Đan Dược Thần Sư


"Càn rỡ!" Nam nhân trung niên năm chặt năm đấm, thái dương co giật, ánh mắt của hắn giống như là đang nhìn một kẻ thù không đội trời chung: "Đình Nhi là nữ nhi của ta, há lại để cho ngươi vũ nhục con bé như vậy?!"
Giống như trong lòng của hắn chỉ có Mộ Đình Nhi và Mộ Y.

Tuyết mới là nữ nhi của hẳn, còn Mộ Như Nguyệt lại là con hoang lòng lang dạ sói.
"Cha, được rồi." Mộ Đình Nhi kéo cánh tay nam nhân trung niên, lắc đầu, căn môi nói: "Đình Nhi vẫn tự biết thân phận mình là dưỡng nữ của Mộ gia, không cầu những cái khác, từ nhỏ ta đã mất đi cha ruột, chỉ cần cha có thể cho ta một chút tình thương của người thì ta đã đủ hài lòng rồi."

"Aizzz." Nam nhân trung niên thở dài: "Đình Nhi, cha ruột của con vì cứu Lão phu nhân mà chết, khi đó ta liền thề rằng sẽ đối xử với con như con gái ruột, sao có thể để người khác tổn thương con được chứ?!"
Mộ Như Nguyệt liếc nhìn, thần säc của hăn vô cùng u ám.
Hiển nhiên trong miệng hắn 'Người khác' chính là chỉ Mộ Như Nguyệt.
"Cha, Thế tử điện hạ còn ở đây." Mộ Đình Nhi cúi thấp đầu, khẽ nói.
Ai cũng không có phát hiện bên môi nàng xuất hiện nụ cười lạnh.
Nàng làm như vậy đương nhiên không phải là vì xin Mộ Như Nguyệt tha thứ, chỉ vì nàng biết Bạch thế tử ưa thích nữ tử khéo hiểu lòng người, lúc trước chính là bởi vì điều này mới yêu nàng.
"Ha ha, Thế tử, để người chê cười rồi." Nam nhân trung niên nắm quyền xin lỗi, sau đó quay đầu nhìn về phía Mộ Như Nguyệt, nhíu mày, âm thanh lạnh lùng nói: "Ngươi còn đứng ngơ ngẩn ở đó làm gì? Lập tức cút cho ta! Sau này khi Thế tử và Đình Nhi ở chung một chỗ còn dám chạy đến quấy rầy thì ta sẽ đánh gãy chân của ngươi."
Đáy mắt Mộ Như Nguyệt xẹt qua tia lạnh lẽo, dù sao nàng mới vừa đi tới đại lục này, có một số việc cần phải từ từ tiêu hóa, vì vậy nàng chỉ dùng con ngươi thấu xương kia đảo qua phụ thân Mộ Tình một cái, sau đó men theo trí nhớ trong đầu mà quay về chỗ của mình.
Mộ Tình khẽ giật mình, đây là ánh mắt của nữ nhi hẳn sao? Có điều là hän cũng không suy nghĩ nhiều liền quay đầu nhìn về phía Dạ Thiên Phong nói: "Thế tử điện hạ, người xem, dù sao Đình Nhi vẫn là nữ tử chưa xuất giá, cũng đã đem trong sạch của bản thân giao cho người, không biết Thế tử khi nào thì bằng lòng giải trừ hôn ước với đứa vô dụng kia mà cưới Đình Nhi làm vợ?"
Dạ Thiên Phong nhíu mày kiếm lại rồi nói: "Mộ gia chủ yên tâm đi, nhất định Đình Nhi sẽ trở thành Thế Tử Phi của ta, hiện tại vẫn chưa thể nói với Hoàng gia gia về việc ta với Đình Nhi đã có da thịt với nhau, băng không thì với tính tình của Hoàng gia gia, chưa xuất giá mà đã phát sinh loại chuyện này, người hẳn chỉ để cho Đình Nhi một danh nghĩa Träc Phi mà thôi, trở thành Trắc Phi quá ủy khuất cho Đình Nhi rồi."

Đình Nhi của hắn ưu tú tốt đẹp như thế, chỉ có danh tiếng Thế Tử Phi mới xứng với tài năng của năng.

"Vậy Thế tử có ý định..."
"Mấy tháng sau, Hoàng Thành tổ chức đại hội luận võ lần thứ nhất, hiện tại Đình Nhi đã là võ giả cấp ba, ở trong thành Tử Nguyệt người trẻ tuổi có thể so sánh với nàng không nhiều lắm, nếu lúc đó nàng có thể trở nên nổi bật, Hoàng gia gia cũng sẽ nhìn nàng với ánh mắt khác, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu nàng với sư phụ, đối với lời nói của sư phụ ta Hoàng gia gia cũng không thể không nghe, hơn nữa sư phụ ta còn là một đan dược sư"
Đan dược sư...!Hô hấp của Mộ Tình gấp gáp, cặp mắt phát sáng.

Đây là điều rất hiếm có, nguyên nhân chính là Luyện Đan Sư rất ít ỏi cho nên có địa vị rất cao ở Đại Lục này, nếu có thể kết giao với Luyện Đan Sư, sau này cũng sẽ không lo về chuyện đan dược nữa.


"Thế tử, người yên tâm đi, trận đại hội luận võ kia, Đình Nhi nhất định sẽ không làm người thất vọng.

Ha ha, đúng như người vừa nói, ở trong hoàng thành này, thiên tài như Đình Nhi thật là quá ít."
Mộ Tình mỉm cười, đối với nữ nhi bảo bối nuôi hơn mười năm này, hắn vẫn luôn rất tin tưởng nàng..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận