Đại Sư Huyền Học Là Học Bá


Thư Vi thấy Thư Hân buông xuống bút, không kịp chờ đợi mở miệng hỏi, "Thế nào? Lần này thành công rồi sao?"Biết rõ Thư Hân hồ nháo, nhưng cô cũng ngu ngốc làm theo.Còn không đợi Thư Hân trả lời, ngoài cửa truyền đến tiếng động, Thư Vi mặt biến sắc, "Mẹ em tới, nhanh chóng đem đồ vật giấu đi."Thư Hân vỗn dĩ đã có kinh nghiệm, cô liền đều đâu vào đấy đem chu sa cùng giấy vàng giấu đến dưới đáy bàn.

Còn tấm “Bùa hộ thân” cũng được cất cẩn thận trong ngăn kéo.La Thục Nghi bưng mâm đựng trái cây đi tiến gian phòng, liền nhìn thấy hai đứa bé đang nghiêm túc đọc sách.Bà hài lòng gật gật đầu, đem mâm đựng trái cây buông xuống, chợt quay người rời đi.Nhìn bóng lưng của bà biến mất chớp mắt, Thư Hân cùng Thư Vi nhìn nhau một chút, thân thể căng cứng không hẹn mà cùng thả lỏng trở lại."Còn tốt, may mà có chị nhìn giúp em."Thư Hân thổn thức nói, "Thật cảm ơn chị họ."Thư Vi lắc đầu, cô tiến đến bên cạnh Thư Hân, hiếu kì nói, “Bùa hộ thân” này thật sự hiệu quả sao?"Những tưởng trường hợp như vậy chỉ có thể nhìn thấy ở trên TV, không nghĩ tới em họ cũng cho cô một bất ngờ nho nhỏ.Ngược lại cũng ra dáng.Thư Hân căn bản không tình nguyện để Thư Vi trông thấy đây hết thảy sự tình.Nhưng cô cùng Thư Vi cùng ăn cùng ở, lại như hình với bóng xem sách làm bài, tất nhiên không giấu được chuyện vẽ bùa.


Cho nên nói tuổi nhỏ nghịch ngợm cho qua chuyện."Em cũng không biết.

Chuyện ngày hôm nay chị tuyệt đối đừng nói cho mẹ em.


Nếu lỡ miệng nói, em liền không để ý tới chị, nghe không?"Nếu lão mẹ La Thục Nghi phát hiện cô làm một màn như thế, nhất định sẽ ngất đi.Thư Vi thống khoái mà gật đầu, nhưng tâm tư tò mò vẫn hiện ra tới.Từ khi buổi tiệc ăn mừng thi đậu qua đi, cô đã cảm thấy em họ có chỗ nào không giống nhau.Rõ ràng vẫn là gương mặt kia, dáng người kia, nhưng khí chất lại phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.Trước kia Thư Hân rất kiêu căng.

Phảng phất như toàn thế giới đều phải vây quanh cô.Hiện tại Thư Hân, căn bản để cho người ta nhìn không thấu.

Cô cái gì đều không thèm để ý, tính cách cũng trở nên yếu mềm.Nhưng Thư Vi cảm thấy, đây đều là hình thức mà thôi.Tuy nhiên, mặc kệ như thế nào, Thư Hân là em họ của cô vĩnh viễn không thay đổi.Nghĩ như vậy, Thư Vi lại tiếp tục ăn hoa quả, đau khổ cùng bài tập đại chiến ba trăm hiệp.Gian phòng một lần nữa trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại âm thanh ngòi bút cọ xát trang giấy ‘ sàn sạt ’..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận