Đào Hôn Nữ Xứng Không Chạy Nữa


Trong xe.
Ninh Tri nhìn đóa mấy đen bắn ra trên đỉnh đầu Lục Tuyệt ngồi bên cạnh mà cảm thấy buồn cười.
Phần lớn những người bệnh tự kỷ đều sẽ dựa theo thói quen mỗi ngày mà lặp đi lặp lại những chuyện cố đinh, nếu như vị người khác cắt ngang hoặc ngăn cản, bọn họ sẽ cảm thấy không vui hoặc là bất an.

Mỗi ngày Lục Tuyệt đều chạy bộ buổi sáng, buổi chiều sẽ dựa theo thời gian cố định mà chơi trò chơi ghép hình, chơi máy tính, đọc sách, tựa như trong cơ thể hắn được bố trí một cái đồng hồ báo thức, hành vi cứng nhắc lại vô cùng không thú vị.

Ninh Tri mang hắn đi ra ngoài đã đánh vỡ thói quen thường ngày của hắn khiến cho Lục Tuyệt không vui.

Chuyện mang Lục Tuyệt ra ngoài Ninh Tri đã hỏi qua ý kiến của mẹ Lục, tuy mẹ Lục có chút kinh ngạc nhưng bà nhanh chóng đồng ý, rốt cuộc thì cũng đã rất lâu rồi Lục Tuyệt không bước chân ra khỏi Lục gia, bà hy vọng con trai có thể tiếp xúc với nhiều người hơn một chút, thông qua việc đụng chạm, giao tiếp với người khác mà giảm bớt bệnh tình.

Ninh Tri có năng lực làm Lục Tuyệt ra ngoài, bà đương nhiên là vui vẻ đồng ý.

Khi hai người ra cửa, mẹ Lục phái mấy vệ sĩ đi theo bảo vệ cho hai người, sau đó bà lại đưa cho Ninh Tri một tấm thẻ, đó là thẻ phụ của Lục Tuyệt.

Quản gia nhắc nhở Ninh Tri một câu, đây là thẻ không giới hạn.
Ninh Tri là người thông minh, cô biết việc quản gia nhắc nhở khẳng định là ý tứ của mẹ Lục.
Thẻ không giới hạn cô có thể tùy ý tiêu xài, tiêu tiền của Lục Tuyệt đồng nghĩa với việc cô phải chăm sóc hắn chu toàn.

Đối với mẹ Lục mà nói, chỉ cần Ninh Tri đối tốt với Lục Tuyệt thì bà cũng sẽ đối tốt với cô, không gì có thể quan trọng hơn con trai của bà.


Ninh Tri nằm mơ cũng đều không nghĩ đến sẽ còn có chuyện tốt như vậy, cho dù mẹ Lục không nói thì cô vốn dĩ cũng sẽ đối xử tốt với Lục Tuyệt, muốn dỗ cho Lục Tuyệt vui vẻ.
Xe ngừng lại trước cửa trung tâm thương mại.
Ninh Tri trước xuống xe, Lục Tuyệt mím môi cũng xuống theo.
Trên người hắn vẫn mặc áo hoodie màu đỏ như cũ, bên dưới là một chiếc quần đen hưu nhàn, vóc dáng hắn cao gầy, mặt mày xuất chúng, cho dù chri an an tĩnh tĩnh đứng ở bên cạnh xe cũng khiến cho rất nhiều người chú ý nhìn sang.

“Chúng ta đi vào thôi.” Hiện tại mẹ Lục đã đem thẻ của Lục Tuyệt cho cô, Ninh Tri hận không thể lập tức đem phòng quần áo trống rỗng của cô lấp đầy.

Cửa trung tâm thương mại người đến người đi nhộn nhịp, Lục Tuyệt cúi thấp đầu, không hừ một tiếng.

Ninh Tri thấy đám mây đen trên đỉnh đầu hắn như ăn phải chất xúc tác, chậm rãi lớn dần.

Hắn càng không vui?
Vóc dáng Lục Tuyệt cao, Ninh Tri cần phải ngẩng đầu, hơi hơi nhón mũi chân mới có thể ghé sát vào bên tai hắn, “Không cần sợ, em sẽ nắm tay anh, anh đi theo bên người em là được.”
Cô duỗi tay nắm lấy bàn tay to rũ bên người Lục Tuyệt.
Tay của hắn có chút lạnh, ngón tay thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, cũng giống như diện mạo của hắn, rất đẹp.
“Đi thôi.”
Ánh mắt Lục Tuyệt dừng ở trên tay, xúc cảm mềm mại này rất kỳ quái nhưng hắn không chán ghét.
Ninh Tri nắm tay Lục Tuyệt đi sâu vào trong trung tâm, mấy vệ sĩ đi theo đằng sau quá thu hút sự chú ý của người khác, cô nói với họ không cần phải đi quá gần, quan sát từ xa là được.

Trong trung tâm tương đối nhiều người, Ninh Tri cảm nhận được tay Lục Tuyệt siết chặt, hắn còn dịch sát vào bên cạnh cô.


Đám mây đen trong khung tâm tình càng trở nên lớn hơn nữa.

Ninh Tri nắm chặt tay hắn, không dẫn hắn đi vào đám người.

Cô chấp nhận việc hắn không giống người bình thường, sẽ không mạnh mẽ cưỡng ép hắn phải thích ứng với thế giới này.
Cô thấp giọng mở miệng: “Em muốn mua nhiều váy xinh đẹp, đợi lát nữa anh chọn cho em một cái được không?”
“Em còn muốn mua nhiều đồ trang sức xinh đpẹ khác nữa.”
“Lục Tuyệt, anh có thích cái gì không......”
Ninh Tri ôn nhu mà nói nhỏ bên tai hắn, Lục Tuyệt buông mi mắt xuống khẽ run, bên tai chỉ có thanh âm của cô.
Cảm nhận bàm tay to nắm tay mình dần dần buông lỏng, đám mây đen trên đỉnh đầu Lục Tuyệt biến mất, Ninh Tri khẽ câu môi cười, tiểu Lục Tuyệt dễ dỗ, đại Lục Tuyệt cũng rất dễ dỗ dành.

Lầu hai của trung tâm thương mại là nơi trưng bày quần áo, phụ kiện.

Ninh Tri mang theo Lục Tuyệt đi vào một cửa hàng bất kỳ, cô biết Lục Tuyệt không thích nên cô cũng không để nhân viên bán hàng tới gần mình.

Trong cửa hàng có rất nhiều kiểu dáng mới, Ninh Tri có chút tiếc hận hiện tại bản thân còn chưa khôi phục vẻ ngoài mỹ mạo, cô chọn một kiểu dáng mà mình thích chuẩn bị đi mặc thử.

“Em muốn đi thử quần áo, anh ngồi ở ngoài này đợi em một chút có được không?” Có vệ sĩ ở ngoài trông chừng nên Ninh Tri cũng không lo lắng sẽ phát sinh chuyện gì.
Lục Tuyệt ngồi ngay ngắn ở trên sô pha, cúi đầu, một hồi lâu sau hắn mới thấp thấp lên tiếng: “Ân.”

Tuy rằng hiện tại bề ngoài cô bình thường nhưng cũng không thể ngăn cản tình yêu cái đẹpc ủa Ninh Tri.

Cô chọn một chiếc váy liền áo thuần trắng, trên làn váy còn có một ít họa tiết hoa nhỏ tươi mát, hiện tại đang là mùa xuân, rất thích hợp để mặc váy, khoác thêm ở bên ngoài một chiếc áo khoác mỏng, đủ xinh đẹp.

Từ phòng thử đồ đi ra ngoài, Ninh Tri đi đến trước người Lục Tuyệt, cô nâng lên mặt hắn lên cười khanh khách hỏi hắn, “Đẹp không?”
Lục Tuyệt nâng mắt lên, đôi mắt đào hoa của hắn sạch sẽ lại xinh đẹp, mang theo tia mờ mịt.
Ninh Tri lặp lại hỏi hắn: “Có đẹp không?”
“Không đẹp.” Trên mặt Lục Tuyệt không có thần sắc gì nhưng không hiểu sao Ninh Tri cảm nhận được hắn ghét bỏ, hắn quả thật cảm thấy khó coi.

Thật là đồ ngốc không có mắt nhìn!
Ninh Tri dạy hắn: “Khi em hỏi anh có đẹp hay không thì anh phải trả lời là đẹp mới đúng.”
“Khó coi.” Thanh âm trầm thấp của Lục Tuyệt lại lần nữa vang lên.
Làm sao bây giờ, cho dù đồ ngốc này cứng ngắc lại không đáng yêu gì hết nhưng nhìn khuôn mặt này, Ninh Tri vẫn không có cách nào tức giận a.

Ninh Tri cũng không tiếp tục mất công thử đồ nữa, cô chọn rất nhiều váy trực tiếp để nhân viên bán hàng mang đi đóng gói, sau đó, cô mang theo Lục Tuyệt đi vào cửa hàng bán đồ nam ở bên cạnh.
“Lục Tuyệt, em mua quần áo tặng cho anh, anh có vui không?” Ninh Tri đã tính toán kỹ càng, dùng thẻ của Lục Tuyệt, mua quà cho hắn dỗ dành hắn vui vẻ, thật tốt!
Ngữ khí Ninh Tri hào phóng, “Anh thích kiểu quần áo nào cứ tùy tiện chọn.”
Lục Tuyệt chậm chạp đi đến trước một chiếc áo sơ mi đỏ, hắn nhanh chóng liếc mắt nhìn Ninh Tri một cái.

Quả nhiên, đồ ngốc này vẫn trước say như một mà thích quần áo màu đỏ.

“Anh thích cái này? Vậy anh đi mặc thử xem sao.” Ninh Tri gọi nhân viên bán hàng đem chiếc áo đó cho cô.
Lục Tuyệt bị Ninh Tri đẩy vào phòng thử đồ, “Anh thay thử đi, em ở bên ngoài chờ anh.” Nói xong, Ninh Tri đóng cửa lại.
Ninh Tri ngồi chờ ở trên sô pha, cô nhận ly nước mà nhân viên bán hàng mang tới, chậm rãi uống, nhìn cánh cửa đóng chặt của phòng thử đồ, đột nhiên Ninh Tri có loại cảm giác kíƈɦ ŧɦíƈɦ chờ đợi bạn trai nhỏ thay quần áo cho cô xem.

Một hồi lâu sau cửa bị mở ra.

Nhìn Lục Tuyệt đi ra từ phòng thử đồ, Ninh hai mắt Tri sáng rực.
Áo sơ mi bằng lụa tơ tằm màu đỏ ở dưới ánh đèn phát ra ánh sáng nhàn nhạt, bởi vì là kiểu áo ôm người nên vải áo dán sát cơ thể Lục Tuyệt, cổ áo rộng mở làm lộ ra màu da trắng của hắn, làm cho gương mặt kia trở nên thật yêu nghiệt.

“Bộ quần áo này rất thích hợp với tiên sinh.” Trong mắt nữ nhân viên bên đều là vẻ kinh diễm, rất ít người đàn ông nào dám mặc áo sơmi màu đỏ, hơn nữa nếu người mặc không có giá trị nhan sắc nhất định cùng dáng người thật tốt thì sẽ khiến người đối diện cảm thấy thật sến súa.

Ninh Tri gật gật đầu, cô cũng không thể không thừa nhận Lục Tuyệt trước mặt thực loá mắt.
Đồ ngốc thật sự là một bảo rương nhỏ a, trộm mở ra một chút đều sẽ phát sáng.

Cô đi đến chỗ Lục Tuyệt, đầu ngón tay quấn lên cúc áo hắn, cẩn thận giúp hắn cài cúc áo, “Lục Tuyệt, anh thật đẹp mắt.”
Lục Tuyệt buông mi mắt xuống khẽ run, môi mím đến gắt gao trong khung, biểu hiện trên đỉnh đầu bắn ra một mặt trời nhỏ.
Ninh Tri kinh hỉ, nga, hóa ra hắn thích cô khen hắn?
Ninh Tri còn đang muốn tiếp tục khen hắn, Lục Tuyệt đột nhiên xoay người đi đến trước một bộ quần áo khác, “Đẹp.”
Hắn chỉ vào một chiếc áo sơ mi tay ngắn màu sắc sặc sỡ, xinh đẹp, Ninh Tri hoài nghi đó là kiểu dáng của mấy ông chú bốn năm chục tuổi.
“Đẹp.” Lục Tuyệt lặp lại một lần.
“Anh thích cái này?” Ninh Tri có chút không xác định.
Lục Tuyệt phá lệ gật gật đầu, khóe miệng lại lặng lẽ giơ lên, bên mặt sườn lộ ra một cái má lúm đồng tiền ngượng ngùng!
Ninh Tri khiếp sợ.
Thời điểm hai người rời khỏi của hàng quần áo, trên người hắn chính là cái áo tay ngắn màu sắc sặc sỡ mà hắn chọn kia, trên áo sơ mi là từng đóa hoa đỏ thẫm, trên đỉnh đầu hắn toát ra cái mặt trời nhỏ thứ hai, Ninh Tri đột nhiên cảm thấy bộ quần áo này cũng không tính là quá cay mắt.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận