hội tới đây xây dựng mộ thất cho tiền bối!""Không thành vấn đề!" Vương Thiên Báo nói.

"Ngươi đã là đường chủ, sau này làm gì cũng không cần thông qua Thiên Nha Hội, tự mình ra lệnh là được!"...............Trong rừng rậm, một cái nhân ảnh bị đập văng qua hai thân cây, bảo thủ trọng thương văng xuống bên dưới.Hắn, chính là Trương Bảo.Trương Bảo ánh mắt gắt gao nhìn về phía trước, nói.

"Tên cẩu nô tài nhà ngươi, lại muốn đuổi tận giết tuyệt!"Đằng trước, Thiết Thủ dần đi tới.


"Tông chủ đã hạ lệnh diệt sạch Thất Nhân Bang, nếu chuyện nhỏ nhặt này ta cũng làm không xong, đi về thật khó ăn nói."Trương Bảo cố gắng đứng lên, cười lạnh một tiếng.

"Một kẻ không còn sức phản kháng, ngươi thắng sẽ vui sao?""Giết ngươi...!Liền vui!" Thiết Thủ vận động tay sắt, một quyền bay tới.Chính vào lúc này, một trận mãnh phong cuốn tới, chặn đứng toàn bộ quyền kình.Vốn dĩ chung quanh đều không có ai, Thiết Thủ lại kinh hãi thêm lần nữa, nhìn tới trước mắt.Là hoà thượng!Là Nguyên Huyên.Trương Bảo bị bóng lưng người vừa tới che phủ, chỉ có thể nhìn lên tinh quang đầu bóng, thấp giọng nói.

"Xin hỏi các hạ là ai?"Nguyên Huyên ngước nhìn thương thiên.

"U Minh Tự tiểu tăng.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận