Để Em Ở Trong Lòng

Translation: Duật Vân Ngữ Yên

Beta: Matcha Machiato

9-2-2022

Bữa tối chính thức bắt đầu vào khoảng 7 giờ 30 phút.

Video món quà của Bạch Tranh được phát trên màn hình là quà tặng cuối cùng.

Đám tiểu bối đều ngồi trên sô pha cùng Phó Trí Hồng, men theo tay của Bạch Tranh, ánh mắt không ngừng nhìn về phía trước. Ánh sáng thay đổi, trên tivi chiếu một nhân vật chính, nhập ngũ từ khi còn trẻ cho tới lúc theo đội quân xuất chinh, từ lúc 30 tuổi cho tới khi qua 60 tuổi, ông ấy có một cuộc sống, tình yêu, cùng với tín ngưỡng nhiệt huyết, mọi thứ cô đọng vào trong 20 phút của đoạn video.

Người bên dưới có lúc khóc, có lúc cười, chỉ mình Phó Trí Hồng giữ một tư thế từ đầu tới cuối, nghiêm túc xem hết video.

Màn hình cuối cùng cũng tối thui, phim cũng kết thúc, đèn lưu lu trong phòng được bật sáng.

Sau khi video kết thúc, bữa tiệc cũng chính thức bắt đầu, những người xung quanh cũng tản đi hết, chỉ có Bạc Trí Hồng vẫn trầm mặc chưa đi, khoé mắt ông lão ánh lên nét quan sát, biểu cảm hiện lên ý cười.

Bạch Tranh khẽ gọi, "Ông ơi?"

Phó Trí Hồng giật mình tỉnh lại, cúi đầu vỗ lấy tay cô, thở dài: "Tiểu Tranh Tử, ông nội cần phải cảm ơn con, tặng cho ông một món quà quý báo như vậy. "

"Đừng nói vậy, chỉ cần ông hạnh phúc thôi"


"Hạnh phúc ông rất hạnh phúc....."Lão nhân gia lặp lại mấy lần, liền như nghĩ tới điều gì đó, nụ cười liền tắt, "Ông đã thấy Hướng Vũ trong video, sẽ thật tuyệt nếu ông ấy vẫn ở đây có thể nhìn thấy sự hiếu thảo của đứa cháu gái ruột của mình."

Khi nhắc Bạch Hướng Vũ lòng Bạch Tranh đầy chua xót.

Nhưng trong ngày vui thế này, cô không muốn Phó Trí Hồng không vui, "Cháu không phải là cháu gái của ông sao? Ông đã nuôi nấng cháu lâu như vậy, vậy mà vẫn không muốn thừa nhận cháu. "

Khi Bạch Tranh lên năm tuổi, cô được mẹ gửi đến chỗ Bạch Hướng Vũ, ông lão lo liệu cơm ăn, áo mặc, nhà cửa, phương tiện đi lại, mối quan hệ với nhà họ Phó cũng bắt đầu từ lúc đó.

Cách đây 8 năm, Bạch Hướng Vũ qua đời vì bạo bệnh, trên giường bệnh, ông để lại đứa cháu gái duy nhất của mình cho người bạn thân Phó Trí Hồng nuôi dưỡng.

Mặc dù Bạch Tranh không phải là ruột thịt của Phó Trí Hồng, nhưng trong thâm tâm người của Phó gia đều biệt ông cụ yêu đứa cháu gái nhỏ này nhất.

Cô đã quen với việc được nuông chiều , vì sợ rằng cô sẽ phải chịu đựng một chút tủi thân.

"Ai nói ông không thừa nhận." Phó Trí Hồng vội vàng vặn lại, "Ông nội thực sự hy vọng con có thể trở thành một phần của gia đình chúng ta càng sớm càng tốt.Minh Tu không còn trẻ, cuộc hôn nhân của con cũng đã được quyết định bởi ta ông nội từ sớm ..."

"Ông nội" Nói đến đây, trước khi Bạch Tranh kịp trả lời , Phó Minh Tu, người đang ngồi ở phía bên kia, đã không kìm được nữa, "Cháu vẫn còn trẻ chưa muốn kết hôn bây giờ đâu."

Phó Trí Hồng không khách khí như vậy khi đối xử với cháu trai của mình, ông bỏ qua những lý do trước đó lạnh lùng nói: "Không muốn kết hôn là có ý gì? Con định độc thân cả đời?"

"Con không nói như vậy . "Phó Minh Tu lẩm bẩm với một khuôn mặt đen lại," Ý con là bây giờ con không có ý định này "

"Vậy khi nào cháu sẽ kết hôn?"


Phó Minh Tu : "Nó phụ thuộc vào tình hình."

Phó Trí Hồng hừ lạnh, "Đừng tưởng rằng ông không biết cháu đang nghĩ gì, ông nói cho cháu biết, cho dù thế nào, vợ cháu cũng chỉ có thể là Tiểu Tranh."

"Tại sao? "Phó Minh Tu gần như nhảy dựng lên," Cô ta thì có gì tốt"

"Minh Tu con nói gì vậy ?" Đàm Ngữ Lâm đi tới, đặt trái cây đã cắt lên bàn, "Tiểu Tranh, mặc kệ nó"

"Không sao đâu dì." Bạch Tranh vẫn bình tĩnh, vẫn ngoan ngoãn ngồi đó, giọng nói ngọt ngào, ai nhìn thấy cũng cảm khái.

Rõ ràng là Phó Minh Tu không nghĩ vậy, Bạch Tranh mà anh quen biết không liên quan gì đến hai từ "khôn khéo" và "giả bộ".

"Con nói xong chưa?" Đàm Ngữ Lâm khiển trách.

"Mẹ ơi, con là của mẹ hay Bạch Tranh mới là của mẹ? Sao không bênh vực con.." Phó Minh Tu hốt hoảng rời đi vì sợ Phí Trí Hồng sẽ định cuộc hôn nhân trong đêm nay, "Vả lại, chú còn chưa có vợ, con mới bao nhiêu tuổi sao lại vội như vậy?"

"Đứa nhỏ này thật không biết lớn nhỏ."

Phó Minh Tu không nghe vào điều gì, chưa nói xong thì não đã vội bật ra: "Nếu cô muốn kết hôn, thì cứ gả luôn cho cậu là ổn, như thế chính là một mũi tên trúng hai đích, mấy người cũng không cần coi tôi là bia ngắm nữa."

Nụ cười hoàn hảo trên khuôn mặt của Bạch Tranh hơi đông lại: "...."


"Thằng khốn, mày đang nói cái quái gì vậy!" Phó Trí Hồng rất tức giận vì chuyện này, quay đầu lại mắng Phó Minh Tu.

Phó Minh Tu bị đánh chợt ngơ ra một lúc, qua một hồi mới phản ứng lại được anh ta có điều gì không đúng, không nói năng gì, nén cục tức rời đi.

Đàm Ngữ Lâm nói vài câu làm dịu bầu không khí, cau chặt lông mày, nhanh chóng đuổi theo.

Nhân vật chính đang hai lại chỉ còn một, chủ đề kết hôn tạm thời tuyên bố sau cùng.

Phó Trí Hồng dường như không bỏ mấy lời linh tinh Phó Minh Tu vừa nói vào tai, vẻ mặt tiu nghỉu nhớ lại chuyện năm đó tham gia quân ngũ, Bạch Tranh nghe chăm chú, thỉnh thoảng tiếp lời.

Lúc rảnh, cô chú ý tới xung quanh, thấy người đàn ông lúc nãy đã biến mất không thấy đâu.

Lịch trình làm việc và nghỉ ngơi của Phó Mình Tu rất đều đặn, sau cả ngày làm việc bộn bề, anh định quay về phòng nghỉ ngơi sau khi cắt bánh.

Khi đêm càng tối, các anh chị, cô chú lần lượt rời đi , nhường chỗ cho những những người trẻ .

Sau khi đưa Phó Mình Tu trở lại phòng, Bạch Tranh cũng chuẩn bị rời đi. Cô nhẹ nhàng đóng cửa bước xuống lầu, trước khi đi ra ngoài còn muốn đến chỗ dì lấy chai dầu thơm, xịt vào chân cho cô.

"Tranh Tranh" Đàm Ngữ Lâm đang đợi cô ở lối vào cầu thang, trên tay xách chiếc túi mang theo buổi sáng, vẫn còn vì chuyện vừa rồi xảy ra, "Minh Tu đứa trẻ này bị dì nuông chiều đến hư rồi miệng mồm lúc nào cũng như thế, con đừng để bụng với thằng bé."

"Con hiểu mà dì." Hai má lúm đồng tiền hai bên má Bạch Tranh lõm xuống.

Đàm Ngữ Lâm cười nắm tay cô: "Tốt rồi. Dì thật sự sợ con tức giận. Mà này, đây là bộ quần áo mà dì đặc biệt chuẩn bị cho con, con thay rồi xuống lầu nói chuyện vui vẻ với Mình Tu."

"Không cần đâu dì." Bạch Tranh từ chối, "Để cho anh chơi vui đi, con muốn về sớm nghỉ ngơi."


"Đây là ý của Mình Tu, nó muốn xin lỗi con." Đàm Ngữ Lâm lấy váy ra, "Con phải cho dì tí mặt mũi chứ."

Lời từ chối đến môi không nói ra được.

Bạch Tranh trong lòng thở dài một hơi, cầm lấy váy, tùy tiện tìm một gian phòng đi vào mặc vào.

Trước tấm gương cao từ trần đến sàn, vóc dáng mảnh mai và cân đối của người phụ nữ được bọc trong một chiếc váy đỏ, có những vết lồi lõm, rực rỡ và lộng lẫy, tăng thêm chút quyến rũ cho cô ấy thêm ngọt ngào và dịu dàng. Tính tình của cô không giống Lận Nhiễm, cũng không đặc biệt hướng ngoại, quần áo của cô thường là tông màu đất, rất ít khi mặc váy màu đỏ tươi, thỉnh thoảng cũng nên mặc thử, Bạch Tranh thấy cũng không tệ.

Sau khi sửa sang xong , điện thoại trên bàn sáng lên.

Lận Nhiễm gửi một tràng chữ dài thật dài qua, lên án tội lỗi của mình. Bạch Tranh liếc nhìn hai cái, bình thản tìm ra vài chữ sai trong đống chữ đó gửi lại cho cô ấy, đối diện im lặng vài giây, lập tức gọi điện thoại qua.

"Cậu vẫn còn tâm trạng để sửa lỗi cho tớ à? Xem ra cũng không giận lắm."

Bạch Trạnh đặt điện thoại ra xa, thắt lại dây cao su buộc tóc sau gáy, lược sơ qua hai cái, " Sao nào, mong mỏi tớ giận lắm sao."

"Không giận là tốt." Lận Nhiễm cười hai tiếng làm hoà, thuận miệng hỏi, " Cậu vẫn ở Lan Uyển à?"

"Hết tiệc thì đi luôn."

Bên đó chợt có tiếng do dự: "Thật ra thì, tớ có một ý kiến thế này

Bạch Tranh tô xong son môi, bặm bặm môi hỏi: " Gì thế?"

Lận Nhiễm nhẹ nhàng thăm dò thái độ của cô: " Chuyện đầu tư ấy, cậu có thể nói với ông cậu một tiếng không, lỡ như ông ấy có thể giúp cậu thì sao?"

Cô ngừng lại trong chốc lát, không nói gì một lúc lâu. Qua một hồi, cô mới bỏ phấn phủ vào trong túi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận