Đặc Công Hoa Hậu: Nữ Đặc Công Xuyên Qua Thành Thiên Kim Thủ Phú

Nam Cung Tĩnh hạ thấp giọng, cười ác liệt: "Lúc cô tới Đông Phương Tuyết đã biết. Cô đoán xem. . . . . . Nếu cô tới chậm một chút, có thể. . . . . . có thể thấy cảnh tượng khác hẳn hay không? Chậc chậc. . . . . . Nếu như cô đến chậm mấy phút, nói không chừng giờ phút này cà vạt của tôi đã ổn định trên cổ Đông Phương Tuyết rồi."
Nguyệt Trì Lạc vẫn không nói gì.
Nam Cung Tĩnh nở nụ cười tự đắc: "Cô nói xem, có phải anh ấy thấy cô rồi, biết cô đứng ngoài cửa nên mới cố ý kéo giãn khoảng cách với tôi không?"
"Cô biết đấy, chắc hẳn cô cũng đã nghe nói anh ấy đối xử với tôi rất tốt, rất đặc biệt đến mức làm cho người ta cảm thấy vốn nên như vậy."
Vốn nên đối xử với cô tốt như vậy!
Đặc biệt đến mức cô cho rằng sự quyến rũ vô tình hay cố ý của mình thật sự có tác dụng.
Nhưng khi Nguyệt Trì Lạc đến, toàn bộ những điều tốt đẹp kia đều vỡ nát như bọt biển, nát bấy không để lại bất cứ dấu vết gì.

Nhưng hắn đối xử với cô. . . . . . Thật sự rất tốt, rất đặc biệt, những thứ kia không phải cô tưởng tượng ra, cũng không phải người khác nhìn thấy, mà cô cảm nhận được.
Cô có thể cảm nhận được từ Đông Phương Tuyết!
Dù ai thấy Đông Phương Tuyết đối xử với cô như vậy cũng cảm thấy cô có vị trí không tầm thường trong lòng hắn!
Nhưng. . . . . .
"Nguyệt Trì Lạc. . . . . ."
Thấy Nguyệt Trì Lạc vẫn không nhúc nhích, Nam Cung Tĩnh khẽ nheo đôi mắt phượng hẹp dài, hít sâu một hơi thuốc lá, phả vào mặt Nguyệt Trì Lạc. Trong làm khói mờ ảo, nét mặt sắc sảo của cô càng xinh đẹp động lòng người.
Thì ra vợ của hắn lại đẹp như vậy!

Thảo nào có thể khiến mấy người đàn ông nhớ mãi không quên!
A. . . . . . . . . . . .
Nhưng cho dù gương mặt có đẹp mà không có bất kỳ biểu hiện gì, lạnh lẽo, hờ hững như vậy thì sao có thể so sánh với cô?
Nếu Nam Cung Tĩnh đứng cạnh Nguyệt Trì Lạc, bạn hỏi rốt cuộc người nào đẹp hơn, thật sự không biết nói sao, chỉ cảm thấy mỗi người một vẻ.
Không phải nói dối nhưng Nam Cung Tĩnh thật sự rất đẹp.
"Nguyệt Trì Lạc, cô nói xem, Đông Phương Tuyết. . . . . . Có phải là. . . . . . Đông Phương Tuyết thích tôi không. . . . . . ."
"Nếu không, với tính tình của Đông Phương Tuyết, sao anh ấy có thể đối xử với tôi tốt như vậy. . . . . . Tốt như vậy. . . . . . Anh ấy thích, chắc chắn rằng anh ấy thích tôi. . . . . ."
Không biết câu cuối cùng đó là nói cho ai nghe.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận