Cuồng Hậu Ngoan Ngoãn Để Trẫm Sủng

Mạc Dạ nói cho Nạp Lan Thần Dật biện pháp giải độc thì bàn tay đang bóp cổ Đường Thiên Thiên của Nạp Lan Thần Dật mới nới lỏng. Dù vậy nhưng hai hàng mày vẫn nhíu lại, cần dòng máu tinh khiết cùng nội lực tinh thuần, nói cách khác người chữa thương giúp Nam Ức Tịnh nhẹ thì toàn bộ võ công bị phế bỏ, nặng thì phải bỏ mạng.

Ma Cung và Tử Trúc Lâm vốn là chính tà đối lập, hơn nữa Nam Ức Tịnh vì hắn mà xông Tử Trúc Lâm lấy cắp thánh vật của Tử Trúc Lâm là Tử Trúc Tâm, làm sao người Tử Trúc Lâm có thể ra tay cứu nàng? Biện pháp giải độc này quả thực không khác gì không có cách nào cả.

Sau khi Đường Thiên Thiên được Nạp Lan Thần Dật thả ra thì liền nở nụ cười oán độc. Thì ra cách giải độc là như thế này, ha ha, nàng ta không tin Tử Trúc Lâm sẽ nguyện ý giải độc giúp Nam Ức Tịnh, nàng ta thực sự muốn nhìn kỹ dáng vẻ thúc thủ vô sách(*) của Nạp Lan Thần Dật khi thấy Nam Ức Tịnh thống khổ chết. Nếu hắn không thích nàng ta thì nàng ta cũng dứt khoát muốn nhìn hắn không được hạnh phúc!

(*) thúc thủ vô sách: bó tay không còn cách nào khác.

Nạp Lan Thần Dật nhìn thoáng qua Đường Thiên Thiên, đi đến trước mặt nàng ta, vươn ngón tay thon dài ấn lên người Đường Thiên Thiên phế đi toàn bộ võ công của nàng ta. Trong nháy mắt, Đường Thiên Thiên chỉ cảm thấy tất cả nội lực của mình đều bị rút ra, sắc mặt tái nhợt ngã trên mặt đất.

Thế nhưng Nạp Lan Thần Dật cũng không nhìn nàng ta một cái, vẫy tay với người trong góc, lạnh lùng đến tột cùng phân phó Đinh Trúc "Mang nàng ta đến hầm giam Ám Các. Chìa khóa phòng giam cũng hủy đi."

Đường Thiên Thiên nghe Nạp Lan Thần Dật nói vậy, bất chấp bản thân vừa bị phế võ công vẫn còn suy yếu mà điên cuồng hô lớn "Nạp Lan Thần Dật, ngươi không thể đối xử với ta như vậy! Ngươi là kẻ lừa đảo, là người không giữ lời hứa!"


Nạp Lan Thần Dật nghe Đường Thiên Thiên nói cũng chỉ lạnh nhạt đi tiếp, quay đầu nhìn một lần cũng không muốn. Nếu không phải vì lời hứa lúc trước, Đường Thiên Thiên có thể toàn mạng như bây giờ? Nhưng nhốt trong hầm giam u tối, chỉ sợ cũng là sống không bằng chết.

Hầm giam của Ám Các đều xây dựng bằng thép, cho dù vũ khí có sắc bén đến đâu cũng không bao giờ có thể phá được cửa. Mà khóa trong phòng giam cũng làm từ sắt đen, không có chìa khóa thì cũng chẳng mở được cửa. Nhưng vừa rồi Nạp Lan Thần Dật lại nói hủy đi chìa khóa, đây chẳng khác nào nói cho Đường Thiên Thiên biết cả đời này của nàng ta khó có thể ra khỏi hầm giam rồi.

Cả đời bị nhốt trong hầm giam, ám vô thiên nhật (*) như vậy chỉ sợ còn khó khăn hơn được chết thanh thản.

(*) Ám vô thiên nhật: Tối đen không thể nhìn được ánh sáng mặt trời. Cũng được hình dung như một thế lực cầm đầu xã hội đen. Ở đây là nghĩa đầu tiên.

Mạc Dạ lại phản ứng kịp, bước nhanh đuổi theo Nạp Lan Thần Dật. Nạp Lan Thần Dật dừng bước nhìn Mạc Dạ, từ nhỏ Mạc Dạ đã lớn lên cùng Đường Thiên Thiên, cũng coi như có chút tình bạn nhạt nhòa với hắn, hắn nhìn Mạc Dạ, nhàn nhạt nói "Ngươi nên biết khi ta quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi được."

Mạc Dạ nhìn Nạp Lan Thần Dật, trong mắt có một chút cảm xúc phức tạp, nói "Ta biết. Không phải ta cầu ngươi tha thứ cho chủ tử, ta chỉ muốn đi cùng nàng ấy."


Nạp Lan Thần Dật nhìn Mạc Dạ, quả nhiên Mạc Dạ đối với Đường Thiên Thiên là tình thâm ý trọng. Chỉ tiếc Đường Thiên Thiên lại bị cố chấp của bản thân làm mờ mắt, không thấy được tình cảm chân thành tha thiết ấy. Nạp Lan Thần Dật lạnh nhạt nhìn hắn, nói "Nếu như ngươi thực sự nguyện ý thì liền đi đi. Chỉ là khi vào hầm giam rồi, không còn có thể ra ngoài nữa."

"Chỉ cần có thể bên cạnh nàng ấy, nơi nào cũng được hết." Mạc Dạ hơi nở nụ cười, nói với Nạp Lan Thần Dật.

Nạp Lan Thần Dật cũng không dừng lại mà bước nhanh quay về. Khi đến nơi thì các huyệt đạo bị điểm huyệt cũng không ngăn lại được độc tính phát tác trong người Nam Ức Tịnh nữa, sắc mặt nàng ửng hồng, cả người không ngừng vặn vẹo, vốn đôi mắt trong trẻo cũng dần nhiễm một tầng sắc dục. Nhưng nhìn đến hàng mày nhíu chặt của nàng thì vẫn thấy được, nàng đang gắng hết sức chống lại độc Quỳnh Hoa đang phát tác.

Liễu Tử Hạc thấy Nạp Lan Thần Dật trở về liền lập tức nghênh đón, lo lắng hỏi "Thế nào rồi, có tìm được người hạ độc không?"

Nạp Lan Thần Dật nhìn vẻ mặt của Liễu Tử Hạc có mấy phần lo lắng, im lặng một chút mới nói với Liễu Tử Hạc "Ta đã trừng trị người hạ độc. Nhưng nếu muốn giải độc này, chỉ có thể cầu Liễu công tử giúp đỡ."

Tuy bề ngoài nhìn Nạp Lan Thần Dạt luôn ôn hòa, dáng vẻ khiêm tốn nhưng trong lòng hắn luôn vô cùng lạnh nhạt kiêu ngạo, muốn hắn nói ra được chữ "cầu" này chỉ sợ khó càng khó.


Hắn luôn có thể bày mưu nghĩ kế, chưa bao giờ phải cầu xin người khác giúp đỡ. Hôm nay cho dù là hắn bị trúng độc, chỉ sợ hắn cũng tình nguyện độc chết cũng không muốn cầu Liễu Tử Hạc. Nhưng người bị trúng độc lại là Nam Ức Tịnh, vì cứu nàng, tự trọng, nguyên tắc gì đó đều có thể vứt đi.

Dường như Liễu Tử Hạc không ngờ Nạp Lan Thần Dật lại nói với hắn chữ "cầu" này, vội vàng hỏi rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Sau khi biết được phương pháp giải độc, Liễu Tử Hạc liền trầm mặc nhìn Nam Ức Tịnh.

Nam Ức Tịnh nhíu chặt mày, dường như đang hết sức đấu tranh với độc Quỳnh Hoa đang phát tác kia. Đôi mắt trong suốt quật cường lúc này lại nhắm chặt, lông mi cong dài cũng run run, không còn tàn nhẫn cùng diễm lệ ngày thường, trái lại có thêm cảm giác khổ sở.

Bàn tay giấu trong tay áo cũng nắm chặt, muốn cứu nàng chứ? Cứu nàng cũng có nghĩa hắn có thể chết, cho dù không chết cũng sẽ mất hoàn toàn võ công, trở thành người tàn phế cũng không khác với việc đi chết lắm. Thật sự muốn cứu nàng sao? Muốn cứu yêu nữ Ma Cung này chứ?

Lý trí nói cho Liễu Tử Hạc biết hắn không cần phải cứu, cũng không nên cứu, nhưng trái tim hắn lại gào thét, không, hắn muốn cứu nàng, hắn không thể trơ mắt nhìn nàng chết. Nàng không phải là yêu nữ Ma Cung, nàng chỉ là một cô gái có vận mệnh nhấp nhô trập trùng nhưng lại quật cường không muốn cúi đầu trước nó thôi.

Nạp Lan Thần Dật nhìn Liễu Tử Hạc im lặng không nói, cho rằng Liễu Tử Hạc không muốn ra tay giúp đỡ, hắn nhìn Liễu Tử Hạc, vô cùng trịnh trọng nói "Chỉ cần Liễu công tử đồng ý ra tay cứu giúp, mặc kệ là vị trí Minh chủ Võ Lâm hay là thứ gì khác, chỉ cần là việc Nạp Lan Thần Dật ta làm được, ta đều nguyện ý làm!"

Liễu Tử Hạc nghe Nạp Lan Thần Dật nói cũng chỉ cười nhẹ. Hắn Liễu Tử Hạc luôn lạnh nhạt kiêu ngạo là thế, dù hắn muốn cứu Nam Ức Tịnh thì cũng chỉ vì hắn muốn cứu chứ không phải vì muốn trao đổi lợi ích. Nếu không phải hắn không muốn nhìn Nam Ức Tịnh chết như vậy, tuyệt đối sẽ không ra tay cứu chữa.


Vị trí Minh chủ Võ Lâm hay là thứ gì khác đâu so được với võ công cả đời của hắn, đâu so được với tính mạng hắn? Hắn cứu Nam Ức Tịnh, chỉ vì muốn cứu mà thôi.

"Không cần. Trước đó cung chủ đã từng cứu sống Liễu mỗ, hôm nay Liễu mỗ ra tay cứu chữa, coi như là một mạng trả một mạng đi." Liễu Tử Hạc nhìn thoáng qua Nam Ức Tịnh, sâu xa thở dài một hơi, nói. 

Thực ra trong lòng hắn rất rõ, hắn cứu nàng vì hắn không nỡ nhìn nàng chết, vì hắn thích nàng. Nhưng hắn lại cố chấp không muốn thừa nhận, hắn tình nguyện coi việc này là vì muốn trả lại ơn cứu mạng hắn thiếu nàng.

Nạp Lan Thần Dật thấy Liễu Tử Hạc có thể sảng khoái đồng ý như vậy cũng có chút nghi ngờ, nhưng theo hắn nghĩ, rốt cuộc vì lý do gì Liễu Tử Hạc lại ra tay cũng không quan trọng, quan trọng là... hắn có thể đồng ý cứu Nam Ức Tịnh.

Nạp Lan Thần Dật nâng người Nam Ức Tịnh lên, Liễu Tử Hạc ngồi đằng sau nàng, bắt đầu vận nội công đẩy độc tố ra khỏi người Nam Ức Tịnh. Mà Nạp Lan Thần Dật cũng ở bên cạnh bảo vệ nàng.

Giữa trán Liễu Tử Hạc dần dần toát ra từng giọt mồ hôi, vẻ mặt cũng càng ngày càng tái nhợt mà đỏ ửng trên mặt Nam Ức Tịnh lại từ từ biến mất. Rốt cuộc Nạp Lan Thần Dật mới có thể thả lỏng được, xem ra Mạc Dạ cũng không lừa hắn, đây có thể giải được độc Quỳnh Hoa.

Sau khi Liễu Tử Hạc vận công xong, Nam Ức Tịnh cũng phun ra một ngụm máu đen. Liễu Tử Hạc dựa theo lời Nam Ức Tịnh đưa một chén máu cho nàng uống vào, thấy sắc mặt Nam Ức Tịnh khôi phục như bình thường thì liền nở một nụ cười dịu dàng, thế nhưng cả người vì yếu ớt mà ngất đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận