Cực Phẩm Chiến Long

“Nhanh gọi điện thoại cho Phùng gia, tuyệt đối không thể để cho thằng nhóc này chạy.”

Ngụy Nhiên, người bị kiệt sức và gần như không đứng dậy sau khi bị đá, hét lớn.

Đồng thời, hắn không quan tâm đến vết máu trên đầu, lập tức đuổi theo ra ngoài.

“Ngụy Nhiên, hay là cầm máu trước?” Người thanh niên đầu đinh lo lắng hỏi.

“Không, tôi muốn tận mắt nhìn xem thằng nhóc kia chết.” Nói xong, Ngụy Nhiên tông cửa xông ra ngoài. Những người đi cùng hắn cũng đi theo.

Ngay khi bước ra khỏi tòa nhà, Mạnh Thanh Thiển đã hét lên: “Chạy maul”

Vừa nói, cô vừa kéo Lý Quân chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói: “Tôi biết anh đang hù doạ họ, vừa rồi họ bị hù, chỉ cần chúng ta chạy nhanh, chắc hẳn

có hi vọng trốn thoát.”

Lý Quân dở khóc dở cười, cứ như vậy bị Mạnh Thanh Thiển kéo đi, chạy đến tận cổng trường đại học.

Nhưng vừa mới ra tới cổng chính, bước chân của Mạnh Thanh Thiển đột nhiên dừng lại.

Một dãy xe sang trọng đậu ở khoảng trống ngoài cổng.

Rolls-Royce, BMW 7 Series phiên bản mở rộng, xe thương vụ đỉnh cấp, Big Hummer đã ngừng sản xuất, Maybach...


Một loạt xe đậu ở đó, giống như là những đầu thú dữ tợn.

Ở phía trước dãy xe này có hơn mười người trung niên, đang nói chuyện gì đó.

Bên cạnh, mấy nhân viên bảo vệ run rẩy, như thể họ đang đối mặt với kẻ thù lớn.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Mà ở một bên khác, mười mấy người ăn mặc như xã hội đen, ỉu xìu giống như rau héo, ngồi xổm với vẻ sợ hãi.

Mạnh Thanh Thiển nhận ra trong đám người mặc đồ như xã hội đen đó có mấy người thường xuyên đi chung với Ngụy Nhiên, cô đã gặp họ vài lần ở bên ngoài.

Cảnh tượng lúc này khiến cô có chút bối rối.

Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?

Lý Quân đưa Mạnh Thanh Thiển đến chỗ đám người Hoàng Giang Triều.

Thấy Lý Quân tới, Hoàng Giang Triều đưa cho anh một điếu thuốc.


Thư ký Hoàng Giang Triều đang đứng bên cạnh vội vàng lấy bật lửa ra, châm thuốc cho Lý Quân.

Lý Quân tự nhiên tựa người vào cửa chiếc xe Hummer.

Hít một hơi thuốc, Lý Quân chỉ vào đám người đang ngồi xổm bên đó rồi hỏi: “Ông chủ Hoàng, có chuyện gì vậy?”

“Bọn nhóc này dám quậy ở đây, xem xét chúng trông có vẻ không phải người tốt, thế là tôi kêu vệ sĩ dạy dỗ chúng một chút, hiện tại đều ngoan ngoãn nghe lời rồi.” Hoàng Giang Triều thản nhiên cười nói.

Mạnh Thanh Thiển lập tức giật mình.

Những chiếc xe này đều do Lý Quân gọi tới?

Lúc này, Ngụy Nhiên cùng đám bạn xấu của mình mới từ bên trong đuổi tới.

Ngoại trừ đám người của Ngụy Nhiên, còn có rất nhiều nam nữ đi theo phía sau, chạy tới hóng chuyện.

Chỉ là khi vừa tới cổng trường, họ đều trợn tròn mắt.

Ngụy Nhiên nhìn đám xã hội đen đang ngồi ở đó, nghi ngờ nói: “Anh Phùng, anh đang làm cái gì vậy?”

Ai ngờ được gọi là anh Phùng làm một dấu tay im lặng.

Chỉ chỉ nơi đám người Hoàng Giang Triều đang đứng, thấp giọng nói: “Vị kia là hoàng đế của Sở Châu, Hoàng Giang Triều.”

Ngụy Nhiên nhìn thấy Lý Quân đang đứng ở đó hút thuốc cùng Hoàng Giang Triều, khuôn mặt hăn lập tức trăng bệch.

Xa xa, đám phú nhị đại vừa rồi còn kêu gào muốn giết Lý Quân rơi vào im lặng.

Ngay cả Hoàng Giang Triều, hoàng đế của Sở Châu, cũng được mời đến đây, chuyện này quá mức dọa người rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận