Đế Đài Xuân

Ngày 20 tháng 7 năm Trọng Hy thứ mười sáu, Dương Thù lại cùng các trọng thần của triều đình Bình Thành mở hội nghị quân vụ thương thảo về việc tiến công Xương Tiên Quan, đồng thời bàn bạc thay đổi chế độ Vương Sư.

Trong bốn lần hội nghị quân vụ trước, Ngụy Vương liên kết với các chư hầu khác, lấy lề lối tổ tông liên tục phủ quyết đề án thay đổi của Hoàng đế; nhưng lần này Dương Thù lại chiếm thế thượng phong, lập luận sắt bén không chút nể tình: lấy thất bại trước mắt của vương sư làm tiền đề, đem tệ nạn quân chế hiện tại làm lý luận, phân tích trước sau rõ ràng khiến các chư hầu không sao phản bác được. Ngụy Vương tự biết khó mà lay chuyển được quyết tâm thay đổi của Dương Thù, mà quần thần trên dưới cũng đã dần dần tán đồng, cho dù có thắng hội nghị quân vụ lần này cũng khó mà thay đổi được kết cục phá cũ lập mới. Hơn nữa trong buổi lâm triều trước hội nghị, thế tử của ông bị cáo giác lén lút thi hành độc kế khiến Hoàng đế long nhan đại nộ, trách hắn “hành vi độc ác thiên hạ khinh thường”, mắng cho tối tăm mặt mũi, Ngụy Vương phải muối mặt đứng ra cầu xin, xấu hổ đến mức không còn sức để tranh luận; hai vị hầu gia Thanh Ích, Nguyên Võ còn làm ầm ĩ một trận, bất đắt dĩ đành thỏa hiệp.

Tuy Dương Thù thành công thông qua kế hoạch thay đổi chế độ Vương Sư, nhưng những đề tài thảo luận khác lại không được thuận lợi như vậy. Mấy tháng nay, hắn dựa vào quyền uy tối cao của quân chủ liên tiếp phủ quyết đề nghị đưa Diễm Linh Quân xuất chiến của Ngụy Vương và các vị đại châu phủ quân, hôm nay cũng đành lực bất tòng tâm. Sau hơn ba canh giờ thương nghị, thiếu niên Hoàng đế cuối cùng đã đồng ý với điều kiện tiên quyết để thay đổi chế độ Vương Sư là phải dùng Diễm Linh quân làm chủ lực, trong vòng ba tháng tổng tấn công Xương Tiên Quan.

Như mọi khi, trong lúc hội nghị diễn ra, các văn thần võ tướng không được tham gia đều tụ tập trong phòng nghỉ ngoài điện, một mặt thầm thì trao đổi, một mặt lo lắng chờ đợi kết quả cuối cùng.

Ứng Lâm, lúc này đã thăng nhiệm nhị phẩm Uy Liệt tướng quân, trò chuyện với đồng liêu một lúc chợt phát hiện thiếu mất hai người đáng lẽ phải có mặt ở đây từ sớm.

“Có thấy Sùng Ưu ở đâu không?” Ứng Lâm tìm khắp mấy gian phòng nghỉ cũng không thấy, bèn túm Trịnh Lân lại hỏi.

“Không thấy, y không có ở đây… chắc là đi làm việc gì cho Hoàng Thượng rồi!”

“Vậy còn Dương Thần?”

“Cũng không thấy, hình như lúc lâm triều đã không gặp…”

“Kỳ quái, đang lúc thế này, hai người họ sao lại không đến chứ?” Ứng Lâm gãi đầu khó hiểu.

“Hay là Hoàng thượng cho phép bọn họ vào dự thính hội nghị?” Trịnh Lân đoán.

“Sao thế được?” Ứng Lâm lắc đầu: “Dương Thần ta không biết, nhưng Sùng Ưu là người rất quy củ, cho dù Hoàng Thượng có ân chuẩn, đệ ấy cũng không chịu theo vào đâu!”

“Nói cũng phải! Ứng học sĩ luôn luôn nghiêm cẩn, làm việc gì cũng rất đúng mực, đôi khi chúng ta còn cảm thấy y quá cứng ngắt nữa kìa!” Trịnh Lân cười cười: “Nhưng Dương đại nhân thì hoàn toàn ngược lại, làm việc tiêu sái không chịu gò bó, trước mặt Ngụy Vương cũng không chút nể nang, tương lai tất là một thế hệ danh thần. Hai người bọn họ là sư huynh đệ mà sao tính cách khác nhau quá!”

“Anh em ruột còn khác nhau nữa là!” Ứng Lâm biết rõ ân oán trước kia của Dương Thần và Ứng Sùng Ưu, trong lòng bất bình thay cho đường đệ nên xem Dương Thần không vừa mắt chút nào: “Dương Thần là cái thá gì? Sau này đừng đem hắn ra so sánh với Sùng Ưu nhà ta!”

“Được rồi được rồi!” Trịnh Lân nhường nhịn, cười nói: “Coi bộ dáng đại ca của huynh kìa, thật đáng sợ!”

Vừa lúc có một nhóm quan viên thường ngày vẫn giao du đi tới, mọi người vội chào hỏi nhau, đề tài liền tự nhiên thay đổi.

Qua thêm hai canh giờ nữa, đại môn chính điện vẫn còn đóng chặt, chỉ có các nội thị ra vào dâng trà bánh một lần, ngoài ra một chút tin tức cũng không có.

Các vị tướng quân nhìn nhau, trên mặt đều mang ý cười.

“Hoàng Thượng thật lợi hại! Diễm Linh quân xuất chiến rõ ràng là việc sớm nằm trong dự tính của người, vậy mà còn có thể giằng co với các phủ Hầu đại nhân lâu như vậy!” Trịnh Lân thấp giọng nói: “Kế tiếp nếu chúng ta không biểu hiện tốt một chút thì thật có lỗi với công sức lần này của Hoàng Thượng!”

“Ta đã chuẩn bị sẳn sàng cả rồi, chỉ còn chờ ý chỉ của hoàng thượng nữa mà thôi!” Tham tướng Khương Đại Minh mới vừa ngửa đầu cười được một tiếng, đột nhiên ngẩn ra: “Sao bọn họ bây giờ mới đến? Sắc mặt của Ứng học sĩ làm gì khó coi vậy?”

Mọi người nhìn lại thấy Ứng Sùng Ưu và Dương Thần đồng thời bước vào phòng nghỉ, trước sau chỉ cách một bước nhỏ.

“Sùng Ưu, sao giờ đệ mới đến?” Ứng Lâm vội vàng chạy đến.

“Đệ có chút việc nên đến trễ. Bệ hạ đâu?”

“Vẫn chưa ra!”

“Vẫn chưa ra?” Ứng Sùng Ưu giật mình: “Đã ba canh giờ rồi mà?”

“Ừ!” Ứng Lâm cong môi mỉm cười: “Mấy lão nhân gia nhất định mệt rã rời!”

“Đành chờ thêm một lát!” Ứng Sùng Ưu xoay người tìm cái ghế dựa ngồi xuống, hỏi: “Đệ hơi đói bụng, có gì ăn được không?”

“Có có!” Ứng Lâm vội vàng chạy đến bàn trà đối diện bê tới một mâm mai hoa cao[1] và hạp tử tô[2]: “Đệ không ăn sáng sao?”

“Có ăn một chút, nhưng leo núi một hồi lại thấy đói bụng.”

“Đệ lên núi làm gì?”

Ứng Sùng Ưu không trả lời, cắn một miếng mai hoa cao, nhai vài cái, khó khăn nuốt xuống.

“Uống miếng nước đi…” Dương Thần rót một chén trà đưa qua, nhẹ giọng nói: “Đệ không cần lo lắng, Ngụy Duật Bình chỉ ném được vài xác súc vật bệnh xuống nước, hơn nữa còn được vớt lên ngay lập tức, chúng ta còn thanh tẩy mầm bệnh trong nguồn nước cả nửa ngày, không sao đâu!”

“Nếu không phải huynh ngăn cản đệ, một con hắn cũng không ném xuống được! Dù sao cũng là nguồn nước của mấy vạn người, rủi có gì sơ xuất thì sao?”

“Không để hắn phạm tội làm sao bắt được quả tang? Huống chi Lý giáo úy hành động cũng rất nhanh, sẽ không để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Lúc ấy nếu ta không ngăn cản, để đệ cứ thế xông ra, Ngụy Duât Bình nhất định cho rằng chính đệ cáo mật với hoàng thượng, không hận chết đệ mới là lạ đó!”

Ứng Lâm nghe mấy câu qua lại, đại khái cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra, đang muốn khuyên bảo vài câu thì chuông khánh trong Chính Sự Phòng vang lên ba tiếng, nội giám chờ sẳn ngoài hành lang vội vàng chạy đến mở cửa điện. Chúng quan viên trong phòng nghỉ cũng xôn xao đứng lên, chỉnh đốn lại y quan, tiến đến trước đại đường theo thứ bậc phẩm quan, cung kính cúi đầu nghênh đón.

Không lâu sau, Dương Thù thân khoát long bào xuất hiện giữa bá quan, khoan thai cao quý bước đến long ỷ ngồi xuống. Ngụy Vương cùng các vị huân tước quyền cao chức trọng và các châu hầu hành lễ bái tạ, sau đó cũng ngồi vào vị trí của mình. Đợi quần thần triều bái xong, Dương Thù nâng tay phải, nghiêm mặt nói: “Chư khanh, hội nghị quân vụ hôm nay, trẫm cùng chư vi phủ hầu đã thương nghị xong. Đối với trận chiến ở Xương Tiên Quan, đại khái đã định xong phương lược tác chiến. Nay thông báo cho các khanh cùng biết!” Dứt lời, liền đưa mắt ra hiệu cho Ngụy Vương.

Ngụy Vương lĩnh chỉ đứng dậy, bước ra giữa điện lớn tiếng nói: “Từ đề nghị của chư hầu quân vụ, thông qua ân chuẩn của Bệ hạ thánh tài: trước hàn nhật tháng 10[3], toàn lực công hãm Xương Tiên Quan, công thành chủ lực là Diễm Linh quân, các quân vương sư còn lại cũng phải gia tăng chuẩn bị chiến đấu, hỗ trợ cho nhau!”

Kết quả này nằm trong dự liệu của mọi người, tất cả quan viên đồng loạt cung thanh nói: “Tuân chỉ!”

Dương Thù mỉm cười, gật đầu với Ngụy Vương, đợi ông ta trở về vị trí của mình rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Hội nghị lần này còn thương định một việc khác, muốn nghe thêm ý kiến của chư khanh. Hiện tại dưới quyền vương sư có mười bốn châu lớn nhỏ. Mười bốn chi châu này mặc dù cấp bậc ngang nhau, nhưng binh lực chênh lệch quá lớn, biên chế hỗn loạn, thế mạnh sở trường cũng không giống nhau, tỷ như Tể Châu quân giỏi về thuỷ chiến, Bình Thành quân giỏi về chiến đấu trên bình nguyên, Nguyên Võ quân sở trường công thành, kỵ binh của Thanh Ích quân lại là thiên hạ vô song. Các quân ngày thường theo các tham tướng huấn luyện, lúc chiến đấu lại do phủ quân chỉ huy, khó phối hợp lẫn nhau. Cho nên trẫm cùng quân vụ chư hầu thương định: từ hôm nay, quân – chính tách biệt, các châu quân từ Quân Vụ Phủ trở xuống chỉnh đốn biên chế một lần nữa, ấn binh lực cân đối xác nhập, không còn tên Châu quân mà gọi chung là Vương Sư, chia làm Diễm Linh, Bình Thành, Tể Châu, Thanh Ích bốn bộ lớn, do trẫm, Ngụy Vương, Nguyên Võ hầu, Thanh Châu hầu chỉ huy. Các phủ quân vẫn phụ trách nguyên quận chính vụ, không kiêm lĩnh quân sự. Chư khanh có gì dị nghị không?”

Vấn đề hệ trọng này đã ở thế giằng co trong thời gian không ngắn nên mọi người cũng đã dự đoán được kết cục, đến khi chính tai nghe được Hoàng đế tuyên bố phá bỏ tiền lệ định ra chế độ mới, mọi người vẫn thấy chấn động tâm can, nhất thời trong ngoài lặng phắt, biểu tình kích động. Chỉ có những vụ phủ quân bị tước binh quyền tỏ ra hơi bất mãn, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Dương Thù quét qua đành ngậm miệng làm thinh.

Sau một lúc trầm mặc, Ngụy Vương hắng giọng nói: “Việc này kỳ thật không hợp với tổ chế, có điều trong thời gian chiến tranh không còn cách nào khác, các cựu thần chúng thần chỉ đành chịu hổ thẹn với lịch đại tiên hoàng, lấy lợi chung làm đầu, nhưng sau khi giang san bình định, có thể còn thương nghị khác!”

Dương Thù cười nhạt, nói: “Ngụy Vương nói không sai: để cho Vương Sư lớn mạnh, đây chính là lựa chọn tốt nhất. Đợi đến khi thiên hạ thái bịnh, trẫm có lẽ sẽ có ý tưởng mới. Trước mắt việc cấp bạch là quân thần hợp lực, trên dưới đồng lòng, trước đột phá Xương Tiên Quan hiểm yếu, sau tiện đà dẹp yên nghịch tặc, trung hưng Đại Uyên vương triều, chư khanh nghĩ như thế nào?”

Bị Hoàng đế hỏi như vậy, mọi người đương nhiên liên thanh tán đồng để biểu lộ trung tâm. Dưới không khí như vậy, các đại phủ hầu cũng không tiện nói gì, chỉ đành gật đầu phụ họa.

“Chư vị ái khanh vì nước vì dân như thế, lòng trẫm rất an ủi!” Dương Thù tươi cười hài lòng: “Hôm nay thảo luận quá nặng nề, các vị quân hầu cũng vất vả rồi. Nếu không có việc gì quan trọng cần dâng sớ thì tan triều đi!” Nói xong lại chậm rãi quét mắt qua bên dưới một vòng, nhìn đến Ứng Sùng Ưu trên mặt vẫn còn tức giận thì hơi sửng sốt.

Bị Dương Thù trường kỳ chiến đấu kéo dài thảo luận hơn ba canh giờ (là 6 tiếng đồng hồ đấy ạ, khiếp, tội nghiệp mấy ông lão), các vị cựu thần đều mệt rã rời, thấy trên điện không ai trình tấu liền cùng nhau đứng dậy hành lễ quân thần, chờ Dương Thù rời đi liền đồng loạt ra về.

*****

Dương Thù vừa về đến hậu điện, lập tức triệu đại thái giám Cao Thành bảo: “Mau thỉnh Ứng học sĩ đến Tây Phối Điện!”

Cao Thành luôn đứng cạnh Dương Thù sẳn sàng đợi lệnh, nghe thế vội vàng chạy ra cửa hông, may mắn bắt kịp Ứng Sùng Ưu đang chuẩn bị lên kiệu để tuyên khẩu dụ của Hoàng đế.

Dương Thần vừa thấy Cao Thành liền biết là Hoàng đế triệu kiến, vội vàng bước tới dặn dò: “Tiểu Ưu, sự tình đã xử lý xong, Hoàng Thượng đang cao hứng, đệ đừng chọc giận người…”

Ứng Sùng Ưu ừ một tiếng, cũng không nói nhiều, theo Cao Thành đi vào Tây Phối Điện, vừa vào cửa đã thấy Dương Thù thần thái bay bổng ngồi phê duyệt tấu chương, hiển nhiên tâm tình rất tốt.

“Bệ hạ, Ứng học sĩ đến!”


“Đến đây, mau ngồi xuống!” Dương Thù mặt mày hớn hở nhìn Ứng Sùng Ưu, chỉ chỉ chỗ ngồi bên cạnh: “Ngồi ở đây!”

Ứng Sùng Ưu theo lời ngồi xuống, hơi hạ thấp người nói: “Bệ hạ hôm nay được như ý nguyện, thần xin chúc mừng!”

“Nhưng trẫm lại không nhìn ra ngươi có điểm nào vui mừng nha!” Dương Thù nghiêng đầu nhăn trán nói: “Ngược lại còn giống như là đang tức giận… Ai dám chọc giận ngươi vậy?”

“Thần không có tức giận…”

“Ha, tuy rằng ngươi trước giờ vui buồn không hiện ra mặt nhưng trẫm vẫn nhận ra được vậy. Hôm nay ngươi không đến lâm triều, đã đi đâu?”

“Thần đến chỗ Ngụy thiếu hầu!”

Dương Thù ngẩn ra, hơi chột dạ né tránh ánh mắt của Sùng Ưu: “Ngụy Duật Bình này quả thật là làm cho người ta phẫn nộ, khó trách phu tử lại tức giận. Trẫm cũng đã trách phạt hắn, may mắn là nước sông không sao!”

“Phải rồi, với hồng phúc của Bệ hạ, chắc chắn là không xảy ra chuyện gì!” Ứng Sùng Ưu lạnh lùng nói.

“Đâu phải trẫm sai khiến hắn làm vậy, sao lại tỏ thái độ đó với trẫm chứ!” Dương Thù tự biết mình đuối lý sợ bị trách cứ, thẹn quá hóa giận, ném tấu sớ xuống bàn hơi mạnh tay phát ra tiếng vang lớn.

“Thần không dám!”

“Nhìn bộ dáng nghiêm trọng của ngươi, còn nói không dám?” Dương Thù thở phì phì nói: “Đúng vậy, là trẫm cố ý dung túng Ngụy thiếu hầu, nhưng trẫm cũng đã bảo đảm mọi sự bình yên rồi mới làm như vậy. Tự hắn nghĩ ra độc kế, chẳng lẽ không cho trẫm tận dụng thời cơ cho hắn một bài học hay sao?”

“Thánh ý của Bệ hạ, thần tuy không hiểu hết nhưng cũng có thể lý giải một phần. Chỉ hy vọng Bệ hạ về sau khi quyết định những chuyện thế này, không nên đem an nguy của dân chúng ra đánh cược!”

“Ngươi nói vậy là có ý gì? Trẫm lấy an nguy của dân chúng ra đánh cược lúc nào?” Dương Thù vỗ bàn bật đậy: “Tam sư huynh của ngươi không phải rất am hiểu y thuật sao? Hắn nói nếu chỉ có vài xác súc vật bệnh, lại lập tức được vớt lên thì sẽ không sao, cho nên trẫm mới…”

“Lý thuyết là vậy,” Ứng Sùng Ưu bình tĩnh: “Nhưng sự tình liên quan đến nguồn nước, không thể có sơ sẩy. Bệ hạ cường mạnh như thế, cho dù không mượn chuyện lần này của Thiếu hầu cũng không phải là không thể đạt được mục đích. Nhưng con dân của Bệ hạ thì lại rất nhu nhược, chỉ cần có chút sai lầm cũng khiến bọn họ gặp phải tai họa ngập đầu. Bên nào khinh bên nào trọng, thỉnh Bệ hạ suy tính kỹ càng!”

Dương Thù dù sao cũng còn tâm tính thiếu niên, đang cao hứng lại bị tạt cả chậu nước lạnh vào măt, tâm trạng gì cũng tiêu tan, cả giận nói: “Mấy lời này của ngươi ý là muốn hỏi tội trẫm sao?”

“Thần không dám!”

“’Không dám không dám’. Ngươi giáo huấn trẫm lâu như vậy mà còn ‘không dám’ gì nữa chứ? Đúng vậy! Là trẫm cố ý đó! Trẫm cố ý không xem mấy vạn dân chúng kia vào đâu, ngươi làm gì trẫm nào?”

Ứng Sùng Ưu hít sâu một hơi, trong lòng nguội lạnh, đứng dậy hành lễ, thẩn thờ nói: “Thần không còn lời gì để nói. Thần cáo lui…”

“Muốn đi thì đi đi, trẫm cũng không muốn nhìn mặt ngươi nữa!”

Dương Thù giận dỗi, vung tay hất mạnh đống tấu chương trên bàn làm chung trà rơi xuống đất vỡ tan tành. Bọn thái giám run rẩy chạy đến dọn dẹp, bị hắn co chân đá văng ra xa. Ứng Sùng Ưu thở dài, sắc mặt tái nhợt, chậm rãi lui ra ngoài.

Dương Thù tức giận ngồi thở phì phì một lúc, rồi đưa mắt nhìn Cao Thành. Cao Thành lanh trí, vội vàng chạy ra cửa nhìn quanh rồi trở lại dập đầu: “Bệ hạ… Ứng học sĩ thật sự đi rồi… đã ra đến cửa cung…”

“Trẫm hỏi người này lúc nào?” Dương Thù đổ quạu quát mắng: “Hắn đi càng tốt, trẫm không rảnh nghe hắn lải nhải. Đi, gọi Trịnh Lân, Ứng Lâm, mấy vị nhị phẩm tướng quân… còn có Dương Thần… tất cả gọi đến đây. Trẫm phải thương thảo quân vụ!”

Cao Thành sợ đến mức hồn phi phách tán, run giọng nói “Dạ”, lập lức chạy ra ngoài.

Chưa uống xong một chung trà, các vị đại thần đều đã phụng chiếu đến chầu, nhìn thấy Hoàng đế lúc nãy còn mặt mày hớn hở giờ lại đằng đằng sát khí đều giật mình. Chỉ có Dương Thần có thể mơ hồ đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Thuơng thảo quân vụ với một Hoàng đế đang tức giận không phải là chuyện dễ dàng. Tuy là hắn không nổi điên đến mức bất chấp lý lẽ, nhưng quát thét đập phá thì không thể tránh khỏi. Chưa đầy một canh giờ, các vị tướng quân đã căng thẳng đến mức toát mồ hôi lạnh đầy người.

“Được rồi, còn mấy điểm này, các khanh phối hợp với nhau mà làm!” Phát tiết một trận, Dương Thù dần dần bình tĩnh lại, tự biết mình có chút hà khắc, âm điệu trở nên hòa hoãn hơn: “Tóm lại còn chút thời gian, phải lo lắng cho chu toàn!”

“Dạ!” Trịnh Lân có vẻ xấu hổ nói: “Đây đều là sơ sót của thần. Đa tạ Bệ hạ chỉ ra chổ sai!”

“Bỏ đi, cũng không phải chuyện gì lớn!” Dương Thù áy náy, mới an ủi một câu, khóe mắt trông thấy một vòng ngọc bội rơi bên cạnh ghế liền ngẩn ra.

Mọi người cũng nhìn theo ánh mắt của hắn. Ứng Lâm ở gần nhất, đưa tay nhặt ngọc bội lên, cẩn thận xem xét: “Cái này của ai vậy nhỉ? Chất ngọc hình như không được tốt cho lắm…”

Dương Thù lẳng lặng nhìn ngọc bội trên tay Ứng Lâm một lúc, hạ giọng nói: “Là của Sùng Ưu…”

Miếng ngọc đó nguyên là một khối đá thô ráp, khi Ứng Sùng Ưu còn ở trong cung muốn rèn luyện tính kiên nhẫn cho tiểu Hoàng đế nên cố ý đưa cho hắn tỉ mỉ mài giũa. Vì chất ngọc không tốt nên hắn mài xong liền thuận tay đánh mất, không ngờ Sùng Ưu đã tìm lại, đem theo bên người làm vật trang sức.

“Hả…?” Ứng Lâm bối rối trước thái độ kỳ quái của Hoàng đế: “Vậy để thần đem trả cho đệ ấy!”

“Đưa trẫm! Tự trẫm trả cho y!” Dương Thù giật lấy ngọc bội, nắm trong tay mà ngơ ngẩn cả nguời, rồi đột nhiên bật dậy, bất chấp các đại thần còn vây xung quanh, thẳng bước ra cửa điện đi về hướng ngoại hành cung.

Hoàng đế đột ngột bỏ đi, các vị thần tử đuổi theo thì không được, mà không đuổi theo cũng không xong, đành đưa mắt nhìn nhau.

“Hoàng thượng đi đâu vậy?” Ứng Lâm cười gượng: “Ngọc bội đó quan trọng vậy sao? Vội vã đến thế…”

Trịnh Lân ho khan một tiếng, đăm chiêu vuốt phẳng vạt áo không đáp lời.

“Có cần đợi hoàng thượng trở lại không?”

“Ta sợ trong nhất thời hoàng thượng không trở lại đâu!” Dương Thần lên tiếng, nhưng ở đây chức phẩm của Trịnh Lân cao nhất, hắn vẫn nhìn Đại tướng quân ngầm hỏi ý.

Trầm ngâm một lát, Trịnh Lân thân là chủ tướng bất đắt dĩ quyết định: “Quay về doanh trại, tiếp tục thao luyện!”

*****

Lúc nội thị truyền báo: “Hoàng thượng giá lâm”, Ứng Sùng Ưu đang nằm trên giường của mình miên mang suy nghĩ. Trước khi đến gặp Dương Thù, Sùng Ưu vốn định nghe lời khuyên của sư huynh không đề cập đến vấn đề nguồn nước, rốt cuộc không biết tại sao, rõ ràng biết tiểu Hoàng đế không thích nghe mà vẫn không nhịn được khuyên can một phen, cuối cùng biến thành thế này. Giờ bình tâm nghĩ lại: hiện giờ không phải ở trong cung, thân phận mình cũng không còn đế sư, Dương Thù sớm có cách hành xử riêng, đã không còn là thiếu niên chuyện gì cũng dựa vào mình như trước kia nữa, cho dù phát sinh những chuyện như thế nữa, bản thân cũng không có quyền can thiệp.

Mới nghĩ đến đây, ngoài cửa đã vang tiếng thông truyền, Ứng Sùng Ưu kinh hãi, vội vàng bật dậy ra cửa nghênh đón. Dương Thù mặt mày lạnh băng đứng trong hành lang, không đoán được hắn đến để giảng hòa hay là nuốt không trôi cơn giận mà chạy đến tranh luận tiếp.

“Thần tham kiến Bệ hạ!”

Dương Thù ừ một tiếng, bảo bọn thị vệ chờ bên ngoài, một mình vào phòng, quay đầu trừng mắt nhìn Ứng Sùng Ưu một cái, làm cho y đang ngẩn người giật mình sực tỉnh, vội vàng đi theo vào.

“Ngươi đánh rơi đồ, trẫm đến trả lại cho ngươi!” Yên lặng đứng giữa phòng một lúc, Dương Thù giận dỗi nói.

Ứng Sùng Ưu hơi kinh ngạc nhìn ngọc bội trong tay Dương Thù, kiểm tra bên hông mới biết quả thật đã đánh rơi lúc nào, vội vàng tạ ơn, đưa tay nhận lại. Ngón tay vừa chạm tới miếng ngọc, Dương Thù đột nhiên nắm chặt lấy, kéo y vào lòng ôm chặt, khiến Sùng Ưu có chút không thở nổi.

“Bệ hạ…”

“Chuyện kia là trẫm không đúng, trẫm lo lắng không chu toàn!” Dương Thù thì thào không rõ tiếng: “Ngươi đừng tức giận…”

“Thần không có giận…”

“Ngươi có…”


“Thật sự không có…”

“Ngươi có!”

Ứng Sùng Ưu nhắm mắt lại, trong lòng mềm nhũn, không tự chủ được nâng tay ôm lấy Dương Thù, nhẹ giọng nói: “Thần khuyên can Bệ hạ không phải vì thần tức giận, mà vì những lời này nếu thần không nói, chỉ sợ không có người thứ hai dám nói…”

Dương Thù hơi thả lỏng tay, ngửa đầu về sau nhìn thẳng vào mắt Ứng Sùng Ưu: “Thật không?”

“Thật! Thần nếu cảm thấy Bệ hạ không đúng, nhất định nói ra chứ không tức giận!”

“Vậy sau nầy không được bỏ trẫm lại, quay đầu bỏ đi!”

“Thần rõ ràng có cáo lui, nào có quay đầu bỏ đi?” Ứng Sùng Ưu nhịn không được bật cười.

Bởi vì đang ôm nhau, mặt của hai nguời gần sát đến nỗi tựa hồ mỗi câu nói đều phun lên môi nhau. Dương Thù nhìn mặt của Ứng Sùng Ưu, trong lòng rung động khó hiểu, ánh mắt đột nhiên thay đổi, bàn tay vốn đặt bên hông cũng từ từ trượt lên phía trên, đỡ lấy sau đầu người kia.

“Á…” Ứng Sùng Ưu lập tức nhận ra không khí khác thuờng, hốt hoảng tránh mặt đi: “Bệ hạ khát nước không? Để thần rót cho ngài chung trà!”

Bị đánh trống lảng, Dương Thù cũng định thần lại, ngẫm lại vừa rồi tâm thần phiêu lãng, bản thân cũng không biết xảy ra chuyện gì, bất tri bất giác hai tay trống rỗng, nhìn lại đã thấy y vội vã bỏ ra ngoài, rồi lại vội vàng cầm chung trà bước vào.

“Bệ hạ, thỉnh dùng trà!”

“Ừ!” Dương Thù ngẩn đầu nhìn người kia một lát, đột nhiên cười: “Sùng Ưu, nguơi đem giấy bút đến đây, trẫm viết cái này cho xem!”

Ứng Sùng Ưu bị đứa nhỏ này xoay đến hồ đồ, bước đến dọn dẹp bàn viết một chút, sắp sẵn giấy bút, nói: “Bệ hạ, đến đây viết cho dễ!”

Dương Thù nghe lời bước qua, múa bút một lúc đã đầy cả trang giấy, đưa đến trước mặt Ứng Sùng Ưu, nói: “Hôm nay gọi ngươi đến Tây Phối Điện vốn định thương lượng chuyện này. Kết quả bị ngươi dạy dỗ một hồi, thành ra vẫn chưa nói được gì!”

Ứng Sùng Ưu cầm lấy trang giấy, chỉ nhìn qua mấy chữ liền giật mình ngẩng lên: “Đây là điều động nhân sự các cấp trong Diễm Linh quân?”

“Ừ, trẫm đã cân nhắc rất lâu. Ngươi xem xem có gì không ổn không?”

Ứng Sùng Ưu nhìn lại một loạt danh tính được phân chia theo cấp bậc chức vụ, thấp giọng nói: “Chuyện quan trọng như vậy, có nên triệu tập mọi người…”

“Không!” Dương Thù quả quyết nói: “Diễm Linh Quân là do một tay trẫm tạo nên. Huấn luyện, xuất chiến và quản lý có thể cho mọi người cùng tham gia, riêng với nhân sự phải do trẫm tự mình quyết định, không để người ngoài quấy nhiễu!” Nói đến đây, hắn lại nhìn Sùng Ưu cười gian: “Chỉ thương lượng với một mình ngươi là đủ rồi!”

Ứng Sùng Ưu cắn môi, nghĩ tới triều đình Bình Thành hiện giờ quan hệ phức tạp, hiểu rõ hành động này của Dương Thù không phải là không có lý nên không nhiều lời nữa, cẩn thận cân nhắc danh sách mà hắn đưa cho.

Lẳng lặng đợi Sùng Ưu xem xét một lúc, Dương Thù mới lên tiếng hỏi: “Thế nào?”

“Dạ, Bệ hạ suy nghĩ rất chu toàn. Chí có hai người này” Ứng Sùng Ưu chỉ vào danh sách: “Điều chỉnh lại cấp bậc một chút sẽ phù hợp. Hơn nữa, theo thần nghĩ, người này nếu điều đến Thanh Ích Quân, còn người này điều qua Tể Châu Quân có lẽ sẽ thích hợp hơn!”

Dương Thù gõ gõ ngón tay trên bàn, trầm tư không nói.

“Bệ hạ, tuy nói Diễm Linh Quân mới là vương bài của ngài, nhưng các quân khác dù sao cũng là Vương Sư, ngài nên coi trọng như nhau mới phải!”

“Nói cũng phải!” Dương Thù vỗ tay khen: “Tuy nói là đi chậm một bước, nhưng nếu có thể đuổi kịp ngay bước đầu tiên thì mai phục cẩn thận đương nhiên vẫn tốt hơn!”

“Hơn nữa khi chỉnh đốn Vương Sư, mục đích của Bệ hạ vốn là muốn bài trừ phe phái. Nếu đem tất cả tâm phúc của mình vào trong cấm quân, chỉ sợ lại tạo nên phe phái mới!”

“Vẫn là phu tử có tầm nhìn xa, trẫm không phóng khoáng bằng!” Dương Thù ngọt ngào khen tặng: “Trẫm chỉ biết: không bao giờ rời xa ngươi được!”

Ứng Sùng Ưu chau mày, liếc hắn một cái, từ tốn nói: “Nghe Bệ hạ nói như vậy, thần cảm thấy có chút không đúng… Gần đây ngài vẫn tập trung cho việc tân biên vương sư, làm gì có thời gian quan tâm việc an bài nhân sự? Bệ hạ cố ý khảo nghiệm thần thì đúng hơn!”

“Sao lại nghĩ là trẫm đang khảo nghiệm?” Dương Thù lập tức cười cười phủ nhận: “Trẫm chỉ biết có ngươi ở đây, nhất định không để cho trẫm có sơ sót gì nên mới rảnh rang lo việc khác ấy chứ!”

Ứng Sùng Ưu rõ biết lời này của hắn nửa thật nửa giả, mặc dù không đến mức khảo nghiệm, nhưng cố ý chọc cho phu tử cao hứng cũng không sai, liền thấy trong lòng ngọt ngào, mấy lời oán trách không sao thốt được ra khỏi miệng.

“Hai tháng sắp tới, trẫm phải toàn lực chuẩn bị tác chiến. Những việc khác của triều đình phải phiền ngươi bận tâm rồi!”

“Dạ, thần nhất định tận sức!” Ứng Sùng Ưu điềm tĩnh đáp lời, cũng không nói thêm lời lẽ hùng hồn nào khác nhưng lại khiến người nghe cảm thấy rất an tâm. Dương Thù không nhịn được lại cầm tay y áp lên ngực mình:

“Sùng Ưu…”

“Hở?”

“Trẫm muốn lặp lại một lần nữa…”

“Lặp lại cái gì?”

“Trẫm thật sự KHÔNG rời xa ngươi!”

Mi mắt của Sùng Ưu run lên, ánh mắt vốn đang nhìn thẳng bỗng dưng không tự chủ được chuyển sang hướng khác, đồng tử nháy mắt trở nên tối tăm.

“Ngươi không có gì đáp lại sao?”

Nhìn gã thanh niên cao lớn đứng trước mặt nhìn xuống mình, thanh âm oán giận như đang làm nũng, Ứng Sùng Ưu khổ sở nuốt tiếng thở dài, thì thào đáp một câu: “Ta biết…”

“Ngươi biết thì tốt rồi!” Dương Thù mặc dù là đế vương, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một thanh niên mới tròn hai mươi tuổi, giảng hòa được với phu tử tâm trạng lập tức phấn khởi, cao hứng kéo tay Sùng Ưu: “Đi, chúng ta đi xem Trịnh Đại tướng quân duyệt binh đi!”

Tuy đã quen với tính cách tùy hứng của Dương Thù, Ứng Sùng Ưu cũng không khỏi cười khổ: “Sao đột nhiên lại có ý này? Nếu biết Bệ hạ di giá, binh sĩ nhất định khẩn trương náo loạn, ngược lại còn ảnh hưởng Trịnh Lân làm việc đấy!”

“Vậy ngươi cải trang cho trẫm, chúng ta lẻn đến đó!” Dương Thủ nghĩ được cách hay, nhất thời hưng phấn: “Như vậy vừa không quấy rầy Trịnh Lân, lại có thể nhìn được tình huống chân thật. Nhanh, nhanh lên!”

“Vậy sao được? Nếu có người nhận ra Bệ hạ cải trang xuất tuần, chỉ sợ sau này ai nấy cũng cảm thấy bất an, không biết khi nào Bệ hạ lại dùng bộ dạng khác để xuất hiện, trên dưới Bình Thành còn yên ổn được sao?”

“Thuật dịch dung của ngươi tinh diệu như vậy, làm sao lại bị người ta phát hiện được? Lần này thôi, một lần thôi mà! Trẫm giả làm người hầu của ngươi, tuyệt đối không nói lung tung một câu!”

Ứng Sùng Ưu bị hắn mè nheo đến không còn cách nào, đành phải lấy dụng cụ dịch dung ra, tùy tiện vẽ vài cái lên mặt hắn, hóa trang thành một người hầu tâm phúc của mình, rồi tìm y phục cho hắn thay đổi, vừa bận rộn vừa nghiêm khắc cảnh cáo: “Gặp bất cứ tình huống nào cũng không được ăn nói lung tung!”

“Biết rồi!” Dương Thù nôn nóng xoa vai của y: “Ứng đại nhân, đi nhanh đi!”

Ứng Sùng Ưu đem màn trên giường mình buông xuống, bảo Dương Thù theo ngả sau lặng lẽ ra ngoài, sau đó ở trong viện giả vờ phải phụng chỉ xuất môn làm việc nhưng Hoàng đế mệt mỏi muốn ở lại nghỉ ngơi một lát, bảo nội thị tùy giá bảo hộ xung quanh. Ứng Sùng Ưu là cận thần mà Hoàng đế tin tưởng nhất, đương nhiên không ai dám nghi ngờ, tất cả đều cung kính lĩnh mệnh đứng tại chỗ chờ đợi. Ứng Sùng Ưu ra cửa sau họp mặt với Dương Thù. Hai người đến chuồng ngựa chọn hai con ngựa, vội vàng phi ra ngoại thành, thuận lợi đến doanh trướng Diễm Lĩnh Quân.


*****

Diễm Linh Quân hạ trại trên bình nguyên phía nam Bình Thành, nhìn qua doanh trại rộng vài dặm, khí thế bức người, giữa sân long kỳ phất phới bay cao, tỏ rõ khí thế cấm quân hoàng gia.

Sau khi trình ra lệnh bài của Quân Vụ Phủ, Ứng Sùng Ưu dẫn Dương Thù đi thẳng vào trong. Dọc đường lính gác tư thế nghiêm trang, khẩu lệnh thẩm vấn đều rõ ràng lưu loát, hiển nhiên được huấn luyện nghiêm ngặt. Đi đến trước sân luyện binh lại gặp được một cảnh tượng hoành tráng làm người ta choáng ngợp.

“Trịnh Lân thật tài giỏi, trẫm không nhìn lầm…”

Dương Thù mới tấm tắc một câu đã bị Ứng Sùng Ưu trừng mắt: “Nói chuyện cẩn thận một chút… Tốt nhất là đừng nói gì cả!”

Dương Thù rụt cổ, cố ý tỏ vẻ kinh sợ: “Tiểu nhân tuân mệnh!”

Ứng Sùng Ưu cũng hết cách với hắn, lắc đầu, xoay người đi dọc theo sân luyện binh, vừa đi vừa quan sát. Được một lúc, chợt nghe có người gọi tên mình, Ứng Sùng Ưu quay lại, thấy Dương Thần từ đầu kia của sân thao luyện chạy đến.

“Đệ không sao chứ? Lúc nãy Hoàng thượng triệu kiến chúng ta, trông có vẻ nóng nảy lắm. Có phải đệ…”

“Không có gì!” Ứng Sùng Ưu vội ngắt lời: “Sao huynh lại ở đây?”

“Trịnh Đại tướng quân nhờ ta giúp Chu phó tướng chỉ đạo chiến thuật cho cánh quân, vừa huấn luyện xong!” Dương Thần lau mồ hôi trên trán, cười nói: “Đệ cũng đừng mong được rảnh rang. Lần trước đệ đề cập với Trịnh Lân thuật Kim Câu Hợp Vi (dùng móc câu bằng kim loại bao vây kẻ địch) ghi trong sách cổ, hắn cứ cân nhắc mãi, dự định đưa vào thao luyện, đến lúc ấy nhất định kéo theo đệ xuống nước cho mà xem. Đệ chuẩn bị trước đi!”

Ứng Sùng Ưu bật cười, thuận miệng hỏi: “Hai vị Đại tướng quân đâu?”

“Trịnh Lân đang ở trong soái trướng nghiên cứu bản đồ, còn Ứng Lâm đã dẫn một nửa nhân mã lên Hợp Sơn luyện hành quân dã ngoại rồi. Đệ tìm bọn họ có việc gì sao?”

“Không có gì quan trọng, chỉ là tiện đường đến thăm thôi.” Ứng Sùng Ưu lắc đầu: “Huynh cứ làm việc của mình đi, không cần để ý đệ!”

“Ta quả thật đang bận việc, đi trước nhé!” Dương Thần vỗ vai Sùng Ưu, ánh mắt vô tình hướng về phía Dương Thù, cảm thấy bộ dáng người này có chút khác thường, không khỏi có chút dò xét.

“Huynh đi đi, đệ đến gặp Trịnh Đại tướng quân đây!” Ứng Sùng Ưu biết thủ pháp dịch dung của sư môn khó mà qua mặt được Dương Thần, vội vàng tạm biệt, nhanh chóng dẫn Dương Thù rời đi. Dương Thần đi được vài bước, quay đầu lại đăm chiêu nhìn theo hai người, trong đầu đột nhiên sáng tỏ, nhịn không được hít sâu một hơi, nhưng lại tự biết không thể lắm miệng, liền làm như không phát hiện ra gì cả, cúi đầu bỏ đi.

Ứng Sùng Ưu bảo là muốn đi gặp Trịnh Lân chẳng qua là tìm cớ, ai ngờ đi ngang qua soái trướng lại đụng mặt hắn từ trong bước ra, không thể không dừng lại chào hỏi. Đúng như Dương Thần đã nói, Trịnh Lân đang cân nhắc làm sao áp dụng Kim Câu Hợp Vi vào tác chiến, gặp được Ứng Sùng Ưu tới cửa đúng là gãi ngay chỗ ngứa, khách sáo hai câu liền kéo y vào trướng thảo luận những chổ khó khăn.

Dương Thù đứng một bên nghe hai người bàn tán sôi nổi, ba lần bốn lượt muốn phát biểu ý kiến, lại bị Ứng Sùng Ưu nghiêm khắc trừng mắt đành thôi, buồn chán nghịch mấy sợi chỉ trên vải lều, đang chán sắp chết thì nghe ngoài trướng một trận ồn ào. Ngay sau đó, phó tướng tam phẩm của Diễm Linh Quân – Tần Ký Anh – xô ngã lính gác sải bước tiến vào, khuôn mặt ngăm đen tuấn tú bừng bừng lửa giận.

“Tần tướng quân, đây là soái trướng trọng địa, tại sao ngươi chưa thông truyền đã tự ý xông vào?” Trịnh Lân nhìn thẳng vào đôi mắt tóe lửa của viên tướng trẻ, lạnh lùng hỏi.

“Ta đã thông báo ba bốn lần, không phải Đại tướng quân không có ở đây thì cũng là Đại tướng quân đang bận, Đại tướng quân đang tắm rửa… Muốn gặp mặt ngài thiệt là khó khăn đó, Đại tướng quân!” Tần Ký Anh hầm hầm nói.

“Ngươi muốn gặp ta có chuyện gì?” Nguồn :

“Xin hỏi Đại tướng quân: Tại sao doanh đội của người ta thì luyện tập cưỡi ngựa và đánh thương, còn doanh đội của ta chỉ được luyện lăn gỗ, đẩy chiến xa? Chẳng lẽ đến khi xáp trận, doanh đội của ta lại đánh nhau bằng mấy trò trẻ con đó sao?”

“Tần tướng quân” Trịnh Lân kiên nhẫn giải thích: “Huấn luyện hiện giờ là áp dụng chiến thuật đặt biệt chuyên dùng để tấn công Xương Tiên Quan, nhiệm vụ mà doanh trại ngươi đang gánh vác cũng rất trọng yếu chứ không phải trò đùa, ngươi cứ yên tâm!”

“Như vậy mà cũng coi là nhiệm vụ trọng yếu? Người ta thì cầm đao cầm thương đánh giặc, còn ta phải ở trên sườn núi lăn cây, tên ngốc nào làm mà chẳng được, cần quái gì phải huấn luyện chứ?” (dịch đến đây, chợt nghĩ đến cảnh Tần tướng quân ngồi trên sườn núi lăn lăn khúc cây như bị tự kỷ =)))

Trước mặt Ứng Sùng Ưu mà thuộc hạ lại vô lễ như vậy, Trịnh Lân thấy hơi mất mặt, nhưng vẫn cố gắng kềm chế, lẳng lặng nói: “Chi tiết tác chiến an bài thế nào, trong hội nghị ta đã trình bày qua một lần với các vị tướng quân rồi. Doanh đội của ngươi có phối hợp đúng thời cơ được hay không đều liên quan đến sự thành bại của toàn quân. Ngươi cũng đã từng đến hiện trường trinh sát, nếu muốn phát động hỏa công từ xa, cần phải hành động chính xác, không thể không nghiêm khắc huấn luyện!”

Tần Ký Anh đang nóng như lửa, làm gì nghe được lời khuyên của chủ soái, bực tức hét to một tiếng, lớn tiếng nói: “Ai chẳng biết đánh giặc là phải dựa vào đao thương chém giết, không cho doanh đội của ta tham dự công thành, có nói thế nào thì cũng là bắt chúng ta làm trò hề mà thôi!”

“Câm miệng!” Có đồng liêu đứng cạnh bên chứng kiến, Trịnh Lân rốt cuộc cũng không nhịn được, vỗ án thư trách mắng: “Đóng trò cái gì? Chiến thuật huấn luyện toàn quân là do đích thân bản Đại tướng quân đặt ra, các doanh các đội phải phối hợp chặt chẽ với nhau, sai sót một chút cũng không được! Bảo ngươi luyện lăn gỗ, đẩy chiến xa, thì ngươi nhất định phải huấn luyện binh sĩ dưới trướng của mình luyện tập cho đàng hoàng. Nếu như ngay cả tướng quân như ngươi cũng không hiểu thế nào là chiến thuật chỉnh hợp thì binh lính biết làm gì?”

“Ta chính là không hiểu nổi cái chiến thuật chỉnh hợp quái quỷ đó đấy!” Tần Ký Anh quát: “Ngươi để bụng chuyện ta vô lễ với ngươi nên cố ý chỉnh ta, gây khó dễ cho ta! Ta không phục!”

“Thật là láo xược!” Trịnh Lân trầm mặt, ánh mắt thoáng chốc đã sắc bén như dao, cao giọng quát một tiếng: “Người đâu?”

“Có!”

“Tần Ký Anh la ó trong soái trướng, bất tuân quân lệnh, mang xuống đánh năm mươi… à, hai mươi quân côn cho ta!”

“Dạ!”

Ứng Sùng Ưu thấy mấy binh sĩ hung hổ tiến vào, nhanh nhẹn nhét cuộn vải vào miệng Tần Ký Anh phòng ngừa hắn cắn trúng lưỡi, rồi lôi ra ngoài, hiển nhiên là đánh thật, vội bước lên nói: “Trịnh Đại tướng quân…”

“Ứng đại nhân” Trịnh Lân lạnh lùng nói: “Mạt tướng nghiêm túc quân quy, thỉnh ngài chớ nói nhiều!”

Ứng Sùng Ưu không ngờ Trịnh Lân ngày thường ôn hòa nhã nhặn khi trở mặt lại khủng bố đến thế, không dám đắc tội, đành nhắm mắt ngậm miệng. Không bao lâu tiếng đánh người bên ngoài chấm dứt, Tần Ký Anh lại bị kéo vào, cuộn vải trong miệng đã bị lấy ra, trán toát đầy mồ hôi lạnh. Hắn cắn răng chịu đựng, không rên một tiếng nào.

“Tần Ký Anh, ngươi có biết bản tướng quân tại sao phải đánh ngươi không?”

“Không biết!” Tần Ký Anh nằm trên mặt đất, tóc rối tung, sắc mặt tái nhợt mà khẩu khí không hề kém đi chút nào. Ngay cả Dương Thù thờ ơ đứng xem cũng phải lắc đầu than thầm, cảm thấy tính tình của tiểu tướng quân này quật cường quá mức.

“Ngươi không biết thì để bản Đại tướng quân nói cho ngươi biết!” Trịnh Lân đi đến trước mặt Tần Ký Anh, cúi đầu nhìn xuống: “Trong quân doanh có tôn ti thượng hạ, quân lệnh như núi, binh sĩ phục tòng tướng lĩnh, tướng lĩnh phục tùng thống soái là chuyện đương nhiên không thể thay đổi. Thử hỏi trăm nghìn tướng sĩ đều giống ngươi tính toán chi li không quan tâm toàn cục, trong quân làm sao đoàn kết một lòng? Đến khi ra trận nếu nguơi cũng bất phục chỉ huy, tùy ý làm bậy, chỉ sợ bứt một sợi tóc mà động toàn thân, Diễm Linh Quân vừa ra quân đã bại vì ngươi, đến lúc đó người chịu tội trước mặt hoàng thượng là ngươi hay là ta?”

Tần Ký Anh đã cắn môi đến bật máu vẫn bướng bỉnh không kêu một tiếng.

“Ngươi nếu vẫn không phục, thấy bản Đại tướng quân xử sự bất công có thể cáo trạng ta với Ngụy Vương gia, thậm chí là Hoàng thượng. Nếu muốn điều sang quân doanh khác, ta cũng tuyệt đối không gây khó khăn, nhưng còn là thủ hạ của Trịnh Lân ta ngày nào thì ngày ấy vẫn phải tuân theo quân lệnh của ta, không được kháng lệnh, rõ chưa?”

Ứng Sùng Ưu biết Tần Ký Anh tính tình ngang ngạnh, sợ hắn vẫn lì lợm chống đối, vội ngồi xuống đẩy vai hắn khuyên nhủ: “Mau trả lời với Đại tướng quân, nói ngươi đã hiểu rồi, nói mau đi…” (Tiểu Ưu rất có tố chất làm cô nuôi dạy trẻ :-D)

Tần Ký Anh vẫn tỏ ra quật cường, rõ ràng đau đến mặt mày trắng bệch vẫn ngểnh cổ nói: “Ta hiểu thế nào là đạo làm tướng. Nếu đã là thủ hạ của ngươi, ta lúc nào cũng phải tuân lệnh ngươi, nhưng lòng ta không phục, không phục!”

Trịnh Lân cười lạnh: “Doanh đội của ngươi ngay cả lăn gỗ còn làm không xong, có tư cách gì nói không phục với ta?”

“Ngươi đừng hòng tìm cớ chê cười! Ta sẽ cho ngươi thấy: bất kể ngươi phân công trò hề gì, doanh đội của ta cũng sẽ làm thật tốt, làm tốt nhất!”

“Chứng tỏ trên chiến trường với các doanh đội khác đi rồi hãy nói!” Ngữ khí của Trịnh Lân trở nên hòa hoãn hơn, bảo tả hữu: “Dìu Tần tướng quân xuống nghỉ ngơi, cấp ba ngày phép dưỡng thương!”

“Tạ ơn hảo ý của Đại tướng quân, không cần đâu!” Tần Ký Anh quắc mắt trừng Trịnh Lân, dù máu tươi chảy dài theo chân vẫn cương quyết không cho ai dìu đỡ, hất mặt nâng cao đầu đi ra ngoài.

“Trời ạ!” Ứng Sùng Ưu cảm thán: “Tiểu tử này cấu tạo bằng gì mà quật cường đến thế không biết?”

Trịnh Lân lại khôi phục dáng điệu ôn hòa, cười khổ: “Nói thật với ngài, ta cầm quân gần mười năm, lần đầu tiên mới gặp một kẻ khó đối phó như vậy đấy!”

“Có ổn không?”

“Ứng đại nhân yên tâm! Tuy rằng hắn ăn to nói lớn với ta như thế, nhưng khả năng dụng binh quả thật không tệ, làm người cũng biết phân biệt nặng nhẹ, sẽ không gây phiền toái trên chiến trường đâu!” Trịnh Lân cười chắp tay: “Ta sẽ tiếp tục quản giáo hắn, cho nên chuyện hôm nay, xin Ứng đại nhân đừng nói lại với Hoàng thượng…”

Ứng Sùng Ưu nhìn Trịnh Lân: “Trịnh Đại tướng quân nghĩ ta là người thích cáo trạng trước mặt Hoàng thượng ư?”

“Ta không có ý này!” Trịnh Lân đỏ mặt, vội vã giải thích: “Chỉ là lo lắng lỡ như Hoàng thượng có hỏi đến…”

Ứng Sùng Ưu phì cười, vỗ vai hắn: “Đùa với ngài thôi! Đại tướng quân thật ra ngoài cứng trong mềm. Nghiêm khắc giáo huấn Tần tướng quân như vậy cũng là vì lo lắng tính tình hắn như thế, sau này làm thủ hạ cho người khác sẽ rất khó khăn, có phải không?”

Trịnh Lân cúi đầu cười cười, không trả lời, lại chuyển đề tài về cuộc thảo luận trước khi Tần Ký Anh xông vào trướng.

Ứng Sùng Ưu lo lắng Dương Thù buồn chán nên không muốn ở lâu, vội vàng trình bày ý kiến của mình rồi mượn cớ còn việc gấp, cáo từ Trịnh Lân, dẫn theo “người hầu” dạo qua một vòng xong cương quyết lôi hắn về nơi ở, theo cách lúc đi ra trở vào phòng mình.

*****

Ứng Sùng Ưu vừa giúp Dương Thù tháo đồ hóa trang, vừa làm như thuận miệng nhắc tới: “Bệ hạ, sự việc hôm nay…”

“Ngươi yên tâm!” Dương Thù hiểu ý của phu tử, lập tức nói: “Đó là chuyện nội bộ của Trịnh Lân, trẫm coi như không biết. Nói gì thì nói, trẫm rất phục Đại tướng quân chịu đựng được một tên nhóc như vậy, căn bản không cần trẫm phải nhúng tay!”

Ứng Sùng Ưu không nhịn được phì cười một tiếng, vội vàng nén lại.


“Ngươi cười cái gì?”

“Không có gì…”

“Rốt cuộc cười cái gì?”

“Bệ hạ, Tần tướng quân còn lớn hơn ngài 2 tuổi, vậy mà ngài gọi người ta là ‘tên nhóc’, thật là…”

“Nếu so với Trịnh Lân, hắn thật sự là một tên nhóc vừa ngốc vừa hồ đồ, thế mà ngươi còn khen hắn đáng yêu!”

Ứng Sùng Ưu không ngờ chỉ thuận miệng khen Tần Ký Anh một câu cách đây khá lâu mà Dương Thù vẫn còn ghen tị ghi nhớ trong lòng, không khỏi lại bật cười.

“Có điều cải trang xuất hành quả thật có thể nhìn thấy rất nhiều điều mà trước giờ không thấy. Lần sau chúng ta…”

“Tuyệt đối không có lần sau!”

“Lần này không phải là không xảy ra chuyện gì hay sao? Trẫm cam đoan…”

“Bệ hạ muốn khảo sát quân chính, đây không phải là biện pháp tốt. Huống chi lần này chưa chắc không bị người ta phát hiện…”

“Ngươi nhận ra có người nghi ngờ sao? Ta thấy Trịnh Lân…”

“Trịnh Đại tướng quân quả thật không phát hiện ra, nhưng Dương Tuần kiểm thì… chỉ sợ không gạt được…”

“Phải há, các ngươi là đồng môn… Hắn cũng biết thuật dịch dung?”

“Phù Sơn môn hạ đều biết!”

“Trẫm cũng coi như Phù Sơn môn hạ vậy, sao ngươi không dạy cho trẫm?”

“Bởi vì đây không phải là môn Hoàng thượng cần biết!” Ứng Sùng Ưu lúc này đã tẩy trang cho Dương Thù xong, mang long bào giấu trong tủ ra, giúp hắn thay quần áo: “Thời gian không còn sớm nữa, Bệ hạ quay về Giang Miên Viện đi! Hôm nay mở hội nghị quân vụ lớn như vậy, ngài không thấy mệt sao?”

Dương Thù cười tủm tỉm nói: “Trẫm không mệt chút nào!”

Ứng Sùng Ưu chỉ liếc mắt một cái là biết ngay học trò của mình có ý đồ gì, lập tức lắc đầu nói: “Nhà thần nhỏ bé đơn sơ, không thể chiêu đãi Bệ hạ, thỉnh ngài hồi cung dùng bữa!”

Dương Thù quả thực đang tính toán ở lại ăn cơm với Ứng Sùng Ưu, chưa kịp mở miệng đã bị y ôn hòa chặn trước, không còn cách nào, đành bất đắc dĩ nói một câu: “Vậy ngươi nghỉ ngơi đi!” rồi đứng dậy xuất môn.

Ứng Sùng Ưu theo sau đưa tiễn. Hai người vừa bước ra viện, chợt trước nguyệt lượng môn thoáng qua một bóng người yểu điệu, dường như là vì trông thấy long liễn đợi sẳn trước cửa nên lập tức tránh đi.

“Là ai vậy?” Dương Thù thoáng trông thấy, lập tức hỏi.

“Không có gì… Thỉnh Bệ hạ khởi giá!”

“Rốt cuộc là ai?” Dương Thù nhận ra Ứng Sùng Ưu dấu mình chuyện gì đó, liền mất hứng, sắc mặt cũng trở nên âm trầm.

“Chắc là Châm Nhi!” Ứng Sùng Ưu do dự một chút, biết không thể gạt được, đành phải nói: “Là thị nữ của Ngụy quận chúa!”

“Thị nữ của quận chúa đến chỗ ngươi làm cái gì?” Dương Thù nhướng một bên mày, biểu tình thập phần cổ quái: “À hay là hồng nhan tri kỷ của phu tử?”

Ứng Sùng Ưu đỏ mặt, chau mày nói: “Hoàng thượng nghĩ đi đâu vậy? Châm Nhi là người chăm nom Tích Tích. Quận chúa nương nương biết thần không tiện đến nội viện vương phủ thăm Tích Tích, nên phái Châm Nhi định kỳ ôm nó đến gặp thần.”

“Ồ, nói vậy hóa ra trẫm đã quấy rầy ước hẹn định kỳ của các ngươi ư?” Giọng Dương Thù trở nên chua lè: “Vậy còn trốn tránh làm gì? Dù sao thị nữ bên cạnh ngươi trẫm nhìn cũng quen rồi, Linh Nhi Tiểu Văn gì đó đã đi rồi, giờ lại thêm một Châm Nhi cũng có sao đâu! Gọi vào đi, để trẫm nhìn thử xem!”

“Bệ hạ, Châm Nhi không phải là thị nữ của thần, là của quận chúa nương nuơng…”

“Biết rồi, thị nữ của quận chúa trẫm cũng gặp được vậy! Gọi vào nhìn một cái!”

“Dạ!”

Ứng Sùng Ưu bị ép vào đường cùng, đành đưa mắt ra hiệu cho người hầu. Chốc lát sau, một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn mặc cung trang cúi đầu run run bước vào, trong lòng ôm một tiểu hồ ly trắng muốt. Nàng vừa mới quỳ xuống dập đầu, tiểu hồ liền vùng vẫy thoát ra, lao thẳng lào lòng chủ cũ.

“Đây là Tích Tích à? Trông cũng hay hay!” Dương Thù đưa tay gãi gãi cằm của tiểu hồ ly. Tích Tích rất thông minh, biết người này không chọc được, ngoan ngoãn cọ vào lưng bàn tay hắn.

“Quả nhiên đáng yêu, khó trách ngươi thích nó như vậy. Nhưng mà ôm đến ôm đi cũng phiền phức quá, sao không bảo quận chúa trả nó lại cho ngươi?”

“Bệ hạ cũng biết thần bình thường bận rộn thế nào, làm gì có thời giờ chăm sóc nó. Để nó ở bên cạnh quận chúa cũng yên tâm hơn!”

“Vậy sao?” Dương Thù vừa nói vừa nheo mắt nhìn Ứng Sùng Ưu: “Nếu như sợ không có cơ hội gặp lại tiểu thị nữ này, thì trẫm có thể nói với quận chúa đưa cô ta qua chỗ ngươi…”

“Thần xin Bệ hạ đừng đùa như thế, nàng ấy là thiếu nữ không đảm đương nổi…”

“Ngươi thương hương tiếc ngọc quá đi chứ… Từ lúc Ứng Lâm nói với ngươi Tích Tích đang ở Ngụy phủ đến giờ, tính ra tới lui cũng phải vài tháng rồi!”

“Dạ…”

“Thời gian đó, trẫm nhớ rõ từng nhiều lần chủ động muốn cùng ngươi đến nội viện vương phủ thăm tiểu hồ ly, nhưng lần nào ngươi cũng bảo là không cần. Tới giờ cũng chưa từng nói với trẫm là đã dùng cách này để gặp nó!”

“Là thần sơ ý! Thần nghĩ đây chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để hoàng thượng bận tâm.”

“Ứng Sùng Ưu!” Dương Thù đột nhiên gào lên: “Không cần tìm cớ chối quanh, trẫm muốn nghe ngươi nói thật!”

Ứng Sùng Ưu xấu hổ đỏ mặt, cắn môi cúi đầu, một lúc sau mới từ từ nói: “Vì sau khi quận chúa thụ phong, nội viện Vương phủ cũng trở thành vườn thượng uyển, ngoại thần vô cớ không thể tiến nhập, cho nên quận chúa nương nương tốt bụng phái Châm nhi bế nó ra cho thần gặp. Thần hiểu rõ: để một người trong vương phủ thường xuyên ra vào nơi ở của thần là không hợp với quy củ, nhưng vì có thể thường xuyên nhìn thấy Tích Tích, nên đã không từ chối ý tốt của quận chúa… Thỉnh Bệ hạ trách phạt!”

Dương Thù mặt mày cứng ngắt, lạnh lùng nói: “Ngươi có biết tại sao trẫm tức giận không?”

“Thần hành sự thiếu thích đáng, làm mà không báo…”

“Ngẩn đầu lên nhìn trẫm trước đã!”

Ứng Sùng Ưu hít sâu một hơi, từ từ ngước mặt lên. Vị Hoàng đế trẻ tuổi trước mắt mặc dù ngoài mặt giận dữ nhưng đôi mắt lại vô cùng dịu dàng.

“Ngươi biết rõ: cho dù ngươi muốn sao trên trời, trẫm cũng sẽ tìm cách hái xuống cho ngươi, huống chi là châm chước một chút cung quy để ngươi có thể thăm nom tiểu hồ ly của mình?” Dương Thù kéo tay Ứng Sùng Ưu áp vào lòng bàn tay của mình: “Tại sao ngươi lại cố tình không chịu nói với trẫm một tiếng? Tại sao ngươi chẳng thà vi phạm nguyên tác xử sự nghiêm cẩn của mình, lén lút qua lại với người của vương phủ, chứ nhất định không chịu nói với trẫm một câu, xin trẫm ân chuẩn?”

Ứng Sùng Ưu sửng sốt không nói nên lời.

“… Chuyện gì ngươi cũng dốc sức suy tính cho trẫm, khiến trẫm chịu nhiều ân tình của ngươi như vậy, nhưng lại một mực không cho trẫm một cơ hội báo đáp ngươi, rốt cuộc là tại sao chứ?”

“Trung thành với Bệ hạ là chức trách bổn phận của thần, sao còn dám đòi hỏi báo đáp…”

“Biết rõ trẫm không thích nghe những lời như vậy mà còn cố nói?” Dương Thù bực tức hất mạnh tay của Sùng Ưu ra, giận đến nỗi thở hồng hộc: “Trẫm không muốn nghe ngươi nói trung quân ái quốc gì cả, trẫm chỉ muốn vì ngươi làm một số việc, trẫm chỉ muốn báo đáp ngươi! Ngươi là thật sự không hiểu, hay biết rõ mà vẫn giả bộ hồ đồ?”

Ứng Sùng Ưu nghe tim mình đập loạn, cảm thấy có cái gì đó mong manh sắp bị vỡ ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, vẫn cắn răng tự ép mình nghiêm cẩn trả lời: “Thần… chỉ cầu cho chúng sinh thiên hạ được hưởng hoàng ân, đó chính là hồi báo lớn nhất mà Bệ hạ dành cho vi thần…”

Dương Thù trừng mắt nhìn y, cảm giác thất vọng tràn khắp cơ thể, lảo đảo lui về sau một bước, thở hắt ra: “Bỏ đi, ngươi lúc nào cũng chỉ nói những lời này…”

Ứng Sùng Ưu trấn tĩnh một chút, thấp giọng nói: “Quân có quân uy, thần có thần trách(nhiệm), thỉnh Bệ hạ thứ lỗi!”

Dương Thù cay đắng nhìn Ứng Sùng Ưu, ngẫm lại cả ngày mừng đó rồi giận đó, thoạt vui lại thoạt buồn, tất cả cảm xúc đều từ người kia mà ra, nhưng mà y thì lúc nào cũng cẩn thận xa cách, không khỏi thương tâm, phất tay áo, cũng không bước lên long xa, xoay người bước đi. Mới đi đến trước cửa viện bỗng quay lại, chìa một ngọc bài trước mặt Châm Nhi: “Sau này trẫm đặc biệt ân chuẩn cho ngươi có thể xuất nhập nơi đây bất cứ lúc nào, không cần phải lén lút nữa!”

“Tạ ơn Bệ hạ long ân!” Châm Nhi sợ đến ngẩn người, vừa mới run run nói tạ ơn, Hoàng đế đã biến mất như cơn gió, nhất thời kinh ngạc không biết làm sao mới phải.

“Đem ngọc bài ngự ban cất giữ cho cẩn thận!” Ứng Sùng Ưu sắc mặt như tuyết, cúi đầu bảo nàng một câu rồi ôm Tích Tích trở về phòng.

Châm Nhi cầm ngọc bài đứng dậy, cất vào trong áo, ngẩn đầu nhìn theo Khu mật học sĩ, đôi mắt thông minh chuyển động, vẻ mặt có chút đăm chiêu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận