Cuồng Tế Vô Song


Bành Hoa lén lút thấp giọng nói: “Chúng ta không cược anh Thiên nữa, mà cược Mạc Dương Quân thắng?”
“CMN, lão Tưởng, thì ra ông là loại người này à!”
Tưởng Minh Đức liếc mắt nhìn hai người bọn họ một cái: “Chính là mấy ông nói, anh Thiên cũng không có cơ hội thắng sao không lấy tiền ra đánh cược một phen?”
Tô Phong trầm giọng nói: “Chúng ta làm như thế chẳng phải quá không nghĩa khí rồi hay sao? Các ông đặt bao nhiêu?”
Hai người khinh bỉ, người đểu nhất chính là Tô Phong.
Vừa mới nói đến nghĩa khí xong, lại nói đến tiền cược bao nhiêu được luôn!
“Được rồi, tôi đã bị mấy ông thuyết phục thành công!” Bành Hoa thở dài một hơi, nhẹ giọng nói: “Làm người không vì mình thì trời tru đất diệt!”
Tưởng Minh Đức nở nụ cười: “Chúng ta trên tinh thần là ủng hộ anh Thiên thắng! Nhưng bây giờ, chính anh Thiên cũng nói thực lực của bản thân chỉ là cấp hóa cảnh, chúng ta vẫn là không nên làm khó anh Thiên, cược cho tông sư thích hợp hơn.

Dù sao thì chênh lệch thực lực cũng quá lớn rồi!”
Tô Phong gật đầu nói: “Đúng đúng, ủng hộ anh Thiên trên tình thần! Chúng ta cũng là bị ép buộc phải đặt cược tông sư!”
Bành Hoa: “Tôi cũng cảm thấy như thế!”
Haha, không làm khó anh?
Ai ép?
Căn bản chính là đứng trước thực lực, cuối cùng bọn họ quyết định lựa chọn khuất phục thì có!
Ba người bọn họ cười hì hì đặt cược 30 triệu, cược Mạc Dương Quân thắng, sau đó lại vui vẻ quay trở lại khán đài.
Lúc này, quá trình rút thăm đã kết thúc.
Danh sách các trận đấu ở vòng thứ nhất đã có, cuộc tranh tài sắp bắt đầu!
Nhóm người Trương Thiên ngồi ở một chỗ, chờ lệnh ra sân.
Đầu tiên, mấy vị hội trưởng của các hội thương nhân cùng xuống trung tâm của võ đài.


Bọn họ bắt tay nhau, sau đó chuyển số tiền 20 tỷ mà mỗi hội thương nhân huy động được đến số tài khoản được chỉ định.
Trên màn hình xuất hiện dòng chữ, tiền thưởng 100 tỷ!
Sau đó, hai người của tổ chức Hừng Đông ngồi ở bên trên khán đài cũng một trước một sau đi xuống.
Đi trước là một người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi, mặc vest chỉnh tề, tướng mạo như lang sói, xương gò má nhô cao, vẻ mặt cũng rất gian trá.
Phía sau ông ta là một người đàn ông mặc áo đen, thần bí, lặng lẽ.
Người đàn ông này vừa xuất hiện, ngay lập tức, khí thế của năm vị hội trưởng trên võ đài liền bị nghiền nát.
Trương Thiên nhìn xuyên qua vành mũ, ánh mắt dán chặt vào hai người đang đi xuống.
Chỉ cần là người của tổ chức Hừng Đông xuất hiện, anh đều đặc biệt chú ý.
Rất tiếc, người đàn ông xương gò má nhô cao này, anh không có ấn tượng gì cả.
Hội trưởng Nam Đô Thành Vũ Trường Sinh, nhìn thấy người đàn ông này liền thấp giọng chào: “Nam đường chủ!”
Mấy vị hội trưởng còn lại, bao gồm cả Liễu Cao Viên cũng chào một tiếng như vậy, bộ dạng cực kì kính trọng.
“Đó là ai vậy?” Trình Lương tò mò, quay sang mấy người trong đội hỏi.
Năm ngoái Phó Thanh cũng tham gia tranh tài, nên đương nhiên biết người này, anh ta nhẹ giọng giải thích: “Đường chủ của tổ chức Hừng Đông ở phía Nam, tên là Tả Chinh Vĩ, là một người rất tàn nhẫn.

Sớm đã nghe đồn, thực lực của ông ta đã đạt cảnh giới nhập thần rồi.”
“Anh xem, người phía sau là vệ sĩ thân cận của ông ta, nghe nói cũng đã là phá cảnh cường giả.”
Nhập thần? Phá cảnh?
Đều là cảnh giới vượt cấp tông sư, không biết lợi hại hơn gấp bao nhiêu lần.
Trình Lương tuy vậy cũng mới chỉ là đỉnh phong hóa cảnh, cũng không dám mạo phạm, chỉ có thể âm thầm hít sâu một hơi.
Trương Thiên cũng dỏng tai lắng nghe lời giải thích của Phó Thanh, đôi mắt bỗng xẹt qua tia sáng khác lạ, thực lực của người này đã là nhập thần rồi sao?
Tả Chinh Vĩ nhìn về phía mấy vị hội trưởng gật đầu một cái, nhưng cũng không làm bất kì động tác nào khác.

Ông ta để cho cấp dưới của mình quyên 50 tỷ tiền thưởng, số tiền này sẽ được trao cho vị cường giả giành chiến thắng ở vòng tranh tài cuối cùng.
Sau đó hạ lệnh nói: “Vậy thì bắt đầu thôi!”
“Đúng vậy, lập tức bắt đầu, Nam đường chủ!” Vũ Trường Sinh gật đầu đáp.
Võ Trường Sinh cũng được coi như là hậu nhân của gia tộc võ đạo, thực lực hẳn là cũng rất cao cường.

Nhưng đứng trước mặt Tả Chinh Vĩ, lại không hề có nửa điểm ngông nghênh nào cả mà cực kì cung kính nghe lời.
Mấy vị hội trưởng còn lại thì càng không dám nói thêm gì.
Tả Chinh Vĩ xoay người trở về khán đài của mình.
Lúc Liễu Cao Viên trở lại chỗ ngồi, cố ý đi đến trước mặt nhóm người Trương Thiên nói: “Lần rút thăm này không được tốt cho lắm, nếu không được thì trực tiếp bỏ cuộc, không được ngạnh kháng*.”
(ngạnh kháng: cố chấp, ngang ngạnh phản kháng, chống trả đến cuối cùng)
Trình Lương cười, đi tới: “Hội trưởng Liễu, chúng tôi sao có thể nhận thua được chứ? Không cần sợ, chúng tôi chắc chắn sẽ đánh thắng bọn họ.”
Anh ta rút được thẻ tốt nhất, đối đầu với một người tu vi kém như thế, liền không biết đông tây nam bắc, muốn khoe khoang khắp nơi.
Thế nhưng Liễu Cao Viên căn bản không thèm để ý đến anh ta, chỉ thấp giọng gọi nhỏ một tiếng: “Phó Thanh!”
Ông ta chỉ muốn nhắc nhở một người duy nhất mà thôi.
Một năm trước đánh không lại phó đường chủ của Thanh Dương đường, năm nay lại đối đầu với một vị tông sư nhà họ Vũ, ông ta không muốn Phó Thanh phải hy sinh vô nghĩa.
Phó Thanh gật đầu nói: “Tôi biết rồi ông chủ.”
Dứt lời, Liễu Cao Viên quay sang nhìn Trương Thiên, nhưng không nói bất cứ một câu nào cả, xoay người rời đi.
Ông ta luôn có cảm giác, Trương Thiên không phải người tầm thường.

Ngày trước lúc cứu Liễu Ngữ Yên, trong khi Phó Thanh hoàn toàn không có cách nào thì Trương Thiên vậy mà lại làm được.
Đối phó với Lăng Uy, đối phó với tổ chức Hừng Đông, Trương Thiên hoàn toàn không hề sợ hãi!

Cho nên, thực lực của Trương Thiên chỉ mới là hóa cảnh thật sao?
Ông ta không tin lắm.
Trận đầu tiên chính là trận đấu giữa hai người, Trình Lương và Vương Bình.

Cuộc tranh tài chính thức được bắt đầu.
Tên Trình Lương này cường tráng nhưng đầu óc lại ngu si.

Sau khi ra sân còn cố ý phô bày thể hình của mình, lại còn quay sang đội cường giả Vân Dương hò hét, nhất định là muốn chuốc thêm thù hận, không coi ai ra gì!
Nơi này vàng thau lẫn lộn, nhiều thế lực đang ở đây mà dám ngông nghênh khiêu khích?
Người dẫn đầu nhóm người Vân Dương, đại ca Thanh Dương đường sau khi nhìn thấy hành động phách lối của Trình Lương, ánh mắt sắc bén tràn ngập sự khác thường, đầy căm phẫn nhìn chằm chằm vào Trình Lương.
Rõ ràng là đã bị người khác nhắm vào rồi!
Nhưng tiếng gào rú của Trình Lương, vậy mà đối với cái tên Vương Bình của Thanh Dương đường lại có tác dụng đe dọa rất tốt.
Vương Bình ở trong nhóm người Thanh Dương đường, là người có thực lực kém nhất, mới chỉ là nhập cảnh cường giả, đến đây tham gia cũng chỉ là để cho đủ người mà thôi.
Sau vài ba chiêu, Trình Lương đã đá bay Vương Bình ra khỏi sân.
Anh ta giành được chiến thắng, thuận lợi tiến vào vòng sau.
Lúc quay trở lại còn không ngừng khoe khoang.
Nhưng những ai có con mắt tinh tường đều có thể thấy trước được kết quả của trận này, nên cũng chẳng có gì gọi là háo hức hồi hộp cả, chẳng ai thèm để ý đến anh ta.
Người thứ hai của Khánh Giang lên sân là Phó Thanh, đối đầu với Vũ Lập Hạo.
Lúc Vũ Lập Hạo đi ra, mấy vị hội trưởng của hội thương nhân đều đứng lên, khiến mọi người phải chú ý.
Ngày cả Tả Chinh Vĩ của tổ chức Hừng Đông cũng hơi nhíu mày, quan sát thực lực của người nhà họ Vũ.
Người nhà họ Vũ lần này đến rất đông, không biết thực lực hiện tại của đại đệ tử đạt đến trình độ nào rồi?
Sau khi ra sân, hai người tiến lên bắt tay đối phương, trận đấu liền bắt đầu.
Phó Thanh nắm chặt tay thành quyền, cương phong lay động, sắc bén phóng đến.
Bỗng, Vũ Lập Hạo nhếch miệng, không thèm né tránh, giơ nắm tay lên, ra đòn phản kháng.
Bùm! Một tiếng nổ rung trời vang lên!

Hiện trường, một trận cương phong rung chuyển, Phó Thanh liên tiếp lùi lại phía sau, hai chân đứng không vững, nửa ngồi một tay chống xuống đất mới miễn cưỡng dừng lại được.
Hai người mới chỉ đơn giản giao thủ một chiêu, mọi người liền đã cảm thấy thú vị hơn trận đấu của Trình Lương rất nhiều.
“Đây chính là bán bộ tông sư xuất chiêu?”
“Vẫn còn có cương phong lay động…”
“Nếu là người bình thường mà tiếp một chiêu này, e rằng sớm đã chết rồi! Quả thật quá mạnh.”
Đám người Tô Phong kinh ngạc, dù sao bọn họ ở thành phố Nam Châu từ trước đến nay vẫn chưa từng gặp qua cường giả.
Liễu Cao Viên nhíu mày, ông ta biết, Phó Thanh thua rồi, hoàn toàn không phải là đối thủ của người kia.

Mặc nhiên không còn ôm hy vọng đối với lần tranh tài này nữa.
Cường giả Khánh Giang thật sự là quá ít!
Phó Thanh đứng lên, trực tiếp chắp tay nhận thua.
Ông chủ đã căn dặn không được liều mạng, anh ta cũng xem như là kiểm tra một chút thực lực nhà họ Vũ mà thôi.
Vũ Lập Hạo gật đầu, trực tiếp kết thúc.
Một trận so tài vẫn chưa mãn nhãn…
Phó Thanh sau khi xuống sân, Trình Lương lập tức bước đến bên cạnh, nhíu mày nói: “Mới như thế đã nhận thua rồi sao?’
Phó Thanh nhún vai nói: “Tôi không phải là đối thủ của ông ta, không cần thiết phải tiếp tục đấu nữa.”
Từ Phi cũng cười nhạo nói: “Sợ chết à? Quá thật khiến Khánh Giang các anh quá mất mặt..”
Trương Thiên cảm thấy cách xử lý của Phó Thanh hoàn toàn không có vấn đề gì.

Thay vào đó, anh nhìn lên võ đài, trông thấy Gia Cát Khôn bước ra, nhẹ giọng quay sang Từ Phi nhắc nhở: “Đối thủ của anh lần này không hề đơn giản, tôi đề nghị anh vẫn nên trực tiếp đầu hàng thì hơn.”
Anh phát hiện, lệ khí trên người Gia Cát Khôn quá nặng, hơn nữa, ông ta bày ra bộ dáng uy áp như này, chắc chắn không hề đơn giản!
Tử Phi nhìn nhóm người Trương Thiên băng nửa con mắt, nói: “Không ngờ Khánh Giang mấy người lại toàn mấy kẻ hèn nhát?”
“Để tôi cho các người mở mang tầm mắt thực lực thật sự của tôi là như thế nào.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận