Cực Phẩm Chiến Long

“Đúng vậy, nợ nần với nhà họ Hà nên được giải quyết rồi.”

Ánh mắt Lý Quân lộ ra chút lạnh lùng.

“Than ôi!”

Đường Trúc thở dài.

Cô biết rằng việc thuyết phục Lý Quân là vô ích.

Vì thế cô nói: “Lý Quân, tôi sẽ không ngăn cản anh đi thủ đô, nhưng trước khi đến thủ đô, anh có thể đi cùng tôi đến gặp một người trước được không?”

“Gặp người nào?” Lý Quân nghỉ ngờ nói. “Đến rồi biết.” “Được.”

Đối với Đường Trúc, Lý Quân biết rằng cô vì tốt cho mình nên cũng không bài xích.

Hai người ra khỏi biệt thự, ngồi vào chiếc xe việt dã của Đường Trúc. Hai mươi phút sau, họ đã đến một quán trà. Lý Quân xuống xe, đi theo Đường Trúc vào quán trà.

Lý Quân phát hiện trong góc khuất của quán trà có vài bóng người, hẳn là võ giả.

Ngay khi Lý Quân bước vào quán trà, vô số ánh mắt nhìn anh. Trong quán trà, không có khách nào khác, cực kỳ yên tĩnh.

Lý Quân chỉ cảm nhận được khí tức của một người trong phòng riêng trên lầu ba của quán trà.

Mặc dù chỉ là một quán trà rất bình thường, nhưng lực lượng phòng vệ như vậy cho thấy người mà Đường Trúc đưa anh đến gặp e rằng là một nhân vật lớn.


Lý Quân phán đoán trong lòng. Đi lên cầu thang tầng ba. Anh thấy một người đàn ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn đứng thẳng ở đó.

Sau khi thấy người đàn ông này, Đường Trúc lập tức mỉm cười nói: “Tướng quân Hà.”

Người đàn ông đột nhiên bật cười: “Hôm nay không phải đến để giải quyết công việc, là cuộc gặp riêng, em vẫn gọi anh là đàn anh thì hơn.”

Đó là Hạ Vân Huy, thủ lĩnh của Băng Nhận Vệ.

Năm đó hai người huấn luyện chung một huấn luận viên, là đàn anh và đàn em.

“Được rồi, đàn anh Hạ, đàn anh Long có ở đây không? Trước khi đến em đã gọi cho anh ấy.”

Đường Trúc hỏi.

Hiển nhiên, người muốn gặp hôm nay không phải là Hạ Vân Huy.

“Anh ấy tới rồi, mỗi ngày đàn anh Long bận trăm công ngàn việc, chỉ có đàn em mới có thể dùng một cú điện thoại mời anh ấy ra được, bình thường anh muốn gặp anh ấy đều vô cùng tốn công tốn sức.”

“Có sự giúp đỡ của đàn anh Long, thống lĩnh nào ở thủ đô không nể mặt chú,

huống hồ một nhà họ Hà nho nhỏ, cho dù là đầm rồng hang hổ thì cũng có thể bảo vệ bạn em an toàn.”

nh mắt anh ta cuối cùng cũng rơi vào Lý Quân.


.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Đây là người muốn đến nhà họ Hà báo thù, đúng không? Tuổi trẻ như vậy mà đã trở thành cao thủ, không đơn giản.”

“Chỉ là không biết có thể lọt vào mắt đàn anh Long hay không, nếu đúng ý đàn anh Long, có thể anh ấy sẽ trực tiếp giúp dọn dẹp nhà họ Hà.”

Lý Quân nghe vậy, lập tức hiểu được ý đồ của Đường Trúc. Hóa ra cô sợ anh gặp nguy hiểm nên tìm người bảo vệ anh. “Đàn anh Hạ cứ yên tâm, thực lực của Lý Quân mạnh hơn anh và em.”

“Cho dù ánh mắt của đàn anh Long có cao đến đâu đi nữa thì chẳng lẽ còn cao hơn trời sao?” Đường Trúc nói một cách tự tin.

Cô có đủ tự tin vào thực lực của Lý Quân.

“Được rồi, đàn anh Long đang đợi ở bên trong phòng, chúng ta cùng nhau đi vào đi.”

Hạ Vân Huy nói, dùng tay làm động tác mời.

Mấy người bước tới cửa phòng riêng, trước khi họ kịp lên tiếng, bên trong liền truyền tới một giọng nói uy nghiêm.

“Vào đi.”

Khoảnh khắc cửa mở ra, họ thấy một người đàn ông ngồi đó, giống như một ngọn núi, khí thế như vực sâu.

Là một cao thủ.

Cùng lúc đó, ánh mắt của đối phương cũng rơi thẳng vào trên người Lý Quân.

Sau khi nhìn một lát, hắn nhẹ giọng hỏi:

“Chính cậu là người muốn gây chuyện với nhà họ Hà à?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận