Đau Thương Đến Chết

"Chúng tôi gần như chờ đến lúc cô ta ra khỏi cửa, cũng không thấy có người vào trong phòng đó" Tư Dao kể lại "cảnh" mình nhìn thấy tối nay cho Tử Phóng nghe, vẫn còn thấy rờn rợn.

Lúc này, hai người và Thường Uyển đang ngồi trong một quán rượu nhỏ của Bách Gia Thôn. Nhìn thấy Lịch Thu lên taxi, Tư Dao lập tức gọi cho Tử Phóng, hẹn gặp anh ta trong quán rượu.

"Căn cứ vào những điều hai người nói, thì chẳng phải cô ta đã mắc bệnh thần kinh à?" Tử Phóng vuốt cái cằm dài. Gần đây anh ta để râu dê theo mốt thịnh hành, tiếc là anh ta vốn ít râu, râu mọc rất chậm. " Các cô đừng tò mò, tôi thấy cô giáo Thu rất bình thường, ngoài việc thích đeo kính râm, thích mặc đồ đen, thích đi dạo một mình, thích gọt táo trong bóng tối... À, sao càng nói càng thấy hơi kỳ dị nhỉ? Tuy nhiên, ai mà chẳng có điểm khác thường phải không?

"Nhưng anh không thấy năm bộ bát đũa trùng với năm người trong ảnh hay sao?"

"Quả là hơi kỳ lạ. Cô ta ăn cơm một mình, sao lại phải bày năm bộ bát đũa?"

"Trước khi anh đến, tôi và Tư Dao đã bàn luận rất lâu. Tôi bảo thực ra bốn người còn lại đều ngồi đó, Lịch Thu ăn cơm cùng với bốn linh hồn. Dao Dao lại không đồng ý". Thường Uyển nói năng hùng hồn.

"Tôi thật may mắn được ở cùng nhà với Tư Dao chứ không phải là bà đây. Tôi sợ nhất là các bà phù thủy thầy mo!" Tử Phóng cười nhạt.

Thường Uyển tức giận gõ đầu Tử Phóng: "Nói cho anh biết, mấy ngày tới tôi sẽ nằm lỳ ở chỗ Tư Dao không đi đâu hết! Ngày ngày gọi mà về hù dọa cho anh chết khiếp!"

"Thật thế, mấy ngày tới Thường Uyển đến nhà mình ở nhé!"

Tư Dao cảm thấy sự việc diễn ra xung quanh cô ngày càng kỳ lạ. Trong số những người đã từng vào hang Thập Tịch chỉ còn ba người sống sót là cô, Thường Uyển và Lâm Nhuận, cả ba lúc nào cũng có thể gặp nạn "Đau thương đến chết"; nhất là Thường Uyển thường là ruột để ngoài da, cô hy vọng hai người có thể ở sát bên nhau, qua khỏi lúc khó khăn này, nhanh chóng tìm được người mặc áo mưa. Thường Uyển thuê một căn hộ chung cư mà khu ấy dường như chẳng ai giao du với ai, là nguy hiểm nhất. Mình thì ở trong tòa nhà này, ít ra còn có Tử Phóng và Lâm Nhuận không lâu nữa sẽ trở về; nhà bên còn có một bà già mới chuyển đến, luôn rất cảnh giác cẩn thận, như được canh gác thường xuyên, cảm thấy an toàn hơn nhiều.

Thường Uyển cũng có suy nghĩ tương tự, gật đầu nói: "Nói thực, nếu ở một mình mình cũng hơi sợ!"


Tư Dao chuyển qua vấn đề chính: "Đêm qua, tôi còn thấy một sự việc, hai người cứ nghe, nhưng đêm nay chớ có mất ngủ".

Tử Phóng lại cười nhạt: "Cùng lắm là có ma, trong nhà có đại tiên cô Thường Uyển trấn rồi, còn sợ cái gì?"

"Đừng nói thế nữa. Đêm qua tôi không ngủ được, đứng bên cửa sổ một lúc, đột nhiên nhìn thấy ngoài đường có một bóng trắng đang đi, trong chớp mắt lại không thấy nữa, cực kỳ giống cái lần nhìn thấy trước nhà hàng Tùy Viên trước đó.."

"Này, cô bảo là cô nhìn thấy, nhưng không có ai chứng thực!" Tử Phóng cắt ngang một cách thô bạo.

Tư Dao lườm nhìn Tử Phóng: "Anh không biết là tôi có bệnh thần kinh à? Để tôi kể nốt đã. Tôi tự nhiên liên tưởng đến Lịch Thu, bèn ra khỏi phòng và thấy phòng cô ấy trống không. Lúc đó đã hơn 12h đêm. Tôi bèn vào phòng cô ta, đoán xem tôi nhìn thấy thứ gì? Bức ảnh - bức ảnh năm người ở Tân Thường Cốc! Tôi lại nghe thấy tiếng kẹt cửa dưới nhà, bèn chạy ra, quả nhiên là Lịch Thu về, mặc một bộ váy trắng, giống như váy ngủ. Tôi xuống dưới, thấy trên phiến đá ở thềm cửa có hai dấu chân ướt đẫm, chính xác là dấu "chân", mười ngón chân đều rất rõ ràng"

"Gì thế? Để tôi nghĩ xem có phải tôi đã nghe rõ không. Cô nói là trời lạnh, nửa đêm khuya khoắt, Lịch Thu mặc một bộ váy ngủ màu trắng đi ra ngoài, lại còn đi chân không để làm gì? Cầu xin thượng đế trừng phạt? Hay là khởi động làm nóng cơ thể trước khi bơi?"

"Anh cho rằng tôi bịa chuyện lăng nhăng à?" Tư Dao phát cáu

"Không, tôi chỉ không hiểu mà thôi. Nhưng cô nói cô cũng nhìn thấy bức ảnh Tân Thường Cốc ở chỗ cô ta, điểm này quả là rất có ý nghĩa, nếu như có thể kiểm tra một chút..."

"Việc này tôi đã thu xếp xong, Thường Uyển sẽ giúp tôi. Trong vài ngày tới chúng tôi sẽ nói chuyện với Lịch Thu về những vấn đề mà nữ giới ưa thích như kính râm, chụp ảnh... Anh cũng đừng chỉ có ngồi nghe, hãy cho chúng tôi biết phát hiện của anh đi, chị Lịch Thu có nhân thân bí hiểm thế nào?"

Sắc mặt Tử Phóng lộ vẻ hơi lúng túng: "Mới có một hai ngày.."


"Được, anh cứ việc lần lữa. Không chừng một hôm nào đó tôi "Đau thương đến chết", thì anh khỏi cần nhọc lòng nữa". Nói ra rồi Tư Dao mới cảm thấy mình hơi đanh đá, Tử Phóng cũng có công việc hàng ngày cần làm, cũng có cuộc sống riêng, chỉ vì lòng tốt nên mới giúp mình. Cô gần như định xin lỗi anh ngay.

May mà Tử Phóng cũng không giận, trái lại anh cười nói: "Không phải tiôi không để tâm, cũng không phải chưa điều tra được tí nào; đã tiến triển được một chút, ví dụ Lịch Thu... cô ấy đã đi du học rồi về nước"

"Việc này ngay cả tôi cũng đã biết rồi, cô ấy đã nói với chúng ta còn gì!"

"Thế này vậy, thu hoạch lớn nhất của tôi, chính là nhân thân của cô ta là một khoảng trống không!" Tử Phóng vẫn cố đấm ăn xôi.

"Anh đùa à! Nhân thân của ai có thể là một khoảng trống không? Anh cần thêm bao nhiêu thời gian thì cứ nói thẳng đi!" Thường Uyển giúp Tư Dao dồn ép Tử Phóng.

Sắc mặt Tử Phóng bỗng nghiêm lại, nói: "Tôi nói thật đấy. Suýt nữa thì tôi xem được hồ sơ của cô ta trong phòng tổ chức trường cô ta dạy, tôi đã tiếp cận sự thật, đúng không? Tuy nhiên xem hoặc không xem dường như chẳng có can hệ gì lớn lắm, vị "tay trong" nói với tôi, hồ sơ của cô ta chỉ có vài trang biểu bảng đơn giản, đã học tiểu học, trung học cơ sở Giang Kinh, lên trung học phổ thông thì theo cha mẹ đi Mỹ, học đại học ở Mỹ, lấy được hai bằng thạc sỹ thanh nhạc và âm nhạc, đầu năm nay về nước, trực tiếp đến học viện âm nhạc Giang Kinh dự tuyển. Cha mẹ trước khi đi sang Mỹ đều là giảng viên đại học. Trên lý lịch chỉ có vậy. Cô ta ở học viện âm nhạc Giang Kinh chưa đầy một năm đã được đề cử là giảng viên trẻ ưu tú. Cô ta rất có trách nhiệm với học sinh, làm việc nỗ lực, nhưng không có người bạn thân nào. Có hàng tá nam nhi ở học viện theo đuổi cô, nhưng đều bị cặp kính râm của cô ta cản lại. Tất cả những gì biết được tôi đã nói hết rồi, nói cho cùng, cô ta chỉ là một người đơn giản như vậy."

"Nhưng anh không cảm thấy, "đơn giản" như vậy, lại chính là "không đơn giản" à?" Tư Dao ý thức được sự tận tâm tận lực điều tra của Tử Phóng, nhưng dường như đã gặp phải một bức tường chắn.

"Đương nhiên tôi cũng cảm thấy thế, nhưng đối mặt với khoảng trống đó, tôi cũng không vẽ nổi sắc màu gì. Tôi cho rằng nếu vẫn quan tâm đến nhân thân của cô ta, thì việc duy nhất có thể làm là tiếp tục điều tra tình hình trong thời gian cô ta học đại học. Ở đây thì mức độ khó tăng lên gấp bội. Cô ta học ở đại học Pensylvania ở Mỹ, chúng ta làm thế nào mà điều tra được?"

"Nếu có tên tiếng anh của cô ta..."

"Maggie, tên tiếng anh là Maggie Li". Tử Phóng quả đã điều tra rất rõ ràng, chẳng qua anh ta phát âm tiếng Anh hơi cứng, Maggie thành "Makê" nên Thường Uyển bật cười.


"Hay là nhờ vị tiến sỹ bạn cô giúp cho, có lẽ anh ta biết làm thế nào để tìm tư liệu trên mạng, tôi hễ nhìn thấy tiếng Anh là đau đầu". Tử Phóng ngượng nghịu nói.

Tư Dao tập trung nghĩ ngợi: "Được, đương nhiên có thể nhờ Trương Sinh giúp, nhưng chúng ta cũng không thể hy vọng hoàn toàn vào việc điều tra hồ sơ sinh viên. Tôi phải nghĩ cách xem lại tập ảnh của Lịch Thu. Trong đó chắc chắn có rất nhiều gợi mở"

Thường Uyển hỏi: "Nhân lúc cô ta không ở nhà, vào xem có được không? Giống như cậu lần trước..."

"Cậu không biết à, về mặt này Lịch Thu rất cẩn thận, bình thường khi cô ta không ở trong phòng đều đóng cửa, khóa cửa. Đêm hôm đó, chắc chắn là vì đã nửa đêm, cô ta không nghĩ rằng mình còn thức dậy, hoặc là vì tình cảm quá xúc động, hoặc có phần lú lẫn, mới ra ngoài mà quên khóa cửa. Tóm lại, để có được cơ hội như lần đó là cực khó, không biết phải đợi đến bao giờ"

"Chào cô! Cháu... cháu là Dao Dao, muộn thế này còn làm phiền cô chú, thật ngại quá"

"Không phiền, không phiền, Lâm Nhuận chờ điện thoại của cháu, chờ đến hóa rồ rồi". Khi bà nói, nghe thấy cả tiếng Lâm Nhuận: "Mẹ đừng cường điệu như thế được không". Tư Dao cười ngọt ngào, cảm thấy thần kinh bị căng thẳng vì những chuyện của Lịch Thu mấy ngày nay dần dần được chùng xuống một chút.

Giọng nói của Lâm Nhuận dù ở rất xa nhưng vẫn rất tha thiết.

Khi giọng nói dịu dàng của anh lọt vào tai, càng khiến Tư Dao không kìm được nỗi nhớ thương.

Cô cầm ống nghe, muốn được nghe mãi âm thanh đó. Anh hỏi han nồng nàn cứ như cô mới là người đang dưỡng bệnh.

"Sao thế, sao không nói gì thế?" Cuối cùng Lâm Nhuận cũng nhận ra Tư Dao đang im lặng.

Anh chàng ngố này chẳng có tình cảm gì cả, lẽ ra nên hỏi rằng "Anh có phải là người em yêu thương nhất không?" ( Câu này là ám hiệu mà Tư Dao và Viên Thuyên hay sử dụng)

"Mấy hôm nay, mỗi ngày em đều phải tự nói với mình không biết bao nhiêu lần. Nếu anh ở đây thì tốt biết bao, nếu Lâm Nhuận ở đây thì tốt biết bao... cho nên bây giờ không nói nữa!"


Lâm Nhuận cười: "Nhưng em vẫn nói những hai lần!"

"Anh khỏe hơn chưa? Lúc nào có thể quay về với em?"

"Mới có ba ngày, xương của anh có thể tăng tốc liền hay không? Cha mẹ tìm được một thầy thuốc đông y đã từng chữa bệnh cho lãnh đạo Trung ương, là người địa phương này, chuyên trị vết thương do ngã, gãy xương. Dùng thuốc của ông ấy anh thấy khá hơn rất nhiều"

"Mới có ba ngày thật à? Sao em lại cảm thấy giống như... hai ngày vậy?" Tư Dao cố ý bỡn cợt, không nói cho Lâm Nhuận biết mình nhớ anh ấy đến thế nào.

"Anh vốn định thế này: mỗi ngày khi thức dậy vào buổi sớm đều gấp một con hạc giấy tượng trưng cho nỗi nhớ em. Kết quả là bây giờ đầu giường anh đã có một xâu hạc giấy rồi"

"Chứng tỏ rằng, một là anh ngủ nhiều quá, mỗi lần tỉnh dậy lại tưởng đã qua một ngày; hai là, anh xem phim Hàn Quốc quá nhiều , đã lãng mạn theo rồi!" Tư Dao thừa biết anh đang ví von thế thôi, nên cô cố tình giả vờ ngớ ngẩn.

"Được, cô nàng ngốc nghếch hãy kể cho anh nghe cuộc sống diễn ra từng phút trong ngày hôm nay của em đi?"

"Có một... một loạt các sự việc, hai hôm trước gọi điện chưa nói với anh, sợ anh lo lắng, nhưng em muốn nói rõ với anh, để anh cho ý kiến giúp em"

"Việc rất đáng sợ à?" rõ ràng Lâm Nhuận nhận thấy sự nghiêm túc trong câu nói của Tư Dao.

"Rất đáng sợ, sợ lắm!" Tư Dao cố ý bắt chước giọng của một cô gái nhỏ đang sợ hãi. "Không trêu anh nữa, một việc rất nghiêm túc, anh nằm cho chắc kẻo lại sợ quá ngã từ trên giường xuống đất".

Tư Dao nghĩ, bản thân mình cũng cảm thấy những sự việc xảy ra trong mấy ngày qua quả là không có gì đáng để cười, thực là đáng sợ. Có lẽ, mình đã quen dùng cách pha trò để xua đi nỗi sợ hãi, âu cũng là một bản năng sinh tồn?

"Từ giờ phút anh đi, nỗi sợ hãi luôn bám theo em. Chắc chắn anh không ngờ rằng, lần này, tất cả lại xoay xung quanh một người mà chúng ta vừa rất quen thuộc, lại vừa cực kỳ xa lạ - Lịch Thu


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận