Cực Phẩm Hạ Đường Phi

CHƯƠNG 44: TẨU HỎA NHẬP MA
Editor: Luna Huang
“Không!”
Mộ Dung Tuyết chịu không nổi mở mắt, dùng sức đẩy tam gia đứng lên, một đôi mắt tràn ngập sợ hãi. Hai tay ôm đầu, trong đầu mới vừa rồi lái đi không được, tựa như cơ chú, để cho nàng đau đầu, ngã xuống đất.
Tam gia không hiểu nhìn cử động của Mộ Dung Tuyết, chỉ là để cho nàng trở lại bên người Mộ Dung Cuồng, sao có phản ứng có lớn như vậy? Chẳng lẽ nàng cũng không phải là nữ nhi ruột thịt của Mộ Dung Cuồng, từ nhỏ đối với nàng mọi cách ngược đãi đều không phải là đồn đãi?
Bán híp mắt nhìn Mộ Dung Tuyết càng không ngừng cuồn cuộn trên mặt đất, hắn đứng dậy đi tới bên người nàng, khom lưng nàng nàng thả lên sàng. Nàng cố sức túm tóc, đầu đầy mồ hôi, nhìn qua cũng không như giả vờ. Mắt thấy nàng khổ sở, hắn chỉ có thể điểm huyệt của nàng, để cho nàng tạm thời hôn mê.
“Người đến!” Hét lớn một tiếng, hắn vì nàng đắp chăn lên, rất khó tưởng tượng nàng lúc đó có thể so với chính mình càng bi thảm hay không?
Nghe được tam gia rống giận, tiểu Cẩm xuất hiện ở cửa phòng. Vẻ mặt sợ chạy vào, nàng cung cung kính kính trước hành qua lễ với tam gia.
“Đi gọi Lý Huyền đến!” Tam gia lạnh lùng phân phó.
Không bao lâu, Lý Huyền mang theo dược sương xuất hiện ở Mộng viên. Có một đoạn thời gian thật lâu không có tới, Mộng viên cải biến thật lớn. Nếu không phải trước đây đã tới, hắn còn tưởng rằng đi sai chỗ. Đứng ở viện môn, nhiều hứng thú thưởng thức đóa hoa cẩm đám trong viện.
“Lý đại phu, người một hồi lại thưởng thức viện tử, trước tiên chủ tử nhà của chúng ta, tam gia ở bên trong chờ.” Tiểu Cẩm thấp giọng nói với Lý Huyền, sợ bị tam gia nghe được cái gì, chủ tử sẽ phải chịu liên lụy.
Tiểu Cẩm nói để Lý Huyền lấy lại tinh thần, hướng về phía tiểu Cẩm cười cười, hắn mại khai bước đi hướng gian nhà của Mộ Dung Tuyết. Đại môn mở rộng, hắn ở bên ngoài bẩm báo một tiếng, nghe được đáp lời của tam gia mang theo dược sương đi vào.

Mộ Dung Tuyết vẻ mặt bất an nằm ở trên giường, mồ hôi trên trán giọt giọt to loắn tích hạ xuống. Tam gia ngồi ở sàng vừa nhìn, mà, Tiểu Bạch chẳng biết lúc nào lại không thấy bóng dáng?
Mắt thấy Lý Huyền tiến thất, tam gia vội vàng đứng dậy tránh ra. Thật không nghĩ tới chỉ là một chút kích thích, sẽ làm nàng đột nhiên bệnh thành như vậy, cả người nóng hổi, chớ không phải là lần trước mao bệnh lại tái phát chứ?
Lý Huyền tiến lên vì Mộ Dung Tuyết, vẻ mặt nhất thời kinh sắc, bất khả tư nghị lắc đầu: “Tại sao có thể như vậy? Lần trước rõ ràng khổ sở cũng đã chế trụ.”
“Áp chế cái gì?” Tam gia nghe không biết rõ.
Ý thức được mình nói lỡ lời, Lý Huyền vội vàng nói tròn lời mới vừa, hai tay nhất củng, hắn che dấu nói rằng: “Hồi Vương gia, lần trước nương nương bệnh nặng, thuộc hạ phát hiện nương nương nhiễm ác bệnh, hôm nay chẳng biết tại sao ác bệnh lại có dấu hiệu bạo phát. Vì tránh cho Vương gia nhiễm bệnh, cần Vương gia đình chỉ động phòng, thẳng đến nhiệt lượng trên người nương nương lui bước mới thôi.”
Lui bước?
Nếu như nhớ không lầm, lần trước là bởi vì nàng hạ sốt ở bể, là trọng yếu hơn có lẽ là lần giao hợp kia, để cho nàng kỳ tích lui nhiệt lượng thân thể. Bất quá, việc này hắn không có ý định nói cho Lý Huyền.
“Vương gia…” Lý Huyền thấy tam gia không nói, lại nhẹ giọng hô.
“Đi, ngươi xem rồi làm. Có gì cần thông báo Lương thúc một tiếng là được. Đúng rồi, bổn vương ít ngày không thấy Lương thúc, cũng không biết hắn đang bận chút gì?” Tam gia như có điều suy nghĩ nói thầm, lo nghĩ nhìn Mộ Dung Tuyết một mắt, đó là chắp tay sau lưng ra khỏi phòng, ly khai Mộng viên.
Hô…
Cơ hồ là trăm miệng một lời hu khẩu đại khí, hai người ăn ý nở nụ cười.

Khụ khụ…
Mộ Dung Tuyết đột nhiên cường liệt ho khan hai tiếng, máu đen từ trong miệng phun ra, nàng mơ mơ màng màng ghé vào bên giường, cố hết sức vươn tay hướng tiểu Cẩm: “Nước…nước…”
Tiểu Cẩm hoảng hoảng trương trương rót một chén nước, vốn định đỡ chủ tử đứng lên uống vài hớp. Nhưng, khi tay nàng vừa đụng tới thân thể của chủ tử, tựa như bị nóng buông tay ra, cái chén rơi trên mặt đất thành mảnh nhỏ, sợ đến nàng luống cuống tay chân.
Lý Huyền đưa tay thăm dò cái trán của Mộ Dung Tuyết một chút, trình độ nóng hổi cư nhiên có thể phóng trứng gà. Hoảng trương hơn, hắn nghĩ tới Lương thúc: “Chớ khẩn trương, nương nương hình như có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma, ngươi đi tìm Lương thúc đến.”
Trong miệng Mộ Dung Tuyết liên tục hộc hắc huyết, há hốc mồm đứng ở đó, lời của Lý Huyền chưa để cho nàng phản ứng kịp.
“Đi! Nhanh đi a!” Lý Huyền thấy tiểu Cẩm còn sững sờ vậy rống to.
Rống lên một tiếng rốt cục đem tiểu Cẩm từ trong hoảng loạn tỉnh lại, nàng chạy vội xuất môn, tay chân rối loạn chạy một đường đi phương hướng Lương thúc ở.
Bên ngoài viện, hai nha đầu ở trong phòng thêu nghe được tiếng hô của Lý Huyền đều chạy ra, xuất môn chỉ thấy tiểu Cẩm phi nhanh rời đi, các nàng ăn ý xông vào viện tử, chạy vào gian nhà của chủ tử.
Lý Huyền thấy là Linh nhi cùng Chiêu nhi, dường như thấy cứu tinh vậy phân phó nói: “Đi thanh lý sạch sẽ bể phía sau, để tiểu Cổ cùng Đông tử đến hầm băng mang băng châm đây bể, mau!”
Chữ phía sau kia cơ hồ là cắn răng, Linh nhi cùng Chiêu nhi bắt mắt lĩnh mệnh chạy ra gian nhà. Thừa dịp các nàng rời đi, Lý Huyền dùng Hàn Băng chưởng vì Mộ Dung Tuyết hạ nhiệt độ. Hắn không dám không dám đưa chân khí vào cho nàng, lần này đến hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra?
Không sai biệt lắm nửa canh giờ, tiểu Cẩm mới tìm được Lương thúc. Lương thúc nghe nói chuyện này lập tức chạy qua bên này, lúc này, Mộ Dung Tuyết đã được Lý Huyền đưa đến bể. Bể thả khối băng, nước ngập nửa bể. Hàn khí bức người, mấy nha đầu đứng ở bên trên bể hàm răng cũng bắt đầu cụng nhau, đều lui về phía sau mấy bước, để ánh sáng mặt trời chiếu trên người ấm áp chút.

Xì! Xì!
Bể bị hắc huyết của Mộ Dung Tuyết phun ra làm nhiễm sắc, trong bể một bãi hắc hồng sắc, nhìn qua không chỉ có đáng sợ, còn có chút cho người cảm thấy ác tâm.
Thấy tình hình này, Lương thúc biểu tình nghiêm túc ra lệnh: “Các ngươi tất cả đi xuống đi!”
“Vâng!” Linh nhi cùng Chiêu nhi thành thật rời khỏi viện tử.
Nhưng, tiểu Cẩm còn đứng, nàng lo lắng mang chủ tử giao cho hai người không rõ lai lịch lắm. Lo lắng nhìn trên mặt chủ tử xuất hiện đỏ sậm, nàng hướng về phía Lương thúc dùng sức lắc đầu.
Lương thúc thấy tiểu Cẩm vẫn chưa ly khai, lý giải tiểu Cẩm sốt ruột bảo vệ, liền phân phó tiểu Cẩm nói rằng: “Nương nương là quý nhân, không có việc gì. Ngươi thối lui đến thối lui đến bên ngoài mành, nơi này lãnh khí sẽ làm ngươi rất nhanh thì chịu không nổi.”
“Nhưng…” Tiểu Cẩm do dự một trận, nhìn về phía ánh mắt tín nhiệm của Lương thúc, lại cúi mình vái chào hai người, sau này di động bước chân rời khỏi mành. Tiểu Cẩm lui ra ngoài xong, Lương thúc nhảy vào trong nước, đem người thực khí tụ tập trên tay, đánh vào vai bên trái của Mộ Dung Tuyết.
Nhiệt độ của nước rất thấp, thấp đủ cho người bình thường chịu không nổi. Nhưng, đối với hai cao thủ tập qua Hàn Băng chưởng, ôn độ như vậy lại điều kiện tu luyện tốt nhất của là bọn hắn. Chỉ là, khi tay đặt lên thân thể nóng hổi của Mộ Dung Tuyết, băng trong bể đang nhanh chóng hòa tan.
Sưu sưu!
Hai người ăn ý đồng dạng làm mấy thủ thế, lần thứ hai đưa bàn tay dán lên trên lưng nàng, Lương thúc cảm giác được chân khí nghịch lưu, nhanh chóng thu tay về, sợ bị cổ chân khí này trùng kích mà thụ nội thương.
Bảnh! Lý Huyền không kịp thu hồi công lực kết quả chính là bị thực khí đích thực chấn thương, thân thể bị bắn đến trên vách bể, nhất thời thổ đại tiên huyết.
“Lý Huyền, che lại tâm mạch của ngươi.” Dưới tình thế cấp bách, Lương thúc cũng không đoái hoài tới thân thể lay động trong nước của Mộ Dung Tuyết, tiến lên lôi Lý Huyền ra bể.
Hô…

Không khí mới mẻ rưới vào yết hầu, Lý Huyền cuối cùng là suyễn thuận ngực khí. Che ngực, nhìn về phía Mộ Dung Tuyết, trong miệng hắn phun ra vài tử: “Nàng… Nàng hình như tẩu hỏa nhập ma.”
“Nàng là tẩu hỏa nhập ma, ngươi mau điều tức, để bọn hạ nhân không ngừng thả băng vào ao. Ta đây đi ra ngoài tìm hắn, có thể có biện pháp.” Lương thúc che lại mấy chỗ huyệt đạo cho Lý Huyền, đi ra mành quay lại lần thứ hai căn dặn: “Nhớ kỹ, nếu không ngừng thả khối băng vào bể, hiện tại chúng ta có thể làm cũng chỉ có vì nương nương hạ nhiệt độ.”
“Lương thúc!” Tiểu Cẩm vẻ mặt lo lắng muốn hỏi hai câu, đã thấy thân ảnh của Lương thúc như một ngọn gió thổi qua, nàng trợn mắt há hốc mồm mà nhìn bóng lưng Lương thúc rời đi.
Lý Huyền hơi chút điều lý đứng dậy, vén mành lên thấy tiểu Cẩm đứng ở bên ngoài, hắn cố hết sức phân phó nói: “Nhanh đi để cho bọn họ mang băng sang bên này, Lương thúc đi tìm người hỗ trợ, chúng ta khắc chế không được nhiệt lượng trên người nàng, nàng hình như tẩu hỏa nhập ma.”
“Cái gì?” Tiểu Cẩm sợ đến xanh cả mặt, hoảng loạn đi ra ngoài viện tử, kêu giúp một tay tất cả đều đến hầm băng.
Lý Huyền đứng ở trên bể, quay đầu đối hướng Mộ Dung Tuyết. Lúc này, thân thể Mộ Dung Tuyết tuy rằng không lay động, nhưng sắc mặt hồng săm, gân xanh trên trán đột xuất, nhìn qua tùy thời liền muốn bạo liệt. Để hắn lần thứ hai vì nữ nhân này lưu tâm.

Nho viện, ánh dương quang để một ít hoa trong viện bị vây trong trạng thái nghỉ ngơi, buổi chiều an nhàn thoải mái như vậy. Nếu là thường ngày, tam gia sẽ bình tĩnh nhìn quyển tông trong phòng, viết chữ, thi họa. Nhưng, từ Mộng viên trở về quyển tông hắn tuy rằng cầm trong tay, cũng không yên lòng thỉnh thoảng nhìn phương hướng cửa, như là đang chờ đợi cái gì, hai hàng lông mày nhíu chặt, sắc mặt khó coi.
Đặng đặng đặng!
Tiếng chạy bộ dồn dập truyền đến, hắn tức khắc thả quyển tông trên tay xuống, mong đợi nhìn về phía cửa. Rất nhanh, Văn Mặc lo lắng vào phòng.
“Tam gia, nương nương lần này tựa hồ so với lần trước nặng hơn, Lý Huyền túc thủ vô sách, nói Lương thúc đi thỉnh cứu viện.” Văn Mặc mang tin tức tham nghe được bẩm báo tam gia. “Vì sao? Bổn vương chỉ là… Chỉ nói là muốn cho muốn cho giúp bổn vương hồi Mộ Dung Cuồng bên kia tìm hiểu tin tức, nghĩ không ra sẽ biến thành như vậy?” Khẩu khí của tam gia hiển nhiên mang theo vài phần tự trách, trong lòng hắn rõ ràng Mộ Dung Tuyết sở dĩ biến thành như vậy, là bởi vì lúc đầu mình tàn nhẫn.
Tam gia lo lắng bước đi thong thả, hiện tại với hắn mà nói mệnh của Mộ Dung Tuyết rất trọng yếu. Tuyệt đối không thể vào lúc này vì phụ hoàng chọc ra bất luận cái gì, bằng không thái tử cùng lục đệ chắc chắn cắn chết không buông.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận