Đá Viên Và Rượu Trắng FULL


[MỘNG XUÂN CỦA A HÀ]
Sở Hà ôm một sấp bài tập kinh tế vĩ mô dày cộp, đứng ở giữa hành lang.
Hôm nay tan học cô đi tìm giáo sư môn kinh tế vĩ mô để thảo luận vấn đề, trò chuyện được một nửa, giáo sư nhận được một cú điện thoại, phải tới bệnh viện chăm sóc con gái bỗng nhiên sinh bệnh, nhờ cô giúp đỡ đưa đống bài tập chưa sửa xong tới văn phòng của ông, trợ lý giáo sư của ông là Kỷ Quân có chìa khóa, có lẽ đang ở trong văn phòng ông sửa sang lại tài liệu.
Kỷ Quân.

Sở Hà thầm lẩm nhẩm cái tên này trong lòng.

Đây là đàn anh mà cô yêu thầm đã lâu.

Là người duy nhất mà từ khi cô sinh ra đến giờ có thể khiến nội tâm cô dậy sóng.

Không, anh giống như một viên đá, ném vào mặt hồ tĩnh lặng, khiến hàng ngàn gợn sóng nổi lên, càng giống như một cơn bão tốt, dẫn cơn lốc xoáy hút sạch lý trí của cô.
Nghĩ tới người kia, gương mặt cô lại ửng hồng khó mà giấu được.

Tỉ mỉ quan sát quần áo và kiểu tóc hôm nay, rõ là ngắm tới ngắm lui nhưng vẫn có chỗ nào đó chưa hài lòng.
Nhưng đàn anh thần bí có tiếng lạnh lùng kia có lẽ sẽ không để tâm tới kiểu tóc và quần áo của những người không liên quan đâu.

Có lẽ ngay khi mở cửa, đầu anh cũng chẳng thèm ngẩng lên nhìn mình một cái.


Hơi nóng trên mặt hơi rút đi, trái tim Sở Hà vẫn đập như trống gõ cửa văn phòng giáo sư.
Mở cửa quả nhiên là người mà cô ngày đêm tơ tưởng.

Áo len màu đen, áo sơ mi màu lam, quần tây kẻ, có cảm giác cấm dục không thể xâm phạm.

Nhưng vì để tiện làm việc, hôm nay anh mang một mắt kính gọng bạc, dáng vẻ sáng sủa, nhưng lại hoàn hảo tôn lên vẻ gợi cảm trong lạnh lùng của anh.

Cho dù trong đầu có phác họa gương mặt anh vô số lần, Sở Hà vẫn khó nén mà ngẩn ngơ.
Ánh mắt vẫn thờ ơ sắc bén như mọi ngày, nhưng khi đôi mắt ấy nhìn chằm chằm cô, Sở Hà ngạc nhiên cảm thấy ý cười như không của anh.

Giống hệt như con mồi bị nhìn chằm chằm, cả người Sở Hà run lên.

Có lẽ chỉ là ảo giác thôi nhỉ.
Choáng váng đi ra tới trước bàn làm việc, đôi mắt không chịu khống chế liếc sang phải.

Kỷ Quân đang ngồi ở một góc sô pha, nghiêm túc cúi đầu tính số liệu.

Sở Hà tiện tay lật mấy file tài liệu, nhưng ánh mắt lại tham lam lưu luyến trên gương mặt anh.


Phút giây yên tĩnh này thật giống như trộm được.
Cô cố gắng thu tầm mắt về, Sở Hà lật giở giá tài liệu trên mặt bàn, ngần ngừ không biết nên để bài tập ở tầng nào, bỗng nhiên sau lưng nóng bỏng lên.

Chẳng biết từ lúc nào, Kỷ Quân đã đứng sau lưng cô, khoảng cách rất gần, tới nỗi như dán sát vào lưng cô, vì nguyên nhân chiều cao, mà hệt như đang ôm lấy cô vậy.
“Vừa rồi đàn em đang nhìn trộm anh, hửm? Bị anh tóm được rồi.”
Sở Hà như bị giọng nói từ tính này xông điện, cả người cô co rụt lại, lúc này vừa vặn dựa lên người anh, còn hơi cảm nhận được đường nét cơ bắp của anh nữa.
Trong đầu cô hiện giờ như một bãi hồ.

Buột miệng mà không qua cân nhắc nói, “Xin…..Xin lỗi ạ.”
Thật thú vị, Kỷ Quân nghĩ.

Dường như cô gái trước mắt này chỉ khi đứng trước mặt mình, mới thu lại vẻ mặt thờ ơ và hơi thở lạnh lùng.

Vừa gặp được nhìn thấy mình là đỏ mặt, ai mà không nhận ra suy nghĩ có tật giật mình của cô chứ.

Mà cùng với đó, anh lại ngạc nhiên khi phát hiện bản thân hình như là vui mừng, còn có một dục vọng chiếm hữu khiến tâm thần anh rung động.

Nhìn xem, giống hệt như trước mắt này, đôi mắt xinh đẹp khiến người ta mất hồn mất vía kia liếc nhìn xung quanh, đỏ từ mặt đến vành tai cho tới cổ, ngay cả bàn tay không biết đặt ở chỗ nào cũng rất đáng yêu.
Nghe nói cô là sinh viên cực kì giỏi giang thông minh của khoa luật khóa này.

Ở trước mặt anh, lại biến thành một cô ngốc.
Anh khó nén được việc muốn khiến cô trở nên rối bời hơn kia..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận