Danh Họa FULL


Chương 29: Kỳ ngộ.
Editor: Shandy - 10 chủi, em gái nhỏ chưa biết H là gì
Cô Diệp dạy phác họa năm nay 52 tuổi, cũng sắp tới tuổi nghỉ hưu, ánh mắt nhìn Du Họa như thể người mẹ nhìn con gái mình đã tìm thấy được bạn trai tử tế, vô cùng vui mừng lại có vài phần hóng chuyện.
Du Họa ngượng ngùng gật đầu: "Sao cô nhìn ra được vậy ạ?"
"Tâm tư đều vẽ trên bức tranh hết rồi."
Bức phác họa Du Họa thay đổi phong cách ác liệt trước đây, thời gian và chuyển tiếp sáng tối được xử lý hoàn hảo, khiến cho bức tranh như được khoác lên một tầng cảm giác mông lung, cho dù là tranh đen trắng cũng có thể cảm nhận được ánh mắt dịu dàng đang chăm chú nhìn vào người đàn ông bên trong bức họa, tựa như nước chảy chậm rãi mang tình ý thấm đẫm lên giấy trắng, người như thể hiện ra bên ngoài bức họa.
"?" Du Họa nhìn hoài cũng không thấy được nguyên nhân, bức họa do chính cô vẽ, bên trên cũng không dán nhãn gì mà.
Cô Diệp lắc đầu, cười mà không nói: "Cậu con trai đó nhìn không tệ, đối xử với em có tốt không?"
Đột nhiên bị hỏi vấn đề này, Du Họa sững người một chút, trong đầu hiện lên đoạn ký ức ngắn, Giản Mặc Thư tặng tranh màu nước, ánh mắt dịu dàng ẩn giấu sự quan tâm nhưng hơn hết là thân thể quấn quýt cùng nhau thở dốc, cùng nhau thét lên.
Mặt cô từ từ đỏ lên: "Anh ấy...!rất tốt."
"Cô cũng thấy vậy." Nhìn mặt Du Họa tròn trịa, hồng hào hơn không ít, cô Diệp lấy ra một xấp tài liệu trong ngăn kéo, đưa cho cô: "Thành Đông mới xây phòng trưng bày mỹ thuật tư nhân, em có biết không?"
"Em có nghe qua một chút."
"Nơi đó chuẩn bị mở một khu vực riêng để trưng bày tác phẩm của các nhà nghệ thuật gia Giang Thành, đặc biệt là họa sĩ trẻ ưu tú, dùng để hấp dẫn đám người trẻ tuổi.
Có điều sẽ mở vào nghỉ hè giữa tháng Bảy, thời gian lúc đó hơi gấp gáp cho nên phòng trưng bày mỹ thuật mở rộng chiêu mộ tác phẩm từ các sinh viên ưu tú của Viện mỹ thuật Giang Thành, nếu như tác phẩm mà nhà trường đề cử nhận được sự tán thành của tổ bình chọn chuyên nghiệp phòng trưng bày mỹ thuật thì sẽ có cơ hội được treo trong phòng trưng bày mỹ thuật luôn.


Sau đó nếu em muốn theo đuổi nghệ thuật hay là theo con đường mang tính chất thương mại thì đều là cơ hội rất tốt để được nhiều người biết tới."
Hơn nữa tác phẩm của Tiểu Du có phong cách rất nổi bật, mặc dù cuối cùng có qua vòng bình chọn hay không, miễn là tới tay ban giám khảo, tin chắc bọn họ ít nhiều cũng có thể nhớ kỹ, cũng là hỗ trợ nhất định với sự phát triển sau này của em."
"Em xem thử tài liệu, nếu em quyết định tham gia, cô sẽ đề cử tác phẩm của em lên trên."
Du Họa nhận lấy, ngoại trừ áp phích thu thập được, trong đó còn có cả giới thiệu cơ bản về phòng trưng bày mỹ thuật, phong cách rồi khuynh hướng cũng như một số tác phẩm tiêu biểu.

Phòng trưng bày mỹ thuật vẫn chưa mở cửa chính thức, tài liệu trong tay chủ yếu là cái cơ bản nhưng có thể thấy cô Diệp đã chuẩn bị rất có tâm.
"Cô Diệp, nộp thẳng tác phẩm trước kia hay là cần sáng tác một lần nữa ạ?"
"Thật ra không có giới hạn gì về phương diện này cả, nhưng bây giờ đã là gần giữa tháng Sáu rồi, tìm linh cảm cũng phải cần thời gian, hơn nữa còn chuẩn bị cho cuộc thi cuối kỳ sắp tới, nếu sáng tác một lần nữa trong tháng này thì mạo hiểm rất lớn.

Đề nghị của cô là xem trong các tác phẩm trước đây của em có bức nào còn không gian thay đổi được thì tiến hành sửa chữa một lần nữa."
Cô Diệp ngừng lại một chút, nhấn mạnh với cô: "Cơ hội hiếm có, Tiểu Du hãy suy nghĩ thật kỹ."
"Em biết rồi ạ." Du Họa thoáng cúi đầu: "Vô cùng cảm ơn cô Diệp."
Nán lại một lúc lâu, Du Họa vội vàng đi về phía một phòng học khác để học tiếp.
Tiết học này có mấy lớp học cùng học chung, lúc Du Họa đến phòng học thì ghế ngồi đã gần đầy hết rồi, ghế trống còn lại không nhiều lắm, hầu hết là phải ngồi cạnh mấy nam sinh, chỉ có một ghế trống duy nhất dành cho nữ sinh, nhưng rất khó xử là, người bên cạnh lại là Tần Nhĩ Na.
Du Hoa đi qua đi lại đến lúc ngồi xuống thì không hề bất ngờ nhận được một tiếng hừ lạnh.

Nhưng đến lúc cô để tài liệu của phòng trưng bày mỹ thuật xuống bàn thì có một bàn tay duỗi sang lấy tờ áp-phích đi.
"Cô cũng muốn tham gia ư?"
Du Họa liếc cô ta một cái, trả lời thận trọng: "Đang suy nghĩ."
"Giả vờ giả vịt cái gì, cô không muốn nổi tiếng ư?"
Mắt Tần Nhĩ Na được trang điểm tinh xảo, tựa như máy quét tia cô từ trên xuống dưới: "Đồ nhà quê, dù cho có bám víu được người khác thì cơ hội này cũng chẳng rơi vào đầu cô đâu."
"...!?" Cái cô này lại đang làm cái trò gì nữa đây.
Du Họa lặng lẽ rút tờ áp-phích trong tay cô ta về, quay người chăm chú nghe giảng.

Tần Nhĩ Na cũng không cố chấp quấy rầy cô nữa, có lẽ là khinh thường nhưng cũng vì vậy mà Du Họa yên bình trải qua tiết học này.
Đến lúc tan học, Du Họa nhanh chóng rời khỏi chỗ ngồi.

Buổi chiều cô còn một tiết học, cô đang tính đi căn tin ăn cơm sau đó tới thư viện đọc sách giải trí coi như nghỉ trưa luôn.
Trên đường tới căn tin, cô gặp được Ôn Lâm.
Bóng dáng cao lớn đi dưới tán cây Dương, đâu đó tản ra hơi thở ai oán, thậm chí Du Họa đến gần anh ta thì cảm giác chung quanh giảm đi vài độ.

… Hình như tâm trạng của anh ta không được tốt lắm, hay là thôi không quấy rầy?
Có điều thầy Mặc Thư nói cô nghỉ ốm được là do đàn anh Ôn xin giúp cho, về tình hay về lý đều nên chào hỏi.
"Đàn anh Ôn, buổi trưa tốt lành?"
Ôn Lâm u ám quay đầu lại: "Không tốt lắm, đàn em Tiểu Du."
"À nói chứ, anh rơi vào tình huống này thì có một nửa là do em tạo thành đó, em phải mời anh ăn cơm đi!"
Đột nhiên bị chụp mũ, mặt Du Họa ngơ ngác, nghĩ nghĩ rồi đồng ý.

Đàn anh Ôn giới thiệu công việc làm người mẫu của thầy Mặc Thư cho mình, cô còn chưa cảm ơn anh chính thức, nhân cơ hội này mời anh ta đi ăn cơm luôn.
Hai người ra cổng trường, tìm một quán ăn tiếng tăm không tồi, gọi món xong thì bầu không khí bắt đầu xấu hổ.
Du Họa chủ động mở đầu câu chuyện trước: "Tuy là trước đây đàn anh Ôn đã làm trợ giảng môn chuyên ngành cho bọn em, nhưng thời gian đó em không thích nói chuyện, nên cũng không quá quen thuộc với đàn anh.

Thế mà anh lại chú ý đến em, giới thiệu công việc cho em, rồi để cho em làm quen với thầy Mặc Thư, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm."
"...!Bây giờ anh chỉ thấy hối hận, rất hối hận."
"Anh ấy già hơn em nhiều, đừng nhìn anh ấy đẹp mã, nhưng thực tế suy nghĩ rất đen tối! Đầy một bụng ý đồ xấu xa, sao em lại không nhìn thấu bộ mặt thật của anh ấy mà lại để bị mê hoặc chứ!"
Du Họa nhìn biểu cảm làm quá che mặt khóc lóc của Ôn Lâm, suýt chút nữa thì tưởng là hiện trường của một gia đình bi kịch, cô giống như một thiếu nữ ngu ngốc bị đàn ông xấu dụ dỗ, người ngồi đối diện cô là phụ huynh đang vô cùng đau đớn.
Có điều cô lại có phần đồng ý với ý kiến rằng thầy Mặc Thư có một bụng ý đồ xấu này đó.
"Thầy Mặc Thư làm gì ạ?"
"Anh ấy không phải người! Chính mình đã tìm được bạn gái, ngoảnh lại đã quẳng anh đi, lúc mẹ anh sắp xếp cho anh đi xem mắt, đã chẳng giúp ngăn cản thì thôi lại còn chủ động giới thiệu người cho anh.


Nói là bây giờ không nắm chắc thì chỉ có thể kéo dài tới tuổi của anh ấy mà thôi, dọa cho mẹ bắt anh xem mắt cả hai ba người một ngày! Anh đang ở độ tuổi đẹp nhất, vì sao không thể treo cổ trên một cái cây chứ, Tiểu Du em nói xem, anh ấy là người ư?"
"..." Lắm mối tối nằm không.
"Không được! Anh phải bóc phốt anh ấy!"
"Cái gì?"
"Không chỉ nhà anh, mà ngay cả nhà anh Mặc cũng đã biết anh ấy có bạn gái, hôm kia bác gái còn ở nước ngoài, nghe nói ngay sau đó đã mua xong vé máy bay, lập tức trở về gặp em đó."
"Bác gái… gặp em?"
"Đúng đó, mẹ anh nói cho bọn họ biết đó, lúc trước bác gái giục anh Mặc cả năm sáu năm đều chả có tác dụng gì, bây giờ đã có em, có khi còn coi em thành động vật quý hiếm để nuôi đó."
Đồ ăn được bưng lên nhưng Du Họa đã không còn tâm trạng để ăn nữa, trong đầu đề tràn ngập ý nghĩ có thể gặp phụ huynh bất cứ lúc nào.
***
Lời tác giả
Không thể nào gặp nhanh như vậy đâu, thầy Mặc không xuất hiện sẽ kìm lại bà mẹ nóng vội nhà mình.
Để cho Họa Họa chầm chậm lớn lên đã.
Da của Ôn Lâm từng bị Giản Mặc Thư trả đũa giày vò.

(Thầy Mặc Thư: Tôi siêu mang thù.jpg)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận