Cung Đình Huyết: Đế Vương Lãnh Bạc Mất Sủng Phi

Edit: Subo

“Cẩn thận!” Có một người vội vã kêu, lúc này Toàn Cơ mới hoàn hồn, nhìn thấy trước mặt có một chiếc xe đẩy xông tới.

Vội cất bước né tránh, tim đập nhanh hơn, nàng giơ tay che lại. Cúi đầu, thấy đồ vật trên tay đều còn, nhẹ thở ra, lập tức hồi cung.

Nàng nói Ánh Phi lừa Hoàng đế nói hương trên người nàng ta là mùi thơm của cơ thể trời sinh, chỉ có thể dùng loại dược điều phối ra thuốc viên. Mùi hương từ thân thể thoát ra, mới có thể làm người ta nghĩ thật sự là mùi thơm của cơ thể.

Ánh Phi lấy ra một viên thuốc viên, ngửi ngửi, mới cười: “Làm khó cho ngươi nghĩ ra.” Để vào trong miệng, mang theo chút ngọt, cũng không giống với thuốc hương vị khó nuốt.


Toàn Cơ chỉ cúi đầu: “khi còn nhỏ trong nhà nô tỳ nghèo, chỉ có thể làm chút hương liệu đi bán. Vì thế, nô tỳ tự mình nghĩ ra.” Những lời này, chỉ là làm cho Ánh Phi thả lỏng, nên mới nói là nàng bản thân nghĩ ra. Trên đời này, trừ nàng ra, sẽ không có người thứ hai biết, kỳ thật mùi hương trên cơ thể nàng ta không phải trời sinh.

Nàng chỉ có một chuyện chưa từng nói cho nàng ta, chính là nhiều năm rồi, trong Thái Y Viện có một cái tiểu thái giám tay nghề điều hương rất tốt đã dạy cho nàng. Chẳng qua vật đổi sao dời, chuyện này cũng sẽ không có người nào biết.

Nữ tử trước mặt uyển chuyển nhẹ nhàng cười: “Thật tốt, như vậy……Mùi hương vị có thể duy trì trong bao lâu?”

“Hồi nương nương, hai ngày uống một lần có thể.”

“Uh.” Nàng ta đáp lời, xoay người ngồi xuống, ánh mắt dừng ở trên người Toàn Cơ, đột nhiên cười, lại là không có ra tiếng. Nói như vậy, cung nữ trước mặt chính là buộc chặt chính mình vào nàng, nàng ta một ngày cũng không thể rời khỏi nàng, nếu không, sao có thể giải thích với Hoàng đế lời nói dối “Trời sinh kỳ hương”?

Nàng ta muốn ra tay diệt khẩu để giữ bí mật, cũng không thể.

Ánh Phi âm thầm cười rộ lên, từ khi gặp nàng ở lãnh cung, chính mình nên biết nàng thông minh. Nàng sao lại cho nàng ta cơ hội qua cầu rút ván đây? Nữ tử thông minh, cũng giống như thanh kiếm hai lưỡi, nàng ta hiện tại cũng thực sự mong có người thông minh như thế giúp đỡ. Nàng mong lưỡi dao sắc bén này di chuyển hướng về những nữ nhân hậu cung, những chuyện khác, về sau rồi nói sau.

Duỗi tay, đỡ Toàn Cơ một phen, nàng ta cười: “Tốt, trong phòng không có người ngoài, không cần câu nệ như thế. Ngươi cùng những cung nhân bên ngoài không giống nhau, chỉ có ngươi, đã cùng trải qua hoạn nạn với bổn cung. Không có ai, liền gọi bổn cung một tiếng ‘ tỷ tỷ ’ thì tốt rồi.”


Toàn Cơ ra vẻ kinh hách, vội quỳ xuống: “Nô tỳ không dám, nương nương có thể thu lưu nô tỳ bên người, với nô tỳ mà nói, đã là ân huệ lớn lao. Nô tỳ, không dám mơ ước xa vời.”

Ánh phi vẫn cười như cũ: “Nhìn ngươi, ngươi giúp bổn cung việc lớn như thế, có phúc cùng hưởng cũng là đương nhiên. Có thời gian, bổn cung sẽ cùng Hoàng Thượng nói chuyện của ngươi……”

“Nương nương!” Toàn Cơ nhổ cây trâm trên đầu xuống đặt ở cổ chính mình, dùng lực, cây trâm sắc bén đã đâm thủng vào da, thần sắc của nàng khẽ biến: “Nô tỳ không có ý tưởng không an phận, nếu ngài không tin, nô tỳ liền……”

“Toàn Cơ.” Nàng ta cuối cùng cũng đứng lên: “Để cây trâm xuống, ngươi muốn cái gì, bổn cung sẽ theo ý ngươi.” Màu máu đỏ tươi, không phải giả. Cung nữ này, thật sự không phải vì tiếp cận hoàng đế sao?

Toàn Cơ chỉ phủ thân: “Nô tỳ khấu tạ nương nương.”

Một lần nữa cắm cây trâm vào tóc mai, nàng ta cùng Hoàng đế giống nhau, chỉ là thử nàng xem có ý tưởng muônd bay lên cao biến phượng hoàng hay không. A, hai năm trước nàng xác có hy vọng xa vời, đó là bởi vì nàng cho rằng hắn cũng như nàng, yêu nàng sâu đậm, giống như nàng yêu hắn. Hiện giờ, nàng sẽ không choáng váng như vậy.


Bàn tay nữ tử vươn tới, lấy khăn mềm mại mà lau chỗ bị thương của Toàn Cơ, nàng giật mình mà ngước mắt nhìn Ánh Phi liếc, đôi mày đẹp nàng ta khẽ nhíu: “Sau này, không thể làm như thế.”

“Dạ.” Nàng đáp.

Miệng vết thương thật ra cũng không sâu, đã tính toán, nếu thật sự đâm xuống cũng sẽ không chết. Chỉ là chuyện này, Ánh Phi vô luận như thế nào cũng sẽ không biết.

Ánh Phi duỗi tay kéo nàng, nhẹ giọng nói: “Hiện tại, bồi bổn cung đi một chuyến đến Tuệ Ngọc Cung đi.”

Lời nói ngoài lề của tác giả: Hai phi gặp nhau, thực kích động nha.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận