Đệ Nhất Sủng Hôn Quân Thống Đại Soái


Vào ban đêm, màn đêm đen kịt giống như một con dã thú khổng lồ đang há miệng dường như muốn cắn nuốt hết thảy mọi thứ.
Vầng trăng tròn lạnh lẽo treo trong màn đêm đen nhánh, như một miếng ngọc bích, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Vừa mới tám giờ tối, bệnh viện đã yên tĩnh.
Hai y tá chăm sóc cho Kiều Thất vốn không muốn rời đi vào buổi tối vì sợ bị trừ lương, nhưng khi Kiều Vãn nói bọn họ rời đi sẽ không bị trừ lương thì cả hai đều vui mừng rời đi.
Kiều Thất ở trong một phòng đơn, phòng đơn trong bệnh viện này rất hiếm hoi.

Nếu không phải nhờ Cố Cảnh Đình sắp xếp, có lẽ Kiều Thất sẽ không ở được.
Kiều Vãn ngồi ở bên giường bệnh gọt táo cho Kiều Thất, hai mắt Kiều Thất vụt sáng lên nhìn Kiều Vãn nói: "Chị, hôm nay cha đến thăm em."

Trong giọng nói lộ ra niềm vui và sự phấn khích của một đứa trẻ.
Kiều Thất cười nhạt nói: "Vậy thì Tiểu Thất có vui hay không?"
Kiều Thất vội vàng gật đầu, nói: "Rất vui, quả táo này là do cha mua cho em!"
Vẻ mặt cô bé đầy sự thỏa mãn.
Cô bé thực sự còn là một đứa trẻ, chỉ đơn giản như vậy đã dễ dàng hài lòng.
“Tiểu Thất thật vui vẻ.” Nhìn thấy Kiều Thất vui vẻ như vậy, nụ cười trên môi Kiều Vãn cũng càng dịu dàng hơn.
“Nhưng cha nói chị hai cũng đang ở bệnh viện.

Chị ơi, chị hai bị sao vậy?” Khi nhắc đến chuyện này, nụ cười trên môi Kiều Thất liền biến mất, cô bé còn nhíu mày.
“Tiểu Thất lo lắng cho Kiều Đình Nguyệt sao?” Kiều Vãn hỏi.
Kiều Thất suy nghĩ một chút, sau đó liền lắc đầu.
Sao cô bé có thể lo lắng cho Kiều Đình Nguyệt, chẳng qua là cô bé lo lắng chuyện Kiều Đình Nguyệt nằm viện có quan hệ gì với Kiều Vãn, cô bé sợ cha bọn họ sẽ giận chó đánh mèo với Kiều Vãn thôi.
Cuộc sống của chị em nhà họ Kiều trải qua những ngày tháng thật sự quá khó khăn nên mới khiến cho Kiều Thất hình thành một tính cách cẩn thận như vậy.
Cô hi vọng cô và Kiều Thất ngoan ngoãn hiểu chuyện, có thể đổi lấy tình cảm yêu thương của Kiều Thánh Hiền, không thể yêu cầu Kiều Thánh Hiền yêu thương bọn họ giống như Kiều Đình Nguyệt, chỉ cần một phần mười của Kiều Đình Nguyệt cũng đủ để cô bé hài lòng.
Vì vậy, hôm nay Kiều Thánh Hiền đến bệnh viện thăm cô bé khiến Kiều Thất cảm thấy chạnh lòng.
Kiều Vãn nhìn bộ dạng rối rắm của Kiều Thất, lập tức hiểu được cô bé đang lo lắng điều gì.

“Tiểu Thất, em đừng lo lắng, sau này có chị ở đây, không ai có thể bắt nạt em nữa.” Trong đôi mắt đen kiên định nhìn Kiều Thất, giọng nói của Kiều Vãn thật có khí phách.
Cô nhìn thấy bộ dáng Kiều Thất thận trọng như vậy, thật sự rất đau lòng.
Vốn dĩ, Kiều Thất ở độ tuổi này đáng lẽ phải lớn lên vui vẻ dưới sự chăm sóc của cha mẹ, tuy nhiên so với những đứa trẻ cùng tuổi thì cô bé còn trưởng thành và nhạy cảm hơn.

Ở độ tuổi này, cô bé không thể tùy hứng, càng không thể cưỡng cầu trong sinh hoạt.
“Ừ.” Kiều Thất nặng nề gật đầu: “Chị, không phải chị nói tối nay muốn nói với em một chuyện sao?”
“Ừ.” Kiều Vãn hơi ngồi dậy, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc: “Chị quyết định để em đi Mỹ trị bệnh.”
“Cái gì?” Kiều Thất kinh ngạc trợn tròn mắt, nhìn qua có vài phần đáng yêu: “Em, đi Mỹ trị bệnh hả?”
Tin tức này đối với cô bé mà nói, chắc chắn là đủ để khiến cho cô bé bị sốc.
"Ừ, em nghe đúng đấy.


Em biết rất rõ tình trạng thể chất bây giờ của mình mà.

Tiểu Thất, nước Mỹ có chuyên gia mà vị chủ nhiệm khoa này biết chuyên gia có thể trị bệnh cho em.

Đến đó thử xem." Trong lòng Kiều Vãn cũng không nỡ để Kiều Thất rời khỏi, nhưng đối với sức khỏe của Kiều Thất, cô nhất định phải lựa chọn từ bỏ.
“Nhưng chị ơi, đi Mỹ phải tốn rất nhiều tiền, chúng ta lấy đâu ra tiền?” Kiều Thất nhíu mày nói, ánh mắt cô bé nhìn Kiều Vãn đầy vẻ thất thần.
Bỏ vấn đề tiền bạc sang một bên, nếu cô bé thật sự rời đi thì chị gái của cô bé chỉ còn có một mình, vậy thì nhất định sẽ bị nhà họ Kiều ức hiếp nhiều hơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận