Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài Phiệt

Không hề bất ngờ, cả buổi chiều hôm nay tình trạng trong phòng họp đều là mây đen bao phủ.

Mỗi vị quản lý cấp cao đang tham gia cuộc họp thần kinh ai nấy đều căng như dây đàn, không dám thở mạnh một tiếng.

Tổng tài đại nhân hiền hậu dễ tính sáng nay không còn nữa, Phó tổng lại trở về dáng vẻ lạnh lùng nghiêm khắc cuồng công việc vốn có, khiến bọn họ thương tích đầy mình.

Vì thế, mỗi người đều ghi hận Mạnh Như Nhã, kẻ đột nhiên xuất hiện phá hỏng tâm trạng tốt đẹp của tổng tài đại nhân.

Cuộc họp cứ như thế kéo dài một mạch tới tận bảy giờ tối, điện thoại của Phó Hàn Tranh báo có tin nhắn đến.

Phó Hàn Tranh nói xong, cầm điện thoại di dộng của mình lên xem.

[Tối nay anh tham gia tiệc xã giao, hay là về nhà ăn cơm?]

Anh nhanh chóng soạn tin nhắn trả lời: [Về nhà.]

Một phút sau, đối phương lại gửi thêm một tin nhắn tới: [Vậy buổi tối ăn mì đi, mì sợi tốt cho dạ dày.]


Trên gương mặt nghiêm túc của Phó Hàn Tranh lại hiện lên một nụ cười ôn nhu.

[Được, em quyết định đi.]

Mấy vị quản lý cấp cao trong phòng họp thấy Phó tổng nhà mình nở nụ cười liền cảm thấy như thể cuối cùng thì ánh sáng của Phật tổ cũng chiếu tới chỗ bọn họ rồi, ai nấy đều cảm động muốn rơi nước mắt.

Phó Thời Khâm dùng ánh mắt khinh thường mà liếc sang nhìn Phó Hàn Tranh, âm thầm mắng: Đàn ông đang yêu thật đúng là, trở mặt nhanh như vậy.

Cuộc họp tiếp tục tới tám giờ, Phó Hàn Tranh tuyên bố tan họp, lần đầu tiên không yêu cầu bọn họ buổi tối ở lại công ty tăng ca sửa kế hoạch.

Từ Khiêm kiểm tra lại lịch trình của Phó Hàn Tranh, nhắc nhở, "Ông chủ, nửa tiếng sau anh còn phải tham dự bữa tiệc của tập đoàn SV…."

Phó Hàn Tranh liếc mắt nhìn Phó Thời Khâm, dứt khoát nói, "Cậu ta đi."

Lúc nãy anh đã đồng ý về nhà ăn cơm với Vi Vi, hơn nữa cũng đồng ý với cô trong thời gian tới sẽ không uống rượu, cho nên không thể tới dự mấy bữa tiệc xã giao như thế này rồi.

Vì thế Phó Thời Khâm dẫn theo Từ Khiêm thay Phó Hàn Tranh đi tham gia bữa tiệc xã giao kia, còn anh thì tự mình về nhà trọ.

Phó Hàn Tranh về tới nơi, vừa xuống xe liền đúng lúc gặp Phó Thời Dịch quay quảng cáo xong, cũng vừa mới về tới nhà.

Phó Thời Dịch nhìn thấy anh trai mình cầm theo một bó hoa hồng đi vào thang máy, khóe miệng không khỏi giật giật.

Rốt cuộc là hắn về nhà giúp anh trai cưa cẩm chị dâu, hay là về nhà ăn cẩu lương đây.

Phó Hàn Tranh vào nhà, nhìn thấy Cố Vi Vi đang làm tổ trên sô pha mà đọc sách ôn bài.

Anh lặng lẽ tới gần, đặt bó hoa tới trước mặt cô.

"Hôm nay cảm ơn cơm trưa của em."


Cố Vi Vi ngẩn người một lúc, sau đó nhận lấy bó hoa, nói.

"Cảm ơn anh, nhưng lần sau đừng mua hoa thì hơn, dù sao tôi cũng không thích hoa hồng cho lắm."

Ngày nào cô cũng đau đầu suy nghĩ làm thế nào mới có thể chia tay Phó Hàn Tranh, vậy mà anh lại thực sự cho rằng bọn họ đang yêu đương.

Phó Hàn Tranh nhíu mày, anh nhớ là trước đây cô vốn thích hoa hồng cơ mà.

"Vậy em thích gì?"

Cố Vi Vi suy nghĩ một chút, trả lời, "Hoa tử đằng, là loại hoa nở theo từng cụm lớn ấy."

Hoa này không bán, cho nên có lẽ Phó Hàn Tranh cũng không thể mua được.

Cố Vi Vi nói xong liền quay người đi tìm bình hoa cắm bó hoa hồng kia vào, đem trang trí phòng khách.

"Đây chính là hoa tử đằng, có ý nghĩa chấp niệm của tôi đối với em là thời khắc hạnh phúc nhất của tôi." Phó Thời Dịch tìm kiếm hình ảnh về hoa tử đằng trên mạng rồi đưa cho Phó Hàn Tranh xem.

"Chẳng qua là, có lẽ ở tiệm bán hoa sẽ không bán loại hoa này đâu."

Phó Hàn Tranh đăm chiêu suy nghĩ, im lặng một lúc thì điện thoại di động của anh bỗng nhiên đổ chuông, vì thế Phó Hàn Tranh liền vào phòng làm việc nghe điện thoại.


Tới khi anh nói chuyện xong rồi ra khỏi phòng làm việc thì Cố Vi Vi đã nấu mì xong rồi, đang bày thức ăn lên bàn ăn.

Vì chiều nay người giúp việc đã giúp cô luộc mì và nước mì cả rồi nên Cố Vi Vi chỉ cần đun lại một chút, chỉ mấy phút là xong.

Phó Thời Dịch bỏ thêm một thìa ớt thật lớn vào bát của mình, vừa ăn vừa nhiều chuyện.

"Cô nên giúp anh trai tôi chăm sóc thân thể cho tốt đi, mấy năm nay mỗi lần Hà Trì kiểm tra sức khỏe cho anh ấy lần nào cũng nói dạ dày của anh ấy không tốt, gan không tốt, thận không tốt…."

Hắn còn chưa nói xong thì đã bị Phó Hàn Tranh lườm một cái, lập tức sửa lại.

"Không phải, thận thì vẫn còn tốt, nhưng ngược lại những chỗ khác đều không tốt."

Thôi được rồi, đàn ông mà, không thể nói thận của anh ấy không tốt được.

Cố Vi Vi vô cùng nghi ngờ mà đánh giá Phó Hàn Tranh đang im lặng không lên tiếng kia, thân thể anh thật sự kém đến mức này sao?

Vì thế, những ngày sau đó Phó đại BOSS rất toại nguyện mà được ngày nào cũng được ăn cơm trưa tình yêu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận