Cưỡng Ái Thành Hôn Tôi Nguyền Rủa Anh Cả Đời


Bên ngoài cửa sổ là một khung cảnh mỹ miều, đậm nét phương Tây vào buổi sáng.

Tiếng nói cười ồn ào giữa lòng thành phố khiến cho Chúc Tự Đan dần bừng tỉnh lại.

Khi cô mở mắt, tất cả những thứ xung quanh đều lạ lẫm.
Cùng lúc đó, Hà Tỉnh Hoà bước vào phòng, anh ta kéo ghế ngồi cạnh giường cô rồi nói:
- Cô tỉnh dậy rồi à?
Chúc Tự Đan nhíu mày, đầu vẫn còn hơi nhức, cô cũng không biết mình đã ngủ bao lâu.

Sau một lát ổn định lại, cô nhận ra mình bị đánh ngất trước đó.

Cô khó chịu hỏi lại:
- Hà Tỉnh Hoà, anh đã giở trò gì rồi đúng không?
Cô rất nghiêm túc, cũng rất thắc mắc.

Lúc đó cô còn không biết Hứa Phong Đàm có làm sao không nữa, nếu như cô ở đây một mình thì có lẽ anh ấy đã gặp chuyện rồi.

Hà Tỉnh Hoà vẫn im lặng, anh ta không đáp lại lời của cô, cứ thế lẳng lặng rời đi.
Chúc Tự Đan muốn níu kéo anh ta lại để hỏi cho ra lẽ nhưng mà thân thể như đi mượn, toàn thân đau nhức, không tài nào mà cử động theo ý mình.
***
Trong phòng bệnh, tiếng kêu lách tách nhỏ giọt nhỏ giọt từ ống truyền nước, bệnh nhân đang hôn mê bất tỉnh chính là Hứa Phong Đàm.
Bên ngoài phòng bệnh, bác sĩ đang trao đổi với Đường Tam.
- Chắc phải qua vài ngày nữa thì Hứa tổng mới có thể tỉnh lại, độc tố vẫn còn dư lại, cần phải có thời gian để đào thải.

Cậu cứ yên tâm.
Đường Tam gật đầu, cúi đầu chào bác sĩ rồi lại quay lại nhìn qua Hứa Phong Đàm một lần.

Anh ấy đã hai ngày nay vẫn chưa tỉnh lại, khi Đường Tam tìm ra anh thì anh đã bị thương, cả người đều tím tái lại bẩn thỉu, nằm ở một góc khuất.
Để tìm được anh, Đường Tam cũng đồng bọn cũng khá vất vả.

Muốn tìm nguyên nhân anh bị như thế lại càng vất vả hơn nữa.
Bây giờ ai nhìn thấy Hứa Phong Đàm trong bộ dạng này cũng phải khiếp sợ, gương mặt bị xước rất nhiều, thậm chí vẫn còn rất nhiều vết thâm tím do máu tụ lại.

Móng tay ngón tay út của Hứa Phong Đàm cũng bị bật ra nên phải băng bó lại.
Ngay sau đó, Đường Tam nhận được cuộc điện thoại từ lão đại, ông ta là Vũ phong, đã có tuổi, còn là cấp trên của Hứa Phong Đàm, là người từng nâng đỡ bọn họ.
- Tình hình dạo này như thế nào rồi? Hứa Phong Đàm vẫn làm tốt chứ?
Đường Tam lén lau mồ hôi, suy nghĩ rất lâu mới dám ậm ừ đáp lại:
- Dạ, vẫn rất tốt ạ.
Vũ Phong ở đầu dây bên kia cười một cách hài lòng, sau đó thì cúp máy mà không hề báo trước.

Nhưng sau khi cúp máy, gương mặt của hắn tối sầm lại, càng làm cho vết sẹo trên má hắn trở nên dữ tợn hơn.

Mấy thuộc hạ mặc vest trang nghiêm bên cạnh hắn cũng phải cảm thấy run sợ, mồ hôi lạnh cứ thế mà toát ra nhưng không dám đưa tay lên lau khi chưa có sự cho phép.
Sau vài giây, Phong Vũ lại cười lớn lên rồi nói bông đùa:
- Chúng mà lau mồ hôi đi, cuối thu rồi mà vẫn nóng thế à?

Bọn họ không dám làm trái lời, lập tức lấy tay lau mồ hôi trên trán mình.
Đối với những người trong giới hắc đạo, không ai không biết Vũ Phong là một tên biến thái như thế nào.

Khi còn trẻ, hắn ta cũng là một tên sát nhân, vô số người đều chết dưới tay hắn, đích thị là một tên giết người không biết ghê tay.
Khi xưa, Hứa Phong Đàm đi theo hắn, tưởng chừng sẽ là một Vũ Phong thứ hai nhưng Hứa Phong Đàm vẫn còn tình người, anh không hề giết người vô cớ như hắn ta.
Hiện tại, Vũ Phong đã biết Hứa Phong Đàm không còn tập trung như trước nên ông ta đã gọi điện cho Đường Tam coi như là nhắc nhở.

Đương nhiên, chuyện Hứa Phong Đàm ở bệnh viện, gần nữ nhân khác, ông ta đều biết, chỉ là không công khai nhắc nhở mà thôi.
***
Đã qua ba ngày nay, Chúc Tự Đan vẫn bị Hà Tỉnh Hoà giam lỏng, hắn ta liên tục tới hỏi thăm cô, ánh mắt nhìn cô cũng khác lạ, cô có thể dự đoán được vài phần nên trực tiếp hỏi anh ta.
- Anh yêu tôi nên giam lỏng tôi ở đây à?
Hà Tỉnh Hoà khá bất ngờ, anh không nghĩ rằng tình yêu đơn phương của anh lại dễ dàng bị phát hiện ra như vậy.

Từ trước tới giờ, anh hẹn hò với vô số nữ nhân nhưng đều là họ chủ động, anh nửa phần đều không thích thú.

Nay vừa mới gặp Chúc Tự Đan một thời gian ngắn mà đã mê đắm người con gái này, anh cũng chẳng tin nổi bản thân mình.
- Tôi không giam lỏng em.
Chúc Tự Đan bật cười, cô nắm chặt tay, khó khăn nói ra lòng mình:
- Hà Tỉnh Hoà, anh cũng chẳng khác với Hứa Đàm Phong trước kia là bao đâu.


Tôi chán ghét những tình yêu kiểu như thế này, đừng tưởng rằng giam lỏng là có thể khiến người đó bên cạnh mình được.

Tình yêu là phải từ hai phía, không thể cưỡng cầu, huống chi, khéo tình yêu của anh chỉ là sự ghen tị với Hứa Phong Đàm mà thôi.

Anh chỉ muốn tôi từ tay anh ấy, để chứng tỏ rằng mình là một người thắng cuộc.
Ai nhìn thấy ánh mắt của Hà Tỉnh Hoà sẽ đều biết anh dành tình cảm đặc biệt cho cô, anh luôn âm thầm bên cạnh cô.

Ban đầu, có thể anh tiếp cận cô với mục đích khiêu khích Hứa Phong Đàm nhưng bây giờ thì anh có thể biết rằng anh yêu cô ấy thật lòng.
Anh không nhịn được sự đánh giá sai lệch đó của Chúc Tự Đan nên liền đính chính:
- Tình cảm của tôi như thế nào, tôi tự biết.

Chúc Tự Đan, tôi thật sự yêu em, không vì ganh đua hay ghen tị với ai khác.
Chúc Tự Đan không muốn đáp lại anh, càng không thể đáp lại tình cảm này của anh nên đã nói:
- Tôi muốn nghỉ ngơi, làm ơn hãy đi ra ngoài đi.
Hà Tỉnh Hoà biết cô ấy đang khó chịu nên ngậm ngùi chấp nhận đi ra ngoài..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận