Cưới Đại Được Chồng Tốt FULL


1174 Words
Vào buổi tối ngày thứ hai sau khi kết thúc dự án, Đường Hạ Linh nhận được cuộc điện gọi của Đường Vân Thiên.

Sau khi hai ba con trò chuyện ngắn ngủi, thì kết thúc cuộc gọi.

Lục Chấn Nam ôm lấy Đường Hạ Linh từ phía sau, để cằm lên trên vai của cô, nhẹ giọng hỏi: "Ba của em tìm em có chuyện gì vậy?"
Đường Hạ Linh nghiêng mặt qua, thuận thế dựa vào trong lòng ngực của anh, cười nói: "Không có gì, ngày mai là sinh nhật năm mươi tuổi của ba em, ông ấy kêu em về.

"
"Vậy em có muốn về không?"
Lục Chấn Nam nhẹ nhàng hôn lên môi cô, hỏi.

"Không muốn về, nhưng nhất định phải về, cho dù thế nào thì đó cũng là ba của em.

Nếu mẹ của em còn sống, chắc chắn bà ấy cũng không muốn nhìn thấy em và ông ấy làm ầm ĩ thành như vậy.

"
Đường Hạ Linh thở dài, giọng điệu hơi bất đắc dĩ.

Từ lúc dọn ra ngoài đến bây giờ đã gần một tháng, hai ba con cũng không ai liên lạc với ai, bây giờ Đường Vân Thiên chủ động gọi cho cô, làm sao cô có thể không về?

Lục Chấn Nam xoay thân người của cô lại, ôm vào trong ngực: "Ngày mai anh sẽ bảo Tử Minh chuẩn bị quà mừng để em mang đến, đừng lo lắng.

"
"Ừm, cảm ơn anh.

"
Đường Hạ Linh cười cọ cọ trong ngực của anh, ánh mắt hơi lo lắng.

Sau khi trở về, chắc chắn không tránh khỏi việc gặp mặt Chu Phương Hoa và Vi Khiết Bảo, với tính tình của Chu Phương Hoa, lần trước chịu thiệt thòi lớn như vậy, đúng là không biết cô ta lại muốn làm ra chuyện xấu gì.

Nghĩ vậy, trong lòng của Đường Hạ Linh không khỏi cảm thấy hơi phiền chán.

Lục Chấn Nam dường như có thể cảm nhận được cảm xúc của cô, anh ôn nhu trấn an cô: "Không sao đâu, nếu thật sự không ổn, lúc đó em về sớm một chút, anh đi đón em.

"
"Được.

"
Nghe thấy Lục Chấn Nam nói như vậy, Đường Hạ Linh mới mỉm cười.

Vào lúc tám giờ tối ngày hôm sau, sảnh lớn của nhà họ Đường được trang trí theo kiểu cung đình phục cổ sáng rọi rạng rỡ, đèn chùm thủy tinh lộng lẫy lấp lánh sáng ngời, khách khứa được mời đến chúc thọ đi vào rất đông.

Tập đoàn Đường Thị ở thành phố Việt Thanh, mặc dù không phải giàu sang quyền thế to lớn gì, nhưng Đường Vân Thiên ở trong giới thương mại cũng được coi là người từng trải, có mạng lưới quan hệ rất rộng, tiệc sinh nhật của ông ta đều tập hợp những người trong giới thượng lưu, lãnh đạo giàu sang quyền thế.

Khi Đường Hạ Linh về đến nhà, vẻ mặt của Đường Vân Thiên đang rạng rỡ đón khách khứa ở cửa.

Bên cạnh ông là Triệu Duệ Dung ăn mặc trang điểm xinh đẹp, dáng vẻ giống như bà chủ.

Đường Hạ Linh cất bước đi qua, vẻ mặt hơi lạnh nhạt kêu một tiếng: "Ba!"
"Con về rồi sao?"
Khi Đường Vân Thiên nhìn thấy Đường Hạ Linh , nụ cười trên khuôn mặt hơi dừng lại, lập tức nói: "Tối nay khách khứa hơi nhiều, đợi lát nữa giúp ba tiếp đón một chút.

"
"Dạ.


"
Đường Hạ Linh gật đầu, khuôn mặt vẫn lạnh nhạt, sau đó cô không nói gì nữa, xoay người đi sang một bên.

Trong suốt cả quá trình, cô giống như không nhìn thấy Triệu Duệ Dung, thậm chí không thèm chào hỏi bà ta một câu.

Nụ cười trên mặt bà ta hơi cứng đờ, khóe mắt hơi co giật hai cái, trong đáy mắt thoáng qua một tia cay nghiệt.

Bà ta giận dữ trừng mắt liếc Đường Hạ Linh một cái, bà ta biết rằng Đường Hạ Linh cố ý làm cho bà ta xấu hổ.

Đường Hạ Linh giống như không nhìn thấy, chọn một vị trí để đứng, lại lười nhúc nhích.

Đúng lúc này, Đường Hạ Linh nhìn thấy Vi Khiết Bảo và Chu Phương Hoa ở trong phòng tiệc cách đó không xa.

Chu Phương Hoa mặc một bộ lễ phục màu đỏ gợi cảm, khuôn mặt thoa phấn, thoạt nhìn càng thêm quyến rũ, có lẽ vì mới mang thai chưa bao lâu cho nên không nhìn thấy bụng, vì thế vẫn giữ được vóc dáng chuẩn.

Về phần Vi Khiết Bảo, anh ta vẫn giả vờ làm ra hình ảnh một quý ông lịch thiệp như trước đây.

Nhìn thấy hai người đứng chung một chỗ, Đường Hạ Linh hơi giật mình, lại nghĩ đến Lục Chấn Nam.

Cô nghĩ, nếu lúc này anh cũng có thể đứng bên cạnh cô, tham dự vào dịp này, thật là tốt biết bao.

Đường Hạ Linh bật cười.

Cô kết hôn với Lục Chấn Nam chưa đến một tháng, nhưng sự ảnh hưởng của anh đối với cô lại to lớn như thế.


Cô biết rất rõ, lần trước khi tham gia lễ đính hôn của Vi Khiết Bảo và Chu Phương Hoa, trong lòng của cô còn cảm thấy không thoải mái, nhưng bây giờ cô không có một chút cảm giác nào.

Ở bên Lục Chấn Nam một tháng, nhưng cũng đã bù đắp lại mấy năm cô ở bên Vi Khiết Bảo.

Trong lúc Đường Hạ Linh đang sững sờ, bỗng nhiên Chu Phương Hoa kéo cánh tay của Vi Khiết Bảo, đi đến trước mặt cô, vẻ mặt kiêu căng ngạo mạn hỏi: "Đường Hạ Linh, sao tối nay không thấy người đàn ông ở bên em tối hôm đó nhỉ?"
"Liên quan gì đến chị?"
Đường Hạ Linh lạnh lùng nói, cảm thấy người phụ nữ này thật chướng mắt.

Chu Phương Hoa trừng mắt nhìn cô, sắc mặt của cô ta thoáng qua một tia tức giận.

Năm chữ này, khiến cho cô ta nhớ tới sự sỉ nhục khi ở nhà hàng tối hôm đó.

Ban đầu cô ta còn tưởng rằng, tối nay người đàn ông kia sẽ về cùng Đường Hạ Linh, cô ta muốn nhân cơ hội trả lại sự sỉ nhục đó, nhưng không ngờ lại không thấy bóng dáng đâu.

Vẻ mặt của Chu Phương Hoa thay đổi không ngừng một lát, bỗng nhiên cười nói: "Đường Hạ Linh, không phải em lại bị vứt bỏ chứ? Chị đã nói rồi, kiểu đàn ông như vậy, làm sao có thể thích em được? Để chị xem thử, người ta chỉ là muốn chơi đùa em, sau đó đá em đi thôi đúng không?"
"Liên quan gì đến chị?"
Nhiệt độ trong giọng nói của Đường Hạ Linh giảm xuống vài phần, rõ ràng cô cảm thấy không vui đối với lời nói của cô ta.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận