Cung Đình Huyết: Đế Vương Lãnh Bạc Mất Sủng Phi

Edit: Subo

Nhìn sắc mặt Hoàng đế càng thêm lạnh lùng, Toàn Cơ cố chịu đau, khẽ nói: "Vừa rồi lúc nô tỳ đến Tuệ Ngọc cung, Tô Phi nương nương đã nói như vậy."

Một câu "Tô Phi", trong nháy mắt Bạc Hề Hành đã hoàn hồn, ấn đường giãn ra, chỉ hỏi: "Ngươi nói là Tô Phi?."

"Vâng, là Tô phi nương nương nói." Dừng một chút, Toàn Cơ lại khẽ hỏi: " Vậy Hoàng Thượng nghĩ ai nói?"

Sắc mặt hắn vẫn âm trầm như cũ, hắn buông lỏng tay, cung nữ phía sau tiếp tục nói: "Là Tô phi nương nương đang cùng Lam nhi nói chuyện, nô tỳ vừa khéo nghe thấy được." Nàng nhỏ giọng giải thích, nàng vốn là cung nữ của Hoa phi, nếu Tô phi nói những lời này với nàng, tóm lại sẽ khiến cho người ta nghi ngờ.

Nam tử bỗng nhiên nhớ lại ngày ấy, dáng vẻ nàng tới Càn Thừa cung nhận sai và dáng vẻ nàng hỏi hắn muốn nhận nuôi tiểu Hoàng tử. Nội tâm như có một dòng nước ấm áp chảy qua, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, bước chân thoáng nhẹ nhàng.

Hoàng đế giá lâm, Hoa phi được cung nữ dìu ra tự mình nghênh giá.

Hiện giờ, trên mặt Bạc Hề Hành sớm đã không nhìn ra một chút mù mịt nào. Hắn cười, nâng nàng dậy, ôn nhu hỏi: "Mấy ngày nay thân mình như thế nào rồi? Người của Tường Bình cung có chăm sóc cho nàng tốt không?

Trên mặt Hoa phi tràn đầy vui sướng khi Hoàng đế đột nhiên giá lâm, Hoa phi tinh tế đáp: "Tạ Hoàng thượng thương nhớ, nơi này của thần thiếp tất cả đều mạnh khỏe. Hoàng Thượng trăm công ngàn việc, trước hãy vào trong nghỉ tạm một lát, trùng hợp hôm nay Nội Vụ Phủ có mang trà mới tới, thần thiếp pha cho ngài nếm thử được không?"

Hắn đáp ứng, Toàn Cơ vội tiến lên thay bọn họ vén rèm châu, nam tử đi qua bỗng nhiên ý vị thâm trường nhìn nàng một cái. Đáy lòng Toàn Cơ kinh hãi, thuận theo đi phía sau bọn họ.

Chỉ trong chốc lát, cung nữ đã bưng trà lên, ly phấn màu bách hoa, lục trà tốt nhất lơ lửng chậm rãi quay cuồng bên trong, hương tan vào không khí thấm vào lòng người.

Hoàng đế nhấp một ngụm nhỏ, vừa lòng gật đầu: "Xác thật hương vị càng thanh thuần."

Thấy hắn cười, Hoa phi càng vui vẻ, thuận theo mà ngồi cạnh hắn, nhỏ giọng: "Nếu Hoàng Thượng thích, thần thiếp nguyện vì ngài mà mỗi ngày đều chuẩn bị."

Bạc Hề Hành tất nhiên nghe ra ý tứ bên trong, lại bất động thanh sắc mở miệng: "Chuyện đó thì không cần, nhiệm vụ quan trọng nhất của nàng hiện tại là an thai, những việc này không cần nàng phải nhọc lòng." Dứt lời, hắn lơ đãng ngoái đầu lại, liếc nhìn Toàn Cơ: "Nếu cung nữ nàng có rảnh, có thể chuẩn bị cho trẫm."

Toàn Cơ ngơ ngẩn, ánh mắt hắn đã thu hồi, lại không chút để ý nhấp thêm một ngụm.

Đáy mắt Hoa phi trầm xuống, vẫn cười nhẹ nhàng, không chút tức giận: "Chỉ cần Hoàng thượng thích, cho dù cung nữ của thần thiếp mỗi ngày đều qua Càn Thừa cung hầu hạ cũng có thể."

Hắn nắm lấy bàn tay mảnh khảnh như ngọc của nàng, cười hỏi: "Nàng bỏ được sao?"

Không chút chần chờ, Hoa phi nhấp môi cười: "Với Hoàng Thượng, thần thiếp còn gì mà luyến tiếc chứ?" Ý của nàng là, lúc trước bởi vì Tấn Huyền vương mở lời nên nàng mới cự tuyệt, hiện tại là Bạc Hề Hành, đương nhiên sẽ không giống.

"Toàn Cơ." Hắn đột nhiên gọi.

"Có nô tỳ." Toàn Cơ cúi đầu tiến lên, bên trong không ngừng tính toán lý do cự tuyệt, lại không ngờ hắn chỉ nói: "Hoa phi, cung nữ này của nàng thật sự rất tốt. Lúc nãy, nàng ấy còn nhắc nhở trẫm lâu ngày chưa qua Tường Bình cung thăm nàng."

Lời này làm Hoa phi ngẩn ra, hắn lại cười nói: "Trung tâm như thế, trẫm sao có thể đoạt người sở ái chứ?"

Hoa phi lặng yên ngước mắt nhìn Toàn Cơ, cũng không nói gì. Toàn Cơ rũ mí mắt xuống, đáy lòng nhớ lại lúc nãy gặp ở hành làng gấp khúc, hắn đã nói qua lời đó.

Nàng đột nhiên muốn cười lớn, lời nam tử này nói, rốt cuộc câu nào là thật câu nào là giả?

Chén trà nhỏ đã uống xong, Hoa phi định gọi người tiến lên pha tiếp, Bạc Hề Hành đã đứng dậy, nói muốn qua thăm Trưởng hoàng tử. Đưa đến cửa cung, cho đến khi ngự giá biến mất ở chỗ ngoặt, nét cười trên mặt Hoa phi mới thu hồi.

Toàn Cơ nhẹ đỡ nàng vào trong, cái ly hắn vừa dùng vẫn còn đặt trên bàn, Hoa phi không gọi người tới thu dọn, trong lòng Toàn Cơ biết nàng ta vì Hoàng đế không ở lại mà tức giận. Suy nghĩ một lát, Toàn Cơ mới mở miệng: "Trong lòng Hoàng thượng có nương nương."

Nghe nàng đã mở miệng, Hoa phi mới cười, đột nhiên hỏi: "Hôm nay qua Tuệ Ngọc cung, nhìn tiểu Hoàng tử, ngươi cảm thấy thế nào?"

Toàn Cơ chỉ nói dối: "Việc này, nô tỳ muốn chờ thời cơ tốt".

Ngước mắt nhìn cung nữ một cái, thấy vẻ mặt Toàn Cơ trấn định, cuối cùng Hoa phi cũng yên tâm. Nàng ta nắm chiếc khăn trong tay đứng dậy, tới bên cửa sổ đứng thật lâu. Đột nhiên nàng ta xoay người, cầm tay Toàn Cơ, vỗ nhẹ: "Ngày khác, bổn cung sẽ ở trước mặt Hoàng Thượng sẽ nói tốt cho ngươi."

Bị Hoa phi nắm tay có chút không tự nhiên, Toàn Cơ khẽ hỏi: "Nương nương muốn nói giúp nô tỳ cái gì?"

Nữ tử nhu mị cười: "Còn có thể nói gì? Bổn cung thấy Hoàng Thượng cũng thích ngươi, để ngươi làm chủ tử vẫn tốt hơn là làm nô tỳ."

Đáy lòng nàng đột nhiên run lên, đầu ngón tay như chạm vào cỗ băng lạnh, nàng cuống quýt quỳ xuống: "Nương nương, nô tỳ tuyệt không có ý nghĩ không an phận. Hôm nay Hoàng Thượng chẳng qua chỉ nói vài câu vui đùa, sao ngài có thể nghĩ đó là sự thật chứ?"

Lại không ngờ đáy mắt Hoa phi lúc này lại không có chút tức giận, nàng ta khom người nâng Toàn Cơ đứng dậy, cười nói: "Nhìn ngươi khẩn trương chưa kìa? Bổn cung cũng chưa nói ngươi làm sai cái gì, là Hoàng thượng thích ngươi, có gì không tốt sao?" Lời nói của nữ tử vô cùng nhẹ nhàng, từ đầu đến cuối đều mang ngữ khí cười. Toàn Cơ lại nhớ tới ngày đó nàng ta còn sợ mình câu dẫn Hoàng đế, thế mà hiện tại thái độ lại hoàn toàn trái ngược, khiến trong lòng không khỏi có khúc mắc.

Hoa phi đương nhiên có tính toán của mình, hiện tại nàng ta đang mang thai, không thể thị tẩm. Hoàng đế tuổi còn trẻ, vốn dĩ cũng chỉ là một nam nhân bình thường, thay vì nhường tiện nghi cho những nữ nhân khác trong cung, chi bằng đẩy Toàn Cơ ra. Nàng ấy tốt xấu gì cũng là người của mình, chỉ cần chuyện của tiểu Hoàng tử đã định, nàng ta cũng không sợ Toàn Cơ phản bội mình. Đến lúc đó, chỉ cần động chút tay chân để nàng ấy không thể mang thai, nàng ta còn sợ người khác uy hiếp vị trí của mình sao?

Từ nội thất đi ra, Hoa phi nói với nàng câu cuối: "Coi như là bổn cung ban thưởng cho ngươi việc ngươi giúp bổn cung diệt trừ chướng ngại vật kia." Khóe miệng cong cong, chủ ý này của Hoa phi thật hiểm, dùng việc diệt trừ Trưởng Hoàng tử để ban thưởng cho nàng, chẳng qua chỉ là kiềm chế mà thôi. Hoa phi không tin trong cung này có người không nghĩ tới việc bay lên cao làm phượng hoàng, chỉ tiếc Toàn Cơ nàng ngàn dặm tới đây không phải vì việc này.

Đời này, chuyện được hắn ôm ấp, nàng không chút hứng thú.

May mắn, trước khi trưởng Hoàng tử xảy ra chuyện gì, nàng sẽ không nói chuyện này cho Bạc Hề Hành. Tô Phi kêu nàng không cần nhúng tay vào, vậy thì chuyện duy nhất nàng cần làm, là chờ đợi.

Nhặt hòn đá dưới chân tùy ý ném xuống hồ, nhìn gợn sóng nhộn nhạo, nàng bỗng nhiên nhớ tới việc Tây Lương muốn cùng Yên Khương liên hôn. Việc này trong cung bảo mật đến cực điểm, hậu cung phi tần ngươi lừa ta gạt, chỉ mong sớm có ngày ngồi vào vị trí trung cung, thật không hiểu thời điểm công chúa Yên Khương tới, một đám các nàng sẽ có sắc mặt như thế nào?

Còn có Tô Phi, nàng sớm có dự cảm hậu vị không phải là thứ nàng ấy muốn, nếu thật sự có một ngày vị trí trung cung có người, nàng ấy còn có thể bình tĩnh như hiện tại không? Không khỏi cười nhạo một tiếng, nàng vì sao phải để ý tới Tô Phi?

Tô Phi giúp nàng, chẳng qua chỉ vì còn nợ Tấn Huyền vương một ân tình, như vậy việc này qua đi, nàng ấy cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện của nàng. Kỳ thật như vậy cũng tốt, đoạn tuyệt sạch sẽ, nàng cũng không còn nhiều vướng bận.

Bỗng nhiên lại nhớ tới Mục Chước, nàng ấy đi Tấn Quốc, nhất định sẽ sống tốt hơn trong cung. Chỉ là chính bản thân nàng không thể rời hoàng cung này được, từ ngày gặp Hoa phi ở lãnh cung, từ việc nàng dùng mùi hương giúp Hoa phi tranh sủng, tất cả đã chú định.

Nàng cho dù muốn chạy khỏi, cũng sẽ có người liều mạng trói chặt nàng lại.

Chua sót cười, gợn sóng dần tan đi, mặt hồ lại khôi phục dáng vẻ bình tĩnh. Nhìn xuống mặt nước, dường như nơi đó xuất hiện dung nhan của nam tử, còn có khóe miệng khi cười quen thuộc kia. Đáy lòng Toàn Cơ cả kinh, cơ hồ theo bản năng ném thêm một viên đá xuống.

Nàng che ngực lại, bản thân mình làm sao vậy? Sao đang êm đẹp lại thấy Tấn Huyền vương?

Toàn Cơ bỗng dưng nhớ tới câu nói kia của Tô Phi nói với nàng, nàng từng nói... "Vương gia, đừng đi."

Nhắm hai mắt lại, nàng âm thầm cảnh cáo chính mình, đây không phải sự thật, nhất định không phải sự thật.

....................

Cách giao giới của Tây Lương cùng Yên Khương năm trăm dặm, đội ngũ đưa thân từ trạm kiểm soát mênh mông chạy một đường dài mấy chục trượng. Tướng quân dẫn đầu một thân áo giáp đen tuyền, trên mặt không hề thấy một tia ý cười. Phía sau ngựa hắn, một cỗ xe hoa lệ theo sát, màn xe cẩm tú rủ xuống theo gió mà hơi hơi phiêu động, ngưng mắt nhìn lại cũng không thể thấy thân ảnh của Yên Khương công chúa, cho dù là một góc váy.

Màn đêm buông xuống, tướng quân hạ lệnh dựng trại.

Gió ấm áp mười phần, đột nhiên như hỗn loạn kiếm khí. Tướng quân Yên khương đột nhiên căng thẳng nắm chặt bội kiếm trong tay, trầm thấp nói: "Có biến! Bảo vệ Công chúa!"

Thanh âm vừa dứt, từ hai bên phía bìa rừng đã xuất hiện vô số hắc y nhân bịt mặt, trong phút chốc, một trận la hét vang lên, nơi nơi đao quang kiếm ảnh, còn có tiếng binh khí va nhau nghe chói tai.

Ra sức công phá vòng vây, hai kẻ bịt mặt xông tới giết thị vệ bên cạnh xe ngựa, nhảy lên, dùng sức đâm một kiếm vào trong. Nhấc màn xe nhìn vào bên trong, đôi mắt của hắc y nhân căng tròn, hắn như ý thức được chuyện không hay, xoay người kêu to: "Rút!"

Trong nhất thời, tất cả bịt mặt đều lui sâu vào rừng.

Thị vệ Yên Khương muốn đuổi theo, lại nghe tướng quân kia nâng tay: "Không cần đuổi theo!"

Phó tướng bên cạnh hắn vẻ mặt khẩn trương: "Tướng quân, xe ngựa... bị bọn họ thấy được, việc này..."

Tướng quân lại lạnh lùng cười: "Việc này không cần chúng ta lo lắng, đi trông chừng xe ngựa, thu nhặt tàn cục..."

"Chuyện này...." Phó tướng thấy vẻ mặt hắn kiên định, chỉ có thể làm theo.

Đám người bịt mặt rút lui nhanh chóng, thời điểm cách đội đưa gả của Yên Khương hơn năm dặm mới phát hiện tất cả ngựa ban đầu ở đây đều không cánh mà bay.

Cũng không biết ai hô lên một câu "Không hay", xung quanh bọn họ đột nhiên lao ra vô số binh lính, bao vây đám người bịt mặt.

.............

Phủ đệ Khánh Lăng vương.

Thanh âm rên rỉ yêu kiều của nữ tử từ phòng ngủ truyền tới, nam tử ôm chặt nữ tử trắng ngần, hai thân thể trần truồng gắt gao triền miên bên nhau. Hắn thấp tiếng thở phì phò, một lần lại thêm lần nữa muốn đem nữ tử bên dưới nghiền nát.

Đột nhiên có tiếng vang từ ngoài truyền tới, tiếp theo, "Bang" một tiếng, một kẻ phá nát cửa sổ, lăn xuống mặt đất.

Cả người Khánh Lăng Vương sớm đã cảnh giác, xoay người đứng lên. Nữ tử dưới thân hắn kêu lên một tiếng sợ hãi, cuống quýt lấy tấm chăn mỏng che thân thể của mình.


Lấy quần áo trên giá mặc vào, Khánh Lăng vương bước nhanh ra ngoài, hắc y nhân bên cạnh tấm bình phong sớm đã cả người đầy máu, thấy Vương gia bước ra, hắn gian nan ngẩng đầu, mở miệng: "Vương... Vương gia, chúng ta trúng mai phục..."

"Cái gì?" Đáy mắt Khánh Lăng vương hiện lên một tia lệ khí, hắn bước nhanh qua, bắt lấy cổ áo hắc y nhân, ý đồ muốn nghe rõ hơn.

Người nọ cố gắng lấy lại ý thức: "Xe ngựa của Yên Khương Công chúa là... là trống không..." Ánh mắt Khánh Lăng vương cả kinh, chỉ nghe hắn lại nói: "Thời điểm chúng ta rút về, gặp mai... mai phục.... tám trăm thiết kỵ... Tất cả đều là... Cấm vệ quân. Vương gia...." Hắn còn muốn nói thêm, lại không còn sức lực, gục xuống mà bỏ mình.

Bên tai Khánh Lăng vương chỉ nghe được "Tám trăm thiết kỵ", "Cấm vệ quân"....

Hắn đột nhiên nhớ tới gì đó, Bạc Hề Hành đã thâu tóm toàn bộ, vậy tại sao lại để người của hắn phá vòng vây tới mật báo? Trong lòng căng thẳng, hắn kêu to "Không tốt", nữ tử trên giường đã mặc xong quần áo, vòng ra ôm lấy cánh tay hắn, hờn dỗi khóc: "Vương gia, hắn là ai vậy? Có phải thích khách hay không? Vương gia, thiếp thân sợ quá..."

Ánh mắt thoáng nhìn bảo kiếm treo trên tường, hắn rút trường kiếm ra, hung hăng một kiếm đâm thẳng vào bụng nữ tử. Đi nhanh ra ngoài, hắn định gọi người, đã thấy quản gia của vương phủ vội vàng chạy tới, thấy trường kiếm trong tay Vương gia nhiễm máu, hắn giật mình, nói: "Vương gia, không xong rồi, vương phủ đã bị người ta bao vây!"

Sắc mặt Khánh Lăng vương trắng bệch. Quả nhiên...

................

Tin tức truyền đến kinh thành đã là năm ngày sau, Bạc Hề Hành nhìn chằm chằm văn kiện trong tay, thật lâu sau mới lạnh lùng cười. Tin tức hòa thân hắn chưa công bố ra ngoài, hắn tin những người huynh đệ đó ai nấy cũng thần thông quảng đại, có thể tìm hiểu sự việc này nhưng lại không ngờ lại có kẻ ngốc như vậy.

Hàn Thanh tiến lên một bước, báo: "Lúc này kẻ có ý định cũng không còn cơ hội để ra tay, Hoàng thượng cũng không cần lo lắng những Vương gia khác hai lời. Người cũng đã áp giải hồi kinh, đã bảy tám ngày, chắc cũng nên tới rồi."

"Vẫn là Hoàng Thượng anh minh." Thừa tướng cười nhẹ.

Hoàng đế chỉ xoay người: "Yên Khương công chúa thế nào rồi?"

Hàn Thanh vội đáp: "Hoàng thượng yên tâm, Công chúa hẳn chỉ bị kinh hách, cũng không có gì đáng ngại. Sáng sớm hôm sau đội ngũ đưa thân đã theo lẽ thường lên đường."

Bạc Hề Hành gật đầu, như thế thì tốt. Chuyện thích khách cũng chỉ có thể chờ bọn họ hồi kinh để giải thích.

Lúc Toàn Cơ từ Nội Vụ Phủ trở về, từ xa đã nhìn thân ảnh của Hàn Thanh cùng Thừa tướng trên hành lang dài. Bọn họ không nhanh chóng rời đi, dường như đang nói chuyện gì đó. Nếu không phải chuyện đại sự, Hàn Thanh và Thừa tướng sẽ không cùng nhau vào cung. Toàn Cơ khẽ nhíu mi, chẳng lẽ liên quan đến chuyện liên hôn với Yên Khương? Thời gian lâu như vậy cũng không có động tĩnh, đội ngũ hòa thân có lẽ cũng nên tới rồi.

"Toàn Xơ tỷ tỷ." Cung nữ phía sau thấy nàng dừng chân, khẽ gọi một tiếng.

Toàn Cơ lấy lại tinh thần, cười cười, cùng cung nữ trở về cung.

Đã nhiều ngày trôi qua, Hoa phi đã bắt đầu nôn nóng, thúc giục hỏi Toàn Cơ chuyện kia khi nào mới có thể giải quyết. Không có lý do tốt, nàng cũng không thể đến Tuệ Ngọc cung hỏi phải làm sao bây giờ. Chuyện nàng có thể làm, cũng chỉ là mượn cơ hội lần này mà hoãn lại.

....................

Tháng năm, giờ Ngọ oi bức.

Hoa phi bị chuyện của Trưởng Hoàng tử làm cho bối rối, khó chịu lăn qua lộn lại cũng không ngủ được. Nàng ta biết việc này cần phải chuẩn bị cẩn thận, chỉ là thấy Toàn Cơ chậm chạp động thủ, nàng ta thật không thể nhịn được.

Gọi Toàn Cơ vào, Hoa phi định hỏi, chợt nghe bên ngoài truyền đến thanh âm của Đồng Dần: "Hoàng thượng giá lâm."

Lời nói đến cổ họng cuối cùng cũng phải nuốt xuống, Hoa phi vội chỉnh trang dung đứng dậy. Toàn Cơ tiến lên đỡ nàng ta ra ngoài, đã thấy Bạc Hề Hành nhanh chóng tiến vào, ngăn không cho Hoa phi hành lễ, nhíu mi nói: "Trẫm nghe nói gần đây nàng không ăn gì cả, trẫm không yên tâm nên liền qua thăm."

Ánh mắt phiền muộn tạm thời che dấu, Hoa phi ôn nhu cười: "Thần thiếp đang trong thời kỳ thai nghén, nên không ăn uống được, làm Hoàng thượng khẩn trương."

Hắn đỡ nàng ta ngồi xuống, Toàn Cơ theo đó lui sang một bên. Hoa phi lại nói: "Hoàng thượng gần đây công vụ bận rộn, ngài phải cố gắng bảo trọng long thể."

Hắn liếc nhìn nàng ta, Hoa phi ý thức được mình nhiều lời, nữ tử hậu cung không được tham gia vào chính sự, nàng vội giải thích: "Thần thiếp vài lần muốn mời Hoàng thượng qua Tường Bình cung, cung nhân đều lại báo nói ngài ở Ngự Thư Phòng, cho nên thần thiếp mới..."

Hoàng đế không cho là đúng, hắn cầm tay nàng, cười: "Khẩn trương cái gì, trẫm cũng chưa nói gì mà. Toàn Cơ, kêu Ngự Thiện Phòng chuẩn bị chút thức ăn, trẫm muốn cùng Hoa phi dùng một chút."

Trong lòng Hoa phi vui mừng, vội hỏi: "Hoàng thượng cũng chưa ăn gì sao?"

Hắn "Ừ" một tiếng: "Vừa rồi có chút chuyện...."

Toàn Cơ lui ra ngoài, Đồng Dần đang đứng hầu ngoài cửa, thấy nàng đi ra, vội hỏi: "Toàn Cơ cô nương sao lại ra đây?"

"À, Hoàng thượng muốn dùng thiện."

Đồng Dần vừa nghe, vội vàng xoay người, mới vừa bước xuống bậc thang đã có một thái giám từ bên ngoài chạy lại, lôi kéo hắn thì thầm vài câu. Sắc mặt Đồng Dần đại biến, lập tức quay trở về. Toàn Cơ vốn dĩ định xoay người đi vào, thấy hắn quay lại, không khỏi hỏi: "Công công, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Đồng Dần cũng không kịp trả lời, chỉ lướt qua người nàng, đứng bên ngoài mành, cẩn thận mở miệng: "Hoàng thượng, Hàn tướng quân có chuyện quan trọng muốn thượng tấu."

Hai người bên trong đang to nhỏ trò chuyện, chợt nghe Đồng Dần nói, Bạc Hề Hành nhíu mày. Hoa phi theo hắn đứng dậy, hắn chỉ nói một câu "Trẫm có việc" rồi lập tức ra ngoài.

Toàn Cơ sớm đã thấy Hàn Thanh đứng bên ngoài Tường Bình cung, lúc quay đầu đã thấy Hoàng đế vội vàng từ nội thất đi ra, phía sau hắn chỉ còn lại nét mặt đầy thất vọng của Hoa phi. Nàng chỉ lui qua một bên, hướng hắn hành lễ.

Một thân minh hoàng kia đi qua trước mặt Toàn Cơ, bỗng dưng dừng lại, sườn mặt hắn khẽ liếc nhìn nàng. Trong lòng Toàn Cơ thất kinh, chỉ nghe hắn nói nhỏ bên tai nàng một câu: "Hắn rốt cuộc cũng làm phản."

Một câu ngắn gọn lại khiến Toàn Cơ ngây ra cả một lúc lâu. Trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại, tất cả đều là một chữ "Phản".

Hoa phi từ bên trong đi ra, thấp giọng gọi một tiếng "Toàn Cơ", nàng bỗng nhiên hoàn hồn, đưa mắt đã thấy thân ảnh Hoàng đế sớm đã rời khỏi Tường Bình cung. Hoa phi đến gần nàng, thấy sắc mặt nàng khó coi, mở miệng hỏi: "Vừa rồi Hoàng thượng nói với ngươi cái gì?" Tuy nghe không rõ nhưng bọn họ nói chuyện, Hoa phi vẫn nhìn thấy.

Cố tình cúi đầu, Toàn Cơ chỉ đem nguyên văn lời nói truyền đạt: "Hoàng Thượng nói, hắn rốt cuộc cũng làm phản."

Nghe vậy, Hoa phi thoáng nhíu mày, hỏi lại một câu: "Đây là ý gì?"

Trái tim Toàn Cơ loạn như ma, Bạc Hề Hành chưa kịp nói rõ, chỉ là "hắn" trong lời nói là Tấn Huyền vương sao? Nếu không phải, vậy những lời này của hắn, là vì thử nàng.

Cố gắng áp chế suy nghĩ, nàng miễn cưỡng đáp: "Nô tỳ không biết." Ánh mắt lại lần nữa nhìn về cánh cửa, nơi đó sớm đã không còn thân ảnh của bất cứ kẻ nào.

Hoa phi tinh tế nhìn Toàn Cơ, đột nhiên hỏi: "Nói, chẳng lẽ là Tấn Huyền vương?"

Trong lòng hoài nghi, lúc này Hoa phi lại nói thẳng, bàn tay giấu trong tay áo đột nhiên căng thẳng, Toàn Cơ miễn cưỡng mở miệng: "Nương nương, việc này không thể nói bậy."

Hoa phi khẽ cười, nói: "Bổn cung chỉ thuận miệng mà thôi."

Người nói vô tâm, người nghe có ý.

Đỡ Hoa phi vào trong nghỉ ngơi, Toàn Cơ mượn cơ hội ra ngoài. Bạc Hề Hành giữ nàng lại là muốn kiếm chế Tấn Huyền vương nhưng bản thân nàng lại vô cùng rõ ràng, nàng cùng Tấn Huyền vương chẳng chỉ là một vở kịch mà thôi. Mục Chước cũng không phải muội muội của nàng, nói đến cùng, giữa bọn họ, ai cũng không thể khống chế được ai.

Vậy, hắn thật sự phản rồi sao?

Nhìn thần sắc của Bạc Hề Hành như đã chuẩn bị mọi thứ, vậy lần này, hắn lại thắng tuyệt đối sao?

Vậy Tấn Huyền vương? Hắn sẽ như thế nào?

Khẩn trương suy nghĩ, Toàn Cơ bất giác đã rời khỏi Tường Bình cung. Nàng biết giờ phút này Bạc Hề Hành sẽ đến Ngự Thư Phòng, nàng chỉ là một cung nữ, đương nhiên không thể tới nơi đó. Nhưng nàng lại so với bất cứ kẻ nào rất muốn biết, người kia trong miệng Bạc Hề Hành, đến tột cùng có phải Tấn Huyền vương hay không?"

Bước chân dừng lại, phía trước, loan kiệu chậm rãi tới gần, Toàn Cơ thấy rõ người bên cạnh là Lam nhi. Nàng lắp bắp kinh hãi, lui qua một bên hành lễ. Tô Phi vẫn không kêu dừng, lúc loan kiệu đi qua, nàng ấy nhấc bức màn lên, ngắn gọn phun ra hai chữ: "Quay về."

Quay về.

Thanh âm thật nhẹ nhưng cũng rất kiên định. Hai chữ ít ỏi như thế lại chứa quá nhiều huyền cơ bên trong.

Toàn Cơ ngước mắt, bức màn trước mặt đã rơi xuống. Lam nhi đi theo bên cạnh loạn kiệu thậm chí chưa từng liếc nhìn nàng. Nàng đứng thẳng người, ngơ ngác nhìn về phía loan kiệu, trong bụng không ngừng nhớ lại hai chữ "Quay về" của Tô phi.

Nàng ấy nhất định đã biết gì đó, cho nên mới cố ý tới nơi này. Nàng ấy sợ nàng đến Ngự Thư Phòng sao? Toàn Cơ không khỏi muốn cười, nàng có thể ngốc tới mức đó sao? Bạc Hề Hành mới nói một câu như vậy, nàng lại trông mong mà chạy đi chịu chết sao?

Chỉ là Tô Phi....

Ánh mắt lại lần nữa nhìn về phía loan kiệu, Toàn Cơ phảng phất càng ngày càng không hiểu nàng ấy.

Lúc này Bạc Hề Hành không đến Ngự Thư Phòng, mà là được Hàn Thanh bẩm báo, vậy bọn họ nhất định xuất cung tới đại lao Hình Chính Tư.

Hoàng đế đích thân tới, quan viên từ trên xuống dưới của Hình Chính Tư cuống quýt ra nghênh giá. Hắn chỉ lạnh lùng một câu: "Dẫn người đó tới gặp trẫm." rồi vỗ áo, ngồi ngay ngắn trên chủ vị.

Hàn Thanh nắm chặt trường kiếm theo cạnh hắn.

Không bao lâu, Khánh Lăng vương đã bị dẫn lên, trên người hắn mang theo hình cụ xích sắt, trên người cũng không còn là triều phục thân vương, mà chỉ là một thân tù phục dơ bẩn. Hắn vừa thấy Bạc Hề Hành liền trợn tròn hai mắt, mắng: "Ngươi tính kế ta!"


"Thành thật một chút!" Thị vệ áp giải hắn quát.

Khánh Lăng vương vẫn không sợ, cả giận nói: "Ngươi là cái thá gì mà dám quát bổn vương? Buông bổn vương ra!"

Hàn Thanh thấy vậy liền muốn tiến lên, Bạc Hề Hành giơ tay cản hắn, hướng người bên dưới mở miệng: "Dám hành thích Hoàng hậu tương lai của trẫm, hiện giờ còn không thừa nhận? A, thì ra ngươi cũng có gan to như vậy."

"Phi! Ngươi muốn oan uổng ta sao? Hoàng hậu? Ha ha, cả thiên hạ này sợ rằng cũng không có kẻ nào biết Hoàng thượng ngài có Hoàng hậu rồi đấy." Khánh Lăng vương nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Người ngồi bên trên cũng không tức giận, khẽ cười: "Trẫm chỉ là chưa kịp chiêu cáo thiên hạ, chỉ là vẫn có người quan tâm tới trẫm, trước nay sớm đã điều tra chuyện liên hôn rõ ràng. Ngươi cảm thấy trẫm có nói sai không?" Sắc mặt hắn bỗng nhiên thay đổi, thanh âm lạnh xuống: "Ngươi cho rằng ám sát Công chúa của Yên Khương là có thể khơi mào chiến tranh của hai nước sao? Khánh Lăng vương, ngươi nên nhớ bản thân cũng là con dân Tây Lương đấy!"

Hai nước giao chiến, hắn muốn ngư ông đắc lợi thì thế nào? Giết địch một ngàn, tổn hại tám trăm, đạo lý này chẳng lẽ hắn thật sự không hiểu sao?

Ai ngờ Khánh Lăng vương như nghe chuyện cười, cười to ba tiếng, trừng mắt nhìn Hoàng đế: "Hoàng thượng là thiên tử, trong tay nắm giữ quyền sinh sát, chỉ là ta không phục! Hoàng thượng dựa vào cái gì mà nói ta hành thích Yên Khương Công chúa? Chuyện đó chỉ là Hoàng thượng đặt một cái bẫy để ta rơi vào, chiếc xe ngựa vốn bỏ trống, bây giờ sao lại biến thành Yên Khương Công chúa? Nực cười! Nực cười!"

Cuối cùng Bạc Hề Hành cũng động dung, từ vị trí bên trên đứng dậy. Hàn Thanh đứng cạnh sớm đã tiến lên, nói nhỏ bên tai hắn: "Hoàng thượng không cần nghe hắn hồ ngôn loạn ngữ, chắc hắn đoán hiện tại Hoàng thượng không thể dùng chuyện ám sát Công chúa định tội cho hắn mà thôi."

Ánh mắt yên lặng nhìn người bên dưới, Hoàng đế chỉ cười lạnh. Đội ngũ hòa thân của Yên Khương là người thật xe thật, không phải hắn tìm người giả trang, sao có thể sẽ là xe ngựa bỏ trống? Chỉ là trước nay hắn cũng không nghĩ dùng tội danh ám sát Công chút để tiễn Khánh Lăng vương lên đường, tội danh như vậy, chỉ có thể giết một mình hắn, cho nên, vẫn chưa đủ nặng.

Liếc mắt thoáng nhìn qua Hàn Thanh.

Hàn Thanh hiểu ý, kêu một tiếng: "Vào đi", liền có thị vệ từ bên ngoài tiến vào, trên tay nâng vài cái rương lớn. Khánh Lăng vương nhìn thoáng qua, đã nghe Bạc Hề Hành lên tiếng: "Những thứ này là người của trẫm từ vương phủ của ngươi lục soát được."

Chiếc rương bị mở ra, bên trong tất cả đều là mũi tên huyền thiếc cùng đao kiếm.

Bạc Hề Hành lại nói: "Hiện tại đang là thái bình thịnh thế, trẫm thật không biết trong vương phủ ngươi chế tạo nhiều binh khí như vậy để làm gì? Nơi này vốn dĩ chỉ là một góc băng sơn, theo Phó tướng của trẫm nói, binh khi ở đó trong một chốc cũng không dọn hết. Mũi tên này, hình như trẫm cảm thấy khá quen mắt." Quay đầu, hắn lại nói tiếp: "Ngươi nói xem, có phải trẫm đã từng thấy ở nơi nào không?"

Sắc mặt Khánh Lăng vương trắng bệch, gấp gáp đến độ muốn đứng lên, hai thị vệ dùng sức đè người lại, hắn nhịn không được kêu lên: "Không thể nào! Là ngươi giá họa cho ta! Là ngươi! Là ngươi!"

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, vung tay áo, cả giận nói: "Hành thích vua, mưu phản, ám sát Hoàng hậu tương lai, có tội trạng nào là trẫm oan uổng cho ngươi? Đừng tưởng rằng đám huynh đệ đó có thể trốn dưới mí mắt của trẫm! Chỉ trách ngươi quá sốt ruột, không chờ được chiến tranh giữa Tây Lương và Yên Khương."

Hành thích vua, mưu phản, bất luận tội danh nào cũng đều liên quan tới cửu tộc. Khánh Lăng vương trong lúc nhất thời không kịp phản ứng, ngẩn ra một lúc lâu mới kích động lên: "Chuyện hoàng lăng không liên quan tới ta! Ta không có mưu phản! Ám sát công chúa càng là chuyện hư ảo!" Hắn như tới gì đó, chỉ vào Bạc Hề Hành kêu: "Là trong lòng ngươi có quỷ, muốn giá họa để diệt trừ từng người bọn ta!"

Đôi mắt Hoàng đế đột nhiên căng chặt, Khánh Lăng vương ước chừng cảm thấy lần này không ai tới cứu hắn, dù sao cuối cùng cũng chết, hắn cũng không thèm để ý gì, lớn tiếng kêu như cũ: "Ngươi đừng tưởng tất cả những chuyện ngươi làm mọi người đều không biết. Ngôi vị Hoàng đế này chẳng lẽ phụ hoàng thật sự truyền cho ngươi sao? Trưởng hoàng tử cùng con vợ cả đều còn, sao có thể đến phiên ngươi ngồi trên chiếc ghế này? Ngươi hiện tại liền bắt đầu diệt trừ huynh đệ, tốt, rất tốt! Dùng một đống lý do để hãm hại ta, ngươi...."

"Dẫn đi!" Hàn Thanh quát to một tiếng.

Người đã bị lôi đi, rất xa vẫn còn có thể nghe được thanh âm gào rống kêu oan không ngừng của hắn. Hàn Thanh hoàn hồn, đưa mắt nhìn Hoàng đế, bội kiếm nắm trong tay thật chặt, rốt cuộc cũng không nói gì.

Việc này, từ đầu tới cuối, Bạc Hề Hành chưa hề oan uổng cho hắn. Ngày đó ở hiện trường phát hiện lệnh bài của Khánh Lăng vương, có thể là giá họa, cũng có thể chính là hắn. Hiện giờ xem ra, giá họa là như thế này sao?

Mà chuyện này hắn cũng đã đoán được từ trước. Điều làm hắn tức giận không thể áp chế, chính là câu nói "Ngôi vị hoàng đế này chẳng lẽ phụ hoàng thật sự truyền cho ngươi sao?" của Khánh Lăng vương. Điều này vẫn luôn là việc hắn luôn hậm hực trong lòng.

Hắn đột nhiên trầm giọng lên tiếng: "Dụng hình cho trẫm!"

Hàn Thanh lắp bắp kinh hãi, vội nói: "Hoàng thượng, việc này cần dụng hình sao?" Những lời vừa rồi, chẳng lẽ còn không đủ định tử tội cho Khánh Lăng vương sao?"

Hoàng đế xoay người ra ngoài, Hàn Thanh vội đuổi theo, lại nghe hắn nói: "Vậy hỏi hắn, đồng mưu là ai?"

Vừa rồi Khánh Lăng vương có nói, Trưởng hoàng tử cùng con vợ cả đều còn, sao có thể đến phiên hắn. Nếu Khánh Lăng vương đã nói rõ ràng như vậy, cho nên khi bản thân thất bại, cũng không đến lượt Khánh Lăng vương ngồi lên chủ vị. Bạc Hề Hành mân mê môi mỏng, điều hắn muốn biết, chính là Khánh Lăng vương rốt cuộc là người của ai?

Hàn Thanh lúc này mới hiểu ý, gật đầu.

Trước cửa Ngự Thư Phòng, Đồng Dần thấy Bạc Hề Hành tới, vội qua hành lễ, hắn lập tức hỏi: "Ai đã tới."

Đồng Dần lắc đầu: "Hồi Hoàng Thượng, không có ai."

"Vậy sao?" Khóe miệng Bạc Hề Hành cuối cùng cũng nở ra một nụ cười, vừa rồi ở Tường Bình cung, hắn thuận miệng hù dọa Toàn Cơ một phen, thoạt nhìn, nàng quả thật không chút quan hệ với Tấn Huyền vương, như thế, hắn cũng yên tâm.

Hỏi xong, hắn cũng không tiến vào, lại xoay người hướng qua Càn Thừa cung, thấp giọng phân phó: "Trẫm hồi cung nghỉ ngơi một lát, nếu không có việc gì, bất cứ kẻ nào cũng không được quấy rầy trẫm."

"Vâng." Thái giám cung kính đáp lời.

.................

Liên tiếp mấy ngày, Hoàng đế không qua đêm trong cung phi tần nào, người trong cung chỉ nói mấy ngày nay Hàn Thanh và Thừa tướng thường xuyên vào cung.

Toàn Cơ cẩn thận thay Hoa phi cắm châu thoa cuối cùng lên đầu. Hoa phi giơ tay, khẽ phất qua đong đưa đuôi thoa, cười nói: "Tay nghề của người ngày càng tiến bộ."

"Nương nương thích thì tốt." Nàng cúi thấp mặt, duỗi tay đỡ Hoa phi đứng dậy.

Hoa phi thư thái cười, Toàn Cơ đỡ nàng đến trong viện tản bộ, đi được một đoạn, Hoa phi lại nhíu mày: "Nghe nói Hoàng thượng gần đây thường ở Ngự Thư Phòng cho đến đêm khuya, bổn cung lo lắng long thể của ngài ấy. Lát nữa, cho người hầm tổ yến, rồi ngươi mang qua cho Hoàng thượng đi."

Nếu Hoa phi đã có ý kêu nàng đi, việc như vậy sẽ không làm người ngoài nghi ngờ, chỉ là, trực giác nói rằng. Chuyện lần này không nhỏ, nàng không muốn trong tình hình chưa hiểu rõ mọi chuyện mà tiến lên phía trước.

Chần chờ một lát, Toàn Cơ mở miệng: "Nương nương, chuyện qua Ngự Thư Phòng, nô tỳ vẫn cảm thấy không thỏa đáng. Ngài muốn sau này vào Vị Ương cung nhưng đừng để miệng lưỡi nói ngài tham gia vào chính sự."

Một câu "Tham gia vào chính sự" làm thân mình Hoa phi run lên, nàng đột nhiên nhớ tới ánh mắt lần đó của Hoàng đế. Theo bản năng nuốt nước miếng xuống, Hoa phi hướng ánh mắt về nơi xa.

Toàn Cơ nhẹ nhàng thở ra, Hoa phi qua đình nghỉ chân, quay đầu nhìn nàng, đột nhiên nói: "Nếu thật sự là Tấn Huyền vương, Chước Nhi nhất định không thoát được can hệ."

Sắc mặt Toàn Cơ khẽ biến, vội quỳ xuống nói: "Nếu thật là vậy, đến lúc đó cầu xin nương nương thay Chước Nhi cầu tình. Nương nương ngài cũng biết, hiện tại nô tỳ chỉ có Chước Nhi là người thân, nô tỳ không thể mất muội ấy."

Thấy nàng quả nhiên khẩn trương, Hoa phi thoáng yên tâm, kéo tay nàng, nói: "Chuyện này có gì khó, có lẽ không cần đến bổn cung thay ngươi nói chuyện. Về sau ngươi cũng là nữ nhân của Hoàng thượng, đến lúc đó, ngươi cứ ở bên gối Hoàng thượng thổi gió là được."

Xem ra chuyện này, Hoa phi còn ghi tạc trong lòng. Nhưng, nếu Tấn Huyền vương mưu phản, Toàn Cơ tin rằng, cho dù là nữ nhân của hắn, ai cũng không cầu tình được. Nàng không biết người mưu phản lần này là ai nhưng với tính tình của Bạc Hề Hành, nhất định sẽ không tha.

Chủ tớ hai người trong đình nói chuyện một lát, vừa định hồi cung, liền thấy một thái giám hoang mang hốt hoảng chạy vào. Toàn Cơ gọi hắn lại: "Hoảng cái gì?"

Thái giám quay đầu lại, thấy Hoa phi, vội quỳ xuống hành lễ: "Nương nương, bên ngoài đều truyền, nói Khánh Lăng vương mưu phản, bây giờ người trong cung đều không ngừng bàn tán."

Hoa phi "A" một tiếng, Toàn Cơ cũng hít vào một hơi, dù thể nào cũng không thể ngờ người đó là hắn.

Xem ra mấy ngày an tĩnh này là đang tối thẩm, Khánh Lăng vương chung quy cũng được toàn thây. Hoàng đế hạ chỉ cắt bỏ tước vị Khánh Lăng vương, biếm thành thứ dân, ban chết. Khánh Lăng vương phủ, mãn môn sao trảm.

Nghe nói ba đứa con của Khánh Lăng vương, lớn nhất cũng chỉ ba tuổi rưỡi.

Thái giám lải nhải nói chuyện, đột nhiên ý thức chính mình nói sai, hiện giờ còn ai dám có ý đồng tình cùng tiếc hận chứ? Đều chán sống sao?

Hoa phi cũng không để ý, đáy lòng Toàn Cơ suy nghĩ, đạo thánh chỉ này, đối với các vị vương gia, không biết có loại cảm tưởng gì. Nhưng Toàn Cơ cảm thấy kỳ quái, thời điểm Bạc Hề Hành nói những lời đó với nàng, nàng cứ cảm thấy hắn đã định liệu trước. Nhưng chuyện này lại kéo dài nhiều ngày như vậy mới định tội, hắn nhất định muốn hỏi thêm gì đó.

Có lẽ, là đồng mưu.

Khóe miệng khẽ nhúc nhích, rốt cuộc là không có sao? Nếu không, Khánh Lăng vương cho rằng hắn không nói, người đó sẽ đến cứu mình sao? Vòng đi vòng lại, chủ mưu thích khách ở hoàng lăng vẫn là Khánh Lăng vương, ai còn có thể nói không chứ?

Đưa Hoa phi vào nội thất nghỉ ngơi, khi Toàn Cơ đi ra liền thấy thái giám kia cùng mấy cung nữ ghé tai nói chuyện hăng say. Nàng khụ một tiếng, trách mắng: "Chuyện này có thể nghị luận trong cung sao? Nếu không muốn rơi đầu, tốt nhất là về sau đừng bàn tán chuyện này nữa."

Thấy thanh sắc nàng nghiêm khắc, cung nhân lập tức giải tán.

Toàn Cơ thở dài một tiếng, nâng bước ra ngoài. Tuy trước đây Tô Phi từng nói "Quay về" nhưng cho đến hôm nay mới chứng thực người đó không phải Tấn Huyền vương, trái tim nàng cuối cùng cũng thả lỏng.

Sắc trời hôm nay thật đẹp, ánh mặt trời không hề mãnh liệt, bầu trời trong xanh, áng mây cũng nhẹ nhàng. Làn gió nhẹ khẽ cuốn vài hạt bụi trên mặt đất, trong không khí hỗn tạp hương khí cỏ cây tươi mát.

Hiện tại Toàn Cơ không có việc để làm, liền tùy ý đi dạo một lát. Đến sườn đông của Ngự Hoa Viên, nàng nghênh diện Phó Thừa huy cùng Tiết Chiêu nghi. Các nàng xưa nay vốn không thích Toàn Cơ, nàng vẫn nên không gặp thì tốt hơn. Nghĩ như vậy, nàng liền xoay người tránh sau núi giả.

Thấy hai người đi qua, trong miệng không ngừng nhắc đến chuyện Khánh Lăng vương mưu phản.


Chờ các nàng đi xa, Toàn Cơ mới từ sau núi giả đi qua. Nàng biết rõ, tội danh của Khánh Lăng vương một khi đã định, đừng nói là hậu cung Tây Lương, sợ là thường dân bá tánh cũng nghị luận.

Lúc hoàn hồn, nàng nghe được thanh âm của nam tử từ trước mặt truyện đến: "Xem ra sở thích quấn quanh chủ tử của ngươi vẫn không sửa được."

Toàn Cơ cả kinh, không biết Bạc Hề Hành đứng trên hành lang khi nào. Hắn nhìn thẳng vào mình, trước sau không thấy một bóng cung nhân. Toàn Cơ không nghĩ lại gặp hắn ở đây, vội tiến lên hành lễ, giải thích: "Thừa huy nương nương không thích nô tỳ, nô tỳ trốn đi để tránh chọc ngài ấy tức giận."

Chuyện nàng cùng Phó Thừa huy không thích nhau, Bạc Hề Hành cũng biết đôi chút, cho nên việc này, nàng cũng không cần tìm cớ che dấu.

Hắn vẫn nhàn nhạt như cũ nhìn nàng, tùy tiện bước tới. Ánh mắt mệt mỏi đã hòa hoãn lại, hắn dừng bước, chần chờ một lát, lại bước tiếp.

Sắc vàng long bào tới gần, hắn tùy tiện nói: "Thoạt nhìn xem ra khoảng thời gian này của ngươi thật không tồi."

Trong lòng khẽ động, Toàn Cơ vội nói: "Nô tỳ không tốt."

"Vậy sao?" Hắn khẽ nhíu mi.

Nàng lại nói: "Chuyện lần trước Hoàng thượng nói với nô tỳ, nô tỳ còn tưởng rằng..."

"Tưởng cái gì?"

"Là Thất vương gia." Toàn Cơ lấy hết can đảm nói ra, tim đập nhanh hơn: "Nô tỳ mỗi ngày đều lo lắng cho an nguy của Chước Nhi nhưng lại không dám nói."

Hoàng đế khẽ cười, nhàn nhạt một câu: "Đứng lên đi."

Thấy hắn xoay người đi về phía trước, Toàn Cơ chỉ cúi đầu theo sau, lại nghe hắn nói: "Ngày đó trẫm nói, không phải Tấn Huyền vương."

"Là nô tỳ vụng về." Nhỏ giọng đáp, trong lòng Toàn Cơ không khỏi cười lạnh, ngày ấy ý chỉ của hắn không phải Tấn Huyền vương, vậy là ai?

Hắn lại hỏi: "Hoa phi dạo gần đây có tốt không?"

Toàn Cơ bẩm báo tất cả về Hoa phi, Bạc Hề Hành gật đầu, nàng lại nói: "Nương nương còn lo lắng Hoàng thượng mệt nhọc quá mức, muốn nô tỳ đem tổ yến qua cho Hoàng Thượng bồi bổ."

Hắn khẽ ngoái đầu nhìn lại: "Vậy sao không đi?"

Nàng kính cẩn cúi đầu: "Sau nương nương lại nói, Ngự Thự Phòng là trọng địa, nô tỳ không thích hợp qua đó, nên đã từ bỏ."

Hắn thấp giọng thở dài: "Nàng ấy thật có tâm."

Toàn Cơ không nói gì, khi hoàn hồn lại đã thấy phía trước là bậc thang hành lang, mà hắn lại như không nhìn thấy, một chân đạp xuống. Toàn Cơ vội đưa tay đỡ hắn, kinh hô: "Hoàng Thượng cẩn thận!"

Thân mình trong nháy mắt mất cân bằng, hắn theo bản năng bắt lấy thân thể mảnh khảnh của nàng, sức lực nàng không lớn, cả người đã bị hắn nắm chặt. Miễn cưỡng đứng lên, Bạc Hề Hành nhìn nàng, phản ứng của nàng vừa rồi như là... Trong lòng hắn khẽ chấn động, cung nữ trước mặt đã rũ mí mắt xuống, nhỏ giọng: "Ngài không sao chứ?"

Hắn buông tay nàng ra, chỉnh lại thần sắc.

Lần này bởi vì chuyện của Khánh Lăng vương, hắn luôn mong chờ sẽ truy vấn ra thêm đồng mưu, tuy đã định tội nhưng chung quy hắn vẫn bất mãn. Mới vừa rồi chỉ là trong lúc thất thần, hắn không chú ý dưới chân mà thôi.

Toàn Cơ lại hỏi: "Hoàng thượng mệt mỏi sao? Nô tỳ... Đưa ngài hồi cung?"

Liếc nàng một cái, hắn rốt cuộc cũng không cự tuyệt.

Đỡ hắn hồi cung, lại không thấy Đồng Dần, Toàn Cơ biết không nên hỏi nhiều, vừa định cáo lui lại nghe hắn mở miệng: "Pha trà cho trẫm."

Nàng nghe theo, lui xuống.

Bạc Hề Hành thấy thân ảnh kia dần biến mất khỏi tầm mắt, hắn nhắm hai mặt dựa vào giường, đột nhiên nghe tiếng bước chân đi vào. Dừng lại ngoài manh, cung nữ khẽ nói: "Hoàng thượng, Tô Phi nương nương tới."

Không hề mở mắt, hắn chỉ nói: "Cho nàng vào đi."

Rất nhanh lại truyền đến tiếng bước chân, hắn liền ngửi được mùi thuốc nhàn nhạt trên người nữ tử.

Nội thất, huân hương lượn lờ, nam tử khẽ nằm trên giường, chăn mỏng vẫn còn ở một bên. Tô Phi phất tay cho Lam nhi lui ra, tự mình tiến lên, cúi người đắp chăn cho hắn, nhẹ giọng nói: "Trời tuy nóng nhưng Hoàng thượng nghỉ trưa cũng nên đắp chăn, đừng để cảm lạnh."

Nghe giọng nói mềm mại của nàng, tâm tình Bạc Hề Hành không khỏi tốt lên. Cánh tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ của nàng, hắn mở miệng: "Trẫm chưa ngủ. Nàng sao lại tới đây?"

Bị hắn lôi kéo, nàng thuận thế ngồi cạnh hắn, nét mặt Tô phi hiện lên tia cười, lấy hết can đảm nói: "Thần thiếp tới là vì chuyện của Khánh Lăng vương."

Một câu làm Hoàng đế mở to hai mắt, lạnh nhạt nhìn nữ tử trước mặt.

Biểu tình nàng có chút khẩn trương, lông mi khẽ rũ một nửa, nhỏ giọng nói: "Thần thiếp biết Hoàng thượng không thích nghe, có lẽ còn cảm thấy thần thiếp..."

"Nếu đã biết, vì sao còn tới?" Không đợi nàng nói xong, hắn lạnh lùng cắt ngang lời nàng.

Ánh mắt Tô phi khẽ nhạt xuống, nàng đứng dậy quỳ gối trước giường, chỉ có bàn tay được hắn nắm vẫn không rút ra, cứ vậy mà nói: "Khánh Lăng vương tuy phạm tử tội nhưng phụ nữ cùng trẻ em vương phủ tội không đáng chết. Cổ ngữ có câu, phạm tội không liên lụy gia quyến, hôm nay thần thiếp, là vì những người đó mà cầu tình."

Tay nàng có chút run rẩy, lòng bàn tay sớm đã ướt thanh một mảng. Lam nhi cũng cúi đầu thật sau, ngay cả hô hấp cũng không dám mạnh. Ai cũng không đoán được lời nói vừa rồi của Tô Phi có làm nam tử trên giường tím mặt hay không.

Gian ngoài, thanh âm từ trong nội thất truyền ra. Toàn Cơ ngước mắt, xuyên qua rèm châu như ẩn như hiện, nàng tựa hồ nhìn thấy vài bóng người. Đáy lòng thoáng giật mình, bước chân dưới chân cũng không ngừng lại.

Những hạt châu chạm vào nhau, dư quang thoáng nhìn cung nữ đi vào, Tô Phi đột nhiên lắp bắp kinh hãi.

Toàn Cơ cũng kinh ngạc, thấy nàng quỳ trước giường Hoàng đế, vội tiến lên hành lễ. Bạc Hề Hành chưa từng nói chuyện, hắn chỉ ngồi dậy, cúi đầu, chăm chú nhìn nữ tử mảnh khảnh bên dưới dị thường.

Toàn Cơ không biết chuyện gì đã xảy ra, thoáng do dự, hắn đã mở miệng: "Mang hai ly trà tới đây, xem ra Tô Phi còn có chuyện muốn nói với trẫm." Nói xong, hắn cúi người, nâng Tô Phi lên, tầm mắt chuyển hướng mặt bàn bên cạnh.

Nàng đổ trà, bưng đến trước mặt họ. Lư hương bên cạnh nạm vàng còn lượn lờ tầng sương trắng, không nồng cũng không nhạt.

Ngón tay thon dài chạm vào chén trà, hắn nhợt nhạt nhập một ngụm, lúc này mới lãnh đạm nói: "Trẫm nhớ trước đây nàng không thích quản chuyện nhàn của người khác." Một câu chuyện nhàn bất quá là nói cho Tô phi, người kia đã không còn thuộc về hoàng thất, hắn tự nhiên cũng sẽ không xử nhẹ.

Bích Loa Xuân trước mặt thoang thoảng mùi hương, Tô Phi cũng không nếm, con ngươi nàng khẽ nâng, nhìn hắn: "Vì trước đây thần thiếp không hiểu chuyện, càng không rõ việc hài tử mang đến cho thần thiếp vui vẻ cỡ nào. Nhưng hôm nay, thần thiếp cũng đã làm mẫu thân, nghĩ đến những đứa nhỏ như vậy, quả thật không đành lòng. Hoàng thượng, con trẻ vô tội, ngài..."

Đầu ngón tay vốn đang lướt qua sứ Thanh Hoa lại dùng sức đập mạnh xuống bàn, nước trà lập tức văng ra, đổ đầy trên ngón tay hắn. Tô Phi hoảng sợ, duỗi tay lau trà trên tay hắn nhưng ống tay áo sắc minh hoàng lại nhấc ra, nhẹ nhàng né tránh.

Con ngươi thâm thúy đổi hướng, đột nhiên xẹt qua mặt Toàn Cơ. Nàng đột nhiên hoàn hồn, nâng bước tiến lên trước, lấy khăn thay hắn lau khô. Nước trà mặc dù không nóng nhưng làn da vẫn nổi lên ẩn hồng.

Tô Phi thấy vậy, vội đứng lên quỳ xuống, hắn cũng không ngăn cản, nhẹ giọng nhưng khiến lại người ta sợ hãi: "Hiện tại hắn muốn hành thích vua mưu phản, nàng còn tới nói với trẫm còn trẻ vô tội, người khác không biết còn tưởng rằng nàng đã hưởng thứ gì tốt đẹp từ hắn!"

"Hoàng thượng..."

Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, lại nói: "Việc đã đến nước này, nàng còn cho rằng trẫm sai sao?"

"Hoàng Thượng không sai." Tô Phi anh anh mà khóc: "Thần thiếp cả người cùng trái tim đều trên người Hoàng thượng, làm sao có thể không biết chuyện tốt xấu này chứ? Chỉ là tiểu Hoàng tử vẫn bệnh không dứt, thần thiếp lại nghe lão nhân trong cung nói, phải tích phúc tích đức cho hài tử. Thần thiếp tâm tâm niệm niệm chỉ mong Hoàng tử tốt lên. Hiện tại Hoàng thượng trừng phạt cả nhà Khánh Lăng vương, thần thiếp chỉ sợ sát khí quá nặng..."

Hoàng đế không ngờ Tô Phi lại nghĩ như vậy, cuối cùng cơn tức giận cũng hoà hoãn một chút. Sắc mặt hắn điềm đạm, ý bảo Lam nhi đỡ nàng đứng dậy, nói: "Là tâm hắn có tồn tại ý phản nghịch, thiên địa bất dung. Chẳng qua trẫm thay trời hành đạo, nàng cũng không cần sợ sát khí gì hết. Hoàng nhi của trẫm đều có thiên thần phù hộ, thân thể sẽ không có gì đáng ngại."

Tô phi vẫn khóc, Lam nhi đỡ nàng ngồi xuống, nàng ta vẫn cúi đầu, chung quy cũng không đề cập đến chuyện của Khánh Lăng vương nữa. Ánh mắt lại dừng trên ấn hồng trên tay, nàng giơ tay phủ lấy tay hắn, đau lòng hỏi: "Đau không? Có cần truyền thái y xem chút không?"

Hắn cầm lấy tay nàng, khẽ lắc đầu: "Đồng Nhi, tính tình nàng trẫm hiểu, trẫm không hy vọng ngay cả trẫm nàng cũng không hiểu." Đáy mắt hắn khẽ chuyển, lại trong khoảnh khắc nhu hòa xuống.

Tô Phi thuận theo gật đầu.

Không khí quỷ dị cuối cùng cũng chậm rãi an hòa, mà tâm Toàn Cơ lại càng thêm bất an. Hắn nói, hy vọng Tô Phi hiểu hắn.

Hắn hào phóng mà tiếp nhận nàng ta vào lòng hắn sao?

Khẽ cắn môi, Toàn Cơ lặng yên nắm chặt khăn trong tay. Cũng khó trách Tô Ohi từng tự tin mà nói như vậy, nàng ta sẽ trở thành nữ nhân trong lòng của hắn.

Từ Càn Thừa cung đi ra, Tô Phi cũng không dùng loan kiệu đợi sẵn bên ngoài, mà được Lam nhi chậm rãi đỡ ra. Đôi mắt nàng ta hồng hồng vì khóc, lúc quay đầu nhìn về phía Toàn Cơ, đáy mắt sợ hãi đã biết mất, chỉ còn lại thoải mái.

Toàn Cơ không biết sao, chỉ hỏi: "Nương nương nói thế với Hoàng thượng, thật tiện tay giết chết người khác."

Tô Phi nhìn thẳng nàng, bỗng nhiên dừng chân, thấp giọng nói: "Người ngoài không biết còn tưởng ngươi ghen ghét bổn cung."

Toàn Cơ ngẩn người, vội nói: "Nô tỳ sợ hãi nên mới nói thế, nương nương không thể cũng nói bậy. Nếu để Hoa phi nương nương nghe thấy, nô tỳ sẽ không được yên thân."

Tô Phi không nghĩ như vậy, cười: "Bổn cung chỉ thuận miệng nói thôi."

Toàn Cơ thu hồi tâm tư, cũng không đề cập chuyện đó, lại khẽ hỏi: "Hôm nay nương nương tới, thật sự là vì thay Khánh Lăng vương cầu tình sao?"

"Không giống sao?" Mắt phượng nàng ta hơi đổi, nhìn thẳng Toàn Cơ.

Toàn Cơ lắc đầu, không phải không giống, mà là rất giống, rất giống một người mẹ sẽ nói như vậy, chỉ là hành động đó, làm Toàn Cơ cảm thấy kỳ quái.

Loan kiệu vẫn chậm rãi theo sau, Tô Phi bỗng ho nhẹ vài tiếng, Lam nhi vỗ lưng nàng, khuyên: "Tiểu thư vẫn nên ngồi kiệu đi."

Nàng ta cũng không cự tuyệt, lúc xoay người lại đã thấy loan kiệu dừng ngay phía sau. Lam nhi tiến lên nhấc mành, duỗi tay đỡ nàng đi vào. Toàn Cơ lại đột nhiên nhớ tới điều gì, hỏi: "Chuyện mưu phản, làm sao nương nương biết không phải hắn?" Nàng l không cần chỉ rõ người đó là ai, tin rằng trong lòng Tô Phi vẫn hiểu rõ.

Bước chân khẽ ngừng, Tô Phi cũng không xoay người, Toàn Cơ đã thấy tấm mành kia cẩn thận buông xuống. Loan kiệu đi qua, bên trong truyền tới thanh âm ôn nhu của nữ tử: "Bổn cung chỉ vô ý nghe được."

Toàn Cơ ngẩn người, loan kiệu đã đi xa, nơi này chỉ còn lại dư vị của câu nói kia. Nàng đột nhiên nhớ tới một chuyện chưa hỏi, nàng cũng không đuổi theo, ánh mắt dừng trên loan kiệu đã đi xa. Đó là cỗ kiệu của Tô Phi, với thân phận là người của Hoa phi, việc nàng đuổi theo quả thật không thích hợp.

Mà câu nói vừa rồi của Tô Phi dù là thật hay giả, đến cuối cùng cũng không khác biệt quá lớn.

Trở về Tường Bình cung, vừa lúc thấy thái y đi ra, thái giám đi theo thấy Toàn Cơ, vội lôi kéo nàng: "Ngươi đi đâu vậy? Mới vừa rồi nương nương còn tìm ngươi đó!"


Toàn Cơ không có ý dừng lại, trực tiếp bước vào, đã thấy Hoa phi dựa trên giường uống trà. Nàng tiến lên hành lễ, quả nhiên nghe được Hoa phi hỏi nàng: "Ngươi đi đâu?"

Toàn Cơ cúi đầu, thành thật trả lời: "Nô tỳ ở bên ngoài gặp được Hoàng thượng, có lẽ mấy ngày nay quá mệt mỏi, nô tỳ thấy sắc mặt Hoàng thượng không tốt cho lắm, bên cạnh lại không có cung nhân đi theo nên đưa ngài ấy về Càn Thừa cung."

Nghe long thể Hoàng đế không khỏe, Hoa phi ngồi dậy, lo lắng hỏi: "Hoàng thượng thế nào rồi?"

"Hồi nương nương, Hoàng thượng không có việc gì."

Hoa phi nhẹ nhàng thở ra, lại hỏi: "Vậy sao đi lâu như thế?"

Tâm tư Toàn Cơ khẽ chuyển, kể lại cho Hoa phi nghe: ".... Sau đó Tô Phi lại tới, thay Khánh Lăng vương cầu xin cho ba đứa nhỏ..."

"Vậy sao?" Hoa phi híp đôi mắt lại, hứng thú hỏi: "Hoàng thượng có giận không?"

Đáy mắt Hoa phi hiện lên một tia đắc ý, Toàn Cơ lại lắc đầu nói: "Dạ không, tuy Hoàng thượng không đồng ý nhưng cũng không tức giận."

Nàng dứt lời, sắc mặt Hoa phi chợt biến đổi, nàng ta đứng lên, chén trà trong tay hung hăng ném xuống đất. Tiếng đập vang dội, từng mảnh vỡ cùng bọt nước văng tung tóe khắp phòng.

Hoa phi cắn răng: "Hoàng thượng đúng là quá sủng ái nàng ta luôn rồi!"

"Nương nương..." Toàn Cơ giữ chặt nàng ta, ý bảo nàng ta đừng lớn tiếng như vậy. Hoa phi ý thức bản thân thất thố, nặng nề hừ một tiếng, lại ngồi về giường, lạnh lùng nói: "Chẳng qua là nhận nuôi Trưởng Hoàng tử, nàng ta đã kiêu ngạo như vậy, ngày sau còn không biết có bao nhiêu lợi hại nữa?"

Toàn Cơ nhỏ giọng an ủi: "Nương nương tạm thời đừng nóng nảy, ngài cố gắng chịu đựng qua khoảng thời gian này, đợi tương lai sinh hạ Hoàng tử, nương nương cũng không cần e ngại ngài ấy nữa. Chung quy, phân vị của ngài ấy vẫn ở dưới ngài.

Hoa phi lại không cảm thấy bản thân chiếm ưu thế, thật lâu sau mới nói: "Chuyện Hoàng thượng khôi phục phân vị Huệ phi cho nàng ta chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."

"Nương nương..." Toàn Cơ ra vẻ kinh ngạc: "Sao có thể?"

Hoa phi nhỏ giọng nói: "Bổn cung đương nhiên là biết. Toàn Cơ, ngươi nói xem rốt cuộc nàng ta có tài đức gì, có thể làm Hoàng thượng mê luyến như thế?"

Toàn Cơ ngẩn người, chỉ biết lắc đầu, về vấn đề này, nàng cũng không muốn trả lời. Kỳ thật thái độ của Bạc Hề Hành đối với Tô Phi, nàng mơ hồ cảm nhận được trong lòng hắn rõ ràng có nàng ấy nhưng ngày ấy trên Hành Đài, ánh mắt của hắn lại không giống gạt người... Nàng có chút không hiểu lắm.

Lát sau, Toàn Cơ gọi người vào thu dọn mảnh vỡ dưới đất. Hoa phi có chút bực bội, sai người đem bàn cờ lên.

"Nương nương muốn tự chơi cờ sao?" Toàn Cơ đem hộp cờ trắng đưa cho nàng.

Hoa phi nhận lấy, cũng không nhìn Toàn Cơ, chỉ thấp giọng: "Ngươi đánh với bổn cung đi."

Toàn Cơ bưng hộp cờ đen trong tay, cười nhẹ: "Sao nô tỳ biết chơi cái này?" Cho dù nàng biết cũng sẽ không thừa nhận. Nếu một tiểu cung nữ biết quá nhiều sẽ khiến người ta nghi ngờ.

Hoa phi cũng không trách cứ, tùy ý đặt một quân cờ xuống, nàng nhìn chằm chằm bàn cờ thật lâu, đột nhiên mở miệng: "Đã bao nhiêu năm rồi, khi đó bổn cung còn cùng nàng ta đánh cờ." Tuy trong lời nói là ý hoài niệm nhưng đáy mắt lại không hề ẩn chứa hương vị nhớ nhung ngày xưa, quạnh quẽ như cũ, nàng như phảng phất nói việc kia không chút quan hệ với mình.

Toàn Cơ đương nhiên nghe ra, nàng gác đồ vật trong tay xuống, lại thấy nàng ta đặt hộp cờ trắng xuống, nhẹ nhàng lấy một viên cờ đen trên tay, khẽ trầm tư rồi hạ xuống.

Toàn Cơ khẽ cười một tiếng: "Ngày ấy nương nương kêu nô tỳ đi thăm điện hạ, Tô Phi nương nương cũng một mình đánh cờ."

Quân cờ nắm trong tay khẽ dừng lại, lúc này Hoa phi không tức giận, buồn bã nói: "Kỳ nghệ của nàng ta so với bổn cung tinh vi hơn nhiều, nàng ta rất thông minh, khi còn nhỏ làm việc đã khác người thường..." Trong lòng khẽ động, chẳng lẽ đời này, nàng ta đều thua trong tay Tô Phi một chiêu sao?

Đột nhiên nàng ta nắm chặt quân cờ trong tay, nàng ta không cam lòng. Bỗng dưng nghĩ tới trong bụng đang mang cốt nhục của Bạc Hề Hành, tâm tư tích tụ của nàng thoáng khởi sắc một chút.

Toàn Cơ đứng hầu bên cạnh nhíu mày, nàng không nói cho Hoa phi biết ngày đó ở Tuệ Ngọc cung thứ bản thân thấy chính là một bàn cờ tàn cục, có lẽ là bàn cờ Bạc Hề Hành cùng Tô Phi đánh lưu lại. Nàng không nói, là sợ Hoa phi nghĩ nhiều, chỉ là, tuy Toàn Cơ không phải cao thủ kỳ nghệ nhưng cũng nhìn ra được tàn cục kia không quá cao minh. Mà nhìn bộ dáng của Tô Phi, lại như phá giải rất lâu...

"Chuyện của Hoàng Trưởng tử, bổn cung đã chờ lâu lắm rồi." Hoa phi đột nhiên phun ra một câu khiến Toàn Cơ lắp bắp kinh hãi.

Nàng hoàn hồn, thấy Hoa phi vẫn không nhìn về mình, ánh mắt nàng ấy vẫn chăm chú vào bàn cờ. Mà ngữ khí trầm thấp của nàng ta không phải Toàn Cơ nghe không hiểu, nàng chỉ thấp giọng đáp ứng, thuận tiện nhớ tới chuyện hôm nay chưa đề cập với Tô Phi. Đáy lòng thở dài, nàng chỉ có thể đi một bước tính một bước.

...........................

Tháng sáu, Càn Khánh năm thứ hai, trời giáng lũ lụt, cảnh tượng ngoài nửa trượng mơ hồ không thể thấy rõ.

Lúc Bạc Hề Hành rời khỏi Càn Thừa cung, Đồng Dần có chút lo lắng khuyên nhủ: "Hoàng thượng, hay người đừng đi?" Hắn hỏi rất cẩn thận, cung nhân bên cạnh đã lấy dù đem tới. Đồng Dần nhận lấy, thấy Hoàng đế cất bước ra ngoài, hắn vội đuổi theo, giơ cao dù che qua đỉnh đầu.

Màn mưa mông lung, mơ hồ có bóng người chạy tới, họ lại gần, mới thấy đó là Hàn Thanh đang mặc giáp, hắn không che dù, cả người ướt đẫm. Hàn Thanh quỳ gối xuống đất, mở miệng: "Hoàng Thượng, tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng."

Hắn "Ừ" một tiếng, thấp giọng: "Trẫm không hy vọng ở pháp trường nghe được những thứ bậy bạ gì."

"Hoàng thượng yên tâm, mạt tướng đã xử lý ổn thỏa." Hàn Thanh đứng dậy, lập tức đuổi theo bước chân Hoàng đế.

Nơi nơi đều là tiếng mưa, ngự giá sớm đã đợi bên ngoài. Bạc Hề Hành đi vào, ngồi trên đế tọa, khép nhẹ hai mắt, trong không khí như phảng phất được tiếng mắng khàn cả giọng của Khánh Lăng vương ngày đó.

Mắng hắn vu oan, mắng ngôi vị Hoàng đế của hắn có được là bất chính, thậm chí mắng hắn ngay cả con trẻ cũng không buông tha, nhất định sau này sẽ báo ứng lên con cháu hắn.

Báo ứng...

Chuỗi ngọc trên tay đang động bỗng ngừng lại, khóe môi nam tử bỗng hiện lên một nụ cười lạnh, hắn tất nhiên sẽ không tin báo ứng. Vận mệnh là do chính mình nắm giữ trong tay, nếu hắn không tranh đoạt, ngôi vị Hoàng đế này căn bản cũng không tới lượt hắn ngồi.

Ánh mắt trầm xuống, hắn thấp giọng nhấn mạnh từng chữ: "Xuất cung."

Đồng Dần xoay người, gân cổ gào lên: "Hoàng thượng khởi giá."

Bên bụi hoa cách đó không xa, tựa có hai bóng người thấp thoáng. Trong tiếng mưu to tầm tã, từ từ hỗn loạn truyền đến tiếng ho khan của nữ tử. Một tay Lam nhi đỡ nàng, thấp giọng nói: "Tiểu thư, nếu Khánh Lăng vương thật sự bị oan uổng, hôm nay sẽ hạ tuyết." Khi nói chuyện. Lam nhi bất giác nhìn về phía ngự giá đang rời đi.

Ánh mắt Tô Phi vẫn nhìn thẳng về phía trước, cũng chẳng sợ cách màn mưa mênh mang không thể nhìn rõ cảnh sắc. Sau một lúc lâu, nàng mới cười nhạo nói: "Thật thật giả giả, ai có thể biết được?"

"Vậy Khánh Lăng vương thật sự sẽ bị xử tử sao?"

"Còn ai có thể cứu hắn nữa chứ?"

..............

Tường Bình cung, Toàn Cơ kiểm tra lại cửa sổ trong tẩm cung của Hoa phi, xác định toàn bộ đã đóng chặt, mới yên tâm.

Nàng xoay người, thấy Hoa phi đứng ở cửa ngơ ngác nhìn ra bên ngoài. Toàn Cơ tiến lên kéo nàng vào, nhỏ giọng: "Nương nương đừng đứng ở đây, bên ngoài mưa lớn, không khéo tạt vào."

Hoa phi không lên tiếng, theo Toàn Cơ vào trong nghỉ ngơi.

Trận mưa này kéo dài thật lâu, cho đến chạng vạng mới tí tách vài giọt rồi dừng lại.

Toàn Cơ dựa vào lan can bên ngoài, nhìn nét mặt cung nữ đầy hoảng sợ, lại thấy người trong viện chạy qua kéo lại, cấp bách bàn chuyện Khánh Lăng vương bị chém đầu ở ngọ môn.

Nàng cũng không đi lên, chỉ yên lặng mà nghe.

Bên ngoài một mảnh người đen nghìn nghịt, sôi nổi bàn tán.

Có người nói mỗi ngày Khánh Lăng vương ở thiên lao đều kêu oan, thậm chí còn nhục mạ Hoàng đế. Nói đến đây, cung nữ kia đè thấp thanh âm, nếu để người khác nghe được, tất cả sẽ bị chém đầu. Chân mày nàng ta cau lại: "Nói đến cũng thật kỳ quái, nghe nói hắn đến pháp trường, một câu cũng không nói."

Mọi người "A" một tiếng, lại có người lôi kéo cung nữ hỏi đó có phải sự thật không.

Ấn đường Toàn Cơ nhăn lại, sắc mặt khẽ trầm trọng.

Chuyện Khánh Lăng vương kêu oan khắp nơi, nàng có nghe nói nhưng lần này ra pháp trường, lại không nói một câu, quả thực có chút kỳ quái.

Nàng cúi đầu, đùa bỡn chiếc khăn trong tay, trong viện bỗng nghe được thanh âm của một thái giám lớn tuổi: "Còn không đi làm việc, tụ tập ở đây khua môi múa mép, cẩn thận da của các ngươi." Nói xong, mọi người lập tức giải tán.

Toàn Cơ ngẩn ra, lời nói của lão thái giám kia làm nàng nghĩ đến một chuyện.

Sắc mặt khẽ biến đổi, không tự giác mà che miệng lại. Bạc Hề Hành, hắn sẽ làm vậy sao?

Thật là thủ đoạn tàn nhẫn...

"Toàn Cơ cô nương, ngươi làm sao vậy?" Thái giám tiến lại, thấy sắc mặt nàng tái nhợt, nhỏ giọng hỏi.

Toàn Cơ đột nhiên hoàn hồn, nói một câu "Không sao" rồi xoay người chạy về hậu viện.

Tim đập nhanh không ngừng "Thình thịch", nàng nhớ năm đó hắn có thể không hề cố kỵ mà đẩy mình xuống vách núi Tây Bích. Hiện tại hắn đã ngồi vào đế tọa, còn có thủ đoạn gì không thể sử dụng chứ?

Dừng bước dựa vào vách tường, nàng bất giác cười nhẹ, thắng làm vui thua làm giặc, đạo lý này là chính hắn dạy nàng. Ánh mắt dừng trên màu xanh nhàn nhạt trên tay mình, chẳng lẽ không có máu tươi sao? Bất giác nắm chặt chiếc khăn, năm đó, là nàng ôm lòng tin vào cung như vậy sao? Những năm đó trôi qua như thế nào, tất cả nàng đều đã quên, bây giờ còn trở nên nhân từ hơn sao?

Toàn Cơ à Toàn Cơ, ngươi cũng là một con sói đi săn, lại còn giả trang từ bi làm gì?

Nàng không đi về phía trước, chỉ xoay người quay về tẩm cung của Hoa phi, an tĩnh đứng hầu bên ngoài.

Lần này, tang chứng vật chứng có đủ, chuyện xử tử Khánh Lăng vương, các vương gia ở đất phong cũng không nói hai lời. Nghe nói, ngay cả Tương Hoàn vương không nói câu nào, người khác cũng sẽ không rảnh rỗi chọc vào phiền toái.

Toàn Cơ chỉ không thể xác định, chuyện này có phải do Bạc Hề Hành tự biên kịch hay không? Mà cái đầu của Khánh Lăng vương, liệu có phải liên quan đến lệnh bài ở hoàng lăng lần đó hay không? Nếu thật sự là vậy, tiếp theo sẽ đến lượt ai?

Tương Hoàn vương? Hay Tấn Huyền vương?

Toàn Cơ ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào hoa văn trên bình sứ đến phát ngốc, trong đầu không ngừng nghĩ đến đủ loại phát sinh trong thời gian này. Tất cả đều quá trùng hợp, cũng làm nàng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Tiếng bước chân mềm nhẹ truyền đến, một cung nữ nhỏ giọng nói: "Toàn tỷ tỷ, Tô Phi nương nương đến thăm nương của chúng ta."

Cung nữ vừa nói xong, đôi hài đẹp đẽ quý giá kia đã bước qua cửa. Trên người Tô Phi tựa hồ mang theo ẩm ướt, Lam nhi phía sau nàng ta mang theo một hộp đồ ăn. Toàn Cơ vội đứng lên hành lễ: "Nương nương xin đợi một lát, nương nương của chúng ta đang nghỉ ngơi bên trong." Nói xong, nàng liền xoay người đi vào.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận