Đến Đây Nào, Vợ Ngốc !!

Chap 40
- Mẹ Nhi đâu hả nội?
- Con sẽ ở đây luôn với ông bà nội. Ba mẹ con không đến đón con đâu! – Đằng phu nhân ôn nhu đáp lại. Bà cười nhẹ với Minh Minh, một tay nhẹ nhàng xoa đầu thằng bé.
Minh Minh cho chiếc xe hơi đồ chơi chạy ào ào trên đệm nơi cậu ngồi. Rồi vừa chơi vừa hỏi bà.
- Vậy khi nào ba Vũ mới đến đón Minh Minh về nhà?
- Đã nói nó không đến đón mà. Sao mày hỏi nhiều vậy hả??? – Hết lòng kiên nhẫn, Đằng phu nhân tức giận quát lên làm thằng bé giật mình ném luôn cả chiếc xe đồ chơi trong tay.
Đôi mắt to tròn đọng nước đỏ hoe nhìn Đằng phu nhân căm ghét. Minh Minh trèo xuống giường, cậu xoay người cho hai xuống trước rồi mới tuột dần người xuống. Cậu lon ton chạy ra khỏi phòng, vừa mới mở cửa đã bắt gặp thân hình cao gầy của ai đó.
Một chút nữa Minh Minh đã đụng phải. Thân hình cao gầy đó bế cậu lên, cười cười với cậu:
- Minh Minh, con chạy đi đâu vậy hả?
- Minh Minh ghét nội, nội mới mắng Minh Minh! – Minh Minh nũng niu rồi dụi dụi đầu vào vai người đang bế cậu.
- Đông Nghi, con đến rồi sao? – Đằng phu nhân cắt ngang cuộc nói chuyện của hai dì cháu, bà khẽ lườm Minh Minh rồi tươi cười hớn hở khi thấy Đông Nghi.
- Thưa bác, con mới tới! – Đông Nghi cũng cười rồi cô thả Minh Minh xuống, hôn nhẹ lên đầu thằng bé, Đông Nhi nhẹ nhàng cất giọng. – Minh Minh, con ra ngoài chơi với mấy cô giúp việc nhé!
Nói rồi Minh Minh cũng ngoan ngoãn nghe theo, cậu chạy lon ton ra ngoài. Vì nếu có bắt ở lại chắc chắn Minh Minh cũng không chịu.
- Nói thật, ta chẳng ưa nó chút nào. Nhìn nó làm ta cứ liên tưởng đến Đông Nhi! – Đằng phu nhân khẽ chau mày tỏ vẻ khó chịu rồi với tay lấy tách trà đưa lên môi hớp lấy mấy ngụm. – Ta muốn nó biến mất càng nhanh càng tốt, lúc ấy con có thể thế chỗ của nó!

Đông Nghi nhếch môi cười hài lòng. Dại gì mà không chịu chấp nhận vào một gia đình thuộc hàng bậc nhất như Đằng gia, cô có thể hưởng thụ cả đời mà không hết.
Vả lại, một người tài giỏi như cô, đã nắm sẵn trong tay một số công ty lớn của tập đoàn IPP, vậy thì Đằng gia dù muốn dù không cũng phải chấp nhận một cô con dâu giỏi giang, xinh đẹp như cô vào nhà.
Điều mà cô bận tâm lúc này là Hàn Đông Nhi, cô em gái trên danh nghĩa của cô còn sống sờ sờ ra đó thể nào cũng gây khó khăn cho cô. Đông Nghi cô không hề bận tâm đến Hàn lão gia, mặc dù chính ông là người nhận nuôi và nuôi cô khôn lớn, cho cô biết bao nhiêu điều tốt đẹp.
Nhưng cô vẫn cảm thấy như vậy là chưa đủ. Nếu ngày xưa họ không sinh ra Đông Nhi, nếu ngày xưa họ chấp nhận bỏ đi đứa con ấy để cứu lấy mạng sống của người mẹ thì chắc có lẽ giờ đây, Đông Nghi cô đã có đầy đủ một cha một mẹ, và tình thương cũng không bị cướp đi một nửa như thế.
Cô muốn tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất đều phải là của cô, chỉ duy nhất một mình cô thôi.
- Vậy bác muốn con phải làm gì với Đông Nhi? – Khóe môi nhếch lên nở nụ cười giả tạo, Đông Nghi trầm giọng xuống thấp ra vẻ nghiêm trọng với Đằng phu nhân.
- Giết nó! Giết luôn thằng bé để mẹ con nó có thể đoàn tụ. Con có thể sinh cho Minh Vũ đứa con khác mà!
Da gà da vịt thay phiên nhau dựng đứng lên trên làn da trắng của Đông Nghi, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình.
Giết cả Minh Minh?
Liệu như vậy có độc ác quá không?
Thằng bé còn quá nhỏ, nó không có tội!
Từng dòng suy nghĩ chiếm hết toàn bộ cảm xúc của Đông Nghi khiến cô đờ người ra nhìn Đằng phu nhân. Đông Nghi cô không ngờ, Đằng phu nhân quá đỗi độc ác đến như thế.
Một người phụ nữ trung niên quý phái, sang trọng nhưng lại khoác lên mình bộ mặt giả tạo, bất chấp tất cả và dùng bất cứ thủ đoạn nào chỉ để làm vừa lòng âm mưu của mình.

Đáng lẽ ra Đông Nghi cô cần phải để ý Đằng phu nhân sớm hơn. Đúng là cô muốn Đông Nhi biến khỏi thế giới này, nhưng cô không hề muốn làm tổn thương đến Minh Minh.
- Con… có thể nuôi Minh Minh!
- Không được!! Đáng lẽ ra nó không được phép có mặt trên cõi đời này!!!
- Nhưng… bác…
- Không nói nữa, ta đã quyết định rồi. Để nó lại chỉ tổn gây phiền phức thôi!!!

Bước ra khỏi căn phòng đầy mùi sát khí từ con người ấy, Đông Nghi bần thần bước xuống mấy bậc cầu thang. Chợt cô thấy Minh Minh đang ngồi chơi một mình trên tấm thảm lớn giữa gian phòng khách.
Thấy không?
Không có mẹ ở đây, nó quá cô đơn giữa căn biệt thự rộng lớn này!
Bé con phóng những chiếc máy báy giấy vèo vèo khắp nơi, rồi lon ton chạy đi nhặt lại để rồi phóng tiếp.
Chợt Đông Nghi khẽ cười, quả thật cướp đi sinh mạng của một đứa bé như thế, có ăn gan trời cô cũng không nỡ. Nhưng bởi, Đằng phu nhân trên kia quá cao tay, biến cô trở thành một con rối để bà ấy giật dây. Một con rối đầy lanh lợi và tài giỏi.
“Đừng tưởng ta không biết con chỉ là con nuôi của Hàn lão gia. Nếu con dám cãi lời, thanh danh của một tổng giám đốc sẽ bị hủy hoại một cách không thương tiếc!’’
Đông Nghi khẽ nhíu mày. Biết làm sao được, khó khăn lắm cô mới có thể đưa công ty chi nhánh của IPP lên đỉnh cao, nếu chỉ vì hai chữ ''con nuôi'' mà làm sụp đổ tất cả thì dù là việc gì cô cũng có thể làm. Thanh danh của một tổng giám đốc phải cao thì công ty mới lên cao được!!!


Chiếc BMW phanh gấp lại trước căn biệt thự cực kì sang trọng, nổi bần bật giữa một con đường đô thị. Trời cũng bắt đầu sập tối, bao trùm lấy bầu trời là một màu đen tĩnh mịch. Minh Vũ bước xuống xe, định mở cửa cho Đông Nhi thì cô đã sốt ruột tự mở cửa cho mình.
Đông Nhi ngước nhìn Minh Vũ, đôi mắt đỏ hoe chớp nhẹ nhìn anh. Minh Vũ bước đến xoa đầu cô, nhẹ nhàng trấn an, nhưng thanh âm vẫn lạnh ngắt quen thuộc:
- Ông ấy sẽ không làm hại con chúng ta đâu. Em an tâm đi!
- Nhưng Minh Minh không quen ở một mình khi trời tối. Em sợ…

- Mẹ ơi…!! – Bỗng dưng Minh Minh òa lên khóc, nhóc con ngồi bệch giữa tấm thảm êm ái đầy hoa văn, nước mắt nước mũi tèm lem, cậu cũng vẫn rống lên khóc khi không có mẹ.
- Minh Minh, con sao vậy? – Đang lạc giữa những dòng suy nghĩ, chợt tiếng khóc của Minh Minh khiến cô giật mình trở về với thực tại. Đông Nghi hấp tấp chạy xuống mấy bậc cầu thang để đến phòng khách, cô khụy xuống bên Minh Minh, vừa gạt nhẹ nước mắt cho Minh Minh vừa sốt sắng hỏi.
- Mẹ Nhi ơi… hức hức… Mẹ Nhi!!! – Nhóc con chẳng thèm trả lời, cứ hả họng khóc thật to. Đông Nghi ôm vai cậu, cậu cũng nghiêng người né xa để gạt tay Đông Nghi ra.
- Dắt nó lên sân thượng đi, thằng Minh Vũ tới rồi!! – Đằng lão gia từ phòng làm việc bước ra, ông gằng giọng nói với hai dì cháu, nhưng mắt lại ngó nghiêng dòm ở ngoài cổng.
Mặc dù Minh Minh vẫn quyết liệt đẩy Đông Nghi ra, nhưng cô cũng cắn răng chịu đựng những cái đạp và đánh vào mặt của thằng nhóc 2 tuổi để bế cậu lên sân thượng. Lúc ấy Đằng lão gia mới an tâm cho người ra mở cửa.
- Minh Minh đâu? – Vừa bước vào nhà, Minh Vũ đã cất tiếng hỏi ngay. Con người anh là vậy, càng vòng vo càng làm anh bực bội. Con người điềm tĩnh hất mặt với ngay chính Đằng lão gia.
- Ta không biết! – Đằng lão gia nhún vai, gương mặt lão hóa ngơ ngác như không biết chuyện gì.
- Ba nói dối, sáng nay chính ba đã bắt nó!! – Đông Nhi lập tức lên tiếng phản bác, cô gạt tay, chau mày và hét lớn.
- Hỗn láo!! Cô dám nói như vậy với tôi sao??

Minh Vũ nhanh tay kéo vợ mình ra phía sau lưng anh trước khi Đằng lão gia kịp làm gì đó. Anh dùng một tay ghì chặt Đông Nhi ép vào lưng mình. Bởi vì, lạc mất con rồi, anh không thể để Đông Nhi có mệnh hệ gì nữa.
- Ok, tôi sẽ tự tìm! – Minh Vũ hơi nghiêng đầu rồi gật gật vài cái. Nói xong anh kéo tay Đông Nhi đi thẳng, ung dung tự tại lướt qua mặt Đằng lão gia để bước lên cầu thang.
- Chặn tụi nó lại!!
Sau khi lệnh tự Đằng lão gia buông ra, cả tên chục tên cận vệ bặm trợn đứng chắn đường của hai vợ chồng trẻ. Họ có bắt gặp đôi mắt đỏ hoe sưng húp của Đông Nhi, điều đó khiến họ có xót xa và hơi xiêu lòng, nhưng cho đến khi ánh mắt rừng rực lửa của Đằng lão gia chiếu đến họ, họ lại trở nên cứng rắn.
- Tránh ra!!! Các người chán sống đúng không??? - Minh Vũ rít lên ken két qua từng kẽ răng. Đôi đồng tử màu hổ phách lướt nhìn từng người một.
Đôi mắt ấy không còn bình thường nữa, bởi vì đứa con trai Minh Minh đang gặp nguy, nhất là khi lúc này anh cảm nhận được bàn tay đang run lên của Đông Nhi trong tay anh. Bao nhiêu đó thôi cũng đủ làm con ác quỷ ẩn dật bên trong Minh Vũ bộc phát.
Toàn cơ thể Minh Vũ tỏa ra nghi ngút mùi sát khí, sẵn sàng giết chết con người nào dám cản đường anh, chứ đừng nói đến một vài tên cận vệ yếu kém, sống chết còn đang nằm trong tay anh.
- Tôi nói tránh ra!!! Có nghe không???
Những tên cận vệ bắt đầu run lên, họ đưa mắt nhìn nhau phân vân. Nếu như có một người tiên phong từ bỏ, họ sẽ bỏ theo.
- Bọn khốn!! – Con người có giới hạn, đối với Minh Vũ, giới hạn đã đạt quá mức cho phép lâu rồi. Anh chẳng ngần ngại rút súng trong túi áo ra, lên còi.
Ngay lập tức, tất cả đều né sang một bên, mặc kệ cho Đằng lão gia có đang tức điên lên đến mức nào đi chăng nữa, họ vẫn mặc kệ.
Minh Vũ ném cho mỗi người một cái nhìn khiếp sợ rồi nắm tay Đông Nhi chạy băng qua những bậc cầu thang dài ngoằng.
- Anh nghĩ con mình đang ở đâu?
- Trên sân thượng! – Câu trả lời chắc nịch của Minh Vũ làm cho Đông Nhi cảm thấy an tâm. Cô nắm tay anh chặt hơn, cùng anh chạy lên mấy bậc cầu thang, mặc dù có đôi chân mỏi đến cứng đờ, Đông Nhi cô cũng không thể dừng lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận