Dạy Lão Đông Y Sử Dụng Biểu Cảm

30.

Tôi nói với Vương Đức Toàn: “Anh không cần phải trả lời mẹ em mỗi lần như thế, bà chia sẽ những cái đó chỉ thuần tuý là do rãnh rỗi đến phát chán mà thôi, khuyên bảo bao nhiêu lần bà cũng không nghe, không để ý tới người khác có quan tâm hay không.”

Vương Đức Toàn nói: “Em biết dì rãnh rỗi đến nhàm chán, tại sao không trò chuyện với dì nhiều hơn ”

Nhìn xem sự giác ngộ này này.

Sau khi mẹ tôi thành công tẩy não Vương Đức Toàn, đến lượt tôi bị Vương Đức Toàn tẩy não, cũng lưu một đống biểu cảm già cỗi trong WeChat và QQ, đồng thời thành thục nắm giữ một bộ kỹ năng tán gẫu cùng người lớn tuổi.

Kết quả cũng không lâu sau, tôi bị trách cứ tại chỗ làm của mình. Bởi vì một tác giả do tôi chịu trách nhiệm không thể chịu nổi nữa mà nhắc nhở, nếu như tôi cứ tiếp tục xài mấy cái biểu cảm người già này, phá huỷ hết thảy linh cảm của anh ta, thì vĩnh viễn không xong bản thảo được.

Tôi dựa vào lí lẽ biện luận, rõ ràng tác giả này thật kì quặc, kéo bản thảo chưa tính, còn vọng tưởng muốn trách cứ lên đầu tôi ( cùng mấy cái biểu cảm người già), muốn trách cái nồi ấy!

Cấp trên cùng tập thể biên tập viên mở hội nghị biểu quyết, mọi người nhất trí cho rằng tôi ——

Nên đi xin lỗi người ta.

31.

Tên tác giả thích ngâm bản thảo giành được thắng lợi, vui vẻ xoát một đống biểu cảm tràn đầy hả hê, tên tiểu nhân đắc chí kia, cuối cùng rồi sẽ bị thiên hạ đóng vào cột mà sỉ nhục muôn đời.

Thậm chí giám đốc tóc hoa râm cũng bảo: “Tiểu Đỗ này, thẩm mỹ của cậu rất có vấn đề, ngay cả tôi cũng không dùng mấy cái biểu cảm như thế, chúng ta làm công tác văn học, nhưng chung quy không thể cứ giữ tư tưởng cũ kỹ được, phải nhanh chóng thức thời mới có sức sống.”

Tôi rất tức giận.

Tôi không vui.

Tất cả những thứ này đều do Vương Đức Toàn cầm đầu, mọi người chờ xem, tôi nhất định sẽ dạy cho ảnh biết một thanh niên của chủ nghĩa xã hội thời đại mới như thế nào là xài biểu cảm!

Tôi uỷ uỷ khuất khuất mở WeChat, tìm lại mấy cái biểu cảm đã lưu trước đây, nhìn thấy một tấm “Bảo bảo trong lòng khổ”, sẵn tiện gửi ngay cho Vương Đức Toàn.

Không lâu lắm nhận được trả lời.

Vương Đức Toàn: Làm sao vậy

Normcore: Hông có vui.

Vương Đức Toàn: Tại sao không vui

Normcore: Bảo bảo ngày hôm nay bị phê bình, có tâm trạng!

Đừng hiểu lầm, bình thường tôi không hay nói như vậy, cũng không phải thật sự tức giận. Mấy bác đại khái cũng phát hiện, bản thân tôi nhìn thấy người hiền lành thì cứ thích được voi đòi tiên, ăn no rửng mỡ cho vui, không trị được.


Thế nhưng lúc này, Vương Đức Toàn không trả lời tôi.

Hửm, anh ấy chưa bao giờ như vậy nhỉ Chẵng lẽ không hỏi tôi một chút bị phê bình vì cái gì sao Ít nhất tác phong hỏi han của anh ấy ngày hôm nay không đúng lắm.

Không thể là bị làm cho mắc ói đến nỗi không muốn để ý đến tôi chứ

Ngay cả biểu cảm “Chúc em vui vẻ mỗi ngày” già cỗi để an ủi cũng không có!

Không, anh ấy nhất định vẫn yêu tôi, hoặc là đột nhiên có bệnh nhân đến cũng không chừng, vậy thì tạm thời không nên quấy rầy ảnh.

Vì vậy, tôi trước hết đi đến cuộc họp thông báo chọn đề tài.

32.

Rất nhanh đến giờ tan việc, một em gái bàn tiếp tân gọi điện thoại, nói có người đến tìm tôi.

Tôi vừa đi ra, liền nhìn thấy Vương Đức Toàn kỳ dị xuất hiện tại phòng tiếp khách của toà soạn, còn chưa kịp kinh ngạc, tay tôi đã bị anh một phát bắt lấy.

Anh ấy dắt tôi đi đến một góc không ai nhìn thấy ở bên ngoài, đây là lần thứ nhất tôi nhìn thấy vẻ mặt không bình tĩnh của anh.

“Anh đã suy nghĩ kỹ.” Anh ấy siết tay tôi, đôi mắt thâm trầm, vẻ mặt cương nghị, nói, “Mặc kệ em trải qua cái gì, anh vẫn thích em.”

“Hả ”

“Bất kể là con của ai, anh sẽ coi nó là con ruột của chính mình mà yêu thương.”

“… Cái gì ”

“Em nói ‘Bảo bảo’.” Anh ấy yêu thương hỏi, “Bao lớn, tên là gì, là trai hay gái, anh có thể gặp mặt bé được hay không ”

33.

Cái gì cơ Biểu cảm của thanh niên thuộc chủ nghĩa xã hội thời đại mới

Who care được không

Tôi quyết định từ nay về sau muốn đem biểu cảm lão trung niên phát huy rực rỡ!

34.

Trải qua chuyện này, tình cảm đồng chí cách mạng giữa tôi và Vương Đức Toàn tăng nhanh như gió, rốt cuộc vượt qua hình thức ăn cơm, đi dạo công viên bảo thủ, bắt đầu thâm nhập vào sinh hoạt của đối phương.

Ví dụ như, anh ấy long trọng mời tôi tham gia diễn đàn y học quốc tế được cử hành lần thứ XX, ngồi trong thính phòng, từ đầu đến cuối buổi lắng nghe báo cáo “Tổng kết nghiên cứu bệnh suy gan cùng đánh giá sự giúp đỡ của hệ thống trị liệu đông y”.


Trong một hàng khách quý toàn là mấy ông mấy cụ vô cùng sắc sảo, Vương Đức Toàn hoàn toàn đúng mực, có lễ độ, có khí tiết, anh tuấn lỗi lạc, thật sự là một bức phong cảnh xinh đẹp.

Chỉ có điều chỗ dựa lưng của ghế khán giả cao hơn một chút thì hoàn mỹ, lúc ngủ gục, đầu sẽ không ngả nghiêng ngả ngửa.

35.

Chớp mắt đến cuối năm, tổng công ty thông báo mở họp hằng năm, có thể mang người nhà đến.

Lần này đến phiên Vương Đức Toàn đi theo tôi.

Giải thích rõ một chút, đừng nhìn thấy tạp chí của tụi tôi đáng thương chỉ có mấy mạng, trên thực tế chịu sự quản lý của một tập đoàn truyền thông tổng hợp, ngoài ra dưới trướng họ còn có một tạp chí mô đen và mấy tờ báo tin tức. Có điều báo giấy ngày càng suy thoái, cộng với sự mảnh vỡ hoá* ngày hôm nay, chúng tôi chắc chắn thuộc về… chỗ cuối xe của ngành báo chí.

*碎片化: Đại loại là chỉ thông tin, tin tức bây giờ được truyền bá thông qua sự phát triển của internet, kỹ thuật số…

Nơi có người thì có giang hồ, nhóm người thuộc tạp chí mô đen kia rất xem thường ban biên tập tụi tôi, cười nhạo tụi tôi là một đám lão văn thanh*, ngoại trừ bán tình cảm thì bên ngoài cực kỳ vô dụng.

*老文青: có tâm hồn văn nghệ, si ngốc với văn chương.

Đặc biệt là tên chủ biên kia của bọn họ rất đáng ghét, miệng lưỡi có độc, EQ thấp —— bí danh người này là “T”, đại khái là do kỹ năng trào phúng và kéo cừu hận đã max level.

*T nghĩa là tanker, là chức nghiệp chuyên kéo cừu hận, thu hút boss tấn công mình.

Hắn ta đã từng hình dung tôi như thế này: “Khắp toàn thân cậu, ngoại trừ thân phận gay này bên ngoài, còn lại không quét ra nổi bất kỳ điểm mô đen nào.”

Hừ, có điều sau khi chúng tôi kết thúc liên hoan ở công ty, các ban biên tập chuyển địa điểm liên hoan đến KTV, từ nét mặt của hắn ta khi nhìn thấy chiếc xe điện ông già của Vương Đức Toàn, tôi liền biết, ngay cả điểm mô đen cuối cùng này của tôi cũng mất đi rồi.

36.

Đại đa số đồng nghiệp đều mang nửa kia đến, vì lẽ đó nên trước khi hát, có một màn tự giới thiệu để hâm nóng bầu không khí. Mọi người thay phiên giới thiệu nghề nghiệp và sở thích, công tác cơ bản đều là công chức, sở thích không có gì ngoài vận động, âm nhạc, nấu nướng, điện ảnh, nhiếp ảnh, không có gì điểm nhấn gì đặc biệt.

Kế tiếp là đến phiên Vương Đức Toàn, vì một số chuyện nên tôi đã dặn anh trước, anh an toàn nói ra cái tên “Vương Lâm Uyên”. Thế nhưng sau khi tiết lộ rõ ràng nghề nghiệp, hiện trường vẫn yên lặng trong ngắn ngủi.

Trong lòng tôi hơi hồi hộp một chút.

Là như thế này. Đối với ban biên tập nhà quê này của tụi tôi, tính bao dung với đông y vẫn tương đối cao, mà cái nhóm biên tập mô đen kia, tư tưởng căn bản của bọn họ chính xác là: Coi trọng cuộc sống chất lượng, theo đuổi việc mua sắm hàng hiệu, ủng hộ đồng chí, yêu tập thể hình, chỉ bàn luận khoa học, trào phúng tín ngưỡng, phản đông y.

—— Tôi không nói bọn họ sai hoàn toàn, nhưng những người này căn bản không như đã nói. Mấy bác thử nhìn xem, trong mười người thì chín người nói mình thích tập thể hình, đi bộ, du lịch, thế nhưng vóc dáng của tám người không giống như người hay rèn luyện, nói mình đấu tranh quyền lợi vì đồng chí, trên thực tế vẫn còn cho rằng giả làm gay mới là hợp thời, thường ngày thì lướt Tri Hồ, xem “Tư duy của La Tập”, học một chút thuật ngữ khoa học như “Mù đôi” hoặc “Dữ liệu lớn”, rồi đắc ý dào dạt mà phê phán lĩnh vực chuyên ngành của người khác đến không còn chút gì.

*Tri Hồ (zhihu.com): Một trang web dịch vụ hỏi đáp giống như Yahoo Answers hoặc Quora.

*Tư duy của La Tập: Một talkshow do La Chấn Vũ dẫn chương trình.


*Mù đôi: Một phương pháp thí nghiệm, tham khảo thêm ở đây.

*Dữ liệu lớn: là một thuật ngữ cho rằng việc xử lý một tập hợp dữ liệu rất lớn và phức tạp mà các ứng dụng xử lý dữ liệu truyền thống không xử lý được.

Ngốc x mà không tự biết mình.

Một biên tập viên nhỏ của bộ phận tin tức vì hoà hoãn bầu không khí, tiếp lời nói, “A, đông y rất tốt, bây giờ khám bệnh khó như vậy, chủ biên Đỗ, lần sau tôi có bị cái gì không thoải mái, thì tìm bác sĩ Vương có được không ”

Tôi còn chưa nói, thằng cha T kia lại quen thói trào phúng mở miệng: “Vậy tôi đề nghị cho cô cái này, bình thường phần lớn bệnh nhân mắc phải đều không cần thuốc có thể tự khỏi, những thứ này đều là địa phương cho đông y thi triển tài năng, cái gì cảm mạo, cái gì viêm họng, cô đi khám thầy thuốc, rồi trở về uống nhiều nước nóng, ù ôi, quá mười ngày nửa tháng, chuẩn diệu thủ hồi xuân luôn!”

Biên tập viên nhỏ kia sững sờ, vẫn nỗ lực phản bác: “Cũng không thể nói như vậy, ở quê tôi có một cô em họ, từ nhỏ đã bị hen suyễn, thuốc tây vẫn luôn không có cách nào trị tận gốc…”

T cắt ngang lời cô ấy: “Sau khi khám đông y, thì hoàn toàn khỏi rồi đúng không Này, không phải tôi nói chứ, cái cách nói rách nát này của cô, miệng thì cứ “Tôi nguyên bản không tin đông y đâu, kết quả mười tám bệnh nan y đến tây y cũng bó tay, cuối cùng đông y lại trị hết”, có thể chém thêm chút gì mới được không ”

Nói xong rồi lại lập tức cười cợt nhả về phía chúng tôi: “À à, tôi chỉ đùa một chút, không có ý tức gì khác.”

Đm, làm tôi muốn phát bực!

Tôi cười lạnh một tiếng, đang tính châm biến lại, bỗng nhiên có một bàn tay mạnh mẽ nắm chặt tay tôi ở dưới bàn.

Vương Đức Toàn bát phong bất động giữ tôi lại, rất có tu dưỡng mà cười với hắn ta: “Xin cảm ơn cao kiến, thụ giáo.”

37.

Thanh âm của anh trầm ổn, khoan hậu, không có một tia công kích, nhưng cảm giác của khí chất bình tĩnh này, khiến cho T ở trước mặt anh như một thằng nhóc học sinh tiểu học khoa tay múa chân.

Từ góc độ của tôi nhìn cả hai, nói như thế nào đây, như một cây đao đâm vào trong biển rộng, nhưng không thể làm cho bọt nước bắn tung toé.

Có người phản ứng lại, bắt đầu điều đình, nói sang chuyện khác, cố gắng làm cho chuyện bé thành không. Âm nhạc cũng nhao nhao ồn ào vang lên, tôi ngồi trên ghế sa lông, nắm tay cùng Vương Đức Toàn, vẫn không muốn buông ra.

Lúc này, tôi cảm nhận được rõ ràng hơn so với bất kỳ lúc nào khác của trước đây, anh ấy là người yêu của tôi. Tôi biết đức hạnh của đám người mô đen kia là như vậy, biết bọn họ nghe được một chữ là sẽ muốn châm biến tập thể người khác, thế nhưng càng như vậy, tôi càng phải quang minh chính đại mà ở bên cạnh Vương Đức Toàn, đứng trước mặt bọn họ.

Bởi vì từ nghề nghiệp đến bản thân của anh, không có bất kỳ chỗ nào đáng xấu hổ.

Người khác xem thường anh, nhưng tôi lại vì anh mà kiêu ngạo.

38.

Hơn nửa câu lời không hợp ý, T ngồi trở lại với đám nữ cấp dưới trang điểm như chà da mặt, vừa đùa giỡn vừa cười cợt. Tôi kéo Vương Đức Toàn đến một chiếc ghế sa lông khác, giới thiệu đồng nghiệp của mình cho anh ấy biết, mọi người nước giếng không phạm nước sông.

Mà có lúc, có những kẻ vẫn thích đê tiện, khó mà tưởng tượng nổi.

Thời điểm giai điệu vang lên, vừa mới đầu tôi còn không để ý. Thế nhưng hai đồng nghiệp đang trò chuyện cùng chúng tôi, nét mặt lại không đúng lắm, cau mày nhìn ca từ trên màn hình.

Tôi đây bèn chú ý tới, không biết ai đang hát một bài ——

“Chị là lão đông y, chị chuyên trị thích khoác lác ~ cưng đau đầu nhức óc huyết áp thấp, cmn không có liên quan gì với chị ~”

“Cưng muốn khoác lác, thì không bằng cưng đi máy bay ~ vừa tiết kiệm tiền lại đã nghiền, cmn không có áp lực ~”


“Cưng tinh tướng không sao, cưng ngu ngốc cũng không sao ~ nhưng kẻ có thể khoác lác đều không có thực lực ~”

“Có kẻ muốn khoác lác, thì tìm lão đông y ~ vỗ một chưởng, đầu cưng đánh đánh rắm…”

Cái lời bài hát vô cùng quái đản gì đây (Thứ lỗi, mình cũng không hiểu lời bài này…)

Tôi nhìn bốn phía, phát hiện ở trên sân khấu nhỏ, chính là nữ phó biên khá thân với thằng cha T kia, cô ta ngồi trên ghế cao, mạnh mẽ rung đùi, đắc ý hát, phía dưới một đám người cười nhạo, còn ồn ào reo hò khen hay.

Vương Đức Toàn thật giống như đã sớm phát hiện ra, nhưng anh ấy trấn định đến tự nhiên, mắc điếc tai ngơ.

Tôi kiềm chế lửa giận, hỏi một cô gái bên cạnh: “Em biết đây là bài gì không ”

“A ” Cô hồi phục tinh thần, nhìn Vương Đức Toàn một chút, rụt nè nói, “Là của nữ ca sĩ gì đó, gọi là ‘Chị là lão đông y’, một ca khúc đang hot trên mạng, nhưng cũng rất dung tục, thế nhưng cũng có rất nhiều người dính chiêu này. Có điều chị kia hát ở đây, cũng có chút… ừm…”

Tôi âm trầm thở ra một hơi, cố gắng giữ tỉnh táo, không muốn tính toán với một ca khúc rẻ rách.

Thế nhưng khi đối phương hát đến đoạn “Cưng mỗi ngày khoác lác, cưng sớm muộn cũng bị sét đánh ~ nếu như sét đánh không chết, còn có lão đông y”, tôi cũng không nhịn được nữa, một bước xông lên trên, lần này Vương Đức Toàn cũng không thể cản tôi lại.

Nữ phó biên hình như cũng không nghĩ tới tôi sẽ mất khống chế, nhưng vẻ mặt thì ỷ vào ‘tôi là phụ nữ anh không dám đánh’, khiêu khích nhìn tôi. Tôi đương nhiên sẽ không đánh người, chỉ đưa tay tắt nhạc, nhất thời trong phòng yên tĩnh đến hù người, tất cả kinh ngạc nhìn sang.

Tôi nhân cơ hội này đoạt lất micro trong tay cô ta, một tiếng “Rè” vang lên thật lớn.

“Hát đủ chưa ” Tôi nói một cách lạnh lùng, “Hát đủ rồi thì đi xuống, tôi nói hai câu.”

Sau đó, tôi nói với phía dưới: “Quý vị, quý vị, xin lỗi, đã cắt ngang sự hưng phấn của mọi người.”

Âm thanh của tôi thông qua loa, vang vọng trong phòng, có chút không chuẩn, thậm chí cảm giác tiếng tim đập kịch liệt của mình đều bị phóng đại phát ra ngoài.

Đầu óc cũng nhanh chóng xoay chuyển, tôi thậm chí biết ngày mai mình sẽ nổi như lửa ở trong công ty.

Thế nhưng tôi không quan tâm.

“Mấy anh em, không bằng như vậy đi, chúng ta là người quang minh chính đại, không nói chuyện mờ ám, bộ phận của các anh, còn có những đồng nghiệp khác, có chuyện gì bất mãn đối với tôi, hoặc là có khó chịu gì đối với anh Vương, thì bây giờ trực tiếp nói ra, thẳng thắn với nhau, hôm sau vui vẻ gặp lại. Có được không Đừng kiêng kỵ, cứ việc nói.”

Phía dưới yên lặng như tờ.

“Không có Tốt, không có thì tôi nói.”

Tôi không e dè chỉ vào nữ phó biên và đám đồng sự kia của cô ta, chất vấn: “Lão đông y trêu chọc gì cô Tôi không quan tâm cô hát ca khúc hot hay không hot gì đó trên mạng, cô thích 3P không ai quản cô, nhưng cô đứng trước mặt bạn trai tôi hát, cô giải thích cho tôi nghe một chút, có ý gì ”

Cô ta ngượng ngùng, T muốn mở miệng nói chuyện, tôi bèn đem đầu mâu chuyển hướng về hắn ta.

“Còn có anh, há mồm một câu lừa gạt, ngậm miệng một câu lừa đảo, anh đi bệnh viện đông y được mấy lần Thống kê được mấy ca bệnh Xin hỏi anh tinh thông lý luận đông y hay là học tây y lâm sàng Tốt, anh cũng không biết.” Tôi chỉ về phía Vương Đức Toàn, “Vậy anh có biết anh ấy chữa khỏi cho bao nhiêu bệnh nhân không Anh có biết anh ấy đi chỗ nào cũng luôn mang theo thuốc và châm không Anh có biết trên đường có một bà cụ đột nhiên phát bệnh, không ai dám lên đỡ, chỉ có một mình anh ấy dám lên cấp cứu không ”

Tôi càng nói càng cảm thấy phẫn nộ.

“Cái gì cũng không biết, vậy tự tin của anh từ đâu mà dám nói hưu nói vượn Đều là cứu sống mạng người, tây y có thể được người ta kính trọng, thì đông y liền đáng để cho người ta giẫm dưới hai lòng bàn chân chắc Ờ đúng, tôi biết các anh hợp thời hợp mốt, coi thường những điều của thế hệ trước, anh tin cũng tốt, không tin cũng tốt, chả liên quan gì đến tôi, nhưng xin lỗi, mẹ anh không dạy anh trước khi tự do ngôn luận, đầu tiên phải học một ít cách làm sao tôn trọng người khác à ”

Editor lảm nhảm: Thân là một đứa sủng công, mình cực kỳ thích những lúc bạn thụ xù gai bảo vệ chồng mình trước mặt người khác, vì nguyên khúc mắng người này của Tiểu Đỗ mà mình đã tình nguyện đào hố không hối tiếc


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận