Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời


Sau khi nhận được sự đồng ý, cô chạy đến quầy bánh ngọt, tuỳ tiện lấy một chiếc bánh, ai ngờ lại chạm phải bàn tay nhăn nheo của một người đàn ông nào đó.
Cô rụt tay lại theo phản xạ, người đàn ông trung niên kia liền nói:
- Chào tiểu thư, tôi là Đào Minh Hải, cho hỏi tiểu thư xinh đẹp đây tên là gì?
Chúc Tự Đan ngại ngùng, cô cũng ghét tiếp xúc với những người có ý định không văn minh với mình, hơn nữa chỉ cần nhìn sắc mặt kia là đủ biết hắn ta là một lão già háo sắc rồi.
Cô lịch sự đáp:
- Xin lỗi ngài, tôi có việc nên đi trước.
Đào Minh Hải tất nhiên sẽ không cho cô có cơ hội rời đi rồi, vì hắn rất mê vẻ đẹp của con gái phương Đông, cô lại còn xinh đẹp mỹ miều như vậy, đương nhiên hắn sẽ tìm mọi cách để tiếp cận rồi.
Bàn tay vừa thô vừa to nắm chặt cổ tay nhỏ bé của Chúc Tự Đan, giữa chốn đông người thế này những hắn ta không có ý định buông tha cho cô.
Khoảnh khắc bàn tay còn lại định vòng qua eo cô, cô chỉ nhớ tới một người đàn ông duy nhất chính là Hứa Phong Đàm, cô nhắm chặt mắt lại như đang cầu nguyện vậy.
Khi bàn tay thô kia sắp nắm chặt eo của cô thì quả nhiên có một dáng người đàn ông cao lớn đứng ngay sau lưng cô, gạt tay của lão ta ra xa rồi khôn khéo nói:
- Đào tổng, sao ngài lại có thể có ấn tượng với một người con gái xấu xí như thế này được, tôi sẽ tìm giúp ngài một người có thể khiến ngài thoả mãn nhé.

Thật sự là giọng nói của Hứa Phong Đàm rồi, Chúc Tự Đan không dám tin rằng bàn tay quen thuộc ấy lại đang đặt ở eo của cô, bỗng dưng cô cảm nhận được sự an toàn nên đã không còn sự sợ hãi nữa.
Tên Đào Minh Hải kia liền miễn cưỡng rời đi.
- Được, tôi đợi sự sắp xếp từ cậu.
Cho dù lão ta nói như vậy thì ánh mắt vẫn không rời khỏi người của Chúc Tự Đan được.

Lão ta thầm nghĩ:
- Nhất định người con gái non mềm kia phải thuộc về ta.
Chỉ còn lại Hứa Phong Đàm và Chúc Tự Đan, cô đang đứng ngay cạnh thân hình cao lớn của anh.
Ở tư thế này, anh có thể nhìn thấy toàn bộ sắc xuân của cô, bầu ngực đầy đặn liên tục phập phồng khiến anh khó chịu.

Anh không nhịn được mà kéo cô lại gần nhà vệ sinh, sau khi xác nhận không có người thì chốt cửa ngoài lại.
Khi Chúc Tự Đan nhận ra được vấn đề thì cô liền sốt sắng chạy đi rồi hỏi anh:
- Anh đưa tôi vào đây làm gì? Tôi muốn ra ngoài.
Hứa Phong Đàm kéo tay của cô ngược lại, hai người hoàn toàn dán chặt vào nhau, bàn tay của anh vòng qua eo cô, bấu chặt như sợ mất vậy.
Ánh mắt hai người nhìn nhau đắm đuối, sâu tận đáy lòng là sự nhớ nhung khôn xiết khó tả.

Nhưng không hiểu sao, Chúc Tự Đan lại chỉ muốn trốn tránh hiện tại, cô cố gắng giãy giụa muốn rời đi.
Hứa Phong Đàm không nhịn được liền gằn giọng lên tiếng:
- Chúc Tự Đan, cô ăn mặc như vậy là muốn mời gọi ai? Vì thế nên mới nhanh chóng ra ngoài hay sao?
Khi nghe thấy câu nói này của anh, trong lòng của Chúc Tự Đan như bị ngàn kim châm vào lục phủ ngũ tạng vậy.


Vì sao cô phải mặc nó? Là vì bản thân cô ư? Hay là vì an nguy của Hứa Phong Đàm?
Nhưng vì mục đích của mình, cô không thể dễ dàng bị tổn thương được, cô cần phải mạnh mẽ hơn mà đáp lại anh.
- Mặc kệ tôi, không phải chuyện của anh.
Hứa Phong Đàm nghiến răng, anh bực mình mà kéo mạnh người cô lại, ép cô đối mặt với mình rồi tàn nhẫn buông lời:
- Bị Hà Tỉnh Hoà chơi nát rồi còn muốn tìm người đàn ông khác?
Ánh mắt kiên cường của Chúc Tự Đan nhìn anh càng khiến anh muốn phá vỡ nhiều hơn, anh tiếp tục nói:
- Hay là tôi và Hà Tỉnh Hoà vẫn chưa đủ thỏa mãn cô nên cô mới tìm người đàn ông khác, nếu vậy thì hãy tìm một người trẻ tuổi sung sức chứ đừng tìm một lão già như lão Đào kia.
Lần này, lời nói của Hứa Phong Đàm đã thành công chọc tức cô, lòng tự tôn như bị chà đạp, cô liền tát vào mặt của anh rồi nói:
- Anh…
Câu nói còn chưa dứt, Hứa Phong Đàm đã dùng bàn tay của mình để bóp chặt lấy cằm cô, sau đó hôn cô một cách ngấu nghiến.

Ban đầu, Chúc Tự Đan còn chống cự, cô đập tay của mình thật mạnh vào ngực anh nhưng chỉ như vỗ muỗi thôi, nhưng sau đó thì cô lại hoàn toàn bị chìm đắm bởi nụ hôn vừa thân thuộc, vừa cuồng nhiệt ấy.

Trong lòng của Chúc Tự Đan luôn tự trách:
- Tại sao mình lại dễ bị lung lay tới như vậy cơ chứ?

Khi cô không còn chút dưỡng khí nào thì Hứa Phong Đàm mới chịu buông tha cho cô, khi hai người đối mặt với nhau, nước mắt của Chúc Tự Đan đã rơi từ khi nào rồi, còn Hứa Phong Đàm cũng đã hạ nhiệt, nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối này của cô thì không nhịn được liền ôm chặt lấy cô vào lòng.
Tại thời điểm này, là do hai người quá yêu nên sinh hận, Hứa Phong Đàm đã biết mình buông lời tàn nhẫn nhục mạ cô, anh hối hận rồi.

Anh thầm nghĩ:
- Chúc Tự Đan, xin lỗi em, thật sự xin lỗi.
Nhưng khi Chúc Tự Đan lau nước mắt xong thì cô cũng nhận ra rằng, bọn họ không thể tiến tới với nhau, nếu như Hà Tỉnh Hoà phát hiện ra thì liệu Hứa Phong Đàm còn an toàn được không?
Vì thế, nhân lúc anh không để ý, Chúc Tự Đan liền dẫm thật mạnh gót giày cao gót vào chân của Hứa Phong Đàm.

Anh chỉ biết ôm chân vì đau đớn mà thôi, lúc nhận ra thì cô ấy đã chạy đi từ lâu rồi.
- Chết tiệt, Chúc Tự Đan, em đợi đó..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận