Đạo Chu

Ngồi quỵ xuống mặt đất, Amaru đặt đôi tay lên đùi. Thân thể nàng theo đó hơi run rẩy vài cái. Nước mắt theo khoé mắt chảy ra. Đôi mắt màu xanh ầng ậc nước, nàng thực sự giận chính bản thân mình: “Mình... mình... “

“Amaru...” Lee cười nói: “Cậu không sao chứ? Mà cậu làm tốt lắm. Cậu đã đánh bại được con quái vật Vô Vỹ đó. Ông Shinnou hẳn sẽ rất tự hào về cậu.”

“Đồ ngốc...” Amaru khe khẽ nói nhỏ khi nàng đưa tay lên lau khoé mắt của mình. Tuy nhiên khi mà Amaru quay ra nhìn về phía Rock Lee, nàng lập tức đối với Lee cực kỳ phản cảm. Lúc này, Lee hít một hơi thật sâu vào khiến hai má hắn phùng lên giống như con cóc. Kế tới hắn chu cái miệng đầy nước miếng mình ra hướng về phía Sakura mà hôn.

Đôi mắt lim dim Sakura từ từ mở ra, nàng lúc này thấy được cái miệng chìa ra cùng với đôi mắt nhắm nghiền và hàng lông mày đậm khiến cho Sakura phát hoảng. Miệng nàng há hốc ra kêu lên: “Aaa...”

Đét! Lee cảm giác được mình bị một cú đánh trời giáng khiến cả thân thể hắn bắn ra phía ngoài. Thân thể hắn lúc này yếu đuối bất kham lại không mang theo phòng ngự trực tiếp đập mạnh xuống mặt đất. Một trận bụi mù theo đó bắn lên, Amaru chỉ có thể nhắm mắt lại không nhìn về phía cảnh này.

“Sao... Sao cậu lại đánh tớ cơ chứ?” Lee liên tục thở ra hồng hộc. Má Lee đã xuất hiện dấu tay năm ngón đỏ ửng: “Mình thấy cậu ngất đi chỉ muốn hô hấp nhân tạo cứu trợ cậu thôi mà!”

“Lee, đồ ngu ngốc!” Sakura giận dữ quát lên: “Cậu muốn làm gì tớ trong lúc tớ hôn mê thế hả?” Nói đến đây thì Sakura mới nhớ tới con quái vật rồi hỏi: “Mà có chuyện gì xảy ra lúc tớ ngất đi thế?”


“Tớ không chắc là chuyện gì xảy ra nữa!” Lee ngẩng đầu đưa bàn tay gãi gãi ót ra vẻ ngờ nghệch. Nụ cười cực kỳ ngu ngốc xuất hiện trên mặt Rock Lee: “Mà thôi dù sao nó cũng đã kết thúc rồi mà. A Hahaha...”

Ầm... Một cơn địa chấn làm cho đám người giật mình. Lee hoảng hốt hô lên: “Chuyện gì vậy?”

“Cậu chẳng chịu nhìn trung quanh gì cả!” Sakura trách mắng: “Có thể Hinata cùng những dân làng mất tích đang ở trong đó.” Nói đến đây thì Sakura nhìn về phía Lee nói: “Lee, cậu có ổn không?”

“Tất nhiên mình ổn rồi! Cậu xem...” Rock Lee cười ngờ nghệch. Bản thân hắn đứng dậy muốn đi vài bước nhưng thân thể loạng choạng. Ngay lập tức ngã thẳng vào thân thể Sakura. Hắn không hiểu thế nào thì trực tiếp úp thẳng vào bộ ngực hơi nhô lên của Sakura.

“Đồ ngốc!” Giọng Sakura vang lên. Amaru nhắm mắt lại lần nữa. Khi mà nàng mở mắt ra thì thấy được Lee nằm xõng xoài trên mặt đất. Bên mặt kia lại có dấu tay hiện rõ ở trên mặt hắn. Hơi thở nhè nhẹ từ miệng Lee phát ra. Sakura mở miệng nói: “Lee, xem ra cậu chưa khôi phục rồi! Di chứng Bát môn độn giáp còn chưa có hết đi?” Thấy Lee không phản bác, Sakura lại tiếp tục nói: “Chúng ta phải quay về thôi! Khi trở về chúng ta sẽ gọi thêm chi viện. Nhiệm vụ này khó hơn mình tưởng!?”

“Mình không sao mà...” Rock Lee cố gắng gượng dậy thân thể. Nhưng bộ dạng suy yếu của Rock Lee đã hoàn toàn bán đứng hắn. 

“Chúng ta phải sớm rời đi nơi này thôi! Sau đó đem thông tin đưa về làng chờ chi viện!” Giọng nói Sakura cực kỳ kiên định. Nàng quay ra nhìn về phía Amaru nói: “Amaru, chúng ta rời đi thôi. Mình sẽ cõng cậu. Nhanh lên nào!” Vừa nói thì nàng vừa chìa lưng về phía Amaru.


Bàn tay Amaru lập tức siết lại với nhau, nàng mở miệng nói: “Không!” Sakura kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Amaru thấy được nàng lập tức liên tục lắc đầu phản đối. Dáng vẻ Amaru thập phần kiên quyết: “Tôi muốn theo con đường của thầy Shinnou. Tôi muốn cứu tất cả dân làng...”

“Nhưng mà nếu chỉ có mình cậu ở đây...” Sakura cực kỳ lo lắng nói: “Cậu nhất định sẽ chết. Đến lúc đó chúng ta không những không cứu được mọi người, mà cậu rất có thể sẽ chết.”

“Không, không...” Amaru liên tục lắc lắc đầu của mình. Điều này làm cho Rock Lee và Sakura đều cảm giác được khó xử.

Vụt! Thân ảnh Sakura lập tức xuất hiện ở bên cạnh Amaru. Giọng nói nhè nhẹ từ miệng Sakura phát ra: “Amaru, thật xin lỗi!” Bàn tay nàng đưa lên gõ vào cổ của Amaru. Thân hình Amaru lập tức lảo đảo và ngã vào vòng tay Sakura. Nàng lập tức đem Amaru cõng lên vai mình rồi quay ra nói với Lee: “Lee, chúng ta đi thôi!”

Rọck Lee gật đầu một cái. Ba người lập tức rời đi nơi này. Thế nhưng họ vừa chạy được vài bước thì đột nhiên mặt đất rung động ầm ầm.

Ầm, ầm... Mặt đất bắt đầu rung động liên hồi. Theo sau đó mặt đất bắt đầu nứt vỡ. Lee quay ra mở miệng nói: “Mặt đất rung chuyển. Khu rừng này đang chuyển động sao? Sakura... cậu nhìn kìa!”


Theo cái nhìn Lee, Sakura quay ra nhìn sau. Một cảnh tượng đồ sộ xuất hiện ở trước mặt nàng. Mặt đất nứt vỡ và có thứ gì đó phá vỡ mặt đất chui ra. Theo sau đó từng toà kiến trúc từ mặt đất mọc lên. Nó nhanh chóng hiện hữu trước mặt hai người Lee và Sakura.

Kế tới một cái mặt đá dần dần nổi lên, cả toà kiến trúc khổng lồ hơi phát ra tia điện lập loè. Nó nổi lên không trung và để hiển lộ một toà kiến trúc cổ kính nhưng lại quỷ dị ở chỗ những kiến trúc này lại vô cùng hiện đại. Nó chẳng khác nào một toà phù không thành đồ sộ mang theo những kiến trúc cực kỳ hiện đại.

Vụt! Toà phù không thành vọt qua đầu ba người sau đó bay lên không trung. Nó phóng nhanh lên trên bầu trời. Phía sau lưng nó xuất hiện cái đuôi phát sáng làm lực đẩy đem con đem toà phù không thành nhanh về phía trước.

Phịch! Bàn chân Dan lập tức chạm xuống dưới mặt đất. Phía sau lưng Sasuke cũng theo đó dừng lại. Khi mà Sasuke đang muốn mở miệng nói chuyện thì cái đầu quỷ từ từ quay lại. Một đôi mắt quỷ dị với đồng tử màu đỏ và ba viên câu ngọc nhẹ nhàng xoay tròn trong đó đập vào mắt Sasuke. Lập tức Sasuke liền dại ra vì đôi mắt này. Con mắt Sasuke mở lớn hết sức, ba viên câu ngọc cũng vì kích động mà xoay nhè nhẹ, hắn mở rộng miệng mình nói: “Không... không thể nào!”

“Ngươi đuổi theo ta đã đủ chưa?” Trọng nói trầm trầm nhưng quỷ dị lại có vẻ non nớt từ thân hình nhỏ bé đó phát ra. Đôi hàm răng sắc nhọn nhấp lên xuống phát ra giọng cảnh cáo: “Nếu ngươi tiếp tục đi theo ta, vậy đừng trách ta không khách khí!” 

“Sharingan! Thực sự là Sharingan?” Uchiha Sasuke run run, dáng vẻ cực kỳ kích động nói: “Ngươi làm sao có thể có được Sharingan? Chẳng lẽ người gia tộc Uchiha vẫn còn có người còn sống. Không, không thể nào... Uchiha Itachi, hắn hẳn đã tàn sát hết toàn bộ người gia tộc Uchiha? Làm sao có người có thể sở hữu được Sharingan?” Vừa nói đến đây Sasuke nắm chặt tay, vẻ mặt có chút vặn vẹo nói: “Nói! Ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao lại có được Sharingan?”

“Sharingan?” Dan trầm ngâm một chút sau đó cười lắc lắc đầu: “Sharingan sao? Đôi mắt ta không phải Sharingan. Đừng đánh đồng Byaku-Sharingan của ta với hàng thấp kém Sharingan của gia tộc Uchiha đó. Mặc dù đôi mắt của ta quả thực có được sức mạnh Sharingan nhưng nó vượt trội hơn so với Sharingan nhiều.”

“Cái gì?” Khi Sasuke hơi kinh ngạc hô lên. Ngay lập tức thông qua Sharingan, Sasuke thấy được huyệt hai thái dương trên khuôn mặt quỷ xuất hiện những cái gân nổi lên quỷ dị. Loại gân nổi lên này làm cho Sasuke liên tưởng tới Byakugan của gia tộc Hyuuga. Âm thanh kinh hãi Sasuke phát ra: “Đôi mắt đó chẳng lẽ là sự kết hợp giữa Hyuuga và Uchiha? Không... không thể nào...”


“Rõ rồi chứ?” Dan ôm hai tay trước ngực và phát ra giọng ồn ào. Khoé miệng hắn nhếch lên: “Đừng có so sánh Byaku-Sharingan của ta cùng với Sharingan của gia tộc Uchiha. Byaku-Sharingan của ta mạnh hơn Sharingan của tộc Uchiha các ngươi nhiều!”

“Ngươi... ngươi...” Sasuke giận dữ hét lớn lên: “Ngươi đã phạm sai lầm khi súc phạm gia tộc Uchiha. Và ngươi sẽ phải trả giá vì điều đó!” Hắn làm sao có thể để người khác vũ nhục tộc Uchiha như vậy. Một lần thì hắn đã nén giận vì đối phương có Sharingan nhưng đối phương tiếp tục nhục mạ tộc Uchiha, hắn tuyệt đối không cho phép. Bàn tay Sasuke trực tiếp rút thanh katana ra khỏi phía sau lưng. Hắn vung vẩy thanh katana đồng thời phóng về phía Dan.

Xoẹt, xoẹt... Thân thể Dan lấp loé ra những tia điện khủng bố. Ngay khi Sasuke mở lớn đôi mắt thì thân ảnh lập tức biến mất. Vẻ mặt Sasuke cũng theo đó biến thành kinh ngạc: “Thật là nhanh!” Vì lúc này Dan đã ở dưới cơ thể Sasuke. Hắn hoàn toàn không tránh thoát đòn tấn công của Dan. Sasuke cũng phản ứng thật nhanh, toàn thân phát ra một đám lôi điện lập loè.

Phanh! Thế nhưng đám lôi điện bao phủ cơ thể Sasuke hoàn toàn không có cách nào bảo vệ hắn. Cùi chỏ Dan đã trực tiếp đánh mạnh vào ngực Sasuke làm cả cơ thể Sasuke bị đập bay. Thân thể bắn ngược về phía sau như một quả banh bị đập mạnh.

Ầm! Thân thể Sasuke đánh nát một cái cây khổng lồ sau đó tiếp tục bay ngược ra phía sau. Miệng hắn trực tiếp ốc ra một ngụm máu tươi: “Ộc...” Thân hình đập mạnh vào một cái thân cây khác khiến cho cả cái cây rung chuyển liên hồi. Thân hình hắn bị lún vào sâu trong thân cây mới dừng lại.

“Hử?” Một âm thanh làm cho Dan hơi khựng lại thân mình. Hắn vội vã ngẩng đầu thấy được một toà phù không thành bay qua đầu của mình. Khoé miệng Dan theo đó kéo lên: “Đây chính là toà thành mà đám ninja Không quốc nói. Tên cầm đầu Shinnou gì đó đang tìm kiếm sao? Xem ra hắn là tìm kiếm được rồi!”

Đôi cánh Dan lập tức vỗ mạnh sau đó vọt thẳng về phía không trung. Hắn bám sát toà thành khổng lồ mà bay lên. Đột nhiên đôi mắt hắn hơi nheo lại, thông qua Byaku-Sharingan, hắn thấy được một con quỷ cũng đang vỗ nhẹ đôi cánh đuổi theo. Mép Dan nhếch nhếch khó chịu: “Bám riết không tha! Thật là một tên phiền phức...”

Vụt! Thân ảnh Dan phóng vào bên trong toà thành. Vụt! Một người thiếu niên trong hình dạng quỷ cũng vọt thẳng vào toà thành theo sát phía sau Dan.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận