Đào Hoa Khó Dây Dưa

Một câu nói của nghĩa lẫm công tử, khiến tất cả người đứng ở khu ruộng lúc nàysắc mặt đều khó coi, không khí nặng nề.

Cha Hoa nhìn nữ nhi một cái, yên lặng lấy ra bàn tay bị La Trữ Nhạc cầm, thừa cơ trở về bên trong nhà.

"Ngươi mới vừa nói cái gì?"

"Ta chưa bao giờ nghĩ tới muốn làm nghĩa lẫm công tử." Hắn không để ý bọn hộ vệ sắp té xỉu, cường điệu một lần nữa.

Nàng nhìn chằm chằm vào cặp mắt trong suốt của hắn, hiểu không phải hắn đang nói đùa —— trong một tháng này, hình thức bọn họ chung sống luôn là hắn đuổi theo, nàng trốn tránh. Chẳng qua là khinh công của hắn quá tốt, nàng luôn vừa vặn bị tóm lại, bị buộc ở lại bên cạnh hắn, cũng vì vậy coi như là hơi hiểu rõ cá tính của hắn.

Tính tình hắn trời sinh không câu nệ tiểu tiết, rất dễ dàng hoà mình cùng người khác, hơn nữa hắn rất bướng bỉnh, thích nói giỡn, cuối cùng làm cho người ta có ấn tượng rất hiền hoà và thân thiết.

Vốn là nàng cho là hắn rất dễ khi dễ, cho là chỉ cần nàng đùa bỡn chút ít thủ đoạn thì có thể thoát khỏi hắn, nhưng nàng lại sai lầm rồi —— hắn cũng không phải người có thể mặc cho người khác định đoạt, bề ngoài của hắn nhìn như thoải mái, trong lòng lại vô cùng kiên trì và có dã tâm, đối với vật mà hắn muốn sẽ hết sức cố chấp, thậm chí dùng hết tất cả thủ đoạn cũng muốn lấy được!

Mặc dù nàng không biết những vị nghĩa lẫm công tử khác, nhưng dựa vào theo lẽ thường, tất cả mọi người làm nghĩa lẫm công tử đều phải chính nghĩa, lẫm liệt, cương trực công chính hiểu rõ nhân sĩ, đáng tiếc La Trữ Nhạc cũng không hoàn toàn chính trực, ngược lại có chút xảo trá.

Vốn là nàng cũng cảm thấy có hơi thất vọng, nhưng cẩn thận ngẫm lại, cũng chỉ có hắn mới là nghĩa lẫm công tử mới nhận chức—— bởi vì nghĩa lẫm công tử nếu quá mức chính trực, có lúc ngược lại sẽ không hiểu được thỏa hiệp, vậy phải như thế nào giao du cùng hai phái chính, tà đây?

Mặc dù mỗi lần nàng đều bị vẻ mặt vô tội của hắn, dù là mục đích gì cũng có thể đạt tới bộ dáng cho chọc giận gần chết, nhưng nếu hắn có thể dùng đầy bụng tâm cơ toàn bộ cho mặt chính sự, vậy hắn nhất định có thể dẫn dắt nghĩa trang làm chuyện lớn.

Có lẽ nghĩa lẫm công tử đời trước chính là nhìn ra tiềm lực của hắn, mới có thể lựa chọn hắn kế nhiệm.

Hiện tại hắn mới 16 tuổi, tiềm lực đã ra vẻ xuất sắc như thế, mấy năm tiếp theo tuyệt đối sẽ là một nhân vật có thể chiếm một vị trí riêng ở trên giang hồ —— vì vậy, hắn thật sự không nên lãng phí thời gian ở trên người nàng!

Đi tới trước mặt hắn, nàng chủ động kéo tay của hắn, nhìn lòng bàn tay của hắn bị dính đầy bùn đất, lấy ra khăn tay từ ống tay áo thay hắn lau thử.

"Hoa Dung. . . . . ." Hắn sững sờ nhìn cử động của nàng, chỉ cảm thấy ngực nóng lên.

Trong một tháng này, nàng chưa bao giờ chủ động đến gần hắn, chớ nói đến việc cẩn thận thay hắn lau tay giống như bây giờ, "Ngươi không thích hợp làm chuyện như vậy."

Hắn nheo lại mắt, "Ai nói? Bất luận là gieo giống hoặc chính là thu hoạch, ta nhanh chóng biết toàn bộ, hơn nữa còn làm được rất tốt."

Nàng than thở, "Cũng bởi vì cái gì ngươi cũng làm được tốt, mới không nên lãng phí toàn bộ thời gian vào việc này."


"Chuyện gì vậy?" Hắn không thích giọng điệu nàng tự chê bai chính mình.

Dựa vào trồng rau sinh sống, dựa vào chính mình cố gắng sống qua ngày, cái này thì có cái gì không đúng? Hắn yêu thích bộ dạng nàng cố gắng sinh hoạt, hắn muốn cảm nhận sức sống như vậy nên mới có thể vẫn nương nhờ bên cạnh nàng.

Lúc này, từ sau lưng đến truyền âm thanh ồn ào, bọn họ quay đầu nhìn thấy một đám hộ vệ đẩy tới đẩy lui lẫn nhau, loạn thành một đoàn, rõ ràng là muốn nghe lén câu chuyện của bọn họ.

La Trữ Nhạc không vui nói: "Ầm ỹ muốn chết.... Lập tức biến mất khỏi mắt ta."

"Thiếu gia. . . . . ." Bọn hộ vệ gào khóc.

"Các ngươi không đi, thì đến lượt ta đi!" Hắn kéo tay của nàng, lời nói mang theo uy hiếp.

Bọn hộ vệ chống lại ánh mắt của nàng, rất có ý cầu cứu.

"Ta rất nhanh sẽ nói hết lời, các ngươi rời đi trước đi!" Nàng sẽ làm La Trữ Nhạc cam tâm tình nguyện rời khỏi lúc này.

"Thiếu gia, có chuyện làm ơn nhất định phải bảo chúng ta."Một người hộ vệ trong đó nói.

"Đi mau!"Luận võ công, hắn cũng không yếu hơn bọn hộ vệ, hết lần này đến lần khác bọn họ giống như là sợ hắn gây họa, không lúc nào là không đi theo bên cạnh hắn, hại hắn vì muốn cùng Hoa Dung có thời gian riêng tư chung đụng, dù sao cũng phải mượn dịp bỏ chạy, phiền toái hết sức.

Đợi bọn hộ vệ vừa rời đi, nàng liền chậm rãi mở miệng, "Ngươi có nghĩ tới hay không, ngươi sinh ra ở nghĩa trang, còn muốn là thượng nghĩa lẫm công tử, những thứ này đều là chuyện đã định đoạt nơi u minh, ngươi nên chấp nhận, cố gắng làm tốt những chuyện nên làm ở vị trí này."

"Chấp nhận?"

"Đúng vậy! Người không có biện pháp lựa chọn thì cũng phải chấp nhận, ngươi không phải là người khác, mà là nghĩa lẫm công tử gánh vác nghĩa vụ làm cho võ lâm hòa bình, mỗi tiếng nói cử động của ngươi thậm chí sẽ ảnh hưởng đến cả giang hồ, sự tồn tại của ngươi hết sức quan trọng.

"Mặc dù bây giờ ngươi cảm thấy rất mệt mỏi, nhưng nếu như có thể vận dụng tài nguyên bên cạnh ngươi, ngươi có thể vì thế giới này làm nhiều chuyện, cứu giúp rất nhiều người, hy sinh sự tự do của ngươi đổi lấy hạnh phúc của tất cả mọi người, cũng không phải là cái giá quá cao sao?"

La Trữ Nhạc nheo lại mắt, "Ngươi cũng hi vọng ta làm một nghĩa lẫm công tử giống như mọi người sao?"

"Ta là người bình thường hết mức trên cõi đời này, tâm nguyện duy nhất của ta là sống tốt qua ngày, nếu như võ lâm xảy ra náo động, mà ngươi lại không muốn ra ngoài hòa giải, ta làm sao sống qua ngày thật tốt đây?"

Nhìn nàng dùng gương mặt tươi cười, dùng giọng nói bình tĩnh nói ra nguyện vọng khát khao nhất của nàng, ngay một khắc này, hắn chợt động lòng.


Kể từ bị lựa chọn làm nghĩa lẫm công tử mới nhậm chức, hắn đã bắt đầu thấy quả thật rất không sung sướng, dù sao cũng cho là tự do bị hy sinh, niềm vui thú bị tước đoạt, hắn phải làm rất nhiều chuyện mình không thích, thậm chí cảm thấy áp lực mọi người cho hắn thật nặng.

Hắn chỉ muốn làm người bình thường, sống cuộc sống khoái lạc, tuyệt đối không muốn làm một trọng tài của chính nghĩa, vì vậy cho tới nay hắn không ngừng chống lại việc làm nghĩa lẫm công tử.

Nhưng cho đến lúc này hắn mới hiểu rõ ràng, hắn sẽ chống đối như thế là bởi vì từ đáy lòng hắn không ủng hộ việcbảo vệ một đám người không quen biết có bao nhiêu vĩ đại, vì vậy không tìm được lý do có thể thuyết phục mình tiếp nhận, nhưng hôm nay, hắn tìm được lý do phải làm nghĩa lẫm—— hắn muốn bảo vệ Hoa Dung, muốn cho nàng không bị người xấu đến uy hiếp, muốn cho nàng vui sướng trải qua từng ngày.

"Nếu như mà ta nhận mệnh, vậy còn ngươi?" Hắn nguyện ý vì nàng đi chịu đựng áp lực trầm trọng, nhưng trước đó, hắn nhất định phải có câu trả lời mong muốn.

Chấp nhận, nàng? Nàng rũ mí mắt xuống, che giấu tia mất mác ở đáy mắt.

Nàng và hắn là bất đồng —— hắn chấp nhận, có thể mang đến hòa bình và chính nghĩa, mà nàng chấp nhận, sẽ chỉ mang đến máu tanh và mưa to!

Bọn họ nhất định là hai đường thẳng song song, cho dù hiện tại có giao nhau, cũng phải nhanh chóng tách ra, tránh cho bị tổn thương lẫn nhau.

"Hoa Dung, trả lời ta."

Nàng hít sâu một hơi, khôi phục vẻ mặt bình tĩnh vốn có, "Ta vẫn luôn rất chấp nhận! Biết mình là người bình thường, cho nên ta trải qua cuộc sống không tranh giành cùng đời."

"Ta nói chấp nhận cũng không phải nói cái này!"

"Vậy là cái gì?"

"Chúng ta từ xa lạ đến biết tên của nhau, còn có thể ở chung một chỗ giống như vậy, cũng không nói lên có duyên phận sao? Là trời cao cho chúng ta cơ hội gặp nhau, ngươi cũng không cần vẫn cự tuyệt ta, chấp nhận làm như bạn tốt của tađi!"

"Ta rốt cuộc có cái gì tốt, tại sao ngươi muốn cùng ta làm bạn như vậy ?" Nàng không hiểu mình rốt cuộc là điểm nào hấp dẫn hắn, làm cho hắn theo sát nàng không buông.

"Ta không phải nói, ngươi chơi rất tốt sao!" Hắn mỉm cười trả lời.

Sau khi nàng biết thân phận của hắn, không giống những người khác vội vã nịnh bợ hắn như vậy, ngược lại còn nghiêm mặt muốn hắn cút đi, mới đầu hắn còn tưởng rằng nàng là muốn chơi một chiêu vờ tha để bắt thật, lại không nghĩ rằng nàng thật sự ghét bỏ hắn, ước gì hắn cách thật xa.

Hắn trời sinh bướng bỉnh —— nàng càng không để cho hắn đến gần, hắn càng muốn đến gần, mỗi lần thấy bộ dáng nàng mất đi tỉnh táo, gương mặt đỏ ửng, tức giận tới mức dậm chân, thì sẽ khiến hắn không nhịn được mà than thở nàng đáng yêu.


Chưa từng có một người có thể làm cho hắn cảm thấy vui sướng như vậy. . . . . . Cho dù Hoa Dung cho rằng hắn là một phiền toái, hắn vẫn thật sự muốn cùng nàng làm bạn tốt, ở lại bên cạnh nàng.

"Phải làm sao mới có thể làm cho ngươi cảm thấy ta không dễ chơi đây?" Nàng tự lẩm bẩm, nhìn vào tròng mắt thâm thúy của hắn, vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Không cho ta đáp án sao?"

Nàng chỉ có thể nhắm mắt trả lời: "Được, ngươi nghiêm túc học tập làm nghĩa lẫm công tử, vậy ta cũng sẽ chấp nhận làm bạn tốt của ngươi."

Trước dụ dỗ hắn trở về mới là nhiệm vụ quan trọng, nói láo thì sao. . . . . . Có thể nhìn khuôn mặt tươi cười xán lạn của hắn, tại sao lòng của nàng cảm thấy đau nhói vậy chứ?

"Ta sẽ làm theo ý của ngươi ." Hắn gật đầu, "Bây giờ ta lập tức trở về học tập."

Vừa thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy hắn lại vòng trở lại, thần kinh lập tức căng thẳng,

"Làm sao vậy?"

"Lần này đi có thể phải rất lâu nữa mới có thể đến tìm ngươi, cho nên. . . . . ."

"Cho nên như thế nào?" Khi tuấn nhan hắn lại gần, nàng không kiềm chế được mà lui về thẳng hướng ngược lại, lại bị hắn bắt tại trận.

"Cho nên ta muốn một lần nhìn đủ, ghi tạc gương mặt này của ngươi vào đáy lòng!"

Bàn tay đè lại bả vai mảnh khảnh nàng, "Không nên lộn xộn!"

Tầm mắt của nàng bay tới bay lui, dáng vẻ rất không tự nhiên —— trời ạ! Hắn đâu cần dùng ánh mắt như thế nhìn nàng chứ? Nàng nhanh chóng không thể hít thở.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời ửng hồng, tay nhỏ bé siết chặt làn váy, ngừng thở, lần đầu tiên trong đời nhịp tim mất đi khống chế, hơn nữa còn không khỏi áy náy rất nhiều . . . . . .

Tròng mắt thâm thúy chợt nheo lại, nhìn chằm chằm trước mắt khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng này, hắn nhất thời cũng xấu hổ, đột nhiên cảm thấy có phải đã quá giới hạn hay không, lập tức hắn không biết nên tiếp tục nhìn chằm chằm nàng, hay là muốn dời tầm mắt đi . . . . . . Chỉ là chô dù hắn dời đi, cuối cùng tầm mắt vẫn không tự chủ lại trở lại trên mặt của nàng —— hắn giống như là nhìn nàng mãi không chán.

"Ngươi nhìn đủ rồi chú?" Nàng không chịu nổi ánh mắt cực nóng, xuất hiện âm thanh run rẩy hiếm có.

Còn chưa đủ! Hắn đang trả lời ở đáy lòng, lại sợ nói ra khỏi miệng sẽ bị nàng đánh.

"Mau trở về đi thôi!" Nàng vội vã cúi đầu.

"Ồ! Được. . . . . . Về sau gặp lại." Hắn cười khúc khích một cái, ngay sau đó rời đi.

Về sau? Còn sẽ có về sau sao? Nhìn chằm chằm bóng lưng đi xa, trong lòng của nàng tràn đầy cảm giác mất mát.


"Hình như là hắn thật lòng." Cha Hoa đi ra từ trong nhà đi đến bên người nàng.

"Thật lòng cũng bù không được thực tế! Nếu như hắn là bách tính bình dân, có lẽ chúng ta còn có thể làm bạn tốt, nhưng hắn là nghĩa lẫm công tử!" Nàng cười khổ."Bởi vì lo lắng những người đó sẽ tìm được chúng ta, ta ngay cả tên cũng không dám nói cho hắn biết, như vậy còn có thể làm bạn tốt sao?"

"Đóa Nhi, cực khổ cho ngươi rồi."

"Cực khổ nữa cũng cũng không sao." Nàng lắc đầu, "Thành thật mà nói, có thể trách ai đây? Trách cha mẹ ruột thịt của ta sao? Ngay cả ta vô cùng chán ghét thần lực trong người, cũng không thể trách bọn họ!" Nàng nhìn hai tay, giọng nói buồn bã, thê lương.

"Đóa Nhi. . . . . ." Cha Hoa vỗ vỗ bả vai của nàng."Ngươi nói không sai, mặc dù sức lực của cơ thể này mang đến nhiều phiền toái như vậy, nhưng dù sao đây cũng là quà tặng cha mẹ ngươi cho ngươi, ý định của bọn họ là hy vọng ngươi có thể đi trợ giúp người đáng thương, đáng tiếc. . . . . . Ngược lại bị người có dã tâm lợi dụng."

Hắn vừa nói vừa thở dài, không khỏi hồi tưởng lại chuyện xảy ra những năm gần đây —— Hoa Đóa này là kết quả của tình yêu của Tống Ninh có Lưu Nguyệt kiếm pháp nổi tiếng, cùng với một thân thần lực bẩm sinh danh hiệu An Giai Nhi, lúc ấy trên giang hồ hai người bọn họ nổi danh là Thần Tiên Quyến Lữ, bất luận là dáng vẻ bên ngoài hoặc võ nghệ đều vô cùng xứng đôi, tình cảm thâm tình của bọn họ cũng rất khiến mọi người hâm mộ.

Đáng tiếc một biến cố đã làm cho hai người bọn họ mãi mãi cách xa nhau như trời với đất —— biểu hiện xuất sắc của bọn họ dẫn đến quá nhiều kẻ địch, mà phần lớn là kẻ địch ngoài sáng có thể đường đường chính chính đến tỷ thí, nhưng kẻ địch âm thầm thì khó có thể đề phòng rồi !

Khi An Giai Nhi mang thai bất hạnh dính độc, trước khi hạ sinh đứa bé trong bụng , sau đó vì độc phát mà bỏ mạng, yêu vợ con Tống Ninh không thể nào chấp nhận được sự thật, giống như nổi điên đập đầu chết tại chỗ, để lại đứa bé vừa cất tiếng khóc chào đời.

Chuyện này làm chấn động giang hồ, người trong võ lâm rối rít đứng ra bất bình thay bọn họ, nhưng người gây ra tai vạ lại khẳng định đây chỉ là tỷ thí, là vợ chồng Tống thị thua không dậy nổi, liều chết không nhận sai!

Vì vậy phe chính nghĩa tìm tới nghĩa trang, xin nghĩa lẫm công tử lúc đó đến chủ trì công đạo.

Nghĩa lẫm công tử vì tra rõ sự thật, phái ra con em các nơi của nghĩa trang, điều tra ra vợ chồng Tống thị quả thật có mấy lần khiêu khích hành động, nhưng đều là quang minh lỗi lạc nghênh chiến.

Nghĩa trang mất một phen công phu tìm ra người hạ độc, trực tiếp phế trừ võ công của người kia, chấm dứt trận đại sự giang hồ do Tống thị vợ chồng dẫn đến này , còn giao đứa con đáng thương vừa sanh ra đã mất đi cha mẹ cho một đôi vợ chồng nông thôn chăm sóc.

Ai ngờ đôi vợ chồng kia chỉ là ham tiền tài, sau khi đóng gối tiền tài, lập tức đưa đứa bé đến trong rừng sâu vứt bỏ!

May mắn ngày đó cha Hoa vừa vặn ở trong núi săn thú, thấy trong tã đứa bé đặt ở bên cạnh Lưu Nguyệt kiếm, dẫn đến nhận ra thân phận của nàng, sinh lòng thương tiếc mới đưa nàng mang về nhà nuôi lớn.

Cha Hoa xuất thân bần hàn, từ nhỏ được Kỳ Tinh tà giáo trên giang hồ dạy chỗ thu dưỡng, ở trong giáo chỉ Kỳ Tinh là địa vị người làm hèn mọn, hoàn toàn không bị chú ý, cho dù nhặt được đứa bé cũng không có người hỏi đến.

Hắn gọi đứa bé là Hoa Đóa, dựa vào tiền tiết kiệm, tân tân khổ khổ nuôi lớn đứa bé.

Trong quá trình nuôi dưỡng, hắn phát hiện thấy Hoa Đóa di truyền thần lực của mẹ, thường xuyên sẽ bởi vì không khống chế được hơi sức mà hủy hoại đồ đạc xung quanh, điều này cũng dẫn đến những ánh mắt khác thường của người khác.

Cha Hoa biết nếu muốn sống những qua ngày bình thường, phải khiến Hoa Đóa ẩn dấu thực lực, không ngừng nhắc nàng tỉnh táo đừng làm lộ ra hơi sức trước mặt người ngoài.

Hoa Đóa khéo léo hiểu chuyện, khi còn bé mặc dù không hiểu nguyên nhân, nhưng có thể nghe lời làm theo, sau khi lớn lên hiểu rõ thân thế của mình, càng thêm giấu thân quái lực, cá tính vốn hoạt bát biến thành lạnh lùng, cẩn thận, qua đó giấu giếm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận