Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn



Đêm hôm đó, đã trải qua một hồi tàn sát.
Mấy vạn người trong Phù thành, không phải ai cũng an phận, không ít kẻ hung bạo cuồng đồ đột nhiên phản kháng, bị đại quân áp chế, còn có một số kẻ gian xảo, muốn nhân trời tối chạy thoát cũng bị giết ngay tại chỗ.
Không phải Lãnh Hạ hung tàn nhẫn tâm, mà là đối với những kẻ hung ác này, phải giết gà dọa khỉ!
Sáng sớm hôm sau, nắng ấm xuyên qua tầng mây, chiếu lên những thi thể bị vạn tiễn xuyên tâm trên tường thành, trong thành, những tiếng động không hài hòa đều dần mai một.
Lúc này, Lãnh Hạ đang đứng ở Đông Môn Phù thành, hạ lệnh cho phó tướng bên ngoài: “Mười lăm vạn đại quân, để lại năm vạn đóng ở đây, ba năm sau thì có thể nghỉ ngơi rồi quay về doanh trại.”
Phó tướng liên tục vâng dạ, bốn ngày trước bọn họ nhận được tin của Nữ hoàng, lúc đó không hiểu ra sao nhưng nhìn vào con dấu trên thư thì cũng không dám chậm trễ nữa, từ quân doanh phía tây Tây Vệ đi suốt đêm đến đây, vừa kịp hôm nay vây thành.
” Mặt khác, chỉ cần có bồ câu đưa tin bay khỏi thành thì lập tức bắn chết, những kẻ muốn rời thành, có ngươi tự xem rồi làm.” Nàng dắt tay con đi vào thành, đang đi thì đột nhiên dừng lại cười nói: “Bốn ngày hành quân không ngủ nghỉ, vất vả rồi.”

Phó tướng thụ sủng nhược kinh, đứng ngẩn ngơ tại chỗ, im lặng một lúc lâu.
Đến tận khi Nữ hoàng đã vào thành, mới vội vàng quỳ xuống đất hô to: “Cung tiễn Hoàng thượng, cung tiễn tiểu Hoàng tử!”
Lãnh Hạ dắt tay con trai chậm rãi rảo bước trong thành, đi đến đâu mọi người tránh xa đến đấy nhưng nàng cũng không ngại, cười đùa với con, giờ chỉ cần đợi hết bão cát rồi đi tìm kiếm bảo tàng.
Chiến Thập Thất cong cong tiểu ưng mâu hỏi: “Mẫu thân, trong thành có do thám sao?”
Lãnh Hạ chép chép miệng, nhìn con trai vài lần, tiểu gia hỏa này, không ngờ lại nhạy bén như thế!
Nhưng, nó mới bốn tuổi……..
Nhìn nàng có vẻ kinh hoàng, Chiến Thập Thất cười tủm tỉm: “Thập Thất nhìn thấy!”
Nhìn?
Đầu nhỏ gật một cái, chỉ tay về phía kia: “Đó, chính là hắn, lén lút đi theo chúng ta!”
Lãnh Hạ nhìn trời, được rồi, con trai của nàng thật sự là ‘nhìn’ thấy, rồi nàng vỗ vỗ mông mỗ tiểu hài tử, chỉ huy: “Giải quyết đi!”
Mẹ ruột nào đó bóc lột sức lao động của trẻ em nhưng không hề có chút xấu hổ nào, đứa trẻ bị chỉ huy cũng lập tức lao đến chỗ tên lén lút kia.
Một lúc lâu sau, Lãnh Hạ đang bắt đầu hoài nghi thì mỗ tiểu hài tử đã quay lại.
Nó ngẩng đầu, ngượng ngùng chọc chọc tay, tranh công: “Thập Thất đánh hắn bất tỉnh, sau đó xách đến quân doanh ngoài thành, có phó tướng thúc thúc giải quyết, mẫu thân không cần quan tâm!”
Lãnh Hạ bật cười, hôn chụt một cái vào gò má phúng phính của Chiến Thập Thất, nhất thời, khuôn mặt tiểu Chiến thần cười như nở hoa.

Nhìn khuôn mặt giống y hệt người nào đó, trái tim như bị thắt lại, nam nhân kia a, đã hai mươi ba ngày không gặp.
Mỗ tiểu hài tử mím môi: “Mẫu thân, không được nhìn Thập Thất nhớ hắn.”
Mỗ mẫu thân đánh chết cũng không thừa nhận: “Ai nói ta nhớ hắn.”
Hai người nhìn nhau một hồi rồi cùng thở dài, tiểu hài nhi nắm tay mẫu thân, giọng nói non nớt vang lên: “Mẫu thân, Thập Thất cũng có chút nhớ hắn, chỉ một chút thôi nha! Chúng ta nhanh tìm bảo tàng đi rồi còn đi tìm hắn.”
“Ừm…..” Trong mắt xẹt qua ý cười, Lãnh Hạ không tự chủ được mà cong môi lên: “Sau khi hết bão cát, chúng ta lập tức xuất phát!”
Chiến Thập Thất trừng mắt: “Mẫu thân, người cười thành như vậy còn nói không nhớ hắn!”
Lãnh Hạ nhìn trời: “Nhóc con chết tiệt này, dám gạt ta!”
Hai người vừa cười nói vừa rảo bước trên đường.
Chuyện trong Phù thành tạm thời đã được giải quyết, những chuyện khác nàng cũng đã có sắp xếp.
Trong thành thật sự có do thám của không ít nước, những kẻ cầm quyền ở các quốc gia khác chưa bao giờ tỏ bỏ hy vọng về bảo tàng, chắc chắn sẽ phái một vài tâm phúc lẻn vào Phù thành, tìm kiếm đầu mối về bảo tàng. Để lại năm vạn đại quân, vừa để thị uy vừa để cắt đứt liên hệ với Nam Hàn và Đông Sở, phải khiến nơi này trở thành một tòa thành cô lập.

Mà vấn đề trùng kiến Phù thành, đương nhiên có mấy vạn người trong thành giải quyết, thật ra trước khi đến đây nàng muốn thu nhận mấy người này làm thuộc hạ, sức chiến đấu của mấy vạn người, hơn nữa còn toàn là cao thủ, tất nhiên sẽ không hề nhỏ, nhưng sau khi thấy họ hung tàn khát máu, lập tức bỏ chủ ý này đi.
Nàng là Nữ hoàng một nước, tuyệt đối không thể lấy an nguy của bách tích ra đánh bạc.
Vậy thì giờ, đám người kia chỉ có thể trở thành nhân công miễn phí cho Phù thành, ừm, không cần trả bạc.
Mà việc quản lý Phù thành, tạm thời giao cho Trần Văn Hiếu và phó tướng ngoài thành, một trong một ngoài, hợp tác làm việc.
Chuyện còn lại, chính là đợi hết bão cát rồi vào Khi Lan hoang mạc!
Đang nghĩ đến đây thì phía trước có bóng người xuất hiện.
Một nữ tử đáp xuống, dựa vào hành lang như không có xương, nàng lười biếng nói: “Theo cô nãi nãi đoán, tầm tối nay sẽ hết bão cát, ngày mai có thể xuất phát.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận