Cuộc Sống Nông Thôn Gà Bay Chó Chạy


Trần Thị sau khi bị Hàn lão gia tát thì nằm lì mấy ngày liền, ngày nào cũng kêu đau chỗ này chỗ kia, nhưng thật ra chỉ là không muốn ra khỏi giường.  Đem mấy cô con dâu thay nhau hầu hạ giày vò, đến mức cả nhà thấy người ở nhị phòng đều mặt mày cau có khó chịu.  Hàn lão mắng Trần Thị mấy lần cũng không có tác dụng, lão cũng biết tính tình của mụ nên cuối cùng chỉ có thể mặc kệ Trần Thị muốn làm gì thì làm.  Mãi cho đến khi trưởng nam nhà họ Hàn đang làm chưởng quỹ tại quán rượu trong thị trấn trở về cùng Hiếu Tông, cơn đau khắp người của Trần Thị mới được coi là khỏi hẳn.  "Mẫu thân, ngươi nhìn xem, đây là chủ tiệm bảo con mang về dâng cho người."  Hàn Đức Hưng đưa gói bánh trước mặt cho Trần Thị đang ngồi trên giường, bà ấy mở bọc ra và thấy đủ loại bánh trong tiệm.  Bà đưa nó cho Hàn Hỉ Nhi bảo nàng ta cất nó vào ngăn tủ, còn không quên nhìn chằm chằm vào những người nhà lão Nhị, ý kiểu xem chừng.  Quang Quang yên lặng trợn tròn mắt, mấy cái này có cho nàng cũng không thèm.  Trong trí nhớ của nàng, những thứ này không ngọt ngào như lời Đại Bá nói, không phải chủ quán đặc biệt nhờ mang về cho bà Trần ăn, mà là Đại bá lấy trộm đem về.  Quang Quang sở dĩ rõ ràng như vậy, là bởi vì Đại ca cùng Nhị ca của nàng làm bồi bàn ở nơi đại bá làm thuê, mấy chuyện này nhị phòng đều rõ.Chỉ là Hàn Đức Bình cùng Lâm Thị đều là người lương thiện, bởi vì trong nhà hai nhi tử đều là được Đại bá mang đến giúp việc trong quán rượu, cho nên sẽ không nói những chuyện lung tung này.  "Nương, người xem, vẫn là đại phòng chúng ta gánh vác gia đình, còn biết nghĩ đến người.


Chẳng trách nương yêu nhất là Đại Phòng chúng ta."  Ngô Thị rất vui khi thấy phu quân và nhi tử nàng trở về nhà.  Trần Thị nghe xong những lời này liền nhíu mày, khuôn mặt già nua tươi cười như hoa cúc, "Ta nói Đức Hưng này, Tiểu Đường vì sao không cùng ngươi trở về?"  Quang Quang thấy rõ Hàn Đức Hưng cùng Hàn Hiếu Tông liếc mắt nhìn nhau, trong lòng nhướng một nhịp, chẳng lẽ có cái gì mờ ám ở đây?  Hàn Tiểu Đường là trưởng nữ đời cháu nhà họ Hàn, năm nay đã mười sáu tuổi.  Trong bốn hộ của nhà họ Hàn, ngoại trừ hộ thứ hai đông con hơn, những hộ khác chỉ có một nam và một nữ.  "Tổ mẫu, tháng sau biểu muội của con sẽ xuất giá, dì để Tiểu Đường ở cùng biểu muội hàn huyên thêm vài ngày."  Người nói chuyện là Hàn Hiếu Tông, khoảng hai mươi tuổi, dung mạo bình thường, dáng người trung bình, ăn mặc chỉnh tề, mặc một chiếc áo choàng bông tinh xảo, nhìn qua có chút giống thư sinh.  Hắn là người thứ hai trong gia đình họ Hàn biết đọc và viết ngoài Hàn Đức Hưng.  Cữu cữu của Hàn Hiếu Tông là một học giả dạy ở một trường tư thục trong thị trấn, Hàn Hiếu Tông thường ở nhờ nhà cữu cữu để ăn ở, nhưng hắn ta cần phải thường xuyên trả một số tiền ăn nhất định.  Mấy ngày trước, Hàn Tiểu Đường theo Hàn Tiếu Tông đến nhà cữu cữu, vẫn chưa trở về, nên Trần Thị liền hỏi như vậy.  "Hiếu Tông, gần đây việc học của cháu thế nào? Cữu cữu cháu có nói khi nào thì bắt đầu thi không?" Hàn lão ngồi ở một bên không nói lời nào, trong lúc mọi người bàn tán chỉ quan tâm đến việc học của đích tôn.  "Gia, con nói với người, giữa tháng bảy năm nay, trong huyện sẽ mở một kỳ thi cho đồng sinh."(huyện học tổ chức đồng thí từ Huyện thái gia phê ghi chép xét duyệt thông qua mới gọi là đồng sinh, chỉ có có rồi đồng sinh tư cách mới có thể tham gia thi phủ, viện sĩ.

)  Phải mất một thời gian dài, Quang Quang mới hiểu rằng Kỳ thi đồng sinh tương đương với kỳ thi tuyển sinh trong các kỳ thi của hoàng gia cổ đại, chỉ với tư cách đầu vào, bạn mới có thể đến gặp người dự thi (Tú tài) để trở thành Tiến sĩ.  Hàn Hiếu Tông từ khi còn nhỏ đã được gửi đến trường tư thục học, giờ ngoài hai mươi tuổi, tham gia kỳ thi nhi đồng không dưới bốn năm lần, chưa một lần đỗ đạt.

.  Điều đáng khen là bản thân hắn ta vẫn chưa bỏ cuộc, cả gia đình họ Hàn vẫn ủng hộ hắn tiếp tục thi.  Hàn lão sau khi nghe Hàn Hiếu Tông trả lời, trầm mặc hồi lâu, mới nói: "Lần này ngươi chắc chắn chứ? Hiện tại nhất định phải nắm chắc, đừng chậm trễ học tập.Hàn Đức Hưng ở bên cạnh cười nói: "Cha, yên tâm đi, cữu cữu nói, lần này nhất định sẽ thuận lợi, cữu cữu trong huyện có chút giao tình với một bằng hữu, hơn nữa đã tra ra được quan huyện thích văn phong như thế nào rồi.  Mấy lần trước Hiếu Tông đáp nhầm chủ đề, nghĩ sai phương hướng, làm văn chương nếu như hắn không viết đúng ý quan, chẳng phải hắn sẽ bị bỏ qua sao? "  "Không sai không sai, Hiếu Tông của chúng ta từ nhỏ đã là một đứa trẻ xuất sắc nhất ở thôn Đại Liễu."  Trần Thị nhìn dáng vẻ của đứa cháu đích tôn mà cảm thấy hạnh phúc, nhất là khi nghĩ đến việc cháu lớn của mình sau khi trở thành quan chức và bà sẽ trở thành một quan gia lão thái thái, liền hận không thể đem hắn ra mà cung phụng.  Hàn lão thực dụng hơn, ông ấy không có những ý tưởng mơ mộng như Trần Thị, ông ấy cũng mù chữ và cái khác cũng chỉ biết nửa vời.  "Ồ, thế thì tốt.


Thế thì tốt."  "Đại bá, Đại bá đã về rồi, Đại ca nhị ca của cháu sao còn chưa về?"  Hàn Quang Quang không quan tâm đến việc Hàn Hiếu Chính có làm bài thi đồng sinh hay không, nàng chỉ thắc mắc tại sao cũng là làm công một chỗ nhưng Hàn Đức Hưng được về nhà nghỉ ngơi còn huynh đệ Hàn Hiếu Chu Hàn Hiếu Diên thì không?  Hàn Đức Hưng thần sắc ngưng trọng, lạnh lùng nói: "Ồ, vì quán rượu còn đang bận rộn, bọn họ không thể rời đi."  Trần Thị xen vào mắng: “Hiếu Chu Hiếu Diên chỉ là bồi bàn, làm sao so được với Đại bá của ngươi, Đại bá ngươi đã nỗ lực tính toán, hắn đã nỗ lực làm việc rất nhiều, tưởng được như Đại bá ngươi nhớ nhà muốn về là được về sao? Đều đứng hết ở đây làm gì, chỉ nhìn chăm chăm vào đồ của Đại bá ngươi mang về phải không ? Thật là một đám đầy thủ đoạn.  Hàn Quang Quang đen mặt, không muốn cùng Trần Thi dây dưa ở đây nên kéo theo Hàn Hiếu Chính bỏ chạy.  "Ta nói bà, suốt ngày mắng tiểu hài tử làm gì?"  "Cái gì? Ta là tổ mẫu của nó, ta không thể mắng bọn nó một tí sao ? Có chút đồ này Hỉ Nhi Nhạc Nhi cùng Sùng Nghĩa đều không đủ ăn đâu.

Đám kia đều là quỷ đói đầu thai.


Sao không chết đói luôn đi."  Nghe tiếng cãi vã yếu ớt giữa Hàn lão và Trần Thị từ phía sau, Quang Quang thầm nghĩ , làm thế nào để thoát khỏi đại gia đình này càng sớm càng tốt rồi ra ở riêng đây?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận