Đệ Nhất Sủng Hôn Quân Thống Đại Soái


Anh lại gặp ác mộng.

Trong giấc mơ ánh lửa đầy trời, giây phút trước khi cơ thể mẹ anh bị ngọn lửa nuốt chửng, bà đã nói rằng, đừng báo thù cho mẹ.

Từ khi mẹ qua đời, giấc mộng này cũng giống như bóng ma đi theo anh, ngày đêm quấy nhiễu anh.

Cố Cảnh Đình không nhớ nổi mình đã bị ác mộng đánh thức biết bao nhiêu đêm rồi không thể nào ngủ lại được nữa.

Bất cứ khi nào anh gặp giấc mơ này, nỗi hận ghi sâu trong lòng của anh sẽ khiến trái tim anh như bị lửa đốt.

Xoa xoa giữa trán, Cố Cảnh Đình đứng dậy từ trên giường đi vào phòng tắm.

Khoảng nửa giờ sau, một chiếc ô tô màu đen sáng đèn chạy ra khỏi dinh thự của nhà họ Cố và chạy về phía trung tâm thành phố.

Bây giờ là năm giờ sáng, bầu trời vẫn còn tối, nhiệt độ không khí có chút thấp.


Kiều Vãn nằm ở trên giường bệnh nhỏ nửa mê nửa tỉnh, lúc nào cũng chú ý tới động tĩnh của Kiều Thất.

Ở chỗ này, cô vốn không thể ngủ được một chút nào.

Kiều Thất vẫn luôn ngủ mê man, cũng không biết mấy tiếng trước trong phòng bệnh của mình đã xảy ra chuyện gì.

Khi có tiếng bước chân đến gần phòng bệnh, Kiều Vãn dễ dàng cảm nhận được.

Cô lập tức mở mắt, từ trên giường nhỏ ngồi dậy.

Ngay sau đó, cửa phòng bệnh được mở ra, một bóng người có dáng cao gầy chậm rãi đi vào.

Nhìn thấy Cố Cảnh Đình mặc một thân màu đen, Kiều Vãn vô thức ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo ở trên tường.

Mới năm giờ rưỡi sáng.

Người đàn ông này đến bệnh viện tìm cô sớm như vậy để làm gì?
“Cố tứ gia, có chuyện gì vậy?” Đáy mắt của Kiều Vãn có chút đờ đẫn, chỉ cần hai ngày liên tiếp cô ngủ không ngon giấc thì ánh mắt sẽ trở nên có chút đờ đẫn khác với vẻ sắc bén chuyên đối phó với người khác, vẻ mặt trông dịu dàng và dễ thương hơn một chút.

Với đôi mắt chim ưng sắc bén, lúc này Cố Cảnh Đình cũng nhìn ra được sự khác biệt của Kiều Vãn.

Môi mỏng khẽ nhếch lên, nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú giống như đóa sen hấp dẫn nở rộ trên núi tuyết trắng, lạnh lùng mà quyến rũ.

“Đến mời cô ăn bữa sáng.

” Cố Cảnh Đình hạ giọng nói.


"! " Kiều Vãn cứng họng, anh đến tìm cô đi ăn sáng sớm như vậy, đầu óc của người đàn ông này chắc không có bệnh động kinh sao?
“Bên cạnh bệnh viện này có một cửa tiệm bán đồ ăn sáng rất ngon, chúng ta đi ăn rồi trở về, hẳn là không ảnh hưởng gì.

” Cố Cảnh Đình cho rằng Kiều Vãn không yên tâm nếu như để Kiều Thất một mình ở chỗ này, tiếp tục khẽ nói.

Cô biết tính tình Cố Cảnh Đình nói một không hai, Kiều Vãn đành phải gật đầu nói: "Tôi chỉ có thể rời đi một lúc.

"
Cố Cảnh Đình trực tiếp nắm lấy tay Kiều Vãn, sải bước ra khỏi phòng bệnh.

Kiều Vãn theo bản năng muốn thu lại bàn tay đang bị anh nắm giữ, nhưng cuối cùng lại không chống lại được sức mạnh của Cố Cảnh Đình.

Bàn tay to lớn của anh hoàn toàn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

Thậm chí Kiều Vãn có thể cảm nhận được nhiệt độ thiêu đốt trong lòng bàn tay Cố Cảnh Đình.

Cố Cảnh Đình nắm chặt tay Kiều Vãn, chỉ cảm thấy bàn tay nhỏ bé của cô dường như không có xương, khi chạm vào lại mềm mại mịn màng, giống như miếng ngọc bội cực phẩm mà anh thường xuyên thưởng thức.

Cảm xúc thoải mái này khiến anh càng không muốn buông bàn tay nhỏ bé của cô ra, vì vậy anh nắm thật chặt, hoàn toàn không để ý đến chút kháng cự của Kiều Vãn.


Cũng may, lúc này trên hành lang bệnh viện vẫn không có người, trong đó có rất ít người bên ngoài bệnh viện.

Nếu không Kiều Vãn bị Cố Cảnh Đình thân mật nắm tay như vậy, nhất định sẽ cảm thấy rất không quen.

Bên cạnh bệnh viện đúng là có một cửa tiệm nhưng chỉ có một mặt tiền nhìn nhỏ và cũ kỹ, trong cửa tiệm chỉ có ba cái bàn và ngoài tiệm có hai cái bàn.

Lúc này vẫn còn sớm, cửa tiệm bán thức ăn sáng vừa mới mở cửa chưa được nửa tiếng đồng hồ, vẫn chưa có khách nào đến.

Hôm nay, Kiều Vãn và Cố Cảnh Đình là đợt khách tới đầu tiên.

Tuy quán bán thức ăn sáng này trông rất cũ nhưng bàn ghế đều được lau chùi rất sạch sẽ.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận