Đào Hoa Truyện: Nàng Tiểu Thư Của Trẫm

Ở một nơi cách tẩm cung của Hàn Phong khoảng 200m..

Chiêu Dĩnh và ba người kia thở hì hục, lưng hắn tựa vào tường nói: “ Cũng may..Là..Chạy kịp..nếu không thì..đầu cũng không còn..”.

Tam vương gia, Doãn Uy Nhiên cũng thở muốn đứt hơi, miệng nói ra vẻ thương xót: “ Các ngươi..đúng là hèn hạ, hại Di Hiên..chịu tội một mình..”

“ Tam gia..ngài cũng chạy..bỏ hắn mà. Có khác gì nhau..đâu..” Chiêu Dĩnh ôm ngực thở. Hắn lại nhìn nhìn Doãn Uy Nhiên rồi nói bằng một giọng nói khinh bỉ: “..Ngài chạy..còn nhanh hơn ai hết..mà bảo, bọn này hèn hạ..”

Qụa..quạ..ụa..ạ...

“ Ngươi..” Doãn Uy Nhiên lườm hắn.

Bọn họ cũng bằng bằng tuổi với nhau, lại rất thân nên lúc nói chuyện với nhau đều không phân biệt thân phận. Dường như, chuyện Bạch Di Hiên bị phạt là một chuyện xảy ra quá quen thuộc, nhiều hơn cả n lần. Hầu như, ai cũng biết kết quả là hắn không bị tổn hại gì. Nên chẳng ai bàn đến sự sống chết của hắn..

“ Tam gia, yên tâm..Hoàng thượng sẽ..không trách hắn..đó chẳng phải chuyện..quá quen thuộc rồi sao?” Tôn Ngạo cũng không thua gì hai người kia. Thở hổn hển.

“ Qúa nhàm chán nữa..còn đằng..khác..Khỏi lo.” Tiêu Dao lạnh lùng.


“ Ta thấy hắn thế nào cũng sợ tè ra y phục cho mà coi..Ha ha ha..” Doãn Uy Nhiên ôm bụng cười nghiêng ngả.

“ Không sợ mới là..lạ..hê hê hé hé..” Chiêu Dĩnh cười dị thường. Nếu khi nãy đổi lại, hắn đứng quay mặt lại với phòng hoàng thượng..có lẽ giờ hắn đang ở đó..cũng tè ra quần rồi.

“ Dẹp..giọng cười biến thái của ngươi đi! Lo cho mình đi..Thế nào Di Hiên cũng chạy đến chỗ Ma Lạc Thần xin thuốc độc cho ngươi..Hắc hắc hắc...” Doãn Uy Nhiên cười bá đạo.

“ Đúng vậy..chuẩn bị sẵn quan tài cho mình đi, để lúc cần tới..bọn ta khỏi chạy đi mua..” Tiêu Dao cũng chen vào công kích Chiêu Dĩnh. Bọn họ hay chọc tức nhau và đùa giỡn, coi đó là trò vui.

“ Ừm..Đúng đó, lão xinh đẹp..Ha ha..” Tôn Ngạo bò lăn ra đất ôm bụng cười.

“ Các ngươi.” Chiêu Dĩnh liền đuổi đánh mấy tên kia, miệng hét: “ Có chết ta cũng lôi các người cùng đi..Yaaaa..”

Doãn Uy Nhiên vừa chạy vừa hét lên ra vẻ sợ hãi: “ A..Chiêu công công..ngươi đừng giận..”

Tôn Ngạo vừa chạy vừa quay đầu, bộ dạng thương tiếc, đau xót: “ Bọn ta, lo cho ngươi nên nhắc nhở thôi..”

“ Ta không cần..Ta-Giết-Các-Ngươi...” Chiêu Dĩnh không ngừng đuổi theo sau bọn họ..

“...” Cả bọn thắng lại khi thấy người trước mặt, sát khí của hắn không ngừng bốc lên. Tay hắn cầm một thanh đao to, kéo dài xuống mặt đường xi-măng. Âm thanh phát ra nghe đáng sợ vô cùng. Mắt Bạch Di Hiên đỏ ngầu, quét lên người của bốn tên kia. Từng bước, từng bước tiến lại gần. Ba người, Doãn Uy Nhiên, Tôn Ngạo và Tiêu Dao nhìn nhau. Cả ba gật đầu với nhau ra vẻ hợp tác cùng có lợi, rồi cùng lấy tay đẩy Chiêu Dĩnh lên phía trước.

Chiêu Dĩnh nhìn ba tên vừa mới đẩy hắn, miệng mắng: “ Mấy tên khốn..Sao đẩy ta lên? Các người..”.

Hắn nuốt một ngụm nước bọt..ực..quay đầu nhìn tên trước mặt kia. Hắn cười tươi, giọng nhỏ nhẹ nói: “ Hì hì..Di Hiên huynh đệ, có gì từ từ nói..Đừng nóng giận, tổn hại sức khoẻ.” Miệng cười như hoa.

Bạch Di Hiên nghiến răng nặng ra từng chữ: “ Huynh-đệ? Dám-bỏ-Lão-Tử-lại-một-mình, rút-lui. Huynh đệ như vậy ta không cần.”

Doãn Uy Nhiên nhìn Bạch Di Hiên và Chiêu Dĩnh cười nói: “ Ừ, nếu hai người có chuyện cần phải giải quyết thì..À, bọn ta cũng không tiện ở lại..xin đi trước a..Không cần tiễn.” Hết câu, liền nhanh chóng quay qua nói với hai tên đứng cạnh: “ Chạy thôi.”

Ba người vừa nhất chân, thì nghe một giọng nói như từ địa ngục phát ra: “ Không kẻ nào được đi.” Dứt lời Bạch Di Hiên cầm đao chạy xông tới bốn tên trước mặt, miệng nói: “ Ta giết các ngươi..”


Thế là trong đêm yên tĩnh, lâu lâu lại nghe mấy tiếng la thét chói tai phát lên, nghe vô cùng thảm thiết. Cả hoàng cung, bây giờ lộn xộn cả lên. Chó, gà chạy tứ lung tung..

“ A..Cứu ta với...” Một tên vừa chạy vừa la rất thê thảm. Bạch Di Hiên bị bốn tên mà hắn định đuổi đánh..Không ngờ, bọn họ liên kết lại đánh cho hắn một trận. Còn dùng vũ khí của hắn để cắt, xé y phục hắn. Bạch Di Hiên giờ trong thê thảm vô cùng, áo rách tả tơi, quần thì ống ngắn ống dài, tóc thì bù xù. Dung mạo đẹp như hoa tàn, khô héo. Thua cả bọn Cái Bang ăn mày.

Doãn Uy Nhiên thấy bộ dạng hắn, liền cười trêu: “ Ha ha..Di Hiên huynh đệ, ta thấy ngươi nên về thay một bộ y phục mới đi. Chứ ngồi ở đây một hồi có lính tuần tra đi ngang, tưởng lão ăn mày nào đột nhập hoàng cung..bắt đi, mắc công bọn ta đi lãnh ngươi trở về..Ha haaa”.

" Ha ha ha..." Bọn người còn lại cười ầm lên.

Chiêu Dĩnh tay cầm một cành hoa hồng trắng mới hái, miệng cười biến thái, ánh mắt tỏ vẻ háo sắc nhìn vào cơ thể của Di Hiên nói: “ Ây dô dô, thân hình cũng cường tráng dữ..” Hắn lấy cành hoa đập nhẹ vào ngực Di Hiên, đưa một ngón tay lên miệng cắn tỏ vẻ thẹn thùng, giọng yểu điệu nói: “ Hay là..Ngươi tới chỗ ta..ngủ một đêm đi, ta may y phục lại cho ngươi..hố hố hố.” Mắt hắn chớp liên tục, đưa những trái tim cho Bạch Di Hiên.

Bạch Di Hiên nghe hắn nói mà muốn ói ra tất cả thức ăn mình đã cho vào trong bụng. Đúng là tên này càng ngày càng nâng cấp độ biến thái, mắt lườm hắn: “ Ta, không cần.”

Y phục hắn rách tới nỗi lộ cả người, thiên tài may vá cũng bó tay . Tên biến thái như hắn ta thì sao có thể vá lại được. Chỉ sợ, đi tới phòng hắn ta ngủ thì đời nam tử của hắn đây sẽ mất dưới tay của một tên biến thái.

“ Chiêu Dĩnh, ngươi..ngươi đúng là biến thái..” Tôn Ngạo nghe mà da gà nổi lên cục cục. Hắn liên tục rùng mình.

“ Này, có cần ta xin ca ta cho ngươi một chức quan không?” Doãn Uy Nhiên nhìn hắn cười tà.

Chiêu Dĩnh nhìn Doãn Uy Nhiên tò mò cười hỏi: “ Chức gì?” Nếu vậy thì hắn không cần phải làm công việc bảo vệ nặng nhọc và nguy hiểm này rồi..

“ Đồ ngốc!!! Não ngươi bị chó ăn hay tha đi mất rồi sao?” Bạch Di Hiên khôi phục tinh thần. Tiêu Dao chỉ cười cười nhìn Chiêu Dĩnh.


“ Ngươi biết không? Mà chửi ta ngốc!!!” Chiêu Dĩnh lườm cái tên chửi mình: “ Biết khi nãy, ta xé không chừa một miếng vải nào cho ngươi, cho dù là một cộng chỉ cũng không chừa.” Hắn nhìn cái quần của Di Hiên.( Bó tay -­_-!)

“ Ha ha..Thôi, thôi..Xem ra, ngươi đần thiệt. Đó là chức mà nữ không làm, nam nhân đích thực không làm. Ngươi có thể làm vì ngươi đủ tiêu chuẩn rồi đó..Ha ha..” Doãn Uy Nhiên cười nghiêng ngửa. Không ngờ trí thông minh của tên này có giới hạn a!

“ Xem ra ngươi đần nhất Doãn Uy quốc này rồi..Ngày mai ta sẽ tung tin này a!” Bạch Di Hiên cười bò lăn khắp nơi, tay vỗ vỗ xuống đất không ngừng.

“ Các ngươi..” Chiêu Dĩnh định chửi nhưng bị Tiêu Dao ngăn lại, kéo sát hắn lại gần nói.

“ Là chức quan mà Dương tổng quản đang làm..Ha ha ha..” Tiêu Dao nhịn không được nữa, cười chảy cả nước mắt.

Tôn Ngạo cũng cười tay thì đỡ Bạch Di Hiên lên, miệng nói: “ Vậy là từ nay, ngươi sáng tối gì cũng được ở bên cạnh hầu hạ hoàng thượng rồi, rất tốt a..Ha ha..”.

Vừa nghe xong, Chiêu Dĩnh tức đến mặt đỏ hơn cả mông của con khỉ, miệng nói: “ Thái giám..Ta không cần.” Hắn lườm mấy tên cười hắn nói: “ Ta là nam nhân đích thực. Các ngươi đừng nói linh tinh.”

“ Ngày mai, ta sẽ ra giữa thành Tô An, nói cho mọi người biết: Vị mỹ nam tử, tiếng tăm lừng lẫy Bạch Hoa công tử ngươi là tên bất nam bất nữ. Coi còn vị cô nương nào thích ngươi nữa không..Ha ha..” Doãn Uy Nhiên nói một hơi rồi nhìn mấy người còn lại cùng nhau cười.

“ Ta..Ta..giết các ngươi..” Chiêu Dĩnh đuổi đánh mấy tên cười nói khinh bỉ, trêu chọc hắn. Thế là, lại thêm một trận gà, chó chạy tán loạn..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận