Cưới Đại Được Chồng Tốt FULL


1845 Words
“...”
Đường Hạ Linh vừa mới dứt lời, khóe miệng của bốn người đàn ông đồng thời co rút lại.

Bốn người bọn họ, toàn bộ đều có xuất thân là cậu chủ của những dòng họ cao quý và hiển hách, ở trên thương trường lại là những nhân vật lớn có khả năng hô mưa gọi gió, rung trời chuyển đất, đằng sau mông còn có vô số phụ nữ đổ xô vào, tranh nhau bám lấy, bây giờ lại bảo bọn họ đi ra ngoài tỏ tình với đàn ông, nếu như để cho người khác biết được chuyện này, vậy bảo bọn họ ném mặt mũi đi đâu mới được đây?
“Đề nghị này không tệ, em cũng muốn tham gia.”
Ngay khi cả bốn người đàn ông còn đang sững sờ đến nghẹn họng, Trần Uyển Nhi lại chỉ sợ thiên hạ không loạn mà nói xen vào một câu.
Bốn người đàn ông đồng thời trừng mắt nhìn Trần Uyển Nhi.

Trần Uyển Nhi làm bộ như không nhìn thấy điều này, chỉ ném một ánh mắt sang cho Đường Hạ Linh, bày tỏ sự đồng ý của cô ấy với chủ ý của cô.

Đường Hạ Linh chớp chớp mắt, mỉm cười nhìn về phía mấy người Lục Tử Minh: “Như thế nào rồi? Có chơi hay là không đây?”
Lục Tử Minh nhếch khóe miệng cười khan một tiếng rồi mới nói: “Chị dâu, hay là chúng ta đổi sang một điều kiện khác đi, được không? Đi tỏ tình với đàn ông sẽ làm hại đến tên tuổi và uy danh của cậu chủ nhỏ của nhà họ Lục em đây.

Nếu như sau này mà lan truyền ra ngoài, vậy thì sẽ không có người phụ nữ nào dám gả cho bọn em nữa mất! Hơn nữa, nếu lỡ như mà chị thua thì sao? Đến lúc đó chị phải đi tỏ tình với một người đàn ông xa lạ, như vậy thì hình như cũng không được tốt cho lắm mà nhỉ? Dù sao thì anh cả của em vẫn còn ở đây mà!”

Đường Hạ Linh hoàn toàn không hề để ý đến vấn đề này, phất phất tay hờ hững nói: “Không sao hết, nếu như tôi thua, đến lúc đó, anh cả của mọi người sẽ đi tỏ tình thay cho tôi!”
“!!!”
Không khí xung quanh bỗng nhiên rơi vào khoảng không im lặng trong chốc lát, bốn người Lục Tử Minh nhất thời không thể bình tĩnh được nữa.
Bảo Lục Chấn Nam đi ra ngoài tỏ tình với một người đàn ông sao?
Vậy thì đương nhiên là được rồi, đời này có thể nhìn thấy được Lục Chấn Nam làm ra loại chuyện xấu hổ như vậy thì dù cho có chết cũng thấy cam lòng.

“Vậy thì đồng ý, đồng ý!”
Lục Tử Minh là người đầu tiên không thể kiềm chế được, trực tiếp vỗ tay ấn định kết quả thương lượng.

Những người còn lại thì vội vàng phụ giúp việc rót rượu, cầm lấy xúc xắc, ỷ vào lợi thế số đông, ai cũng không thể chờ đợi được mà muốn chứng kiến khoảnh khắc Lục Chấn Nam phải lâm vào tình thế xấu hổ.

Thế nhưng, bọn họ lại không ngờ tới được, tuy rằng Đường Hạ Linh không uống được rượu nhưng mà cô lại rất giỏi trong việc tung xúc xắc, đổ liên tiếp mấy chục ván mà chỉ để thua vỏn vẹn có ba lần.
Những người khác, bao gồm cả Trần Uyển Nhi cũng đã uống liên tiếp hơn mười mấy ly rượu, vẻ say xỉn dần dần hiện rõ lên trên khuôn mặt trái xoan, nhỏ nhắn như quả trứng ngỗng xinh đẹp kia.
Lục Tử Minh cuộn tay áo lên, cả người giống như có chút phát điên lên mà nói: “Chị dâu, em sâu sắc nghi ngờ rằng chị đang chơi ăn gian, nếu không thì không thể nào có thể quỷ quái một cách bất thường đến như vậy được, dường như lần nào đổ xúc xắc cũng thắng hết!”
“Đã bằng lòng cược thì cũng phải thừa nhận thất bại đi chứ, cậu đừng tưởng rằng dùng cái cớ này thì có thể quỵt được nợ.


Tuy rằng tôi không thể uống được rượu, nhưng mà chơi mấy loại trò chơi nhỏ như thế này thì tôi lại là một cao thủ đấy.

Gặp phải tôi, coi như mấy người tự mình chuốc lấy xui xẻo đi!”
Đường Hạ Linh híp mắt mỉm cười nhìn một đám người đang bày ra vẻ mặt buồn bực, tâm trạng cảm thấy đặc biệt thoải mái.
Đã rất lâu rồi cô không cảm nhận được sự hạnh phúc như thế này.

Trong những năm qua, bởi vì mối quan hệ căng thẳng đến bế tắc của cô và người nhà cho nên cô vẫn luôn sống trong hoàn cảnh không mấy vui vẻ.

Sau này lại bị Vi Khiết Bảo phản bội, cho nên cô đã đóng chặt cánh cửa trái tim của chính mình, không dám tùy ý mở ra cho bất kỳ một ai nữa.

Mấy người đang ngồi trước mắt này đều là rồng phượng giữa những con người tầm thường, đặt trong khung cảnh của những ngày thường thì bọn họ chính là loại tồn tại ở phía trên cao không thể với tới được, thế nhưng hôm nay, bọn họ lại có thể buông hết những dáng vẻ xa cách đó của mình xuống, ngồi đây cùng chơi loại trò chơi này với Đường Hạ Linh, có lẽ bọn họ thật sự đã xem cô như người mình rồi.

Trong lòng Đường Hạ Linh không khỏi cảm thấy cảm động, cũng thấy rất may mắn.

Nếu như lúc đầu không gặp được Lục Chấn Nam, vậy thì cô của hiện tại, có lẽ là sẽ phải trải qua những ngày tháng tương đối thê thảm.


Lục Chấn Nam dường như có thể cảm nhận được sự xúc động của Đường Hạ Linh, nhẹ giọng hỏi bên tai cô: “Làm sao vậy?”
“Không có gì đâu.”
Đường Hạ Linh lấy lại tinh thần, lắc lắc đầu, chậm rãi ngả đầu vào vòng tay của Lục Chấn Nam, dùng giọng nói mà chỉ đủ để cho hai người bọn họ có thể nghe thấy mà nói với anh: “Chỉ là em cảm thấy bản thân mình thật là may mắn, có thể gả cho anh vào thời khắc cuối cùng.”
Hai con ngươi đen tuyền và sâu thẳm của Lục Chấn Nam đột nhiên co rút lại, anh rũ đôi mắt xuống, dán chặt vào khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Dáng vẻ của cô ở trước mặt anh, khuôn mặt tinh xảo, khóe môi hơi cong lên, nụ cười rạng rỡ, đầu nhỏ thân mật tựa vào trong ngực của anh, vẻ mặt tràn đầy sự mãn nguyện.

Trong khoảnh khắc này, trái tim vạn năm, trước nay đều khó lòng xảy ra bất kỳ sự biến hóa nào của Lục Chấn Nam lại đột nhiên bị sụp đổ mất một khối, ngay sau đó, những lớp băng tuyết dày nặng cũng dùng tốc độ nhanh như sét đánh không kịp bịt tai mà tan chảy ra, biến thành một hồ nước ấm mềm mại.

Lục Tử Minh ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này cũng đã không còn gì ngạc nhiên nữa, nhưng đối với mấy người Lương Hoài Nam và Lê Thành Xuyên mà nói, một Lục Chấn Nam như thế này quả thực là đủ để cho bọn họ được mở rộng tầm mắt một phen rồi.

Hóa ra, sau khi Lục Chấn Nam động lòng phàm tục thì sẽ biến hình thành dáng vẻ như thế này sao?
Sau một hồi sững sờ, Lương Hoài Nam không khỏi thở dài xúc động nói: “Bản lĩnh của chữ “Tình” thật sự là không hề nhỏ, thậm chí ngay cả Chấn Nam cũng không thể qua được một cửa ải này.”
“Ha ha, vậy không phải là rất tốt hay sao? Cái tên Chấn Nam này cuối cùng cũng có được một chút dáng vẻ của người bình thường rồi.” Lê Thành Xuyên cũng cười theo, nói.

“Chị dâu là một cô gái tốt.” Trần Nhược Đông chân thành nói ra một câu từ trong đáy lòng.
Trải qua một đêm ở chung và tiếp xúc, mấy người đàn ông này đã hoàn toàn mở rộng cánh cửa lòng và cởi mở hơn với Đường Hạ Linh.
Cô gái này có tính tình vui vẻ, tự do, không có chút giả vờ, làm bộ nào, cùng chơi thì sẽ không câu nệ, gò bó, lúc nên cười thì sẽ cười.


Ở trên người cô hoàn toàn không thấy được dấu vết của sự nhõng nhẽo và dè dặt chỉ có trên người của các cô chủ nhà giàu.

Nhưng mà, cũng chính bởi vì sự tự do và dễ gần của Đường Hạ Linh mà mọi người đều cảm thấy rất thoải mái khi ở bên cô, trong lòng bọn họ lại càng không tự chủ được mà quý mến cô, muốn được thân thiết hơn với cô.

Đêm hôm đó, Đường Hạ Linh chơi rất vui vẻ, cũng uống rất nhiều rượu, cuối cùng trực tiếp ngả vào vòng tay của Lục Chấn Nam mà ngủ say.
Lục Chấn Nam ôm lấy cô, giống như đang che chở, bảo vệ cho món bảo bối quý giá nhất trong thế gian, đứng dậy khỏi sô pha: “Tối nay trước hết cứ dừng lại ở đây đi, tôi đưa cô ấy quay về nghỉ ngơi trước.”
Những người ngồi ở phía sau lưng đều gật đầu, không ai lên tiếng ngăn cản hai người bọn họ mà chỉ im lặng đưa mắt nhìn Lục Chấn Nam ôm Đường Hạ Linh rời đi.

Một đêm say rượu, sáng sớm ngày hôm sau, khi Đường Hạ Linh tỉnh dậy thì chỉ còn cảm giác được hai bên huyệt Thái Dương đau nhức như muốn nứt ra, vừa liếc mắt nhìn xuống lại phát hiện quần áo trên người không biết đã được thay ra từ bao giờ.

Cô bối rối mất mười giây, chỉ nhớ đêm hôm qua chính mình say đến bất tỉnh nhân sự, còn những chuyện xảy ra sau đó thì cô lại hoàn toàn không hay biết gì.

Lục Chấn Nam đã giúp cô thay bộ đồ này sao...
Hai gò má của Đường Hạ Linh không khỏi nóng lên, cô cảm thấy vô cùng xấu hổ khi nghĩ đến việc chính mình ở trong trạng thái tạm thời mất đi ý thức, không mảnh vải che thân mà đối mặt với Lục Chấn Nam.

Lần sau, không được phép uống say như vậy nữa!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận