Công Chúa Băng Và Hoàng Thái Tử

Chap 37 :
Một tuần trôi qua nhanh . Trời vừa về chiều pthì máy bay cá nhân nhà nó cất cánh .
Chiếc máy bay hiện đại với đầy đủ tiện nghi . Nhắm mắt ngủ một chút do dư vị của thuốc ngủ còn lại liúc trưa . Miu thì vừa nghe nhạc vừa chat với Bảo rất vui .
.
.
. Máy bay nhà nó hạ cánh . Xách cái vali chẳng mấy bộ đồ đi ra ngoài . Nó đội chiếc mũ lưỡi trai cùng bộ đồ màu đen bó sát làm tôn lên vóc dáng chuần đến từng milimét của nó . Miu thì chọn cho mình chiếc váy màu xanh nhạt trong rất hợp với nhỏ . Bào đứng đó chờ từ khi nào . Vừa thấy nhỏ cậu đã cười rạng rỡ .
- Về có mệt không ?
- Không mệt .
- Ai đây .

Nó nghe Bảo nói thì tháo chiếc nón ra . Cậu không khỏi ngạc nhiên mà lắp bắp . Nó chỉ cười khì .
- Là ....là là J...oe là joe sao ?
Nó gật đầu thay câu trả lời cho cậu . Rồi đi ra ngoài trước . Chiếc xe nhà nó dừng trước công ty . Một năm mọi thứ cũng chẳng thay đổi gì nhiều . Công ty vẫn nguyên vẹn như thế . Vô tình hay cố ý nó đi ngang qua công ty Vỹ Anh . Một công ty người mẫu diễn viên mới xuất hiện cách đây một năm nhưng lại gây được nhiều tiếng vang trên thị trường thế giới . Thậm chí có nhiều nhà thiết kế còn tìm đến công ty chỉ để tìm một cái hộp đồng thiết kế thôi . Nhiều nhà thiết kế nỗi tiếng trên thế giới còn phải nhượng bộ cho công ty vài phần . Nó chỉ nhìn lso7 một cái , miệng lẩm nhẩm
" Vỹ Anh sao , tên nghe hay . Sẽ có lúc gặp mặt
"
Chiếc xe của nó dừng trước FJ . Nó bước xuống mọi người đều nhìn . Phải chăng là người là muốn vào công ty . Nghĩ vậy bào vệ liền chạy ra chặ nó lại .
- Này cô muốn đi đâu ? - Bảo vệ lớn tiếng hỏi nó
- Gặp Phong Minh - lời nói của nó nhẹ nhàng như làn gió nhưng lại lạnh đến thấu xương . Cách nói chuyện vẫn không thay đổi tí nào
- Cô biết cậu ấy là ai không mà dám gọi thẳng tên như vậy - Bào vệ vừa nói thì phía sau có người đi tới lên tiếng - có chuyện gì vậy ?
- Thưa , thư ký Du có người này tự nhiên đòi gặp giám đốc .
- Cô có hẹn trước không ?- Thư ký Du hỏi nó . Nó chỉ nhép mép cười nhạt , xem ra chủ tịch muốn gặp giám đốc phải hẹn trước sao . Ngước lên nhìn Du thư kí một cái . Nó chỉ cười nhạt , giọng ba phần sát khí .
- Chào Du thư kí lâu rồi không gặp .
- Chủ tịch . - Du thư kí một phen ngạc nhiên thì lấy lại phong độ trả lời nó - người về khi nào vậy .
Nó không trả lời cậu , chỉ nhìn tên bảo vệ đang run cầm cập vì sợ . - Đuổi việc - hai từ duy nhất phát ra từ miệng nó rồi đi thẳng vào trong . Thư kí Du chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm , thương tiếc thay cho số phận của tên bảo vệ .
Thang máy lên tới tầng 19 thì dừng lại . Nó đi vào phòng Minh ,. Vô tình nghe được câu chuyện vui của anh , trong đầu xuất hiện vài tia ma mị . Một kế hoạch thành công mĩ mãn . Đẩy cửa bước vào , nước mắt rơi lắm tấm trên gương mặt nó ., giọng giận dỗi nhưng trong lòng lại cười đến đau cả bụng
- Phong MInh anh là thằng tồi , anh biết là bé Ann , Mike và Kate nhớ anh lắm không vậy mà anh ở đây nói chuyện với người phụ nữ khác mà . Tồi biết anh là người thế này thì trước đây tôi không giao công ty cho anh .

- Ơ Joe em đang nói gì vậy . Con nào anh và em làm gì có con .
-Cô là bồ anh ta à . Đừng tin nhé . Anh ta nói dối đấy . Ngày nào con tôi cũng hỏi, mẹ Joe khi nào ba Phong Minh về thăm tụi con ấy .
- Minh tôi không ngờ anh là người như vậy . Đám cưới hoảng lại đi . - Cô gái ấy nói rồi chạy thẳng ra ngoài . Nước mắt đầm đìa hai bờ má .
Còn nó thì cười thánh tiếng , Tay lau lau mấy giọt nước mắt từ chay thuốc nhỏ mắt trong túi . Minh nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống nhưng lại không thể nào mắng đó được
- Em về khi nào vậy . Ba đứa nhóc kia thế nào rồi .
- Về khi nãy , giúp anh đuổi một tên bảo vệ , gặp Du thư kí rồi , bọn nhóc khoẻ . Mà anh định làm đám cưới à .
- Ừ tại em mà giờ cô ấy giận rồi đấy . Bắt đến một chiếc áo cưới mới trong bộ sưu tập em vừa thiết kế đấy .
- Anh có nhiều tiền để mua nó không ?
- Bao nhiêu mới làm cô ấy hết giận .
- Một .
- Một triệu đồng hả , rẻ thế .

- Một triệu đô .
- Em định giết anh à .
- Anh có tới mấy căn nhà ở mấy khu nghĩ dưỡng cao cấp ấy , tình ra cũng được mấy chục triệu rồi còn gì , tiền bất động sản nữa chi . - nó nói tay vuốt mái tóc mình cười cười
- Giàu sao bằng em , tiền em thiết kế cũng bằng mấy căn nhà ấy rồi . Thôi thì tặng không đi .
- Vậy anh lời quá còn gì .
- Em phá anh như vậy thì bồi thường thiệt hại đi .
Cả hai nói rồi cười . Nó chỉ gật đầu đồng ý chứ sao giờ . Định đùa một tí cho vui thế mà cô gái đó tin nhanh đến . Thật chẳng biết làm sao . Vươn vai một cái , nó xách túi ra về . Chạy ngang qua con đường lúc nãy . Nó nhìn Vỹ Anh một lần rồi chạy biến luôn . Đâu đó còn xót lại câu nói vươn theo gió
" Vỹ Anh thật thú vị
"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận