Cưới Anh Nhé FULL


Châu Chấn Kiệt bắt đầu làm quen với cô gái này.
"Cô tên là gì vậy?"
Khương Bạch Ngọc nghe vậy như một đứa trẻ bị tra khảo đáp lại.
"Khương Bạch Ngọc."
Giọng nói còn mang theo e sợ, Châu Chấn Kiệt nghe ra sự sợ hãi của cô liền trấn an.
"Đừng lo lắng tôi không có ý gì xấu đâu.

Lát nữa tôi sẽ nói chuyện với quản lý bên kia để cô không bị trách mắng."
Ngữ điệu trầm ấm kia làm Khương Bạch Ngọc hạ xuống cảnh giác trong lòng, cô lúc này mới mạnh dạn hỏi.
"Vậy trả lại anh cái này, nếu chuyện đã kết thúc anh có thể đưa tôi về lại chỗ làm được chứ?"
Nói rồi cô cầm lấy chiếc nhẫn kia giơ ra trước mặt của Châu Chấn Kiệt.

Nhìn chiếc nhẫn mà bản thân đã tốn bao nhiêu tâm tư làm ra cho Viên Châu Hoa khiến hắn khó chịu.
Chân Chấn Kiệt đẩy tay cô về nói.
"Cô cứ giữ lấy đi khỏi cần trả lại làm gì."
"Nhưng chiếc nhẫn này rất đắt tiền, nếu tôi đánh mất nó thì sao?"
Châu Chấn Kiệt trầm tư một hồi sau đó trên môi hắn hiện lên một nụ cười chua chát.
"Mất ư.

Vậy cũng tốt."
Chiếc nhẫn này cũng như Châu Viên Hoa, trước đây là bảo vật trong tay, còn bây giờ đều không đáng giá một xu trong mắt hắn.  Khương Bạch Ngọc chớp mắt quan sát nam nhân, đôi mắt kia đã không còn sắc bén mà hiện ra sự thống khổ.
Có điều rất nhanh đã bị hắn che giấu đi, cô đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ làm bộ như không thấy gì.

Châu Chấn Kiệt cúi đầu đưa tay xoa xoa mi tâm, lưỡng lự với ý tưởng ban nãy của mình.

Cuối cùng hắn vẫn nói ra.
"Cô Khương, tôi đang có một công việc dành cho cô, cô có muốn làm không? Tiền lương với tôi không thành vấn đề."
Khương Bạch Ngọc bị câu nói của hắn dọa sợ, cô suy nghĩ bản thân mình có thể làm gì cho nam nhân này được chứ.
"Anh có thể nói rõ ràng ra được không?"
Châu Chấn Kiệt sau đó nói ra muốn Khương Bạch Ngọc cùng hắn ký hợp đồng tình nhân.

Công việc chủ yếu của Khương Bạch Ngọc chỉ là diễn kịch cùng hắn trước Viên Châu Hoa cũng như đám phóng viên.

"Cô yên tâm hợp đồng này hoàn toàn bình thường, tôi sẽ không làm những chuyện kỳ quái với cô đâu."
Khương Bạch Ngọc mím môi, nghe đến phần lợi ích khi ký hợp đồng quả thực rất hấp dẫn.

Chỉ cần làm hai tháng là có thể trả hết tiền cho bọn chủ nợ rồi.

Nhưng cái gì càng hấp dẫn càng phải đề phòng, Khương Bạch Ngọc không có ngốc mà dễ dàng chấp nhận như thế.

Cô lắc đầu nói.
"Cái này phải xin lỗi anh rồi, tôi không làm được."
Châu Chấn Kiệt đối với lời nói của cô không quá bất ngờ, việc nghi ngờ một người đàn ông xa lạ là bình thường.

Hắn nói với tài xế trở lại khách sạn ban nãy.
Chờ đến khi dừng trước cửa sau của khách sạn, Châu Chấn Kiệt đưa danh thiếp của mình ra nói.
"Tôi cho cô hai ngày, cô cứ suy nghĩ kỹ về vấn đề này đi."
Khương Bạch Ngọc nhận lấy danh thiếp gật đầu đáp sẽ suy nghĩ rồi ra khỏi xe.

Nhìn theo chiếc xe đi xa dần cô mới nhớ ra trên tay mình vẫn còn cầm chiếc nhẫn đính hôn kia của hắn.
Cô định chạy theo trả lại nhẫn nhưng xe đã đi xa rồi, Khương Bạch Ngọc nhìn xung quanh không có ai mới cẩn thận cất chiếc nhẫn vào trong túi mình, thầm nghĩ khi nào đó gặp mặt sẽ trả cho hắn.
Đúng như lời nam nhân kia nói, quản lý không những không trách mắng cô mà còn trả đủ số tiền lương.

Khương Bạch Ngọc vui vẻ cầm chỗ tiền đó trở về nhà trọ.
Cô vừa mới vào cửa đã bị Lý Lan xông tới chất vấn.
"Trời ơi! Khương Bạch Ngọc cậu cùng với Châu tổng của tập đoàn Châu Thị là như thế nào vậy!!!"
Khương Bạch Ngọc ngẩn người, nhìn dáng vẻ ngơ ngác của  cô Lý Lan bèn cầm lấy điện thoại giơ ra.
"Này này, video cậu được Châu tổng cầu hôn này là thật hả!"
Khương Bạch Ngọc nhìn tiêu đề, thì ra nam nhân ban nãy là Châu Chấn Kiệt của tập đoàn Châu Thị.

Chẳng biết vì lý do gì mà hắn lại làm như thế, nhưng cái này cùng cô không có can hệ nữa rồi.
Cô nói với Lý Lan bản thân cô cũng chẳng biết gì hết, thấy vậy tinh thần hóng chuyện của Lý Lan tụt xuống.

Lý Lan nhún vai đi vào trong phòng bếp, vừa đi vừa nói.
"Haizzz, thôi cậu không muốn nói thì tôi cũng không ép.

Chúng ta ăn cơm đi."
"Chờ lát, tôi đi thay đồ đã."
Khương Bạch Ngọc vào phòng ngủ lấy quần áo ra, bỗng dưng có tin  nhắn lạ hiện lên.


Cô cầm điện thoại đọc qua, càng đọc khuôn mặt cô càng biến sắc.

Khương Bạch Ngọc thoát khỏi mục tin nhắn ngay lập tức gọi lại cho anh trai.
Anh trai nghe máy còn chưa kịp chào cô đã bị cô chất vấn.
"Tin nhắn đó là sao, tại sao lại nói anh nợ họ một triệu tệ?"
Anh trai Khương Bạch Ngọc ấp a ấp úng, không ngờ đến bọn đòi nợ biết cả số của em gái mình.

Anh định đánh trống lảng nhưng bị cô tra hỏi mãi đành phải khai ra.
"Cái đó, anh bị bạn bè rủ rê vay tiền đi buôn bán...ai mà ngờ nó lừa anh cuỗm số tiền đó bỏ chạy..."
Khương Bạch Ngọc nghe xong kìm không nổi nổi tức giận mắng anh trai.
"Nhà chúng ta chưa đủ nghèo hay sao mà anh còn đi vay nặng lãi.

Em biết kiếm đâu ra số tiền này bây giờ!"
Anh trai bên kia cũng hối hận xanh ruột rồi, anh tự đánh vào đầu mình khóc.
"Đúng vậy, anh ngu quá mà không nhìn ra được tên đó muốn hãm hại mình! Anh đúng là đáng chết! Anh nên chết đi cho rảnh nợ!!"
"Anh chỉ nghĩ lấy được nhiều tiền thì sẽ cho em đi học đại học mà em mong ước, vậy mà anh lại hại gia đình!"
Khương Bạch Ngọc nghe tiếng đánh trong lòng lại mềm ra, cô biết anh trai rất yêu cô, khi xưa lúc cha mẹ không có tiền cho cô học cao trung, chính anh trai đã phải đi đào lò để có tiền cho cô học.

Cũng vì việc đó mà anh xảy ra tai nạn lao động, không còn làm được việc nặng nữa.

Khương Bạch Ngọc đành từ bỏ giấc mơ đại học của mình để kiếm tiền chạy chữa cho anh trai.
Nghĩ đến quá khứ khóe mắt Khương Bạch Ngọc hồng lên, cô mắng anh trai.
"Đồ ngốc đừng có tự đánh mình nữa, chuyện này để em giải quyết.

Còn anh đừng có mà nói cho cha mẹ biết đấy nếu không họ lại lo lắng thêm."
"Được, được, anh biết rồi."
Cúp máy Khương Bạch Ngọc ngồi thụp xuống giường ôm mặt, chuyện này quá thực tồi tệ, cô phải làm gì để giúp anh trai đây.

Hiện tại công việc còn chưa ổn định nữa, Khương Bạch Ngọc cảm thấy như đen đủi không bao giờ hết đeo bám cô.


 Trong đầu lại vang lên câu nói của Châu Chấn Kiệt, cô đưa mắt nhìn tấm danh thiếp ban nãy để lên bàn.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng Khương Bạch Ngọc gọi điện cho Châu Chấn Kiệt.
"Chuyện hợp đồng đó tôi đồng ý."
Châu Chấn Kiêt không ngờ cô lại đồng ý nhanh đến vậy, hắn đáp.
"Được, ngày mai tôi sẽ cho người đến đón cô."
Ngay hôm sau đã có xe đến dưới khu chung cư đón Khương Bạch Ngọc đến nhà của Châu Chấn Kiệt.

Hợp đồng đã được Châu Chấn Kiệt soạn xong, Khương Bạch Ngọc đọc sơ qua cảm thấy không có gì kỳ quái liền đặt bút ký vào.
Nhìn hợp đồng được ký, Châu Chấn Kiệt đứng lên nói với thư ký.
"Hợp đồng đã xong, cậu công bố với mọi người đi."
Thư ký gật đầu nhanh chóng làm chuyện của mình.

Hiệu xuất làm việc của cậu ta rất nhanh, chỉ trong vòng vài tiếng các trang báo đã đăng tin về chuyện đính hôn của Châu Chấn Kiệt.
Trong phòng ngủ xa hoa, Viên Châu Hoa đang nhàn nhã lướt điện thoại.

Bỗng bạn bè cô gửi cho cô bài báo.

Viên Châu Hoa ấn vào đọc được tin tức đính chính trên báo tức giận suýt chút nữa ném điện thoại ra ngoài.

"Là thật sao! Anh ta còn dám công khai với mọi người nữa! Aaaaa! Tức chết mất!"
Viên Châu Hoa ánh mắt căm thù nhìn vào người được Châu Chân Kiệt trao nhẫn, là cô ta, do cô ta nên Châu Chấn Kiệt mới làm Viên Châu Hoa cô bẽ mặt như vậy.
"Con nhỏ đó, tất cả đều là do cô ta, cô ta phải trả giá cho chuyện này!!".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận