Đến Lượt Anh Yêu Em FULL


Diệc Thần ngồi trong KFC không ngừng cười khổ, hóa ra là Tôn, cuối cùng anh cũng biết.

Nhưng mà Cẩm Niên, Lương Tịch và em thân như chị em ruột, em nỡ tổn thương cô ấy ư?
Tôi rất muốn nói nhưng lại thôi, nhiều lần lời muốn thốt ra nhưng không cất lên nổi.

Em biết, sẽ không có ai hiểu em đâu, chỉ cần họ phát hiện ra em và anh ấy có chút tư tình nào thì sẽ lập tức ngăn cản.

Sẽ chẳng có ai hiểu được, em yêu anh ấy, đã vượt xa hơn cả tình yêu dành cho cái danh tiếng trong sáng thánh thiện của bản thân.

Em yêu anh ấy thì cũng sẽ yêu người xung quanh anh ấy, thế nhưng người đứng đầu ngọn sóng vẫn là chị Lương Tịch.
Em tình nguyện bản thân chồng chất vết thương chứ không để anh ấy chịu chút tổn thương nào.

Tình yêu của em chỉ vậy, không có uy hiếp gì cả.

Diệc Thần vươn tay, dẫu thế nào em vẫn là người con gái anh yêu, có bất cứ chuyện gì đừng ngại tìm anh.
Anh ấy và Lương Tịch đều là những người tôi yêu quý từ sâu thẳm trong tim, vô tình tổn thương hai người họ, rất đáng tiếc.

Tình yêu xưa nay vẫn luôn khiến chúng ta cảm thấy vô dụng.

Tôi cuộn tròn người lại, linh hồn trong thể xác mỏng manh này run rẩy trong cảm giác đầy tội lỗi.
Cuối thu, tôi nhận được điện thoại của Lương Tịch.

Sinh nhật chị, em và Lan San phải đến đấy.
Tối đó, ánh sáng lung linh khắp phòng, càng khiến bộ váy trên người tôi và Lan San như hai cô bé Lọ Lem xông vào cung điện.

Lương Tịch mặc một chiếc váy xanh biếc khiêu vũ giữa đám người, làn váy bay bay, khuôn mặt ửng đỏ tựa như hoa hồng nở rộ.
Ánh mắt tôi tựa như ra-đa quét qua quét lại, kiếm tìm hình bóng trong mơ ấy.
Người ấy đứng đằng sau đám người, nhìn tôi đầy dịu dàng và áy náy.

Tôi khẽ run lên, thì ra chúng tôi cũng có lúc nhớ nhung, cô đơn đến thế.

Quay mặt đi, không dám nhìn anh quá lâu.
Tôi tặng cho Lương Tịch một lọ nước hoa KENZO, bên ngoài là hình lá phong rụng.

Tôi chúc, chị Lương Tịch, mong là chị thích nó.
(BT: Kenzo là thương hiệu thời trang nổi tiếng được thành lập bởi Kenzo Takada – nhà thiết kế người Nhật vào năm 1970 tại Pháp)
Lương Tịch hờn dỗi nháy mắt, dĩ nhiên là chị thích rồi.

Nhưng mà Cẩm Niên này, em phải nhớ kĩ, lời hứa của đàn ông con trai cũng như nước hoa, chỉ có thể ngửi, không thể uống.

Tôi thật sự không thể nào kháng cực nổi sự đáng yêu của chị ấy.
Qùa tặng của Tôn khiến toàn bộ mọi người vô cùng kinh ngạc.

Một bó hoa hồng xanh lớn tinh tế và quyến rũ, còn có túi xách LV anh đào mẹ anh ấy mang từ nước ngoài về.
Trong mắt Lương Tịch thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhận lấy, rồi nhón chân hôn lên gò má anh.

Xung quanh hoan hô tựa tiếng sấm vang rền.
Tôi nắm chặt tay Lan San, hàm răng chạm vào nhau phát ra tiếng run rẩy.

Dẫn tao đi, mau lên!
Hôm sau, chị ấy tìm tôi, Cẩm Niên, sao hôm qua em về sớm vậy? Tôi mỉm cười từ chối, em không khỏe lắm, do đông người quá nên chưa kịp nói với chị.
Chị ấy chau mày, thế thì em phải ăn bánh ga-tô, không được từ chối đâu đấy.
Vừa thấy tư thế hút thuốc khá thành thạo của tôi, chị ấy kinh ngạc nhìn, Cẩm Niên, em bây giờ thành đứa trẻ hư rồi.

Tôi bật cười, lời còn chưa thốt ra đã nghe thấy chị ấy nhìn bao thuốc thất thần nói, Marlboro là nhãn hiệu Tôn thích nhất.
Nhắc đến tên người ấy tôi im lặng, cúi đầu không nói.
Lương Tịch bỗng hoảng hốt, Cẩm Niên, anh ấy thay đổi rồi, anh ấy không còn yêu chị nữa.


Anh ấy đã từng nói sẽ tặng nhẫn kim cương và cầu hôn chị vào ngày sinh nhật tuổi hai mươi, nhưng tối qua, anh ấy lại nuốt lời.

Chị ấy cúi gằm xuống, giọng nói lạnh lẽo, hay là anh ấy đã yêu người khác.
Ngón tay kẹp thuốc lá của tôi khẽ run lên, khói thuốc bay mịt mờ.

Chị Lương Tịch, nói cho em, nếu anh ấy thật sự thay đổi thì thế nào?
Bỗng nhiên chị ấy ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hiện lên ngọn lửa tức giận tôi chưa từng thấy, cả gương mặt cũng lạnh lẽo theo.

Nếu là thế thì chị sẽ không để cho họ được dễ chịu.
Lưng tôi toát mồ hôi lạnh.

Chảy ròng ròng xuống..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận