Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời


a cho cô, anh còn thủ thỉ để khẳng định với cô:
- Em có cầu xin, anh cũng không tha cho em đâu.

Hắn ta ở ngay cửa phòng kìa, em chỉ cần lên tiếng, là xong đấy.
Câu nói của anh vừa mang sự đe dọa lại mang sự trêu chọc cô.

Chúc Tự Đan rất nhát, làm sao cô dám.

Nếu như anh ta thấy họ như thế này thì thật xấu hổ, quan trọng hơn là Hứa Phong Đàm cũng khó thoát khỏi nơi này.
Cô cố gắng cạy bàn tay anh ra rồi nói:
- Hay là để em nói với anh ta một câu đi.

Hứa Phong Đàm gật đầu, cô bắt đầu lên tiếng:
- Anh đi về phòng đi, tôi đang ngủ rồi.
Hà Tỉnh Hoà thấy cô vẫn ổn thì mới yên tâm, dù đợi cô hơi lâu nhưng anh không để tâm, lặng lẽ đi về.
- Được rồi, em ngủ ngon.
Khi tiếng bước chân xa dần, Chúc Tự Đan mới dám thở phào.
Hứa Phong Đàm thì khác, lợi dụng cô đang không để tâm mà vào người cô thật mạnh.

Chúc Tự Đan không kịp đề phòng nên đã kêu lên.
- Á
Hà Tỉnh Hoà nghe thấy tiếng thì vội quá thì liền quay lại hỏi cô:
- Chúc Tự Đan, em sao vậy?

Chúc Tự Đan đánh vào vai Hứa Phong Đàm, anh liền mỉm cười như thể vô tội.
Hà Tỉnh Hoà vẫn lo lắng cho cô nên hỏi thêm lần nữa:
- Chúc Tự Đan, em không sao chứ?
Ngay sau đó, cô liền đáp:
- Không sao, anh về phòng đi.
Hà Tỉnh Hoà vẫn ngậm ngùi rời đi mặc dù chưa yên tâm lắm.
Hứa Phong Đàm lại vừa cười vừa nói:
- Anh không ngờ là em lại có thể diễn kịch giỏi vậy đó.
Chúc Tự Đan không thèm đáp lại anh, cô nhìn về hướng khác, không thèm để ý anh.

Nhưng những hành động tiếp theo của anh thì không thể khiến cô không để tâm được.
Cứ thế mà họ đã triền miên suốt cả một đêm, hai thân thể dính chặt lấy nhau không một kẽ hở.

Tình cảm là xuất phát từ hai phía nên chẳng còn sự gượng ép như trước kia nữa..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận