Cự Long Thức Tỉnh


“Giờ con đã lớn, bố cũng nên nói cho con biết những chuyện này.

Nhà gốc của chúng ta là nhà họ Lục ở thành phố Nam Uy, tỉnh Tây Bắc.

Nhà chúng ta nhiều đời kinh doanh, tuy không giàu có nhưng cũng không ít tiền.

Ông ngoại con thuộc gia tộc họ Ôn truyền thừa mấy trăm năm ở Giang Tiết, tài sản khổng lồ.

Con muốn về nhà họ Lục hay họ Ôn cũng được, cứ nói với bố, bố sẽ đưa con về”.

Nói xong, Lục Viễn Sơn lấy ra một tờ giấy, ghi lại số điện thoại rồi đặt lên bàn.

Sau đó, Lục Viễn Sơn đứng dậy nói.

“Bố biết con rất hận bố, bố đã không chăm sóc được con, chuyện cho đến nước này, bố cũng không biết khi ôm con ra khỏi nhà họ Ôn là tốt hay xấu với con.

Có lẽ, con đã có đáp án rồi, nhưng bố thì chưa.

Dù gì đi nữa thì chúng ta cũng là bố con, con cần gì có thể liên lạc với bố, để cho người làm bố này được bù đắp cho con, được không con?”
Nói xong, Lục Viễn Sơn yên lặng nhìn Lục Hi.

Một lúc lâu sau, Lục Viễn Sơn mới thở dài, từ từ rời đi.


Sau khi Lục Viễn Sơn đi khỏi đó, Lục Hi hút một điếu thuốc, nhìn tờ giấy ghi lại số điện thoại của Lục Viễn Sơn rồi ném vào thùng rác.

Sau đó anh lái xe về Nam Hồ.

Lục Hi về phòng mình ở Nam Hồ, bày một kết giới rồi ngủ liền ba ngày ba đêm.

Đến ngày thứ ba, Lục Hi ngủ dậy, vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị ra ngoài ăn sáng.

Khi anh mở cửa phòng ra thì đã thấy sáu người Hoắc Tư Duệ, Miwa Nozaki, Vân Khả Thiên, Tư Không Trích Tinh, Phù Đồ và Tần Lam đang nôn nóng chờ ở ngoài cửa.

Thấy Lục Hi đi ra, Tần Lam lập tức bật chế độ liên thanh.

“Con mẹ nhà anh, làm cái đếch gì thế hả? Ba ngày không ăn không uống, gọi cũng không nghe, chúng tôi thì không đi vào được, đệch mợ, tôi còn tưởng anh chết thối rồi cơ đấy”.

So với sự phẫn nộ của Tần Lam thì Hoắc Tư Duệ dịu dàng hơn nhiều, cô quan tâm hỏi: “Có chuyện gì mà khiến anh phải đóng cửa ở một mình lâu như vậy? Không thể chia sẻ cho mọi người sao?”
Mà Vân Khả Thiên và Phù Đồ, Tư Không Trích Tinh cùng Miwa Nozaki thì cũng chỉ lo lắng nhìn anh.

Thấy những ánh mắt quan tâm kia, Lục Hi cảm thấy ấm áp trong lòng, cũng thoải mái hơn nhiều, sau đó nói: “Được rồi, nhân lúc mọi người ở đây thì tôi có chuyện cần nói”.

Lục Hi gọi mấy người vào phòng mình, sau đó đi bộ mấy vòng rồi nói: “Hôm trước tôi đã gặp bố mình”.

“Thật sao?”
“Chúc mừng, chúc mừng anh Lục!”
“Chúc mừng cậu Lục!”
Mấy người lần lượt chúc phúc.

Bọn họ đều biết Lục Hi không cha không mẹ, mà bọn họ cũng không dám hỏi nhiều, sợ làm Lục Hi bị tổn thương.

Thật không ngờ Lục Hi đã gặp lại bố mình, đây đúng là chuyện tốt.

“Lục Hi, anh định làm gì tiếp theo?”, Hoắc Tư Duệ quan tâm hỏi.

Đó cũng là bố chồng tương lai của cô, cho nên cô rất để ý.

Lục Hi mỉm cười, sau đó kể lại thân thế của mình cho mọi người cùng nghe.

Đây toàn là người phe anh, anh cũng không ngại gì cả, hơn nữa, anh cũng muốn nói hết ra một lần.

Thân thế của anh khiến anh cảm thấy vô cùng bất lực.

Mọi người nghe xong thì đều thổn thức, cảm thấy phức tạp.


Nhà họ Lục ở Nam Uy không có danh tiếng cho lắm, bọn họ chưa nghe nói đến bao giờ, nhưng nhà họ Ôn ở Giang Nam thì lại là một sự tồn tại khổng lồ, không ai là không biết.

Nhưng với năng lực và thế lực của Lục Hi hiện tại thì có phải đối mặt với nhà họ Ôn cũng không hề sợ hãi, bọn họ cũng chẳng kiêng dè gì.

Nghe xong, tất cả đều im lặng không nói.

Bởi vì vấn đề mà Lục Hi đang gặp phải chính là anh chọn nhận tổ quy tông, quay về nhà họ Lục hay là về Giang Triết và sà vào lòng mẹ ruột.

Bọn họ không dám tham gia vào chuyện này.

Vài phút sau, Lục Hi nhìn mọi người đang trầm lặng, biết họ đang nghĩ điều gì, bèn nói: “Tôi đã quyết định về thăm nhà xem sao”.

“Nói vậy thì anh muốn nhận tổ quy tông, về nhà họ Lục sao?”, Hoắc Tư Duệ cẩn thận hỏi.

Lục Hi cười đáp: “Cũng không hẳn, chỉ là muốn về xem thế nào.

Nếu hợp thì về nhà họ Lục, còn không hợp thì Lục Hi này vẫn sẽ là một ông chủ tiệm tạp hóa, tiêu dao tự tại thôi”.

Mọi người nghe xong thì gật đầu lia lịa.

Từ nhỏ Lục Hi chưa từng sống ở cả hai nhà, quay về cũng chưa chắc đã hòa hợp.

Nhưng Lục Hi có uy năng, đến đâu mà không thoải mái sinh hoạt được chứ, cho nên có về hay không cũng chẳng cần cưỡng ép.

“Mọi người đều ủng hộ quyết định của anh, anh vui là được”, Hoắc Tư Duệ mỉm cười.

Lục Hi gật đầu, cười lớn: “Được rồi, ngủ liền ba ngày, tôi cũng nên ra ngoài vận động thân thể đây.

Mọi người cứ làm việc của mình đi, kệ tôi”.


Thấy Lục Hi hoàn toàn yên ổn, tất cả gật đầu rồi rời đi.

Bọn họ cũng có việc của riêng mình, đã chờ ở đây ba ngày ba đêm, đúng là lỡ không ít việc.

Giờ Lục Hi đã thoải mái, bọn họ cũng yên tâm, liền chia nhau đi làm việc.

Sau khi tất cả rời đi, Lục Hi gọi mấy cuộc điện thoại rồi nằm trên sô pha, lạnh lùng nhìn trần nhà.

Anh cứ nằm mãi đến trưa, nghe mấy cuộc điện thoại nữa rồi mới đứng dậy, cầm ba lọ nhũ dịch Chung Linh đi, lái xe đến ăn một bữa cơm no rồi về thành phố Nam Thông.

Thành phố Nam Thông nằm ở phía Đông của thành phố Tây Kinh, cách khoảng ba trăm cây số, mất kha khá thời gian di chuyển.

...!
Tối đến.

Lúc này trời đã là cuối thu, sắc trời dần mát trở lại, mà trong biệt thự nhà họ Lục tại thành phố Nam Thông, có mấy người của nhà họ Lục đang nói chuyện gì đó.

Trong đó có Lục Viễn Chí là gia chủ nhà họ Lục, bên cạnh ông ta là em thứ hai Lục Viễn Cảnh và vợ Tạ Trường Mai, cùng em thứ tư Lục Viễn Quang và vợ Lô Hiểu Du.

Phía sau Lục Viễn Chí là cháu gái Lục Tiểu Hiên của ông ta, khoảng 15,16 tuổi, đáng yêu xinh đẹp.

Lúc này, chỉ nghe Lục Viễn Chí chau mày nói: “Trong quý này, việc làm ăn của nhà ta đã trượt dốc khá nhiều, tại sao thế?”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận