Di châu


Từ khi trở lại Biện Châu, sinh hoạt của Ân Ly dường như khôi phục như lúc ban đầu, mỗi ngày cùng đệ đệ cùng nhau theo vị phu tử mà Tuân Du đề cử để học tập.

Vị phu tử kia quả thật vô cùng bác học, Ân Thực Thu cũng hoàn toàn vừa lòng, dò hỏi Ân Ly làm như nào mà có bái thiếp của Thất Vương gia, Ân Ly ấp úng, chỉ nói là Tấn An công chúa giúp đỡ, Ân Thực Thu cũng là tin là thật, rốt cuộc ông sao cũng không thể tưởng được, chỉ ngắn ngủi mấy ngày ở trong Kinh thành mà nhi nữ của ông có thể đạt được thánh ân của Thất Vương Gia mà nâng cao quan hệ.Sau khi tiễn Ân Thực Thu đi, Ân Ly một mình ở trong phòng lại ngẩn ngơ.

Người ngoài lại không nhìn ra khác thường của nàng so với thường ngày, lại cũng chỉ có chính nàng biết, nàng đã không còn là tiểu cô nương không lo không nghĩ.


Chỉ cần rảnh rỗi một lát sẽ lập tức nhớ hắn, ngày nhớ đêm mong.

Cả đời chưa biết tương tư, vừa mới biết tương tư, liền là tương tư không dứt.

Thơ của Từ tiên sinh nàng hiện giờ đã đọc hiểu.Biện Châu không thể so với Kinh thành, biên quan tình hình chiến đấu sẽ rất ít truyền tới Biện Châu, chỉ có một vài nhân sĩ từ kinh thành hoặc biên quan qua đây ở quán rượu uống rượu cùng nhau vui vẻ mới nói ra vài lời.

Ân Ly từng thử dò hỏi qua Ân Thực Thu, ông mặc dù thân là thứ sử Biện Châu, nếu không phải có việc mấu chốt truyền đạt, ông biết rất ít tình hình chiến sự vùng biên giới Lương quốc.Thấy Ân Ly cực kì quan tâm tình hình chiến sự biên cương, Ân phụ cho rằng nữ nhi ưu tư quá nặng, liền an ủi nói: “A Di không cần lo lắng, hiện giờ lãnh binh chính là Thất Vương gia, Ngài ấy xưa nay dụng binh như thần, mặc dù hiện giờ là dị tộc tới phạm, cũng không có gì đáng sợ, vi phụ tin tưởng Thất Vương gia sẽ nhanh chóng có thể bình định chiến sự.”Ân Ly dịu dàng gật gật đầu, trong lòng thở dài: Chính bởi vì lãnh binh chính là hắn, nàng mới lo lắng.

Tuy biết nam nhi lúc này lấy quốc sự làm đầu nhưng nàng vẫn thỉnh thoảng lo lắng, trên chiến trường đao kiếm không có mắt không biết hắn có bị thương, Bắc Cảnh gian khổ không biết hắn ăn uống có ngon không… Đều là một số tâm tư của tiểu nữ nhi tra tấn nàng cả ngày lẫn đêm.Mãi đến nửa năm sau, người hầu trong phủ Tấn An công chúa thay công chúa mang tặng phẩm tới cho Ân Ly.

Người hầu hồi đáp Ân phụ, vì công chúa lúc trước bệnh nặng, Ân Ly không quản đường xa ngàn dặm chạy đến kinh thành hầu hạ, vô cùng cảm động nhớ nhung nên đặc biệt ban thưởng cho nàng.

Người hầu kia còn lấy ra một chiếc hộp gỗ được làm thêm chiếc khóa tinh xảo, đưa tới trước mặt Ân Ly, nói đây là công chúa cố ý thay Ân Ly chọn lựa, muốn Ân Ly cần phải bảo quản cho tốt.


Ân Thực Thu vội kêu Ân Ly tiến lên cùng tạ ơn.Đồ vật ban thưởng tính cả cái hộp gỗ kia tất cả đều mang đến trong viện của Ân Ly, Ân Ly đem đồ vật dọn dẹp xong xuôi, lựa ra mấy thứ tinh xảo để Liên Bích Liên Kiều phân biệt mang đến cho tổ mẫu và trong viện phụ thân, còn lại đều cho người mang tới trong viện đệ đệ.

Bận rộn xong đợt này cuối cùng cũng thanh tĩnh trở lại, một mình ngồi ở nội thất nhìn chiếc hộp đang đặt trên bàn trang điểm.Nàng có loại dự cảm cái hộp này không phải công chúa đưa, mà là hắn.

Có lẽ là của người mà nàng mong nhớ bấy lâu nay! Tim đập có chút dồn dập, nàng lấy ra chìa khóa nhẹ nhàng mà mở hộp ra, hộp chứa một chồng thư có sáp niêm phong, trên thư không có gì khác.Nàng lấy ra một phong thư, lấy một cây cây trâm nhỏ, cẩn thận mở ra.

Mở thư với cả lòng đầy kì vọng, chữ viết trong thư rồng bay phượng múa, thật đúng là Tuân Du viết cho nàng! Ngày tháng phong thư này là một tháng trước, nội dung viết chẳng qua là những việc vặt thường ngày của hắn trong quân ngũ, chỉ là trong thư nhắc tới hắn hiện tiện tại hết thảy vẫn tốt, muốn Ân Ly không cần lo lắng, chỉ cần ở nhà ngoan ngoãn chờ hắn là được.Ân Ly nhìn thư vừa khóc vừa cười, động tác thật cẩn thận, sợ chính mình làm rách thư, nhìn kỹ mấy lần, sợ chính mình còn nhìn sót chữ nào.


Xem xong lại đem thư cẩn thận đặt trở về, mở ra xem phong thư thứ hai, phong thư thứ hai là viết cách đây hai tháng, cũng chỉ là nói chút việc vặt, chỉ là trong thư chọc nàng, nói bản thân hắn ở trong quân ngũ rất nhớ nàng, trướng đau không chịu nỗi đến mức khó ngủ, đợi sau này về Kinh thành nhất định sẽ bắt nàng ngoan ngoãn bù đắp cho hắn.Có tổng cộng năm phong thư, có phong dày chút có phong mỏng chút, chắc là sau khi hắn tới biên giới phía bắc (bắc cảnh) thì viết, mỗi tháng đưa về kinh thành cùng với chiến báo, nhờ Tấn An công chúa thay hắn chuyển giao.

Thư sẽ nói một chút về tục lệ dân dã kì lạ ở bắc cảnh, hoặc là những giai thoại trong quân ngũ, nhắc nhiều nhất chính là nỗi nhớ về nàng, đọc mà trong lòng Ân Ly vừa chua vừa ngọt.

Nàng biết sinh hoạt trong quân ngũ nào có thú vị như hắn nói, trên chiến trường thương lâm kiếm vũ hắn chưa bao giờ nhắc tới, chỉ là không muốn nàng lo lắng thôi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận