Đạo Quân

Chương 194: Liệt tửu ( Rượu mạnh)
Edit : Luna Huang

“Thơm quá, mùi gì thế?”

Vách đá hẻm núi,  người lui tới bên ngoài cửa hàng Thiên Ngọc môn, ngửi được mùi thơm kỳ lạ thoảng thoảng, bèn ‘ngó’ vào bên trong dò xét.

Trong cửa hàng, người Thiên Ngọc môn cũng đi truy tìm chỗ phát ra mùi hương, chỉ bất quá là ngay cả chưởng môn Bành Hựu Tại cũng bị chặn lại.

“Bành chưởng môn, xin lỗi, hiện tại vẫn chưa tới thời điểm.” Viên Cương đứng chặn lại lối đi thông vào bên trong, bọn Đoàn Hổ đứng phía sau lại có chút chột dạ, ở trên địa bàn người ta lại đi cản chưởng môn người ta a. . .

Trần Đình Tú quát mắng: “Làm càn, chẳng nhẽ để các ngươi tùy ý làm xằng làm bậy sao?”

Viên Cương không để ý tới hắn, chỉ nhìn chằm chằm Bành Hựu Tại hỏi: “Chẳng lẽ Bành chưởng môn muốn đem số tiền sắp tới tay ‘nện’ mất sao?”

Nghe được lời đó, Bành Hựu Tại chỉ có thể ráng nhịn lòng hiếu kỳ xuống, tiếp tục nhẫn nại chờ. . .  . . .

Bên trong ‘khu vực cấm’, Ngưu Hữu Đạo đưa tay bẻ cong dụng cụ chưng cất bằng đồng thau, trực tiếp dùng tay nắn ép thành một đống ném qua một bên, nồi bếp các loại dụng cụ cũng hủy đi.

Đem tất cả công cụ ‘hủy thi diệt tích’ xong, lúc này mới đi ra khỏi phòng, phất tay gọi Ngô Tam Lưỡng đang đứng canh giữ ở hành lang tới, “Đi ra ngoài một chuyến, mời chương môn ba phái Phí Trường Lưu kia đến.”

“Vâng!” Ngô Tam Lưỡng bước nhanh rời đi.

Ngưu Hữu Đạo đi ra khỏi ‘khu vực cấm’, rất nhanh kinh động đến mấy người Bành Hựu Tại, lúc Bành Hựu Tại tìm đến, ngay lúc Ngưu Hữu Đạo đang chuẩn bị ấm trà cho hắn ở trong phòng.

Lần này thì Viên Cương không có cản hắn, Bành Hựu Tại đi thẳng vào, gặp mặt liền hất đầu hỏi: “Mùi gì lạ lạ lùng lùng nhỉ, ngươi đang làm cái gì vậy?”

Trong cửa hàng bị mùi hương kia xông vào mũi có chút bức bối, mở toang cửa sổ cho gió lùa vào mới đỡ được chút.


Ngưu Hữu Đạo đứng dậy mỉm cười nói: “Tự nhiên là làm thứ để giữ tròn lời hứa.”

Bành Hựu Tại hỏi: “Nó đâu rồi?”

Ngưu Hữu Đạo: “Bành chưởng môn chớ vội, chờ mấy người Phí Trường Lưu tới, tự nhiên sẽ lấy ra. Ý . . . Tại nhà ngươi, không cần ta mời ngươi uống trà chứ?”

Bành Hựu Tại liền ngồi xuống một bên chờ đợi, hai mắt thỉnh thoảng dò xét Ngưu Hữu Đạo, nếu không phải liên lụy đến Băng Tuyết các, làm gì có cái chuyện này chứ.

Sau khi dò xét một hồi cũng không biết hắn làm cái trò gì liền dừng lại, thêm cửa mở cho thông gió, mùi hương trong cửa hàng đã dần dần không còn, dần dần tản đi hết.

Chờ thêm một hồi, Phí Trường Lưu, Hạ Hoa, Trịnh Cửu Tiêu lần lượt đi vào, đứng trong phòng khách chờ đó.

Sau khi được thông báo, Ngưu Hữu Đạo lần nữa đứng dậy, đưa tay ra mời Bành Hựu Tại cùng đi gặp khách, lúc ra cửa, nói với Viên Cương: “Đem mấy cái bình kia mang ra đi.”

Bên này vừa ra tới phòng khách, mấy người Phí Trường Lưu đứng lên, chắp tay chào Bành Hựu Tại.

Song phương đang ngồi nói vài câu khách sáo, Viên Cương bưng một cái khay ra, trên khay có năm vò rượu không lớn lắm, Ngưu Hữu Đạo chỉ, “Đưa cho mấy vị chưởng môn một người một bình đi.”

Viên Cương bưng khay đi tới trước mặt mấy vị chưởng môn một lượt, trở lại, đặt vò còn lại xuống trước mặt Ngưu Hữu Đạo.

Mấy người Bành Hựu Tại bưng vò rượu lên lật qua lật lại nhìn xem, trên miệng vò rượu mới được dán giấy, trong lúc nhất thời cũng không biết là gì.

“Chẳng lẽ đây là rượu?” Thấy là dùng vò rượu đựng, Bành Hựu Tại thử hỏi một câu.

“Bành chưởng môn quả nhiên là tuệ nhãn, liếc mắt liền nhìn ra, bất quá đoán chừng Bành chưởng môn còn chưa được uống qua rượu này bao giờ.” Ngưu Hữu Đạo cầm vò rượu trước mặt lên, quay sang nói với một tên đệ tử Thiên Ngọc môn: “Làm phiền lấy năm cái chén rượu tới đây.”

Đệ tử kia nhìn về phía chưởng môn, Bành Hựu Tại phất tay một cái, ra hiệu làm theo, quay đầu lại nhìn chằm chằm vò rượu trên tay, lật qua lật lại tra xét.


Chỉ chốc lát sau chén rượu được đưa tới, bày ra trước mặt Ngưu Hữu Đạo.

Ngưu Hữu Đạo bóc giấy dán miệng vò, đổ rượu mát lạnh ra chén, một cỗ hương thơm bắt đầu phiêu đãng trong phòng, rất khác so với mùi hương xông vào mũi trước đó.

“Thơm quá!” Hít sâu một hơi xong Hạ Hoa mở miệng khen, đi tới xem xét trước tiên.

Mấy vị chưởng môn cũng nhịn không được, đều vây quanh, muốn nhìn một chút xem đến tột cùng là rượu gì mà thơm đến thế.

Ngưu Hữu Đạo rót rượu ra xong đưa tay mời, “Liệt tửu tại hạ mới cất, chư vị không ngại mời nếm thử.”

Mấy vị chưởng môn đều cầm một chén lên nhìn xem, sau khi nhìn qua, Bành Hựu Tại nhịn không được thắc mắc, ” Vì sao rượu này trong suốt như vậy?”

Ngưu Hữu Đạo cười ha ha, đây đều là rượu mạnh hắn ủ xong đem đi chưng cất, tự nhiên là trong suốt, bèn vừa cười vừa giải thích: “Bình thường rượu các ngươi uống có quá nhiều tạp chất, đều là rượu đục, rượu này của ta không có tạp chất, tự nhiên là trong suốt. Chư vị, mời dùng!”

Vừa nghe được lời giải thích này, đám Hắc Mẫu Đơn đứng ở một bên có chút ngứa ngáy, muốn nếm thử mùi vị, mắt mấy trưởng lão các phái cùng đi kia cũng sáng lên.

Duy chỉ độc có Viên Cương thì nhếch mép cười khẩy, Đạo gia lại đang khi dễ một đám người không kiến thức đây.

“Chưởng môn khoan đã.” Trần Đình Tú thấy Bành Hựu Tại tính nâng chén rượu lên thử, vội lên tiếng ngăn cản, rồi lấy 1 cái bình sứ nhỏ ra, muốn thử độc.

Ngưu Hữu Đạo buông tiếng thở dài, “Đừng làm hỏng mất hương vị thuần khiết của rượu, ta hạ độc ở đây, làm sao chạy được?” Dứt lời cầm chén rượu của mình lên, ngửa đầu lên nốc một phát cạn sạch, rượu vào miệng tới cổ họng rồi từ từ xuống bụng, ‘hà’ một tiếng thở ra một ngụm hơi rượu, trong mắt có chút tư vị hoài niệm.

Thấy thế, Bành Hựu Tại phất tay với Trần Đình Tú, cũng nâng chén lên nốc một phát cạn sạch.

Nhưng mà rượu vừa vào miệng, hai mắt lập tức trừng lên một cái, hai quai hàm cắn chặt.


“Chưởng môn, làm sao vậy?” Trần Đình Tú giật mình, vội hỏi.

Bành Hựu Tại đưa tay lên rồi dừng lại, có vẻ như không muốn cho hắn quấy rầy, từ từ cảm nhận rượu đi vào cổ họng, chỉ cảm thấy một luồng nóng ấm trôi thẳng vào bụng, vừa vào trong bụng lập tức giống như có một đám lửa thiêu đốt, mà trong miệng còn đọng đầy hương vị, mùi vị rượu mạnh lượn lờ hun đầy trong miệng, dư vị chân chính là làm cho người ta thỏa mãn vô cùng, trừng mắt lớn tiếng khen, “Rượu ngon! Quả nhiên là liệt tửu!”

Ngưu Hữu Đạo mỉm cười, người bên này toàn uống rượu lên men xong trực tiếp để cả bã, khác biệt hoàn toàn với rượu hắn chưng cất ra, mùi vị tự nhiên cũng có khác biệt lớn.

Đám Phí Trường Lưu nghe vậy cũng lập tức nâng chén uống cạn, kết quả rượu vừa vào miệng, từng tên không phải trừng mắt thì chính là nhíu mày.

Hạ Hoa phải che che miệng lại, gian nan nuốt xuống.

“Hà! Quả nhiên là rượu ngon.” Há miệng ‘hà’ một hơi xong Phí Trường Lưu khen một câu.

“Uống rượu này xong, lại uống rượu trước kia, sợ là không có mùi vị gì.” Trịnh Cửu Tiêu chẹp chẹp miệng thở dài.

Hạ Hoa từ từ bỏ tay che miệng xuống, lắc đầu nói: “Rượu này quá mạnh, quá nồng, ta uống không quen.”

“Đây mới gọi là rượu chứ!” Bành Hựu Tại cười ha ha nói, đưa tay ra tính nắm lấy vò rượu kia rót tiếp, có rượu vào cái là hào sảng tuôn trào, quả nhiên phù hợp với dáng người của hắn.

Ngưu Hữu Đạo lại đưa tay ra đè lại vò rượu, “Bành chưởng môn, rượu này thế nhưng là mắc vô cùng, ngươi có biết hay không, vừa rồi ngươi uống một hớp mất bao nhiêu tiền không?”

Bành Hựu Tại hỏi: “Bao nhiêu?”

Ngưu Hữu Đạo nhìn ra chung quanh, “Có phải cũng nên cho người không có liên quan lui xuống rồi hay không? Rượu nha, có thể từ từ uống, chính sự là không thể chậm trễ, chúng ta nên đàm chính sự đi.”

Bành Hựu Tại nghiêng đầu qua ra hiệu một chút, mấy tiểu đệ tử không liên quan gì lập tức bị cho lui.

Hiện trường ngoại trừ người của Ngưu Hữu Đạo, còn lại chính là những trưởng lão môn phái.

Ngưu Hữu Đạo lần nữa rót rượu cho mấy chưởng môn, chén cũng khá lớn, mà vò rượu không to lắm, mỗi vò có thể chứa đại khái cỡ một cân, lại rót thêm một lượt cũng không đầy chén, vừa vặn Hạ Hoa không quen uống rượu mạnh này, liền không có rót cho nàng nữa.

Kỳ thật Ngưu Hữu Đạo cố ý cất ít một chút, tùy tiện làm một ít, không tốn nhiều tinh lực lắm, chỉ là chứng minh xác thực có tồn tại là được rồi.


Lần này mấy vị chưởng môn trái lại là từ từ nhâm nhi, nãy uống vội vàng quá, lần này sau khi uống vào trong bụng xong, từng tên hô to đã ghiền.

Ngưu Hữu Đạo lắc lắc vò rượu rỗng, hỏi: “Chư vị, cảm thấy rượu này bán ra ngoài giá 100 kim tệ một vò có thể được không?”

Mắt Bành Hựu Tại sáng lên, tựa hồ đã hiểu được ý tứ của hắn.

Hạ Hoa kinh ngạc nói: “Một vò nhỏ như vậy, còn khó uống nữa, bán mắc như thế, ai mua?”

Trịnh Cửu Tiêu khoát tay với nàng, “Bán được bán được, ta thấy bán 200 kim tệ một vò cũng có người mua đó.”

Phí Trường Lưu gật đầu: “Coi như đắt quá không thể uống thường xuyên, nhưng mua ít rượu ngon về dùng để đãi khách, vẫn là không vấn đề gì, kẻ có tiền cũng không ít, rượu đẳng cấp như vậy, bán giá 200 kim tệ cũng không thành vấn đề.”

“Tốt!” Ngưu Hữu Đạo gật đầu hô ứng, nguyên lai hắn còn dự định bán giá chừng 100 thôi, nghe được lời nói của hai người này, hắn thay đổi chủ ý, quay sang Bành Hựu Tại nói: “Vò rượu này, ta bán cho Thiên Ngọc môn, 200 kim tệ một vò, về phần Thiên Ngọc môn ngươi qua tay bán ra giá bao nhiêu một vò ta không quan tâm, ta với Dung Bình quận vương bên kia, mỗi năm sẽ cung cấp 1 vạn(10,000) vò cho Thiên Ngọc môn.”

Ba người Phí Trường Lưu nhìn nhau, có chút nóng mắt, đây rõ ràng là một con đường kiếm tiền a, cho Thiên Ngọc môn 1 vạn vò, không biết cấp cho bọn hắn bao nhiêu đây.

Con mắt Bành Hựu Tại đảo vòng vòng, cầm vò rượu lên nhìn một chút, “Một vò nhỏ như vậy, chỉ cấp có 1 vạn vò, có ít quá hay không? Còn nữa, một vò bé tí như vậy, ngươi liền dám bán cho ta giá 200 kim tệ, hơi bị ‘hắc’ quá đấy?” Thái độ lập tức chuyển sang thành tranh thủ lợi ích cho Thiên Ngọc môn, bộ dáng thương nhân chính hiệu.

Ngưu Hữu Đạo: “Rượu này ủ chế có bao nhiêu khó khăn ngươi cũng nhìn thấy đó, 5 vò nho nhỏ như vậy ta phải tiêu tốn thời gian non nửa tháng, một năm cấp cho Thiên Ngọc môn 1 vạn vò đã là không ít, huống chi còn cung ứng cho Thiên Ngọc môn độc quyền. Còn nữa, tiền này cũng không phải ta tiêu sài, mà là cho cháu rể ngoại ngươi làm quân tư. Đương nhiên, nếu Bành chưởng môn cảm thấy 200 kim tệ một vò là đắt quá, vừa rồi Trịnh chưởng môn với Phí chưởng môn tựa hồ không chê đắt, ta có thể cung ứng cho Lưu Tiên tông và Phù Vân tông.”

Mắt Trịnh Cửu Tiêu và Phí Trường Lưu lập tức tràn đầy chờ mong, ai ngờ Bành Hựu Tại giơ tay lên, lập tức đổi giọng, “Được rồi, chỉ cần đáp ứng độc quyền cung ứng cho mỗi Thiên Ngọc môn, ta có thể đáp ứng!” Một nhà nắm giữ độc quyền, việc tăng giá bán cũng dễ thao tác hơn.

Ngưu Hữu Đạo: “Bành chưởng môn không cần đáp ứng quá sớm, ta còn có ba cái điều kiện.”

Bành Hựu Tại nhíu mày, ngừng một chút, lại hỏi: “Trước nói nghe thử một chút.”

Ngưu Hữu Đạo: “Thứ nhất, đại quyền khống chế binh mã của quận Quảng Nghĩa và quận Thanh Sơn nhất định phải thống nhất quy về cho Dung Bình quận vương, thống nhất nghe theo một phe điều khiển tránh xảy ra tình trạng xuất hiện hai quân lệnh, chỗ tốt của nó không cần ta phải nói nhiều đi. Huống chi, đợi cho tập trung lực lượng chiếm được Nam Châu, chỗ tốt Phượng Lăng Ba có thể đạt được làm sao một cái quận Quảng Nghĩa có thể so, tóm lại dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc hắn chỉ thủ thủ mỗi cái quận Quảng Nghĩa đúng không?”

“Thứ hai, trừ thu thập linh thảo ra, tạm thời Thiên Ngọc môn nhất định phải từ bỏ việc cướp lấy tiền của từ hai quận, chí ít trước khi chiếm được Nam Châu là không cho phép. Không có ý gì khác, bách tính hai quận đã gánh vác quá nặng rồi, dân chúng lầm than, Vương gia bên kia cũng phải miễn giảm chút thuế má cho dân chúng sinh sống, cũng cần để bách tính tu dưỡng sinh sôi, đây cũng là phương pháp tụ tập dân tâm tốt nhất. Chỉ có sáng tạo hoàn cảnh sinh sống tốt đẹp trong hai quận, mới có thể hấp dẫn lưu dân tứ phương tìm tới, mới có thể liên tục cung cấp trai tráng cho Vương gia chiêu mộ binh lính, nếu không 20 vạn tinh binh mò đâu ra? Không thể ‘tát ao bắt cá’ giống như trước kia được, đây không phải là con đường lâu dài.”

“Thứ ba, quận Quảng Nghĩa bên kia ta mặc kệ, nhưng địa bàn thu thập linh thảo của quận Thanh Sơn bên này, Thiên Ngọc môn phải chừa ra một nửa địa bàn cho ba phái Lưu Tiên tông, Phù Vân tông và Linh Tú sơn. Đánh chiếm Nam Châu xong, Thiên Ngọc môn cũng phải nhường ra một phần ba(1/3) địa bàn Nam Châu cho ba nhà bọn hắn phân chia. Tống gia ngã, ba phái không có nơi phụ thuộc, tình cảnh chắc hẳn cũng sẽ khó khăn. Trong tay Thiên Ngọc môn chẳng những có quận Quảng Nghĩa và quận Thanh Sơn, còn có địa bàn ở địa phương khác nữa, đợi đến khi 13 quận của Nam Châu vào tay, trong thời gian ngắn Thiên Ngọc môn căn bản cũng không có đầy đủ nhân thủ trợ giúp cho Dung Bình quận vương bảo vệ chung quanh. Bành chưởng môn nhất định cũng phải cân nhắc xem, một khi động thủ với Nam Châu, liên lụy tới lợi ích của không ít môn phái khác, Thiên Ngọc môn muốn một mình đi chống đỡ sao? Vẫn là nên để người khác chia sẽ gánh cho một ít áp lực đi!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận